Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Thứ Xuất Thứ Xuất Chương 41: Lắc Lư

Chương trước: Chương 40: Tỷ Thí



Edit: Hắc Phượng Hoàng

"A, xem ra tứ nãi nãi của chúng ta là bất cứ giá nào rồi!" Thái phu nhân cười nói: "Mở ra xem xong mới nói."

Hộp giấy La Y đã xử lý qua rồi, dây thừng vừa kéo liền tản ra, lộ ra một cái khay vòng tròn, mặt trên bày đặt bảy tám ngọn nến bí đỏ lớn, cùng với đó là đèn cải củ. Im lặng một trận, mùi bí đỏ giấu ở trong hộp giấy thoáng chốc bay thẳng tới. Thái phu nhân vỗ tay cười nói: "Tận tâm suy nghĩ! Làm khó cháu nghĩ ra được, hôm nay tẩu tử và muội muội cháu đều thua rồi."

"Cái này thì không dám ạ, nhưng mà được cái mới mẻ. Luận linh động không bằng Tam muội muội, luận tinh xảo không dám so với đại tẩu. Ba người chúng cháu đều tốt, hôm nay chỉ có lão thái thái ngài thua thôi."

"Được, được, là ta thua." Thái phu nhân cười ha ha nói, lại nhìn kỹ một hồi hỏi: "Hoa văn trên bí đỏ có vẻ như có chút sang trọng?"

"Là chữ triện, khắc chính là 'Đừng nói Tang Du chậm, vì ráng mây đầy trời'."

Vinh Trăn cười nói: "Tứ tẩu ham học hỏi, Tứ ca còn không bằng đấy."

"Đúng vậy, việc học vấn này, Tiểu Tứ nên học vợ cháu đấy." Thái phu nhân lại nhìn một chút: "Chữ rất hay, thật xinh đẹp. Bí đỏ là một thứ thông thường, nhưng không ai dùng bí đỏ làm ra thứ này." Tốt nhất là câu thơ này, còn vỗ tới trái tim Thái phu nhân. Lão nhân gia sao, không thích nhất người khác ngại bà vô dụng, thích nhất người khác khen bà có khả năng.

Dung Chỉ cũng nhìn một vòng cười nói: "Nhà Tứ đệ muội khéo cả nhà, thật sự là gia đình có tiếng là học giỏi sâu xa. Ngày khác giúp ta thiết kế cái đèn lồng được chứ?"

La Y quẫn, ngươi một người bác hỏi tiểu thím đòi trò chơi như thế này, ngươi thật sự không hiểu chuyện đúng không! Ngươi là thật hả. Giả Bảo Ngọc xuyên tới đúng không? ORZ

Đại nãi nãi cười nói: "Không tốt, chi bằng chúng ta mỗi người đều một cái mới tốt." Đại nãi nãi là người tốt, biết cứu trận ><>

"Dễ thôi dễ thôi, bí đỏ phòng bếp còn nhiều!" La Y cũng cười rộ lên.

"Cháu nghĩ hay quá nhỉ, dựa dẫm vào ta thắng này nọ, còn muốn dùng bí đỏ đổi?" Thái phu nhân còn muốn tiếp tục xem náo nhiệt đây.

La Y sầu mi khổ kiểm nói: "Cháu đây cần phải tốn kém rồi. Sớm biết như vậy cháu tùy tiện mua cái hoa đăng cho có lệ với lão thái thái thôi. Dù sao lão thái thái hào phóng, nhất định sẽ có thưởng trở về."

"Cháu đấy!" Thái phu nhân cười ha hả, rất dễ dàng thuận theo: "Chúng ta trong phòng mỗi người đều phải có một chiếc, cũng phải không giống nhau, ta liền ra bạc thay cháu."

"Cái này cũng không được, còn phải có khen thưởng mới tốt."

"Lão Tứ cháu phải dồn hết sức để làm, cháu xem vợ của cháu dùng sức kiếm gia dụng thay cháu đấy." Thái phu nhân dở khóc dở cười nói: "Không ép khô ta là không được rồi."

"Bổn sự này không có, mất sức chín trâu cháu tất yếu mò được." La Y tiếp lời nói.

"Theo cháu thấy, Tứ tẩu không chỉ phải cho mỗi phòng không giống nhau, còn phải thoạt nhìn mỗi bộ thực mới mẻ mới được." Vinh Trăn cũng tới góp thú vị.

"Ôi a," đại nãi nãi cũng chen vào nói: "Rốt cuộc là cháu gái ruột, lập tức tới giúp lão tổ tông kiếm hồi vốn đây này."

Thái phu nhân càng vui vẻ hơn : "Đúng thế, không nhìn xem là cháu gái của ai. Hai tẩu tử các cháu đừng nghĩ một chút việc nhỏ ngày thường có thể thu mua được ta nha."

Nói mọi người lại cười rộ lên. Lại nịnh hót một trận, Thái phu nhân tâm tình tốt hơn. Lấy ra phần thưởng đã chuẩn bị trước ra thưởng. Lại tìm mấy sản phẩm hoa quả vàng cho Vinh Trăn, nắm một nắm dạng hoa sinh hạt sen long nhãn táo đỏ cho La Y, còn cười rất ái muội. La Y khó được mặt già đỏ lên. Lại sợ làm chim đầu đàn, tiếp nhận ước lượng, phát hiện là rỗng ruột liền thôi.

Hôm nay xem như mò một khoản, trở lại phòng, La Y rất vui vẻ. Mở ra hòm lư hương vàng, cầm lên ước lượng, không đánh giá được. Lại bảo Dữu Tử lấy cân tiểu ly ra cân, 20 lượng, quả nhiên vàng chất lượng cao, một cái lư hương khéo léo không phải thành thực cư nhiên nặng như vậy. Lại cân một đám "Sớm sinh quý tử", cũng có bốn năm lượng. La Y vui vẻ lắm, nơi này có hơn 200 lượng bạc, bằng một năm thu vào điền sản đấy. Phải cất giữ cho tốt.

"Rớt mắt vào trong đó rồi đấy." Dung Nghi có chút tiêu tan, vốn sao, La Y lại bạo lực, nhưng đây quả nhiên mười phần khuôn cách thư hương. Chỉ là khi rùng mình với hắn, tay nâng một quyển sách, vẫn là 《Sử Ký 》của Tư Mã Quang. Ngay cả sách giải trí ngày thường xem cũng không nhìn. Nữ bạo lực thư hương hay đang lí giải trong phạm trù, dù sao trong truyền thuyết có một Nhạc Phi khỉ gió đâm cái gì kia thuần chất trung thành đền nợ nước trước đây. Nhưng mà! Đang cầm một đống vàng cười như tên đần tính cái gì?

La Y tâm tình cực kỳ tốt, hơn nữa phía sau đào cải củ khen thưởng một xâu tiền, chỉ là một hai lượng bạc tiền vốn thôi. Chậc chậc, một vốn bốn lời nha. Nguyên bản nàng không tham tài như vậy, kiếp trước tuy rằng thuộc về giai cấp tư sản dân tộc Trung Quốc - - gia đình vợ chồng công nhân viên. Nhưng con một, có thua thiệt cũng không thua thiệt đến trên đầu nàng. Tuy rằng cuộc sống không xa xỉ, nhưng không thiếu tiền. Đời này cũng là người nhà có tiền, càng nên không "Tục" mới phải. Nhưng từ khi nhìn thấy cả nhà Tiêu thị quẫn bách, bị kích thích. Tuy rằng Tiêu thị là cực phẩm, nhưng nếu không phải không có tiền, hằng ngày ở bên trong sẽ không bị các vị tẩu tử cháu dâu sau lưng khinh bỉ như vậy. Hiện tại gả cho cái nam nhân như vậy, tại thế giới xa lạ này, tựa hồ chỉ có tiền tài mới khiến nàng có chút cảm giác an toàn.

Đang nghe Dung Nghi trào phúng, cảm thấy không thích, nếu không ta ngươi có thể cứ như vậy sao? Vì thế lấy ra sức nạp đế giày nện vào bàn: "《tứ thư 》 ta đã đọc qua, tổng cộng năm vạn ba ngàn chữ. Ta không cần cầu nhiều. Một năm! Sang năm sau, thiếu một chữ ta đâm ngươi một hồi."

Dung Nghi rùng mình một chút: "Thật sự phải đọc?"

La Y mỉm cười: "Hoặc là ngươi đến cổng hô một trăm lần 'Ta không phải nam nhân, ta không phải'."

"..."

"Ta không đọc được, nãi nãi tốt, tha cho ta đi." Dung Nghi cầu xin tha thứ, đùa à, học thuộc lòng hắn sẽ chết đấy!

"Sáng mai bắt đầu đọc 《đại học》, cuốn này ngắn nhất."

Dung Nghi cọ một chút đứng lên: "Ngươi đừng thấy cho chút mặt mũi mà lên mặt!"

"Ngươi muốn đêm nay thử cái này đâm vào à?"

Dung Nghi bắt lấy cổ tay La Y: "Đừng tưởng rằng nhường ngươi, được một tấc lại muốn tiến một thước. Ấu đả phu chủ, mẹ kiếp ngươi là ai chứ!"

"Vì ngươi một kẻ con vợ kế, đi đắc tội một đám người đong đưa cán bút. Trong đó còn có cái Thám hoa lang lẫn vào Ngự Sử?" La Y cười lạnh: "Lý do còn là buộc ngươi đọc sách? Ngươi tin hay không đám người đọc sách kia có thể lấy ta so với vợ Nhạc Dương Tử đấy?"

"Nhạc Dương Tử là cái gì?"

La Y lập tức bổ nhào, thời điểm hố cha phát hiện đối phương nghe không hiểu, lừa bố mày à, hộc máu à, mẹ kiếp!

"Ngươi chẳng phải cũng là thứ xuất thôi!" Dung Nghi không cho là đúng.

"Ta được sủng ái." La Y khí thế nói: "Ngươi bị Tứ ca ta đánh, nhà ngươi tìm Tứ ca ta phiền toái chưa? Ngươi ở bên ngoài đánh nhau thua, đại ca nhị ca ngươi đi quăng gạch giúp ngươi chưa? Ta cho ngươi biết, nếu tỷ phu ta ở kinh, nhất định cho cha ngươi một sổ quản giáo không nghiêm, cho ngươi sủng thiếp diệt thê!"

Nghe La Y vừa nói, Dung Nghi cảm giác cái gáy ẩn ẩn đau đớn, tứ cữu ca đập rất hung ác, nghĩ như vậy dáng vẻ bệ vệ toàn bộ tiêu tán. Chỉ nghĩ đến lúc đó nghĩ cách gì đào thoát mới tốt, lúc này đừng xui xẻo. Đành làm bộ dáng cực mệt đi ngủ. La Y không buộc hắn vào lúc này, băng dày ba thước, còn được mài cơ mà. Lại nói, nàng chỉ lắc lư thôi chứ không nắm chắc đâu!

Sáng sớm ngày hôm sau, La Y bắt Dung Nghi đọc sách nửa canh giờ. Mình cũng gằn từng tiếng đọc theo, đọc thiếu chút nữa nôn ra máu - - mẹ nó làm sao lại giống như đang chăm con trai vậy? La Y đọc đoạn tích không hề dài, dẫn đọc một tiếng, lại bô bô đọc qua một trận, cư nhiên cũng đọc xong. Dung Nghi đắc ý hơi nhỏ một chút. La Y lúc này không ca ngợi, làm sao ghê tởm tới, đạp Dung Nghi phảng phất như đạp bông vải. Hai người còn chạy đến chỗ Thái phu nhân khoe khoang một phen. Cùng Dung Chỉ hai huynh đệ đồng loạt lưu loát ngâm nga đoạn thứ nhất, dỗ Thái phu nhân mở cờ trong bụng, thưởng cho mỗi người một bộ bút mực cao cấp mang về.

La Y quẫn quẫn, tự an ủi nói: đây coi như là thực tập chương trình học mẹ ưu tú. Như vậy tàn chủ có thể dạy dỗ được, về sau thời kì trưởng thành của tiểu hài tử cũng không cần sợ! Ừm, cố lên!

Thừa dịp tâm tình tốt, lại lật ra giấy và bút mực bắt đầu vẽ đèn lồng. Từ xưa văn nhân đều thích dùng rau dưa và trái cây làm dụng cụ, nàng có một hộp son, tám loại nhan sắc, tám cái hộp chính là tạo hình chế các loại rau dưa đồ sứ, bên cạnh còn có vài miếng lá cây xinh đẹp. Bởi vậy có đèn bí đỏ ở phía trước, lại làm đèn bí đao, đèn cà tím nhất định không được rồi. La Y thật sự không nghĩ ra, đành phải tham khảo - - lật chuyển trong đầu các loại trước kia xem trong bảo tàng. Nghĩ hồi lâu mới mới nghĩ được một cái - - lồng con cua nhà bảo tàng Quảng Đông cùng với tượng điêu khắc gỗ triển lãm Trần gia. Rất nhiều kiểu dáng, kinh điển nhất thì đưa cho Thái phu nhân tốt lắm. Chi tiết nhớ được không phải rất rõ ràng, dù sao lúc trước cũng chỉ là cưỡi ngựa xem hoa. Đành phải vừa nghĩ vừa vẽ, chỗ không đúng bản thân mình lại vẽ loạn vài nét bút. Lại cầm lấy một trận lật chuyển mạnh Dung Nghi bồi nàng ra ngoài thư phòng, cổ nhân thật nhàm chán viết du ký mang tranh minh hoạ gì đó. Tỷ như đại danh đỉnh đỉnh Lý Thời Trân đồng học, 《 Bản thảo cương mục 》của hắn chính là bản văn hay tranh đẹp, còn vẽ rất tả thực. Lại tìm đủ loại bình luận, mới vẽ bảy tám kiểu dáng cái lồng con cua ra.

Dung Nghi cầm bản 《 Trương Yên truyền 》 lật từng tờ, ngoại trừ phu tử dạy trong tộc bọn họ, La Y cùng với cả nhà La Y là hắn đã từng tiếp xúc người đọc sách chân chính. Rất có ý, làm gì cũng không hỏi người, trong đầu bản thân mình buồn bực lật sách, thảo nào từng phu tử đều cứng đầu ngốc não. Lòng hiếu kỳ dâng lên bèn hỏi La Y: "Ngươi trong ngày thường không nhìn tạp thư sao?"

"Có xem, " La Y thật không hiểu: "Ta cơ bản xem đều là tạp thư." Từ các loại du ký hà khách..., các loại sách mỹ thực, thậm chí vạn vật công khai, đối với người đọc sách mà nói đều là "Tạp thư".

Dung Nghi quẫn một chút: "Nhà ngươi 《 Sử Ký 》 là tạp thư?"

La Y quất một cái, đó là nàng rảnh rỗi...

Dung Nghi cầm 《Trương yên truyền 》nói: "Loại này mới là tạp thư!"

La Y thở dài: "Cái loại chuyện xưa cũ này, ta mỗi ngày viết cho ngươi một quyển."

"Ngươi cứ khoác lác đi."

"Một đám phi tử tranh cường háo thắng gọi là cung đấu văn, một đám nữ nhân tranh giành tình nhân gọi là trạch đấu văn, một đám nông dân làm giàu gọi là chủng điền văn, một người nam nhân tam thê tứ thiếp gọi là ngựa đực văn, một người nam nhân công thành danh toại gọi là xưng bá văn, một nam một nữ sống cùng sống, chết cùng chết gọi là ngôn tình văn, một gia tộc lông gà vỏ tỏi gọi là luân lí văn, một bọn đàn ông lục đục với nhau gọi là triều đình văn, còn có một bọn đàn ông vắt óc tìm mưu kế kiếm tiền gọi là thương chiến văn." La Y mỉm cười: "Ngươi có cái gì muốn bổ sung không?"

Loading...

Xem tiếp: Chương 42: Đèn Bàn

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Nhưng Mà Ta Rất Ôn Nhu

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 11



Hồng Mông Linh Bảo

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 500


Hủ Nữ Muôn Năm

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 48