601 Đúng lúc này một đạo quang mang chớp động, rơi ngay trước đoàn xe của Nhạc Trọng, chợt nổ tung, oanh ra một động lớn ngay trên đất tuyết, một gã nam tử dáng người khôi ngô cao chừng 1m74 tay cầm cung lớn bằng thanh đồng chậm rãi đi ra.
602 Lần này Lý Thế Dân ra tay cướp giật đoàn xe của Nhạc Trọng là bởi vì hắn thực sự không tìm được lương thực ở phạm vi chung quanh đây, còn không dám đi tới huyện thị địa bàn của Ngô Nham Hồng tìm thực vật, chỉ đành đi cướp đoạt đoàn xe qua đường.
603 Nhạc Trọng nã một phát súng ngay dưới chân cô gái kia. Phanh một tiếng nổ, dưới chân cô gái liền hiện ra thêm một lỗ thủng. Lỗ thủng lớn chỉ cách móng chân sơn đỏ tươi của nàng không tới 3cm khoảng cách.
604 - Trúng cạm bẫy!Trong nháy mắt Lý Thế Dân phát hiện Hà Văn Ý trong lòng liền hiện lên nỗi kinh hoàng. - Giết hắn!Nhạc Trọng liếc mắt nhìn Hà Văn Ý lạnh lùng ra lệnh.
605 Bạch Tiểu Thắng hành sự vô cùng nhanh nhẹn, rất nhanh đã đem một gã liên trưởng, hai gã phó liên trưởng, bốn gã bài trưởng dẫn tới trước người Nhạc Trọng.
606 Khi bọn hắn sát hại người ngoại quốc, chỉ cảm thấy như mình giết chết một con trư cẩu, không hề có chút cảm giác tội ác. Nhưng một khi tộc dân của bọn hắn bị giết, lại tràn ngập phẫn nộ như những con chó dữ.
607 - Giết sạch đám nước ngoài!- Cho bọn hắn nợ máu trả máu!- …Người bản địa nghe được hơn bảy trăm đồng bào bị người chém đầu, nhất thời vô cùng phẫn nộ, bọn hắn hình thành một cỗ lực lượng đầy ngập lòng căm phẫn du hành trên đường phố Lan Sơn.
608 Đúng lúc này Bạch Cốt bước ra một bước, từ trong thân thể hắn nháy mắt bắn ra mười đạo gai xương vô cùng bén nhọn, xuyên vào trong đầu đàn thú biến dị, đem óc của chúng xỏ xuyên qua.
609 Từng cao tầng Thiên Hoa hội đi tới sau lưng Lục Chí Tường hình thành một cỗ lực lượng cường đại nhìn chăm chú vào mấy người Trần Dao. Trần Dao nhìn bọn họ, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, nàng làm sao cũng không nghĩ tới Thiên Hoa hội do nàng cùng Nhạc Trọng sáng lập thế nhưng đã không còn nằm trong tay của nàng.
610 Trần Dao bị buộc trốn vào trong núi sống như dã nhân, nguyên bản muối ăn vốn không có gì đáng chú ý lại biến thành tài nguyên quý giá. Trần Dao nằm mơ cũng không thể ngờ chế ước sự sinh tồn của bọn họ không phải lương thực mà là muối ăn.
611 Phanh!Nương theo sau một tiếng súng vang, một nam tử bị trúng đạn ngã gục trên mặt tuyết. Trương Mãn Húc nhìn gã nam tử bị bạo đầu, trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn nói:- Đúng là nhát gan sợ chết! Đám người tụi mày là phế vật sợ chết! Ngay cả ra gặp mặt tao cũng không dám!- Kéo hắn qua đây!Trương Mãn Húc nhìn đám người trực tiếp chỉ vào một người khác ra lệnh.
612 Trương Mãn Húc là tiến hóa giả song thuộc tính, thuộc tính tiến hóa là nhanh nhẹn cùng cường độ, vì vậy hắn mới có khả năng sống sót dưới súng ngắm ưng hình của Nhạc Trọng.
613 Chính bởi vì hắn có được chiến lực mạnh mẽ như thế mới dám mang theo ba mươi cao thủ Lang Nha doanh cùng hai trăm chiến sĩ tinh nhuệ đi tìm Trần Dao phiền phức, bởi vì với cỗ chiến lực của hắn muốn tiêu diệt nhóm người Trần Dao tuyệt không thành vấn đề.
614 Đám chiến sĩ Thái quân nhìn thấy Nhạc Trọng giết chiến hữu của mình, nổi giận giơ súng phóng tới. Nhạc Trọng vừa động, một con Thanh Giao chi linh dài mấy chục thước trống rỗng xuất hiện, mở miệng rắn khổng lồ hướng đám người phun ra một đoàn khói độc thật lớn.
615 - Giết!- Giết!- Giết!Những chiến sĩ Thiên Hoa hội giết đến đỏ mắt, lớn tiếng quat to chạy tới quân doanh. Bên trong quân doanh, Nhạc Trọng một đường thủ tiêu mấy chục chiến sĩ Thái quân, Võ Thần Ý mang theo hơn bốn mươi cường hóa giả còn lại chặn ngang trước mặt hắn.
616 Võ Thần Ý từ trên người Nhạc Trọng ngửi được cảm giác nguy hiểm. Đó là cảm giác nguy hiểm mà hắn chỉ thấy được trên người Ngô Nham Hồng. Ngô Nham Hồng tay trắng làm nên sự nghiệp sáng lập Đại Thái đế quốc, trải qua vô số cuộc chiến những người đối kháng với hắn đều trở thành xương trắng.
617 Oanh một tiếng nổ, Ngô Tú lập tức bị tạc thành bốn năm mảnh, vô số bi thép mang theo những khối máu thịt tán ra khắp bốn phương tám hướng. Mặc dù Ngô Tú có chút thích nghe nịnh nọt nhưng tới thời điểm mấu chốt vẫn hung mãnh tuyệt luân, nguyện ý hi sinh cả tính mạng quý giá của chính mình.
618 Đoàn xe khổng lồ đem toàn bộ vật tư trong thôn chở ra ngoài, chỉ còn lưu lại một tòa thôn trấn hoang tàn đổ nát. - Súc sinh! Súc sinh chết tiệt!Bên trong một ngôi biệt thự tráng lệ nằm trong Lan Sơn thị, Ngô Nham Hồng giống như một con hùng sư nổi giận hung hăng một chưởng vỗ lên bàn thủy tinh, trong tích tắc bàn thủy tinh giá trị xa xỉ hóa thành vô số mảnh nhỏ rơi tán đầy đất.
619 Tên quan quân kia lập tức lui xuống:- Dạ, bệ hạ!Triệu Nguyên Song liếc mắt nhìn Ngô Nham Hồng, thoáng mấp máy môi muốn nói gì đó nhưng lại trầm mặc đi xuống.
620 - Giơ tay lên! Nếu không chúng tôi nổ súng!Đột nhiên từ trong bụi cây vươn ra hai khẩu súng trường nhắm ngay An Lôi Đặc. An Lôi Đặc giơ cao hai tay đúng mực nói:- Tôi không có ác ý, tôi là sứ giả Thiên Đường thần quốc An Lôi Đặc, có chuyện quan trọng muốn thương lượng với thủ lĩnh Nhạc Trọng! Tôi biết hắn đang ở trong này, mời các anh cho tôi gặp mặt một lần!Hiện tại là cuối thời mà không phải thế giới có trật tự, An Lôi Đặc không hề bãi cái giá, nếu không bị đám người man rợ này bắn chết cũng thật quá oan uổng.
Thể loại: Dị Năng, Võng Du, Đô Thị, Khoa Huyễn, Xuyên Không
Số chương: 350