Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 9: Thủ Thân Như Ngọc

Chương trước: Chương 8: Sợ



Phương Châm cuối cùng vẫn còn chống đỡ được đến khi Từ Mỹ Nghi chạy đến.

Trong điện thoại Từ Mỹ Nghi nghe ra tình huống của Phương Châm không đúng, vừa đến nhà nghỉliền kêu cônhân viên dưới lầu lên mở cửa cho nàng, sau đó lại để cô nhân viên cùng nhau giúp đỡ Phương Châm xuống lầu, trực tiếp đỡ vào trong xe của cô.

Sau đó cô lên xe, trực tiếp nhấn chân ga hướng đến bệnh viện. Dọc theo đường đi cô thỉnh thoảng chú ý đến tình huống của Phương Châm, nhìn sắc mặt côtrắng bệch vẻ mặt mệt mỏi, cơ hồ là cả người khôngngồi trên ghế được, bộ dáng tùy lúc đều có thể té xỉu, làm Từ Mỹ Nghi sốt ruột muốn chết.

"Cậu làm sao vậy, hai ngày trước gọi điện thoại cònnói đã tìm được việc, làm sao bây giờ còn ở trong nhà nghỉ? Xảy ra chuyện gì, có phải cậu ăn phải thức ăn hỏng hay không?"

Phương Châm mệt mỏi nói không ra lời, khoát tay ý bảo cô chưt nữa lại hỏi. Từ Mỹ Nghi lập tức hiểu được, nói: "Cậu đừng lo lắng, mìnhđưa cậu đến chỗanh họ mình. Hôm nay anh ấy trực đêm, lúc này khẳng định là ở bệnh viện. Mình để anh ấy kiểm tra kỹ càng mộtchút cho cậu."

anh họ Từ Mỹ Nghi - Thẩm Khiên, Phương Châm cũng biết, là bạn tốt của chồng sắp cưới đã chết của côLa Thế. Thẩm Khiên gia cảnh rất tốt, từ nhỏ anh lại thông minh lanh lợi, sau khi tốt nghiệp trường y nghe nói làm bác sĩ ởmột bệnh viện tư nhân tương đối nổi tiếng, bây giờhẳn cũng là một thanh niên tài tuấn.

Là bạn bè Phương Châm cũng muốn gặp anh, nhưng vừa nghĩ đến La Thế cô lại có chút mâu thuẫn. Dù saonăm đó Thẩm Khiên cùng La Thế phi thường thân thiết,không phải anh em mà hơn hẳn anh em. Phương Châm vừa nhìn thấy anh liền nhớ đến La Thế, trong lòng khôngnhịn được ê ẩm.

Nhưng tình huống trước mắt tìm Thẩm Khiên so với tìm người khác tốt hơn, ngay lúc cô khó chịu đến nỗi nghĩ muốn chết mất, để người quen xem bệnh sẽ khiến trong lòng cô dễ chịu hơn một ít.

Từ Mỹ Nghi chạy một đường tốc độ thật nhanh, vài lần thiếu chút nữa là vượt đèn đỏ. Phương Châm thấy cônhư vậy nhanh chóng khuyên nhủ: "Cậulái xe cẩn thậnmột chút, Mình còn không có nghiêm trọng như vậy."

" Chỉ còn một hơi mà còn dám nói không nghiêm trọng."

Từ Mỹ Nghi không có nghe theo cô , bất chấpnguy hiểm bị phạt tiền một đường chạy như bão táp đến bệnh viện. Tùy tiện đem xe dừng lại ởcửa phòng cấp cứu, đỡ Phương Châm xuống xe đến. Hai người trực tiếp điđến phòng cấp cứu đi, Từ Nghi đoán anh họ hẳn là ở bệnh viện.

Lúc này Thẩm Khiên đúng là ở bệnh viện, hơn nữa còn ở phòng cấp cứu. Buổi tối không có chuyện gì, anh ở phòng làm việc của mình đến khó chịu, liền đến phòng cấp cứu tìm đồng nghiệp tán gẫu. Kết quả vừa mới nóikhông được hai câu chợt nghe thanh âm em họanh lớn tiếng gọi tên anh. Thẩm Khiên sửng sốt đứng dậy, bước nhanh ra ngoài. Mới vừa đi tới cửa phòng liền thấy em họ đỡ Phương Châm đang hướng anh đi tới. Phương Châm nhìn qua thật dọa người, giống nhưbệnh nặng.

Thẩm Khiên lo lắng, bước nhanh về phía trước đỡ Phương Châm: "Đây là làm sao, ăn thức ăn hư hỏng sao?"

"Hình như không phải, emthấy tình huống rất nghiêm trọng. anh họ, anh nhanh chóng xem xem."

Thẩm Khiên lập tức gọi người đến, cùng nhau giúp đem Phương Châm đỡvào trong phòng. Phương Châm ngồi xuống ghế dựa, cả người suy yếu dựa lên người Từ Mỹ Nghi. Thẩm Khiên bên cạnh đã làm kiểm tra cơ bản chocô, vừa kiểm tra vừa hỏi: "Bữa tối ăn cái gì?"

"Chưa ăn, chắc không phải là ngộ độc thức ăn."

"anh thấycũng không giống trúng độc. Trong vài giờ gần nhất có phát sinh chuyện gì đặc biệt hay không?"

Lời Thẩm Khiên nói lập tức nhắc nhở Phương Châm. Trước đócô vẫn cho là gió thổi làm cảm lạnh nên phát sốt, nhưng lúc này xem tình huống rõ ràng so phát sốt nghiêm trọng hơn bao nhiêu. Điều này làm cho cônghĩ tới vài giờ trước tại nhà Anderson phát sinhmột màn kia. An phu nhân đột nhiên phát điênđẩy côngã đụng vào bàn ăn. cô nhất thời đứng không vững té ngã trán đựng phảicạnh bàn, sau đó cả người ngã xuống đất.

Nàng nhớ rõ lúc ngã sấp xuống hình như còn kéo theo khăn trải bàn, liền nối súp trên bàn cũng đổ xuống. Nếu không phải Nghiêm Túc ra tay giúp đúng lúc, lúc này hẳn là cô đã sớm nằm trong bệnh viện.

Nghĩ đến đây cô lại nhớ tới tay của Nghiêm Túc. Lúc hai người cùng xuống lầu trong lúc vô ý cô cóliếc mắt nhìn đến cái tay phải kia, thoạt nhìnvô cùng sưng đỏ. một nồi canh nóng như vậy, cái tay kia của Nghiêm Túc xem ra cũng không dễ dàng khỏi được. Cũngkhông biết anh ta có đi khám bác sĩ hay không?

Tuy rằng trong lòng hận anh ta, nhưng anh ta thay côngăn chặn cái kia đổ xuống, Phương Châm vẫn cảm kích.

Nghiêm Túc cũng không biết Phương Châm đối với anhmang lòng cảm kích. Nhưng anh quả thật như Phương Châm nghĩ, bởi vì tay bị phỏng mà đến bệnh viện.

Vốn là anh chỉ muốn nhịn một chút cho qua, dù saocũng không nhìn thấy vết thương. Nhưng sau khi lái xe về nhà tay phải ngày càng không tốt, tay càng lúc càng sưng lên cảm giác đau đớn cũng càng thêm mãnh liệt. Da mặt ngoài mu bàn tay có chút nhăn, như là muốn phồng lên như cái bọc lớn, có khả năng còn bị viêm mà sinh mủ.

Nghiêm Túc là người có thể chịu khổ, nhưng cũngkhông đại biểu anh bị thương còn có thể liều chết hi sinh. Anhđể tay dưới đèn nghiên cứu mấy phút, sau đó gọi điện thoại cho bạn tốt Lí Mặc.

Lí Mặc là bác sĩ, mấy đời trong nhà cũng làm bác sĩ, mấy đời đi xuống đã là y học thế gia. Chính anh cũng có vài bệnh viện tư nhân danh nghĩa, bình thường Nghiêm Túc có đau đầu nhức óc gì, đều gọi điện thoại cho anh.

Lúc điện thoại gọi qua, Lí Mặc vừa làm xong một cuộc giải phẫu, đang ở chỗ đó nhu nhu mi tâm: "Bị phỏng? Nghiêm trọng không?"

"Rất nghiêm trọng. một nồi súp."

Lí Mặc vui vẻ: " không nóng thành móng heo đi. Cậu cũng đừng trì hoãn, nhanh đến bệnh viện, nhân lúcmình còn chưa đi, mình nhìn giúp cậu một chút."

Nghiêm Túc cúp điện thoại liền lái xe đến bệnh viện, dọc theo đường đi lúc nắm tay lái có thể cảm giác được rõ rệt tay phải truyền đến đau đớn. Đổi người khác có lẽ đã sớm không chịu nổi, cũng là hắn năng lực nhẫn nại thật mạnh, thế nhưng không gọi tài xế, mà mình chạy đến bệnh viện.

Đến bệnh viện anh trực tiếp đi văn phòng của Lí Mặc, đối phương cầm lấy "móng heo" của anh đánh giá nửa ngày, không khỏi chậc chậc: "Làm saolại thành như vậy. Nghiêm đại thiếu một đời phong lưu anh tuấn kiệt xuất, vô luận thời điểm nào xem đều là bộ dạnganh tuấn bức người, làm sao lạitrở nên chật vật như vậy. Vì... phụ nữ?"

Lúc hỏi Lí Mặc có chút không xác định. Bởi vì lấy hiểu biết củaanh đối với Nghiêm Túc, đây là mộtngười đàn ông lãnh đạm tuyệt đối. anh đối với phụ nữkhông có hứng thú, đối đàn ôngcũng không có hứng thú. Dù sao hai người quen biết lâu như vậy, Lí Mặckhông thấy anh nói chuyện yêu đương. không nóiđếnhôn ước được người trong nhà định sẵn, anh có lẽ còn chưa nắm qua tay phụ nữ khác.

một người như vậy sẽ vì phụ nữ mà trở nên như vậy,nói thật Lí Mặc không dám tin.

Nhưng Nghiêm Túc trả lời lại làm anh kinh sợ đến rớt tròng mắt: "Ừ, là vì một cô gái."

"Cái gì, thật là vì phụ nữ? Cậu cùng người ta tranh giành tình nhânbị người ta hắt nước nóng vào người?không đúng lànồi súp, cậuở trong nhà hàng cùng ta người đoạt phụ nữ?"

"Thu hồi ý nghĩ bát quái của cậu đi, làm bác sĩ trị bệnh cứu người mới là chủ yếu."

Lí Mặc đẩy cái “móng heo”: "Bệnh này mình không trị được."

"Mình đi đây."

Nghiêm Túc đứng dậy muốn đi, lại nghe Lí Mặc nói: "đi tìm Tiểu Thẩm cho cậubôi chút thuốc mỡ chắc là được."

"Tiểu Thẩm?"

" bác sĩ Bệnh viện chúng ta. Nhà cậu ta có thuốc trị phỏng gia truyền, nghe nói hiệu quả cũng không tệ lắm. Mình vẫn muốn đem nó sinh sản hóa, nói khôngchừng còn có thể thành tạo thêm danh tiếng cho bệnh viện chúng ta."

Nghiêm Túc đứng ở đó nhìn chằm chằm Lí Mặc nửa ngày mỉm cười: "Ngươi rốt cuộc là bác sĩ hay là thương nhân?"

"Đều là. Mình vừa không là đơn thuần bác sĩ cũngkhông phải đơn thuần thương nhân. Mình rất bác ái, hứng thú cũng nhiều, đối với phụ nữ là thế này, đối những chuyện khác cũng là thế này. không giống cậu, cấm dục cuồng, trừ bỏ công việccùng sinh hoạt liềnkhông còn gì khác."

Khi nói chuyện Lí Mặc chạy tới bên người Nghiêm Túc, ôm vai anh: "Người anh em, nói cho anh em biết, cậucó chơi qua phụ nữ hay không?"

Nghiêm Túc như cười như không cười nhìn anh: "Mình chơi hay không chơi qua phụ nữcậu không cần phải để ý. Nhưng màhôm nay mình không ngại chơi đàn ông mộtlần."

Lí Mặc lập tức đem tay từ trên người anh dời đi: "Tới địa ngục đi, lão tử không có bệnh."

"Nhưng mình có." Nghiêm Túc lại đem tay đưa tới trước mặt Lí Mặc, "Có thể nhanh lên hay không?"

"Đau không?"

"Đau."

"Đau là được."

Hai người vừa nói chuyện vừa đi xuống dưới lầu, Lí Mặc tìm đề tài nói: "Mình vừa hỏi y tá, các cô ấynói lúc này có lẽ Tiểu Thẩm đang ở phòng cấp cứu giết thời gian. thật không đưacậu đi, quay đầu lại thấy những cô y tá vừa thấy cậu lại nổi điên."

"Có cậu là đủ rồi, các y tá mỗi ngày đều thấy cậu, hẳn là đã sinh ra miễn dịch với đàn ông."

"Đàn ông tốt là giống loài khan hiếm, những cô gáikia đều giống như sói đói. một mình mình làm sao thỏa mãn được họ. Mình dám cam đoan, đêm nay các côấyvừa thấy cậu, một tuần kế tiếp trong miệng khẳng định đều là cậu. Có gan lớn một chút nói không chừngsẽ ăn đậu hủ của cậu, cậu nhìn đi. Người anh em, đầu năm nay phụ nữ đều cởi mở như vậy, cậuthật sự khôngđộng tâm, còn muốn thủ thân như ngọc?"

Lí Mặc vừa nói xong lời này lập tức nhanh chóng đivề phía trước vài bước, khó khăn lắm mới né tránh được cái chân của Nghiêm Túc giơ lên đá anh.

Trong phòng cấp cứu đèn đuốc sáng trưng, có mấy bệnh nhân đang ở nơi đó khám bệnh. Lí Mặc bước vào đitrực tiếp túm một y tá hỏi: " bác sĩ Thẩm đâu?"

Y tá thấy 2 soái ca có chút choáng váng, lắp bắpnói: "Ở, ở phía sau...văn phòng."

Lí Mặc lại dẫn người đi ra phía sau. anh cũng khônggõ cửa, trực tiếp mở cửa liền hỏi: "Thẩm Khiên, thuốc phỏng gia truyền nhà cậu còn không?"

Vừa dứt lời anh liền nhìn thấy Phương Châm cùng Từ Mỹ Nghi, vội nói xin lỗi: "Ai, không biết cậu có bệnh nhân ở đây, xin lỗi."

anh nói xong liền muốn đóng cửa đi ra, cửa đóng đượcmột nửa liền bị người giữ lại. anh quay đầu nhìn Nghiêm Túc đứng ở cửa, một tay để trên cửa, vừa dùng sứcđem cửa đẩy ra.

Nghiêm Túc làm như vậy là vì thấy được Phương Châm ở bên trong. không nghĩ đến hai người bọn họ lại có duyên như thế, Phương Châm ra tù mới hơn một tháng, bọn họ đã vô tình gặp vài lần.

Phương Châm ở trong này gặp được Nghiêm Túc cũng có chút giật mình, vừa mới Thẩm Khiên hỏi cô vấn đề côcòn chưa trả lời, hai mắt dántrên người Nghiêm Túc nhìn anhkhông chớp mắt.

Vừa mới nhìn vài giây đột nhiên cô cảm thấy trong dạ dày vô cùng khó chịu, giống như có cái gì đó trào lên cổ họng, lập tức sẽ ói ra. Cũng không biết côlấy khí lực từ nơi nàolập tức đứng lên, nhìn bốn phía không thấy có chỗ có thể ói ra, lại sợ xấu mặt trước mặt mọi người, chỉ có thể sử dụng chút sức lực cuối cùng chạy ra cửa phòng.

cô muốn đi tìm WC, bước chân lảo đảo lại không thể chống đỡ được bao lâu. Vừa chạy đến cửa còn chưa kịp ra khỏi cửa, Phương Châm đã cảm thấy toàn bộ căn phòng đều bay lơ lửng, tất cả mọi thứ đều lượn vòng trước mặt.

Trước mắt giống như xuất hiện một vòng xoáy khôngđáy, hút cả người cô vào.

Cả người Phương Châm mềm nhũn, hai mắt tối sầm ngã xuống. Nghiêm Túc không kịp suy nghĩ, vươn tay ra đỡ lấy cô, kéo thẳng vào trong ngực.
Loading...

Xem tiếp: Chương 10: Nhân Tình

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 56


Nữ Hoàng Không Dễ Làm

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 23



Yêu Ma Đạo

Thể loại: Đam Mỹ, Huyền Huyễn

Số chương: 332


Dịu Dàng Đến Bên Anh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 19