Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 40-1: Nhạc Văn Tiểu Thuyết Võng Lòng Tự Ái

Chương trước: Chương 39: Cầu Hôn



Dưới một bầu trời đêm đầypháo hoa, lần đầu tiên Phương Châm được người khác cầu hôn.

Từ sau khi ra tù Phương Châm uống rượu không phải chỉ một hai lần, lần nào uống cũng miễn cưỡng giữ lại chút lí trí. Nhưng hôm nay không giống vậy, cô vẫn chưa say đến mức đó, nhưng ngay lúc này không thể không giả vờ say, nghĩ tới đâycô buông lỏng tay ném ly rượu vào trong hồ nước lạnh lẽo.

"Thôi chết, làm rơi mất rồi." Phương Châm tự trách một câu, mặc kệ đang là đêm giao thừa nhiệt độ dưới 0 độ C, hai tay cô nắm lan can định nhảy xuống hồ.

"Phương Châm!" Nghiêm Túc nhanh tay ôm eo ngăn cô lại, trực tiếp ôm cô đi vào trong phòng khách, sau đó ném lên sô pha, nói: "Em say rồi."

"Ai nói? Tôi đang rất tỉnh táo." Phương Châm giẫy giụa muốn từ sô pha đứng dậy, nhưng bị Nghiêm Túc đẩy trở về.

"Quên đi, tốt hơn là em nên đợi ở đây đi. nói xong Nghiêm Túc xoay người, cầm ly rượu đưa tới trước mặt cô , "Nếu không chúng ta lại tiếp tục?"

anh ý đồ xấu xa nhìn chằm chằm Phương Châm, hơi cắn răng. cô gái nhỏ này bày trò diễn kịch với anh, muốn đem chuyện say rượu ra làm bia đỡ lảng tránh chuyện cầu hôn, sau đó xem như chưa có gì xảy ra.

Đây không chỉ là lần đầu Phương Châm được người khác cầu hôn, Nghiêm Túc cũng là lần đầu tiên chủ động cầu hôn người khác. anh sống tới bây giờ đã hơn ba mươi năm, chưa từng nghĩ tới một ngày mình sẽ chủ động cầu hôn một cô gái, mà đối phương lại từ chối anh.

Nếu như là từ chối thì còn có thể chấp nhận,người phụ nữ này thậm chí còn không muốn nhắc đến nó, hơn nữa còn làm bộ không nghe thấy. Lòng kiêu hãnh của Nghiêm Túc cư nhiên bị tổn thương.

Phương Châm quả thật so với những người phụ nữ khác hoàn toàn không giống nhau, từ ngày đầu tiên gặp mặt cô không ngừng nảy sinh mâu thuẫn với anh. Ngay lúc này đây, cô đã chạm đến nơi sâu nhất trong lòng anh . Nghiêm Túc cảm thấy anh đã không thể lui nữa, nhất định phải vững vàng mà ở bên cạnh cô, kiên quyết không rời.

Nếu như nói vừa nãy anh cầu hôn chỉ là nhất thời hứng khởi, vậy thì hiện tại anh đã quyết định rồi. Mặc kệ phải đối mặt với những chuyện gì, anh nhất định sẽ cưới được Phương Châm.

anh lắc ly rượu trong tay, ánh mắt sắc bén như là một cái đao nhọn nhìn Phương Châm, thanh âm mang theo chút mê hoặc dụ dỗ: "Nếu không say liền tiếp tục, uống hết ly rượu này đi."

Phương Châm bị anh nhìn ra trong lòng đang bồn

chồn, cũng không biết Nghiêm Túc làm vậy là có ý gì. cô rất sợ anh lại nhắc đến chuyện kết hôn, vì muốn không cho anh nói tiếp, hay có thể nói là tránh được một kiếp nạn, cô thà rằng ngay lúc này côđang say còn hơn phải đối mặt với chuyện này.

Thế là cô lập tức cầm lấy ly rượu, cố làm ra vẻ phóng khoáng một hơi uống cạn, sau đó âm thầm đếm ngược. Như vậy chỉ cần chưa tới mười phút, cô nhất định sẽ say bất tỉnh nhân sự.

Kết quả cô mới vừa uống xong chưa tới mười giây, Nghiêm Túc liền giành lại ly rượu, nhân tiện lấy áo khoác: "Được rồi, uống xong ly này thì đi thôi, anh đưa em về nhà."

Phương Châm cảm thấy hình như có gì không đúng, như là cô bị sập bẫy, nhưng cơn say bắt đầu ập tới. Trong nháy mắt mọi thứ đều trở nên mờ mịt, chỉ còn sót lại một chút ý thức để bám víu vào.

Nghiêm Túc đỡ Phương Châm ra khỏi phòng khách, lúc xuống lầu có chút khó khan. Trong đại sảnh lúc này chỉ còn lại vài người, chủ yếu ở lại ngắm pháo hoa. Khi Nghiêm Túc đỡ Phương Châm xuống tới đại sảnh thì màn pháo hoa cũng kết thúc, những người đứng ở mạn thuyền ngắm pháo hoa cũng lần lượt ra về.

Cả căn phòng đang yên ắng rất nhanh đã náo nhiệt trở lại, mọi người vội vã thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về. Nghiêm túc không muốn chen chúc với người khác, thừa dịp bên ngoài còn chưa có người liền ôm Phương Châm bước nhanh tới cửa.

Lúc hai người vừa đi ngang qua một bàn ăn, một người phụ nữ trung niên đột nhiên đứng dậy, mở miệng kêu lên: "Phương Châm?"

Phương Châm đã say không biết trời đất gì, miễn cưỡng ngước đầu lên nhìn người vừa gọi tên mình. cô chỉ mơ hồ thấy được một người phụ nữ trung niên tầm 50, 60 tuổi. cô hé miệng ra định nói gì đó, nhưng lại không nói nổi, cuối cùng cũng không nhìn rõ hình dáng của người kia.

Nghiêm Túc xin lỗi phụ nữ trung niên: "thật ngại quá, cô ấy say rồi." nói xong anh tiếp tục đi đến cửa, trực tiếp đưa Phương Châm rời khỏi thuyền.

Vừa rồi Phương Châm không nhận ra người phụ nữ kia là ai, nhưng anh lại biết. Lần trước đưa Vương Tử đi bệnh viện anh đã gặp qua bà ta rồi, anh ở cửa thang máy nhìn thấy Phương Châm, Thẩm Khiên và người phụ nữ lúc nãy nói chuyện. Lúc đó anh tưởng đó là mẹ của Thẩm Khiên, sau đó nghe Phương Châm nói đây là mẹ của La Thế.

Cứ cho là Nghiêm Túc không có lỗi với La Thế, nhưng anh cũng cảm thấy không cần thiết phải đụng mặt với mẹ La. Huống chi hiện tại Phương Châm say như vậy, để mẹ La nhìn thấy e rằng không tốt.

Nên anh nhanh chóng đưa Phương Châm ra khỏi đại sảnh, để lại mẹ La đứng đó vẫn chưa hoàn hồn lại.

Thực sự Nghiêm Túc đoán không sai, trong lòng mẹ La quả thực có ý nghĩ như vậy. cô gái ban nãy nhất định là Phương Châm, bà không thể nhìn nhầm được, còn người đàn ông ôm Phương Châm bà đương nhiên biết, là Nghiêm Túc - chủ tịch tập đoàn Thâm Lam, con trai bà khi còn sống, công ty bị chính anh thu mua, tuy rằng anh không tính là có thù oán với bà, nhưng mẹ La tự nhận không có cách nào nảy sinh thiện cảm với Nghiêm Túc.

Dù sao anh cũng gián tiếp khiến con trai bà tự sát.

La mẫu nghĩ không ra, Phương Châm làm sao có thể cùng người đàn ông này ở chung một chỗ.

Hôm nay là giao thừa, mẹ La cùng bạn bè thân thích đến đây ăn cơm tất niên. Bà có nằm mơ cũng không ngờ sẽ gặp phải Phương Châm. Nhưng gặp mặt Phương Châm cũng không có gì để nói, quan trọng chính là Phương Châm lại đi cùng Nghiêm Túc.

Mẹ La biết rõ năm năm trước Phương Châm hận người đàn ông này đến mức trực tiếp một dao đâm muốn chết hắn. Cho nên cô mới phải ngồi tù chịu biết bao nhiêu khổ sở, nhưng bây giờ tại sao lại?

Mẹ La âm thầm suy đoán, nhưng lại sợ không dám nghĩ tới.

Người bên cạnh liền kéo bà lại, tò mò hỏi thăm: "Làm sao, bà biết hai người vừa nãy à?"

Hôm nay mẹ La cùng bạn bè thân thích đến ăn cơm tất niên, từ khi con trai qua đời hàng năm bà đều đón tết cùng họ. Ngoại trừ bạn bè bằng tuổi còn có mấy đứa con cháu cùng nhau ăn cơm. Trong đó một số người nhận ra Nghiêm Túc, lập tưc tụm lại: " Người vừa này có phải là Nghiêm Túc - chủ tịch tập đoàn Thâm Lam không?"

đang nói chuyện là một cô gái trẻ tầm 20 tuổi, cô gái ngồi cạnh vừa nghe đến Nghiêm Túc liền nở nụ cười: "thật sự rất giống. Chị còn nhớ lần trước em đưa chị quyển tạp chí có thấy hình của anh ta trên đó."

Các cô gái trẻ nói đến chuyện này đều đặc biệt hưng phấn, hết “Nghiêm Túc” cái này rồi đến “Nghiêm Túc” cái kia. Chị dâu của mẹ La ngồi cạnh lúc này cũng không nhịn được, liền hỏi: "cô gái ban nãy chẳng phải là Phương Châm, bạn gái cũ của A Thế ư?”

"Ừm, đúng rồi”

"Người đàn ông kia?" Bà ta quay lại hỏi mấy đứa cháu, “Người đàn ông ban nãy thật sự là Nghiêm Túc - chủ tịch tập đoàn Thanh Lam sao?"

"Đúng đấy, khẳng định không sai, người đàn ông anh tuấn xuất sắc như vậy tụi con nhất định không nhìn lầm được."

Lần này, chị dâu của mẹ La mặt biến sắc, nhỏ giọng nhìn La mẫu nói: "Chuyện gì xảy ra vậy? Năm đó đứa nhỏ Phương Châm này không phải muốn giết chết tên họ Nghiêm kia ư? Bọn họ làm sao lại có thể đi cùng nhau được, lẽ nào tiểu Phương lại có tình cảm với hắn?"

Đây là điều mà mẹ La sợ nhất. Năm đó con trai mấtngười bị kích động nhất ngoại trừ người làm mẹ như bà thì còn có Phương Châm. Bà lo sợ đứa nhỏ này năm năm ngồi tù vẫn còn chưa nghĩa thông, bây giờ còn muốn tiếp cận kẻ thù. Lỡ như cô lại làm chuyện gì điên rồ thì phải làm sao.

Nghĩ tới đây mẹ La không khỏi tự trách: "Đều do em, đáng lí ra em không nên tìm con bé. Vốn là sau khi con bé ra tù muốn tìm gặp nó khuyên nó nghĩ cho thông suốt, không nghĩ tới...Em thật sự không nên đưa cho tiểu Phương món đồ mà A Thế để lại cho nó.Emcứ nghĩ chắc sẽ không sao, không ngờ lại làm cho con bé kích động như vậy."

"Em đưa cho con bé vật gì vậy?"

"Là một cái túi, bên trong có những gì em cũng không rõ lắm. Là A Thế trước khi mất để lại cho nó. Em chỉ muốn làm cho nó đừng nghĩ nhiều, đừng buồn nữa thôi, không ngờ... Đều tại em hết."

Cả buổi tối hôm đó, mẹ La liên tục tự trách mình. Từ trên thuyền đến khi về nhà, suốt đường đi bà không ngừng thở dài.

Bởi vì thật sự không yên tâm, ngày hôm sau mặc dù là mùng một Tết, bà vẫn cố gọi điện cho Thẩm Khiên, nói bóng gió hỏi thăm anh tình hình của Phương Châm. Thẩm Khiên vừa nghe liền cảm thấy nghi ngờ, gặng hỏi mẹ La cuối cùng cũng biết được tối qua Phương Châm và Nghiêm Túc cùng nhau đi ăn cơm tất niên.

Sau cú điện thoại đó Thẩm Khiên ngồi trong phòng trầm tư nửa ngày, nhiều lần muốn trực tiếp gọi điện thoại cho Phương Châm để hỏi rõ ràng. Nhưng cuối cùng lại không có dũng khí.

Người càng ưu tú thì tự ái càng cao, cũng rất sợ bị tổn thương. Phương Châm không chọn anh đã có chút khó chấp nhận, nhưng Phương Châm lại chọn ở bên cạnh Nghiêm Túc, chuyện này quả thực đối với Thẩm Khiên càng không chấp nhận nổi.

Đàn ông và đàn bà đều có tính đố kỵ như nhau, đặc biệt là đối với người mình thích.

Mới đầu năm mà Thẩm Khiên đã cảm thấy có chút chật vật, ở nhà một ngày không làm gì, đến lúc chập tối anh rốt cuộc không nhịn được gọi điện thoại cho em họ Từ Mỹ Nghi.

anh và mẹ La thật giống nhau, đều đi đường vòng. Điểm khác nhau chính là mẹ La không lấy được tin tức gì từ anh, nhưng anh thông qua Từ Mỹ Nghi có thể có một số thông tin hữu dụng.

Lúc anh gọi điện hình như Từ Mỹ Nghi đang ở ngoài, trong điện thoại nghe rất ồn ào. cô cũng không nhiều lời, trực tiếp nói: "anh, bây giờ anh đến đây đi, đến xem Phương Châm."

"Xảy ra chuyện gì sao?"

"không rõ lắm, vừa nãy em gọi điện cho Phương Châm để chúc tết, kết quả cô nói cô đang ở bệnh viện, em không yên tâm nên mới tới đây."

Trầm khiên vừa nghe liền lập tức gọi lại, hỏi cô cụ thể bệnh viện nào, còn nói lái xe đón cô cùng đi. Sau khi Từ MỹNghi để điện thoại xuống lại còn muốn gọi lại cho Pương Châm, nhưng gọi bao nhiều lần cũng không thấy bắt máy.

Phương Châm lúc này cực kì mệt mỏi, thực sự không rảnh tiếp điện thoại của Từ Mỹ Nghi. Mùng một tết cô rảnh rỗi ở nhà ngủ cho tỉnh rượu, ai dè lại ngủ thẳng đến xế chiều, nhà cô gọi không biết bao nhiêu cuộc tới. cô còn tưởng rằng ba mẹ vì chuyện hôm qua mà quở trách cô, kết quả lại nghe được giọng Phương Pháp trong điện thoại.

Phương pháp ở đầu bên kia tức giận nói lớn: " Chị mau về đi, ba bị người ta đánh rồi!"
Loading...

Xem tiếp: Chương 40-2: Nhạc Văn Tiểu Thuyết Võng Lòng Tự Ái

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Quân Môn Sủng Hôn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 134


Tiếu Ngạo Giang Hồ

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 225



12 Chòm Sao Và Lớp 11S Siêu Quậy

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 10