Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 38: Giao Thừa

Chương trước: Chương 37-2: Hiểu Lầm (2)



Phương châm tưởng bản thân mình nghe lầm, theo bản năng hỏi lại một lần: "Món đồ gì?"

"một cái ô màu đen. Hơn nửa năm trước, buổi tối hôm đó em rời khỏi nhà Anderson, anh đưa em đến phố Học Sĩ. Lúc đó trời mưa, có cho em mượn một cái ô. Trong ấn tượng hình như em không có trả lại anh."

Trong tích tắc, phương châm gần như muốn nhấc tay đầu hàng.

cô thật sự không đấu lại người đàn ông này. Nửa năm trước mượn một cái ô hỏng, tối nay lại trở thành lý do để anh tới tìm cô.

So với Phương Châm đang ngạc nhiên, thì Nghiêm Túc có vẻ ung dung bình tĩnh hơn. anh đứng ở trong phòng khách đem nhìn chung quanh toàn bộ căn nhà, sau đó quay đầu hỏi Phương Châm: "Em để chỗ nào rồi, còn nhớ không"

"không nhớ rõ."

"không phải là lúc dọn nhà đã ném đi chứ?"

"Hẳn là không, nhưng không biết bị tôi cất ở đâu. Nhất định phải tìm trong tối hôm nay sao?"

"Ngày mai em đi làm?"

"Ừm, sáng sớm ngày mai chín giờ đi làm."

Nghiêm túc chăm chú suy nghĩ một chút: "Vậy em mấy giờ tan ca? Xong việc anh lại tới!"

"Ngày mai tôi về nhà, mai là giao thừa anh không đi xã giao sao?"

Trước đây Phương Châm vẫn cho rằng, người có địa vị như Nghiêm Túc phải là cả ngày bay tới bay lui, vội vã đi đi về về, bên người có một đám trợ lý và thư ký, chút là tiệc tùng, chút là tiệc rượu. Nhưng anh nhìn qua hình như rất rảnh rỗi, cả ngày đều rảnh rỗi tới mức "quấy rầy" cô, thậm chí cả đêm giao thừa cũng không tha?

Phương Châm chính là không biết, Nghiêm Túc đương nhiên rất bận. Lúc không ở cạnh cô, Nghiêm Túc vẫn luôn cực kì bận rộn. một ít thời gian nghỉ ngơi đều dùng trên người Phương Châm. Như hôm nay anh vừa dự xong một bữa tiệc, tranh thủ đến chỗ của Phương Châm, sau đó về nhà ngủ một giấc sáng sớm ngày mai phải đi Nhật Bản, buổi tối trở về cùng người nhà ăn một bữa cơm tất niên.

Vừa nghĩ tới cơm tất niên Nghiêm Túc lại cau mày. Dù cho cả nhà lớn nhỏ bốn đời của anh cảm tình đều rất lạnh nhạt, nhưng cuối năm không thể không cùng ở chung một chỗ họp mặt. anh không thích cảnh cha mẹ ở trước mặt mình diễn kịch, diễn một màn vợ chồng tình cảm ân ân ái ái.

Lúc nhỏ Nghiêm Túc nhìn thấy cảnh này trong lòng còn có thể có chút kích động, cảm thấy cha mẹ có thể lại tái hợp. Nhưng càng lớn, lúc anh 7, 8 tuổi cũng đã rõ ràng. Ba mẹ anh đời này xác định như vậy, bọn họ từ lâu không yêu thương nhau, cũng sẽ không có khả năng giống như một cặp vợ chồng bình thường sống chung một nhà.

Có lúc anh thậm chí tình nguyện để bọ họ đường ai nấy đi suốt đời không gặp, cũng tốt hơn là đêm giao thừa nhìn hai người họ một màn “vợ chồng ân ái” đến buồn nôn.

Vừa nghĩ tới bữa cơm tất niên, Nghiêm Túc ngay lập tức thấy đau đầu. anh suy nghĩ một chút nhìn Phương Châm nói: “ Tối mai phải ăn cơm cùng ba mẹ, như vậy đi, Mùng một anh đến nhà em chúc tết, nhân tiện lấy lại ô?”

Phương Châm đột nhiên rất muốn đạp anh: "anh thiếu một cái ô sao? Quên đi, cái ô kia bao nhiêu tiền tôi lập tức đền cho anh?"

"Ô không đáng giá, có điều là bà nội anh cho anh, có ý nghĩa quan trọng, vì vậy anh hi vọng em có thể tìm ra nó, được không?"

Thái độ và giọng điệu của Nghiêm Túc tuy ôn hòa nhưng rất kiên quyết, không ngờ lại sử dụng chiêu tình thâm này, để Phương Châm nhất thời không biết làm sao từ chối.

cô suy nghĩ một chút rồi nhìn Nghiêm Túc nói: " Nếu đã như thế, bây giờ tôi tìm nó cho anh?”

"Ngày mai em không đi làm hay sao? Hôm nay nghỉ ngơi trước, ngày kia mồng một Tết anh đến tìm em. Đầu năm mà em cũng đi làm ư?"

"Ừ, làm ca ngày, năm giờ chiều tan ca."

Nghiêm Túc hơi nhíu nhíu mày, muốn khuyên cô vài câu, nhưng cuối cùng vẫn là không nói. anh đưa tay vò vò đầu Phương Châm: "Vậy thì đi ngủ sớm một chút đi, tối ngày mốt gặp."

Sau khi Nghiêm Túc vò đầu Phương Châm giống như tổ chim, mới hài lòng rời đi, chỉ để lại mình Phương Châm ở trong phòng yên lặng đờ ra.

Sửng sốt sau năm phút cô mới nhớ tới chuyện cái ô, tìm kiếm nửa ngày, rốt cục ở trong một đống đồ linh tinh trong góc phòng tìm thấy một cái ô màu đen.

cô cầm ô không nhịn được cười, lúc trước, khi cô cầm chiếc ô này,không nghĩ tới cô cùng chủ nhân của chiếc ô lại dây dưa không rõ đến vậy. Còn tưởng rằng ngày đó sau khi Nghiêm Túc lái xe rời đi hai người nhất định đời này không gặp lại, nhưng kết quả lại là hết lần này tới lần khác chạm mặt, mỗi lần gặp mặt thì y như rằng quan hệ lại trở nên gần gũi, không để ý nó đã thành ra như thế này.

Cho nên nói giữa người và người thật sự tồn tại cái gọi là duyên phận chăng. Bởi vì duyên phận mới có thể gặp mặt, gặp mặt mới có thể nuôi dưỡng tình cảm. Phương Châm đột nhiên rất muốn đi đến miếu bái tế một phen, cầu xin Bồ Tát nhất quyết đừng để cô cùng Nghiêm Túc có cái loại duyên phận kỳ quái này. cô thật sự không chịu được.

không chịu đựng nổi vận đào hoa xán lạn, Phương Châm sau khi tìm thấy ô liền cảm thấy choáng đầu nằm dài xuống giường ngủ thiếp đi, hôm sau dậy thật sớm đi làm, sau khi tan tầm dứt khoát đi xe về nhà ăn cơm tất niên.

Lúc cô về đến nhà khoảng chừng sáu giờ rưỡi, mẹ đang ở trong phòng bếp nấu ăn, trên bàn đã bày biện vài món. Ba đang uống trà xem ti vi, Phương Châm tìm một vòng không thấy bóng dáng em trai đâu đâu, liền hỏi: "Ba, em trai con đâu rồi?"

"không biết, nói là đi ra ngoài gặp mặt bạn bè.Đúng là, đêm 30 còn không cố gắng ở nhà đợi, thật không hiểu chuyện."

Trách móc thì trách móc, trong lòng Phương Châm biết trong lòng ba em trai so với cô vẫn quan trọng hơn hết. Có điều cô không có người mẹ thiên vị nghiêm trọng vậy, cán cân trong lòng không nghiêng đến mức không còn gì để nói.

Đôi lúc Phương Châm nghĩ, mọi người luôn nói đàn ông trọng nam khinh nữ, nhưng dựa vào kinh nghiệm của cô, dường như phụ nữ thỉnh thoảng so với đàn ông lại càng nghiêm trọng, rõ ràng đều là phụ nữ, nhưng lại có một số người xem con trai là mạng sống, còn con gái trong mắt họ thì lại như một món hàng lỗ vốn.

Sau khi Phương Châm tự nhận định mình là một “món hàng lỗ vốn”, liền cởi áo khoác vào phòng bếp phụ mẹ mình một tay. Mẹ Phương đang ở đó bận tối mắt tối mũi, vừa thấy con gái như thấy cứu tinh,thay vì thăm hỏi thì lại nhanh chóng đưa con sứa cho cô, trong lòng cô liền dâng lên một cỗ nguội lạnh.

Loại chuyện nhỏ này Phương Châm chừng mười tuổi đã bắt đầu làm, riết rồi thành quen, chỉ một lúc đã làm xong con sứa rồi. cô đem món sứa này cùng với vài món khác mẹ đã làm ra ngoài, đang chuẩn bị trở lại nhà bếp thì nghe có tiếng người dùng sức gõ cửa.

Tiếng gõ cửa dồn dập đáng sợ, Phương Châm sửng sốt một chút liền nhanh chóng tới mở cửa. Vừa mới mở ra thì thấy Phương Pháp một mặt căm tức đứng ở đó, trừng cô hét lên: "Làm gì giờ mới mở cửa!"

Phương châm không muốn so đo với em trai mình, xoay người trở lại phòng bếp. Ba Phương vốn đang ngồi trên ghế sofa, nghe thấy con trai về thì đứng dậy, toan hỏi vài câu bỗng dưng bật thốt lên: "Con như thế này là sao, xảy ra chuyện gì?"

Phương Châm vừa nghe lập tức quay đầu lại. Vừa nãy đứng ở cửa ánh sáng quá yếu làm cô không nhìn rõ, lúc này trong phòng đèn điện chiếu rõ mồn một, bộ dạng của em trai cô làm cô sợ hết hồn.

trên mặt Phương Pháp đều là vết máu, trên người cũng có nhiều vệt máu đỏ, chắc là bị bắn lên, quần cũng có một lỗ rách thật lớn. trên người ngoại trừ bị dính máu thì còn lại đều là bùn.

Xem bộ dạng như vậy hẳn là vừa cùng với người khác đánh nhau một trận rồi.

Mẹ Phương từ trong phòng bếp nghe thấy tiếng động đi ra xem, vừa thấy con trai bảo bối như vậy lập tức nhảy lên, xông tới kéo con trai nhìn thật kỹ một lượt, trong miệng thét to: "Con làm sao lại thành như vậy, con bị người ta đánh sao?"

Phương Pháp một bụng tức giận, lúc này thấy người nhà liền đem toàn bộ phát tiết ra:"Con mẹ nó lại bị cái thứ khốn kiếp đánh. Thằng khốn đó khôn hồn đừng để ông thấy mặt, nếu không lần sau ông dùng viên gạch ném chết hắn!"

"đang yên đang lành làm sao lại bị người khác đánh?" Trong ba người Phương Châm vẫn là bình tĩnh nhất, hỏi vấn đề cũng chủ chốt nhất.

"Cái thằng khốn kia là bạn trai mới của Jenny, tôi đi tìm Jenny gặp được hắn. Còn có gì để nói, đương nhiên là dùng nắm đấm nói chuyện rồi."

nói nửa ngày té ra không phải bị đánh mà là hai bên đánh nhau. Phương châm không nhịn được khuyên em trai: "Em làm gì phải đánh nhau, đánh nhau cũng chẳng được ích lợi gì, bị thương lại khiến cả nhà lo lắng."

"Tôi tìm Jenny nói chuyện nối lại tình cảm, thằng khốn kia lại ở giữa chế giễu. Là đàn ông ai lại không tức giận?!.”

"Em tìm cô ấy nối lại tình cảm?"

không nghĩ tới em trai cô lại là người chung tình, đã chia tay mấy tháng, vậy mà vẫn nhớ tới Jenny. Phương Châm không biết nên nói gì.

"Đương nhiên, tôi bây giờ đi mua nhà, không phải là người nghèo rớt mồng tơi nữa, Jenny dựa vào cái gì không trở lại bên cạnh tôi. Tôi dĩ nhiên nên nói với cô ấy rồi!"

Mẹ Phương vốn đang ở bên cạnh lo lắng vết thương của con trai, vừa nghe nhắc đến hai chữ "Nhà" lập tức dùng tay xả ống tay áo của hắn, ngăn không cho hắn nói. Ai dè Phương Pháp nhanh miệng đã nói ra, mẹ Phương cũng chỉ có thể ngượng ngùng nhìn Phương Châm cười cười: "Em trai con muốn lấy vợ, không thể không có nhà."

"Con biết, nhưng trước tiên khoan đề cập đến chuyện nhà cửa, em cư nhiên đánh nhau với người khác, lại còn bị đánh ra thế này?"

Phương pháp ở trước mặt chị gái không không ngại ngùng thừa nhận bản thân mình chịu đòn, ương ngạnh bỉu môi nói: “Đừng thấy tôi bị thương, tên kia so với tôi bị thương cũng không ít. Tôi đấm vào đầu hắn mấy đấm, cả người không còn sức lực, rốt cuộc hắn bị đánh đến nỗi răng rơi đầy đất."

"Con vì sao lại kích động như vậy? Con đánh người khác bị thương, chốc nữa nhà họ tìm đến thì biết làm sao?"

"Tên đó dựa vào gì tìm tới đây, hắn cướp Jenny của con, con chưa giết hắn là đã nể mặt lắm rồi."

Em trai vì chuyện tái hợp không thành lại bị chế nhạo, chẳng trách lại tức giận như thế. Phương Châm hiểu rõ em trai mình, biết hắn nói chuyện thích khoe khoang, xem chừng người bạn trai mới của Jenny cũng không bị thương nhiều mấy, nếu không em trai sẽ không bực như vậy.

Bạn gái đi theo người khác, bản thân lại còn bị đánh, mặt mũi mất hết, không bực mới là lạ.

Phương Pháp ngồi trên ghế, dùng sức vỗ bàn một cái: "Mẹ nó, phụ nữ đều là như vậy, lúc không có tiền thì chê không có tiền, khi có tiền lại chê tiền không đủ. Tên kia có cái gì tốt, không phải là toàn bộ tiền của hắn chỉ đủ mua một căn hộ nhỏ thôi sao? Giấy tờ lại không để tên của cô ấy, vậy mà đã nhanh chóng ở cùng hắn."

nói tới chỗ này hắn lại đưa mũi nhọn về phía Phương Châm: "Chị, đều là chị không tốt, không giết người thì tốt rồi. Nếu chị không giết người thì hiện tại tôi đã có đủ tiền mua nhà, còn phải bị người ta chế giễu sao?"

Nếu như là nửa năm trước, Phương Châm bị em trai oán trách như vậy, quả thật sẽ xấu hổ khó chịu. Nhưng cô bây giờ đã khác trước, từ không phân biệt được phải trái đã trở nên càng ngày càng lý trí.

Nghe Phương Pháp nói xong cô không những không tự trách mình, ngược lại bình tĩnh nói: " Là đàn ông thì nên dùng chính năng lực của mình cưới vợ. Chị không phải cha mẹ của em, dựa vào đâu lại kiếm tiền để em mua nhà. Chị dù thật sự có tiền cũng sẽ không đưa cho em, Phương Pháp, chị không phải vì em mà sống, chị là vì chính mình mà sống. Em không lấy được vợ chỉ có thể trách chính bản thân em, chuyện này không ai có lỗi với em cả."

-------------------------------------------------------------------------------

Lần đầu tiên ở nhà, ngay ở trước mặt cha mẹ Phương Châm mắng em trai mình như vậy.

Trong phòng ba người kia nhất thời sững sốt, mẹ Phương ngạc nhiên đến mức trong đầu có suy nghĩ: Con bé này sao thế, đủ lông đủ cánh thì liền muốn bay ư?

Trong lòng bà từ trước giờ luôn coi con gái chỉ dùng để sai bảo, làm việc, dù cho Phương Châm lúc trước kiếm ra không ít tiền, nhưng bà luôn cho rằng con chính là con, là con thì phải nghe lời mẹ. Cho nên bà muốn Phương Châm như thế nào thì Phương Châm nhất định phải như thế ấy, bao nhiêu tiền cô kiếm được nhất định dều phải đưa về cho gia đình, việc cô cung dưỡng em trai là đạo lý hiển nhiên. Bởi vì em trai còn nhỏ, cô làm chị gái nhất định phải chăm lo cho em trai mình.

Mẹ Phương hoàn toàn không nghĩ tới, con gái sớm đã lớn rồi, Cánh cũng cứng hơn nhiều. Phương Châm sở dĩ không phải vì rũ bỏ tình thân mà nói nặng nhẹ với người nhà. Có thể là vì con người khi trưởng thành suy nghĩ cũng khác đi. Trước kia cô suy nghĩ tương đối đơn giản,đều là tự mình gạt mình. Nhưng năm năm trong tù khổ sở làm cho cô hiểu rõ rất nhiều điều, suy nghĩ cũng trưởng thành hơn.

Khi cô ở trong nhà người khác rửa chén, quét rác, xát từng sợi đay, cha, mẹ,em trai cô ở nhà ăn trái cây, uống nước quả xem ti vi vô cùng nhàn rỗi. Khi cô lăn lộn ngoài xã hội chùi cửa kính, lau bậc thang kiếm tiền, ăn chỉ dám ăn cơm nguội, cha mẹ em trai lại vội vàng đi khắp nơi vay tiền làm nhà, bận rộn trang trí. Hôm nay là giao thừa, cô tăng ca làm mệt đến eo rã rời nhức mỏi, về nhà chuyện đầu tiên chính là vào bếp giúp đỡ, mẹ cũng không có lấy một câu hỏi thăm cô có vất vả không. Thế nhưng em trai ở bên ngoài tranh giành bạn gái bị đánh cho vỡ đầu chảy máu trở về, cha mẹ đều không hề che giấu bộ mặt lo lắng quan tâm.

Phương Châm đột nhiên cảm thấy, mình sống như vậy thực quá thất bại. cô rốt cục hiểu rõ được đạo lý, có một số người mình yêu không phải cô liều mạng trả giá thì nhất định có thể được vị trí trong lòng họ. Trong lòng cha mẹ,em trai so với cô quan trọng hơn rất nhiều, dù cho cô móc tim móc phổi, bọn họ vẫn sẽ mãi dành tình yêu thương cho riêng em trai cô.

Nhưng việc này cô cũng không cần nhắc đến, mấy tháng về nhà một lần cô không nhất định phải trở mặt với cha mẹ. Có lẽ là do cô không muốn tiếp tục để em trai chỉ trích mình, kể từ lần trước ở cửa hàng châu báu Phương Pháp cưỡng ép lấy thẻ ngân hàng của cô buộc cô mua nhẫn, Phương Châm đối với người em trai này đã hoàn toàn thất vọng, thậm chí là tuyệt vọng.

Cho nên cô rốt cuộc bày ra bộ dạng của người chị gái, thuận tiện mắng em trai mình một chút.

Phương Pháp lớn như vậy lần đầu tiên bị chị gái quở trách, tức muốn bể phổi. Huống chi hôm nay bên ngoài hắn đã ôm một bụng tức, giận càng thêm giận, đập bàn một cái nhảy dựng lên: "Con mẹ nó chị là cái thá gì, dám nói tôi như vậy."

"Phương Pháp, em hãy chú ý cách ăn nói." Phương Châm không hề yếu thế, lập tức rống lại: "Em cho đây là đâu, ngoài đường ngoài phố, tùy em thích mắng thế nào thì mắng sao? Chị là ai, chị không phải kẻ tranh giành bạn gái với em, chị là chị gái em. Chị tại sao không thể mắng em như vậy? Em có gì đặc biệt, có địa vị được người khác tôn trọng sao? Em có việc làm, có năng lực xuất sắc sao, không có tiền lại còn làm ra bộ dạng khoác lác? Em không có thứ gì ngoại trừ tự cho mình là giỏi. Em chỉ là dựa vào số tiền bồi thường sau khi bị người khác đánh một trận để mua nhà, có phải cảm thấy mình rất ghê gớm rất vẻ vang, có phải định nói cho mọi người đều biết không? không biết hối lỗi, lại còn gây sự đánh nhau, em cảm thấy như vậy là rất đàn ông, sẽ có cô gái nào đồng ý theo em sao? Em đến cả việc tôn trọng người khác cũng không biết!"

Cha mẹ Phương lần này thật sự sững sờ.Đây là đứa con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện bảo gì làm nấy của họ sao? Trước kia Phương Châm chưa bao giờ nói chuyện lớn tiếng như vậy, không nghĩ đến hôm nay lại cùng em trai cãi nhau, Phương Pháp nói một câu cô liền đáp lại mười câu, giọng điệu sắc bén thái độ ác liệt, chuyện này quả thực là phản, phản rồi.

Mẹ Phương ngay lập tức đứng phắt dậy, mặt tối sầm lại mắng Phương Châm: "Mày dựa vào cái gì mà nói em mày như vậy? Em mày dù không tốt chăng nữa nó cũng không đi giết người, cũng không ngồi tù, em mày so với mày không biết tốt hơn bao nhiêu lần. Nhà họ Phương có đứa con gái bất hiếu như mày quả thực đen đủi, bởi vì mày mà mẹ mày xấu hổ không còn mặt mũi đi gặp người khác. Mày dựa vào cái gì lại mắng em trai mày như vậy?"

Lời này quả thực là một nhát dao cứa vào tim Phương Châm. Phương Pháp vừa nghe liền lấy lại tinh thần, đắc ý nhìn cô. Dưới cái nhìn của hắn chị gái mình hoàn toàn không thể phản bác lại, còn không thể nhận sai hay sao, nếu không hắn còn có thể từ chị mình đòi một chút “tiền bồi thường”.

Ngoài dự đoán, Phương Châm nghe xong mấy lời này vẻ mặt hết sức bình tĩnh, mí mắt hạ xuống một lúc. cô điềm tĩnh nhìn mẹ Phương, lạnh nhạt nói: "Mẹ cứ như thế dung túng cho con trai mình, rất nhanh nhà chúng ta lại có thể ăn cơm tù lần thứ hai. không tin mẹ cứ chờ xem."

"Mày nói láo!" Mẹ Phương nhất thời nổi giận, liền đưa tay định cho Phương Châm một cái tát. Phương Châm nhanh mắt tránh được, mẹ Phương vì dùng sức quá mạnh mà không đứng vững được, lảo đảo xông về phía trước vài bước, rốt cuộc vẫn là ba cô cản bà lại.

Ba Phương vẫn còn ít nhiều quan tâm đến con gái, lúc này liền mắng vợ mình nói: "Bà đây là làm gì, còn muốn ra tay đánh con? Có chuyện từ từ nói không được sao, để người ngoài nghe thấy thì làm thế nào?"

"Ông nghe nó nói những lời đó không, có loại chị gái như nó sao? Chính mình ngồi tù còn chưa đủ, còn muốn rủa em trai cũng ngồi tù theo. Nó đây là cố ý không để cho tôi sống yên, muốn chọc cho tôi tức chết!”

Ba Phương đỡ vợ mình ngồi xuống ghế sôfa, dùng ánh mắt trách cứ nhìn con gái: "Phương Châm, những lời con vừa nói quả thực rất quá đáng rồi, con làm sao có thể nói em con như vậy?"

"Ba, con nói đều là sự thật. Ban nãy nó nói những gì ba cũng đều nghe thấy, nó đánh bạn trai mới của Jenny bị thương, hơn nữa ra tay không nhẹ. Lỡ như người đó có chuyện gì xấu xảy ra gia đình họ nhất định tìm đến đây tính sổ. Nếu như bọn họ báo cảnh sát thì làm sao, cảnh sát dĩ nhiên sẽ tìm đến em con, trong lúc tết đến mấy chuyện như vậy đặc biệt quản lý nghiêm khắc, ẩu đả đánh nhau bị tạm giam là chuyện nhỏ, ngồi tù cũng không phải không thể. Hôm nay con nói như vậy là vì muốn tốt cho nó, con biết ở trong đó như thế nào, chính vì con quá sợ những tháng ngày đó, nên không hy vọng em trai lại chịu khổ. Vì vậy con mới mắng nó, con mắng nó là hi vọng nó có thể tiến bộ, đừng tiếp tục đi vào vết xe đổ của con. Hai người cưng chiều nó như vậy nghĩ là tốt cho nó sao? Nó chỉ biết ỷ vào trong nhà có người xử lí tàn cục do nó gây ra. Gặp người yếu hơn nó,nó đánh người kết quả xấu nhất là ngồi tù. Hai người có nghĩ tới hay không, nếu như gặp phải người lợi hại hơn nó, cuối cùng xui xẻo cũng chỉ là nó gánh lấy. Hai người xem tin tức báo chí, hàng năm bởi vì đánh nhau ẩu đả chết người còn thiếu sao?"

Phương Châm không phải là người không biết nói chuyện, cô là người khéo ăn nói, lúc đi học miệng lưỡi cũng rất lưu loát. Chỉ có điều đều cô không để ba mẹ phát hiện. Ngày hôm nay cô thoải mái nói một trận, cũng có kiềm chế một chút.

Ba Phương vừa nghe lời nói của Phương Châm liền thông suốt dạy dỗ con trai: “Chị gái con nói không sai. Cuối năm ra ngoài đánh nhau, mặc kệ lí do tại sao đều là con không đúng. Trong mọi mối quan hệ đều phải lựa lời mà nói, con lại dựa vào nắm đấm, con ở ngay trước mặt Jenny đánh người, con cảm thấy Jenny còn dám quay lại với con không ? Chỉ sợ sau này xảy ra xích mích con lại đem nó ra làm bao cát để trút giận?"

Phương Pháp vẫn còn biết nghe lời ba, bị người khác liên tục mắng cũng có chút nhụt chí, lầm bầm nói: “Con vừa rồi chỉ là phóng đại lên, con không đánh hắn đến mức đó, tên đó so với con chỉ bị trầy xước nhẹ, khẳng định không có chuyện gì."

Phương Châm cũng suy đoán như vậy, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng Phương Pháp vẫn chưa nuốt trôi cơn giận, tiếp tục lớn tiếng: "Nhưng con biến thành bộ dạng này không lẽ chị đều không có trách nhiệm sao? Nếu chị ta trước kỳ thi tốt nghiệp trung học của con không làm ra chuyện xấu, khiến tâm trạng con không tốt, mất tập trung mới thi vào cái trường đại học rác rưởi đó sao."

Vừa nghe đến đây mẹ Phương cũng mạnh miệng, nhân cơ hội "Công kích" con gái: "không sai, mày còn dám nói mày một chút trách nhiệm đều không có? Biết rõ em trai muốn thi đại học lại còn đi giết người, tao xem mày là bị hồ đồ rồi. Tương lai của em mày đều bị hủy trong tay mày, mày có đền bù bao nhiêu tiền cũng không đủ!"

Phương Châm lại một lần nữa bị uy hiếp, nếu là ngày trước, mẹ Phương nói như vậy nhất định có hiệu quả ngay nhưng hôm nay liền trở nên vô dụng. Phương Châm nghe xong lời này vẫn không trợn mắt lên, trái lại khinh thường cười lạnh một hồi: "Phương Pháp, em cho rằng mọi chuyện em làm người khác đều không biết sao? chị đã hỏi qua những bạn học cao trung của em, từ trung học đến lớp 12 thành tích của em luôn rất kém cỏi, căn bản đều xếp cuối lớp. Em mọi năm đều đem sổ thành tích về lừa gạt cả nhà, nhưng chị nghe nói khi đó mỗi lần giữa kỳ hay cuối kỳ trường học đều sẽ đóng dấu toàn bộ thành tích, làm thành bảng đưa về cho gia đình. Nhưng mấy tấm bảng đó một tấm chị cũng chưa từng thấy, bởi vì em trước giờ không hề đem ra. Đó mới là thành tích thực sự của em, sổ thành tích mà em đem về cao hơn bình thường một vài phết, so với thi cuối kỳ cũng cao hơn. hiện tại chị nghi ngờ sổ thành tích em đem về cũng là giả."

Phương Châm nói rõ từng câu từng chữ, nghe mỗi một câu nói của cô mặt Phương Pháp liền trầm xuống một phần, cuối cùng hoàn toàn là màu đen.

Bởi vì lời chị gái nói đều là thật, trường học của bọn họ lúc cao trung sổ thành tích chỉ là trang trí, bình thường phụ huynh đều không cần nhìn đến, chỉ cần trực tiếp xem bảng xếp hạng của trường, đó mới thực sự thể hiện rõ thành tích của học sinh.Nhưng với thành tích của hắn căn bản là không dám đem về nhà, sợ ba mẹ mắng hắn liền mượn bạn học sổ thành tích, viết tên lớp lên trang thứ nhất rồi nhét bìa ngoài vào trong. Ba mẹ khi xem sổ cũng sẽ không kiểm tra đó có phải của hắn hay không, nhìn thành tích bên trên thì sẽ rất vui mừng không đụng tới hắn. Mà ba năm cao trung, hắn một lần cũng không đem bảng thành tích về nhà, ba mẹ vẫn đối chiếu vào sổ thành tích ước định lực học của hắn, cho nên năm đó hắn thi vào đại học mọi người đều không ngờ rằng hắn sẽ thi trượt.

Mà trên thực tế với khả năng của hắn, có thể thi đậu trường đại học mới là lạ. Lúc đó Phương Pháp còn âm thầm vui mừng, chị gái xảy ra chuyện, trong nhà thành một đống hỗn loạn, hắn thi trượt cũng không ai mắng hắn, thậm chí còn có thể lấy chị gái làm cớ, nhận được sự đồng tình.

hắn chẳng thể nghĩ tới, sự việc trải qua nhiều năm như vậy, có một ngày lại bị vạch trần trước mặt mọi người.

Phương Châm đem lời trong lòng nói ra hết, tâm trạng rốt cục tốt hơn rất nhiều. Nhưng cô nhìn trong nhà một cảnh lộn xộn như vậy, thực sự không còn bụng dạ ở lại ăn cơm tất niên.cô biết em trai nhất định có cách xử lý chuyện này, dựa vào miệng lưỡi của mình nói ngọt vài câu. Mà ba mẹ lại đối với Phương Pháp hết mực cưng chiều, loại chuyện xưa xửa xừa xưa này bọn họ căn bản sẽ không để ý.

Bản thân kẹp ở giữa ngược lại có chút không thích hợp, còn có thể khiến người khác oán giận.

Nghĩ tới đây Phương Châm cầm túi xách lên, đi tới cửa mang giày, khoác áo khoác mở cửa, vừa ra đến trước cửa hướng về phía ba mẹ nói: “Con đi về trước, hai ngày nữa trở lại thăm mọi người."

nói xong lời này cô vội vã xuống lầu, khởi động xe điện chuẩn bị rời đi. Trong lòng cô, căn phòng nhỏ hai mươi mấy mét vuông đó không còn là nhà cô, mà chỉ là nhà của ba mẹ cùng em trai cô thôi.

nói không buồn là giả, Phương Châm vừa khởi động xe điện nước mắt không nhịn được rớt xuống. Giờ phút này chính là đêm giao thừa, người người nhà nhà đốt đèn ăn mừng thời khắc gia đình sum họp, trên đường hầu như không một bóng người, tình cờ một chiếc xe từ phía sau lái qua, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Ban đêm rét lạnh, Phương Châm đơn độc ngược hướng gió rét đi về nhà, trong nhà nồi lạnh bếp lạnh không có thứ gì, đến bát mì sợi cũng không có mà ăn.

Phương Châm chợt có cảm giác như mình là người dư thừa, nước mắt oan ức đều không biết làm sao thu lại được.

Khi nước mắt bắt đầu ngừng tuôn ra, tầm mắt không tránh khỏi trở nên mờ nhạt. Phương Châm cố gắng mở to mắt nhìn muốn nhìn rõ con đường phía trước, lại bị ánh sáng chiếu tới làm hai mắt nheo lại.

Bởi vì không thấy rõ đường trong lòng cô có chút hoảng sợ, bắt đầu mất phương hướng, thêm vào trên đường có tuyết đọng lại thành những miếng băng mỏng, Phương Châm lúc này chệch tay lái khiến cả người và xe điện té xuống, ầm một hồi đã ngã trên nền băng.

Cú ngã này đau đến mức Phương Châm lại muốn khóc, trong nháy mắt nước mắt dâng trào ra. cô giẫy giụa muốn từ dưới đất bò dậy, kết quả bàn tay trượt thử mấy lần đều không thành công.

đang lúc lúng túng, cô đột nhiên cảm thấy thân thể mình bị người khác ôm lên, trước mắt chỉ thấy duy nhất ánh đèn pha màu vàng chói, tia sáng đó chiếu vào cô cùng khuôn mặt của người kia, cô lập tức đã thấy rõ.

Lại là Nghiêm Túc.
Loading...

Xem tiếp: Chương 39: Cầu Hôn

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Tuyệt Sắc

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 38


Quay Về Bên Anh Nhé?

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 32


Nguyên Huyết Thần Tọa

Thể loại: Huyền Huyễn

Số chương: 150


Túy Tâm Kiếm

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 50


Nhặt Được 201 Vạn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 79