Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 34: Nhìn Không Sót Một Cái Gì

Chương trước: Chương 33: Sắc Nữ



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Cindy.

Phương Châm trầm mặc một hồi trong bóng tối, sau đó trong đầu nhảy ra một ý nghĩ.

Là trò đùa sao?

Cả biệt thự đều được trang bị điều hòa, nhưng lúc này bị mất điện lò sưởi trong phòng tắm liền ngừng hoạt động. Cả người Phương Châm ngâm trong nước, nhịn không được run rẩy, đợi ánh mắt thích ứng được với bóng tối trong phòng tắm, liền từ từ lần mò leo ra bồn tắm.

cô tìm khăn tắm lau mình qua loa, sau đó lại mò mẫm tìm đồ ngủ của mình. Áo ngủ này cũng là Nghiêm Túc chuẩn bị, áo ngủ bằng tơ tằm, ngắn đến khó khăn lắm mới có thể che đi cái mông.

Bởi vì quá tối, Phương Châm không có tìm được dép, chỉ có thể đichân trần ra khỏi phòng tắm. cô vốn cho là chỉ có phòng tắm bị mất điện, không nghĩ đến đèn phòng ngủ cũng không phát sáng. Cũng may căn phòng này ngay dưới tầng thượng, Phương Châm đi đến trước cửa sổ thủy tinh kéo rèm cửa sổ ra, ánh trăng như nước chiếu vào phòng, rốt cuộc có thể mơ hồ thấy được bài trí trong phòng.

Khí ấm trong phòng chưa tiêu tán hoàn toàn, thảm dưới chân so với gạch sàn phòng tắm ấm áp hơn nhiều. Phương Châm vòng vo trong phòng mấy vòng, cảm thấy dựa vào khả năng của mình khôngcó cách nào khôi phục lại hệ thống cung cấp điện, cho nên cô cầm lấy áo khoác trên sofa, khoác lên người rồi đi ra cửa.

Vừa mới mở cửa, một cỗ hơi lạnh ập vào mặt, Phương Châm nhịnkhông được co rúm lại một chút. Điều hòa trong hành lang cùng ngưng hoạt động, nhưng là đèn trong hành lang lại sáng, chỉ là hơi tối hơn một chút so với bình thường. Điều này làm cho người khác cảm giác vô cùng kỳ lạ.

Phương Châm đang đứng tại chỗ ngẩn người thì của phòng đối diện đột nhiên mở ra, còn lộ ra một chút ánh sáng ấm áp phía sau. Phương Châm không khỏi ngẩn ra, hỏi: “Phòng anh có điện sao?”

“không, toàn bộ thiết bị điện đều không làm việc, đó là máy tính.”

“Trong phòng tôi cũng không có điện.” Phương Châm chỉ chỉ phòng mình, bổ sung thêm một câu, “Tôi đang muốn tìm người đến xem thử.”

Nghiêm Túc khẽ nhếch miệng, lộ ra một nụ cười. Ánh mắt của anhkhông chút khách khí nhìn thẳng lên người Phương Châm. Bên ngoài là một áo khoác lông màu đen, bên trong là váy ngủ tơ tằm màu hồng, hai chân đều trống trơn. Bộ dáng này đi ra ngoài đừng nóilà dâm tặc, ngay cả “chính nhân quân tử” cũng không cầm lòng được.

“Em tính mặc như vậy đi ra ngoài?”

Phương Châm cúi đầu nhìn mình một chút, trước ngực lộ một mảng tuyết trắng. Cổ váy ngủ thật quá lớn, ngay cả hai bầu vú cũngkhông che kín được hoàn toàn. cô hoảng hồn, vội vàng kéo cổ áo khoác, che lại thật chặt.

Sau đó cô nói: “Vậy anh đi đi.”

Nghiêm Túc ăn mặc rất nghiêm chỉnh. Có lẽ anh cũng vừa tắm xong,trên người mặc chiếc áo sơ mi màu trắng, bên dưới là quần tây màu xám nhạt. Nút áo sơ mi chưa được cài toàn bộ, đếm từ trênxuống dưới có ba cái nút chưa cài, cổ áo mở rộng loáng thoáng có thể thấy được xương quai xanh bên trong, lồng ngực rắn chắc nhưẩn như hiện, Phương Châm lập tức nhớ đến một màn lúc chiều ở bãi tắm.

Dáng người Nghiêm Túc thật quá tốt. Đều nói phụ nữ thân hình nóng bỏng dễ khiến cho người ta phạm tội, hôm nay Phương Châm mới biết được thì ra đàn ông dáng người gợi cảm cũng khiến người ta không chống đỡ nổi.

cô có chút xấu hổ, dùng sức lắc đầu, đem ý nghĩ mơ hồ này đá văng ra khỏi đầu.

“Tôi vừa tắm xong đang cài nút áo.” Dường như phát hiện ánh mắt của Phương Châm, Nghiêm Túc cười giải thích. Tay của anh đặttrên cúc áo thứ ba, cúi đầu nhìn thoáng qua lại nói, “Vốn dĩ còn muốn cài thêm, nhưng là bây giờ tôi cảm thấy như vậy cũng rất tốt, mát mẻ.” (+.+)

Phương Châm lúng túng vô cùng, lui vào trong phòng: “anh tìm người đên kiểm tra một chút xem, tôi vào phòng trước.”

“Chờ một chút.” Nghiêm Túc lại một lần nữa giơ tay chặn cửa phòng cô, “Hay là tôi kiểm tra trước một chút. tôi vừa mới kiểm tra phòng tôi một vòng, không phát hiện vấn đề gì. Bây giờ lại xem phòng em một chút, em có đem theo vật gì sử dụng điện thậtmạnh không?” (ý là thiết bị hút điện mạnh dẫn đến quá tải thìcầu dao sẽ tự động ngắt điện..)

“không có, tôi không có mang đến, chỉ có điện thoại di động.” Phương Châm nghiêng người sang một bên để Nghiêm Túc vào phòng,đi theo sau lưng anh hỏi, “anh hiểu về điện à, không mời thợ điện chuyên nghiệp đến được không?”

“Biết một chút, không biết nhiều. Bây giờ đã trễ thế này thợ điện cũng đã sớm về rồi.” Nghiêm Túc tùy tiện tìm lý do cho mình. Thực tế, thợ điên tai Làm du lịch hai mươi bốn giờ đều có mặt chờ lệnh, nhưng anh dám chắc là Phương Châm vừa ra tù khônglâu không biết được chuyện này, liền gạt cô dễ dàng. Đêm khuya yên tĩnh, anh làm sao có thể tìm người đến phá hỏng không khí.

“Hay là để tôi kiểm tra một chút xem.” Nghiêm Túc vừa nói vừa xoay người đến cầu thang, nhìn xuống phía dưới một chút, lại quay lại nói, “Lầu một lầu hai đều có điện, chỉ có lầu ba khôngcó điện. đúng là thiết bị điện nào đó trong phòng làm cầu dao lầu ba bị đứt.”

Nghiêm Túc thuận miệng nói. anh là một thiếu gia sống an nhàn sung sướng làm sao có thể hiểu về điện, bị ngắt điện anh cũng cảm thấy có chút kỳ quái. Có lẽ không liên quan đến anh và Phương Châm, có lẽ là điều hòa trung tâm có vẫn đề khiến đường dây này bị đứt cầu dao, cho nên lầu ba mới bị mất điện. nhưng vì trong hành lang được trang bị đèn khẩn cấp, một khi đèn điện bị ngắt thì đèn khẩn cấp sẽ tự động sáng lên.

Nhưng là những điều này đều là do anh suy đoán lung tung, trênthực tế anh cũng không quan tâm đến cái này. không quản nó là làm sao bị mất điện. hiện tại, Phương Châm và anh cùng mặc đồ ngủ, cùng đứng ngay phòng ngủ, anh nào còn có lòng dạ quan tâm đến nó.

Nghiêm Túc vào phòng, đi một vòng xong đứng lại, Phương Châm đitheo phía sau anh, bởi vì ánh sáng quá yếu trong chốc lát khôngthấy đối phương đứng lại, cô bước về phía trước mấy bước, kết quả thiếu chút nữa là đụng đầu lên lưng Nghiêm Túc.

Cũng may cô thắng lại kịp thời, dừng cách Nghiêm Tức khoảng cáchkhông đến 10cm. cô vừa đứng lại, Nghiêm túc liền xoay lưng lại, ánh sáng của đèn pin trên tay anh chiếu lên mặt Phương Châm.

Đột nhiên xuất hiện ánh sáng rọi lên mặt, Phương Châm không mở mắt được, cô giơ tay lên che hai mắt, không vui nói: “Bật đèn pin làm gì thế?”

“Tìm xem chỗ nào có vẫn đề.”

Phương Châm suy nghĩ một lúc, xoay người đi ra cửa: “Được rồi,anh tìm đi, tôi ra ngoài chờ anh.”

“Lấy cho tôi cái ghế.” Nghiêm Túc gọi cô lại, “Tôi kiểm tra đèn trần một chút.”

“Có cần thiết không?”

Nghiêm Túc không trả lời vấn đề của cô, xoay đầu nhìn về hướng phòng tắm, đèn pin trong tay chiếu lên cửa phòng tắm: “Em vừa mới tắm xong đúng không? Có phải là phòng tắm có vấn đề gì haykhông, nếu không thì vào xem thử một chút.”

Phương Châm vội vàng cầm ghế đẩu đến: “Hay là anh kiểm tra đèn trần trước đi.” đùa sao? Trong phòng tắm đều là quần áo cô vừa thay ra, đèn tắt tối om cô cũng không thu dọn. Bây giờ để Nghiêm Túc cầm đèn pin đi vào thì chẳng phải là nhìn không sót cái gì sao.

Nghiêm Túc nhìn ghế đẩu đặt trước mặt mình, cười thỏa mãn. anhnói muốn kiểm tra đèn trần chỉ là lấy cớ thôi, sau đó Phương Châm muốn ra ngoài anh liền thuận miệng nói muốn kiểm tra phòng tắm. anh biết Phương Châm vừa tắm xong, phòng tắm liền là mộtđống bừa bộn.

Tiếp xúc với Phương Châm càng lâu, Nghiêm Túc lại càng có thể dễ dàng bắt bí cô. Kiên cường và lạnh nhạt từ trước đến nay của côchỉ là ngụy trang, cô vốn là da mặt mỏng lại hay sĩ diện, còn nhạy cảm, yếu ớt. Cuộc sống lao tù chỉ là mài dũa ý chí của côthôi, có thể có tác dụng ở những vấn đề khác cô gặp phải trong cuộc sống. Nhưng ở vấn đề tình cảm, đặc biệt là quan hệ nam nữ,cô trong nháy mắt sẽ trở về là tiểu bạch thỏ.

thật ra, Phương Châm là người rất mềm lòng.

Nghiêm Túc âm thầm cảm thán một câu ở trong lòng, sau đó đứng lên ghế, cầm đèn pin giả vờ kiểm tra chùm đèn thủy tinh lớn treo ngược trên trần nhà.

anh chơi xấu cố ý muốn vào phòng kiểm tra thật ra thì cũng khôngcó ý gì, chỉ là muốn Phương Châm chờ lâu một chút. về phần chờ cái gì, tạm thời anh còn chưa nghĩ ra.

Phương Châm ở bên dưới giúp anh vịn ghế, thật ra thì cô cũngkhông có vịn ghế thật, chỉ là đứng ở đó để phòng lỡ như có chuyện gì thôi. Nghiêm Túc nhìn vô cùng nghiêm túc, ánh sáng của đèn pin soi lên nửa bên mặt anh trông gương mặt anh giống nhưmột bức điêu khắc đầy góc cạnh, kể cả năm giác quan cũng trở nên sâu sắc hơn.

Khoảng chừng năm phút, Phương Châm nhịn không được hỏi: “Có vấn đề gì không?”

“Tạm thời chưa nhìn ra.”

“Vậy anh xuống đây đi, đứng cao như vậy lỡ như ngã....”

Nghiêm Túc cười cười, tay cầm đèn pin rọi xuống chân Phương Châm. Vừa mới tắm xong làn da cô gần như trong suốt, kết hợp với ngón chân mảnh khảnh của cô, thật là một bức tranh vẽ tuyệt đẹp.

Trong lòng Nghiêm Túc khẽ động, chủ động tắt đèn pin. Phương Châm vội vàng đứng lên.

“không có chuyện gì, không có trật chân, chỉ là ngã một cái. anhđừng bật đèn pin nữa, ánh mắt tôi không chịu được ánh sáng quá chói.”

“Được, vậy thì không bật nữa.”

Trong phòng một màn đen kịt, bỏi vì trước đó bị đèn pin rọi vào nên trước mắt Phương Châm có chút mờ mịt. Chờ nửa phút sau, cômới lần nữa nhìn thấy được, lại phát hiện Nghiêm Túc đứng trước mặt cô, chăm chú nhìn cô. Cảm giác giông như bị một cỗ lực lượng lớn mạnh vây quanh, làm cho người ta không có chỗ nào để trốn.

Phương Châm có chút lo sợ, nhịn không được liên tiếp lùi về phía sau. Kết quả vừa lùi mấy bước mông liền đụng phải bàn đọc sách bên cạnh cửa sổ sát đất, trong một lúc không còn đường lui.

Nghiêm Túc dĩ nhiên sẽ không bỏ qua cho cô, từ từ tiến đến gầncô đồng thời nhanh chóng ra tay, cả người áp sát Phương Châm đồng thời hai tay đặt hai bên người cô, mạnh mẽ chống lên bàn đọc sách.

“Mặt em sao thế?”

Giọng nói trầm thấp đầy từ tính vang lên, Phương Châm cảm thấy đầu váng mắt hoa: “Cái gì?”

“Dường như hơi đỏ, va vào đâu rồi sao?”

Phương Châm lập tức nhớ ra, đó là lúc đang tắm cô tát một tát để lại vết đỏ. Bởi vì đột nhiên mất điện, cô liền quên chuyện nàyđi.

Bậy giờ Nghiêm Túc nhắc đến.........

“không, không có gì.”

“Để tôi xem.”

Khi nói chuyện Nghiêm Túc đã giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve trênmặt Phương Châm, nhột nhột, cảm giác có chút thô ráp, nhưng lại vô cùng chân thật.

Phương Châm nhịn không được co rúm thân thể lại một chút, khôngphải bởi vì lạnh, mà là vì không không chế được dòng điện mạnh mẽ nhảy lên ở trong thân thể.

Dường như Nghiêm Túc cũng cảm thấy giống như cô vậy, sờ một chốc lát, anh rốt cuộc không thỏa mãn với hành động này nữa, thân hình nghiêng về phía trước, một tay ôm eo Phương Châm, kéo cả người nàng vào trong ngực, sau đó lại hướng về đôi môi của cô, mạnh mẽ lại suồng sã hôn xuống.

--- --- ---

Máu cả người Phương Châm sôi lên, không chút suy nghĩ liền giơ tay đánh lên ngực Nghiêm Túc.

Dường như Nghiêm Túc đã lường trước được hành động này của cô,anh sớm phòng bị, trực tiếp nắm lấy cổ tay cô, dùng sức mạnh mẽ ấn tay cô xuống bàn đọc sách, mặc cho Phương Châm dùng sức thế nào cũng đều tránh không thoát.

Phương Châm giận đến mắt nổ đom đóm, đôi môi lại cứ bị người ta cắn mút chặt chẽ, cô há miệng mấy lần muốn cắn lưỡi Nghiêm Túc, tuy nhiên cũng bị đối phương tránh được, còn để đối phương hút hết phân nửa không khí trong miệng. Trong phút chốc, Phương Châm vừa giận vừa gấp, trong ngực vô cùng khó chịu, lại còn có chút choáng váng.

cô âm thầm ra sức gọi tên La Thế ở trong lòng, để giữ lại mộttia tỉnh táo cuối cùng cho mình. Vùng vẫy hồi lâu cũng không có kết quả, cuối cùng Phương Châm bất đắc dĩ ra đòn hiểm cuối cùng.

cô dùng hết sức lực cuối cùng còn lại trên người, cong nhẹ đầu gối, hướng về dưới lỗ rốn ba tấc đạp tới. Lần này Nghiêm Túckhông có lường trước được nên một chút phòng bị cũng không có. Phương Châm ra đòn không thể nói là vô cùng mạnh dù sao thân thể bị quản chế không phát huy được hết sức lực, nhưng tất nhiên vẫnkhông thể tránh được cảm giác đau đớn.

Nghiêm Túc rên lên một tiếng, cắn lên môi Phương Châm, trong chốc lát một cỗ máu tươi tràn ra trong miệng hai người.

Phương Châm cũng bị đau đến rên nhẹ một tiếng, Nghiêm Túc buông tay cô ra, đem môi dời khỏi môi của cô.

“Ra tay thật ác độc.” Bảo đao ba mươi năm còn chưa xuất động, côdự định hại anh không thể dùng luôn đúng không.

Cả người Phương Châm bủn rủn, không còn chút khí lực để nói. cômệt mỏi tựa vào bàn đọc sách, bàn tay run rẩy lau đi vết máutrên môi. Lần này Nghiêm Túc cắn không mạnh lắm, chỉ rách da mộtchút.

Nhưng mùi máu tươi trong phút chốc làm hai người tỉnh táo lại, thân thể Nghiêm Túc hơi nghiêng về phía sau giữ khoảng cách khoảng nửa bước với Phương Châm. Sau đó anh cười khẽ một tiếngnói: “Dường như em chẳng hề ghét anh giống như em nói?”

Ý tứ trong lời nói quá rõ ràng. Phương Châm không phải là cô gáichưa hiểu cuộc sống, cô đương nhiên biết mới vừa rồi thân thể côcó phản ứng như thế nào. Từ phản ứng này cũng có thể nhìn ra tình cảm trong lòng cô đối với Nghiêm Túc cũng gần giống như vậy. Đó không đơn thuần là hận ý, mà thay thế bằng gì đó côkhông dám nghĩ cũng không muốn nghĩ đến. hiện tại cô làm một con đà điểu vùi vào trong cát vĩnh viễn cũng sẽ không giơ đầu lên.

cô muốn thoát ra khỏi vòm ngực của Nghiêm Túc, nhưng cả người từtrên xuống dưới không có một chút khí lực nào, cảm giác khó chịu trong ngực càng lúc càng mãnh liệt, gần như là đè nén hơi thở của cô. cô ôm ngực hít thở hai cái thật mạnh, không những khôngcó cảm thấy dễ chịu hơn một chút mà ngược lại càng khó chịu hơn.

Nghiêm Túc nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của cô, vội vàng giơ hai tay đỡ cô: “Em lên giường nghỉ ngơi chút đi.”

“không, không cần.”

Nghiêm Túc giơ tay sờ gò má cô: “Rốt cuộc là làm sao lại ngã như vậy?”

Phương Châm tránh né giống như chim sợ cành cong, lập tức nghiêng đầu sang một bên nói: “không có gì, không cẩn thận đụng phải thôi, anh nhanh chóng tìm người đến sửa đèn đi.”

“Làm sao lại sợ tôi như vậy, tôi ở đây làm em khó chịu sao?”

“Nghiêm Túc.....”

“Phương Châm, anh hỏi em, cuối cùng là vì sao em không chấp nhậnanh? Chỉ là vì La Thế sao?”

Phương Châm bị cắt ngang lời, im lặng không nói nhìn Nghiêm Túc. Trong phòng tối đen, chí có chút ánh sáng từ ánh trăng xuyên qua kính thủy tinh xuyên vào trong phòng. Gương mặt Nghiêm Túc biến mất hơn phân nửa trong ánh sáng của ánh trăng, chỉ có đôi mắt kia phát ra ánh sáng kiên nghị, mang theo một cảm giác bức bách khổng lồ.

Phương Châm không dám nhìn vào mắt Nghiêm Túc, cô rất sợ mình sẽnói ra tất cả những gì chôn giấu trong lòng. cô chỉnh đốn tâm tình một chút, sau đó nói dối cho qua: “Đúng, là bởi vì La Thế. Tôi với La Thế đã làm tiệc cưới, chỉ thiếu giấy kết hôn hợp pháp. trên thực tế, trong lòng tôi anh ấy không khác gì người chồng, tôi yêu anh ấy, anh ấy cũng yêu tôi, tôi còn từng có thai đứa con của anh ấy. anh ấy bởi vì anh mà chết, Nghiêm Túc, cho dù thế nào tôi cũng không thể tiếp nhận được anh. Cho dù anh tài giỏi đến cỡ nào, tôi đều không thể có loại tình cảm đó với anhđược.”

Nghiêm Túc hơi cúi đầu, đem cả khuôn mặt chôn vào bóng tối. ở góc độ này Phương Châm chỉ có thể thấy được đỉnh đầu của anh,đang lúc cô nghĩ có phải mình đã nói những lời làm đối phương tổn thương hay không thì Nghiêm Túc đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt thâm trầm nhìn cô: “anh sẽ chứng minh cho em thấy, La Thế khôngphải anh hại chết.”

“Sao?”

“Nếu em đối với chuyện này mà canh cánh trong lòng anh liền tháo cái nút thắt này. không nhổ được cây kim trong lòng em, anh nghĩ em mãi mãi cũng không thể tiếp nhận anh. Phương Châm, anh sẽ làmrõ chuyện năm năm trước, em chờ đi.”

“Còn có cái gì mà tôi không hiểu, chuyện rất rõ ràng.”

“Chưa chắc.”

Nghiêm Túc thong thả phun ra hai từ này, lại duỗi tay nắm tay Phương Châm. anh cầm tay cô vào trong vạt áo, đem cả lòng bàn tay Phương Châm áp lên trên da anh.

Vào khoảng khắc chạm vào da thịt ấm áp của Nghiêm Túc, Phương Châm nhịn không được run lên. cô cố gắng rút tay của mình về, lại nghe Nghiêm Túc nói: “Sờ kĩ chút, đây chính là vết sẹo năm đó do một dao của em để lại. Phương Châm, cuộc chiến này là em tạo nên. Nếu như không có chuyện năm năm trước, anh căn bản làkhông nhớ được em, thậm chí còn không nhận ra em. Em chọn lựa bắt đầu như thế chuyện cũng không phải của mình em nữa. Ngọn lửa này là do em đốt lên, thì em phải chịu trách nhiệm dật tắt nó mới đúng.”

Phương Châm cảm thấy Nghiêm Túc trước mắt hoàn toàn không giống lúc trước, anh giống như Tu la (quỷ thần) bước ra từ địa ngực.không phải trước kia Phương Châm chưa từng thấy người hung hãn, trước kia, lúc ở trong tù, có vài cô gái dám đánh nhau công khai trước mặt giám ngục, cũng mặc kệ cả người đầy máu, bị đánh rớt vài cái răng liền khí phách xoay sang chỗ khác phun ra, trên mặt đất đầy những vụn răng nhỏ, tinh thần quả cảm làm cho đến bây giờ Phương Châm cũng không quên.

Nhưng hôm nay sau khi cô nhìn thấy vẻ mặt của Nghiêm Túc, liền cảm thấy những gì nhìn thấy trước kia cũng chưa là gì. Nghiêm Túc so với cô gái trong tù còn nguy hiểm hơn gấp trăm ngàn lần, sức lực của anh mạnh hơn nhiều so với cô, quyền thế, tiền tài, tất cả mọi thứ của anh Phương Châm đều không thể sánh bằng.

anh muốn có được một người phụ nữ rất dễ dàng, đừng nói là yêu, chỉ sợ anh không thích nhưng chỉ cần anh ra tay đối phương liền nhất định sẽ thần phục dưới chân anh.

Mặc dù từ đầu đến cuối Nghiêm Túc cũng không có lấy quyền thế áp chế người khác, nhưng loại ý niệm này lại xuất hiện trong đầu Phương Châm, thậm chí càng ngày càng mãnh liệt.

cô rốt cuộc có chút sợ người đàn ông này, bị anh giam cầm chừng mười mấy phút, sợ hãi trong lòng Phương Châm càng ngày càng mạnh mẽ. Tất cả ngụy trang của cô đều bị vỡ tan trong nháy mắt, lộ ra thế giới nội tâm yếu ớt. cô kinh ngạc nhìn Nghiêm Túc một lúc, sau đó lẩm bẩm nói: “Nghiêm Túc, xem như là tôi cầu xin anh, xinanh bỏ qua cho tôi đi.”

“Muốn anh bỏ qua cho em thế nào?”

“Chúng ta đừng gặp mặt nữa. Tôi rời khỏi Thâm Lam, từ đó khôngxuất hiện trước mặt anh nữa. anh cũng không cần cố ý đến tìm tôi, xem như cho đến bây giờ cũng chưa từng xuất hiện trong thế giới lẫn nhau đi, có được không?”

Nghiêm Túc khé nhếch môi, lông mày từ từ nhíu lại. anh cười mang theo một chút giễu cợt hỏi Phương Châm: “Em cảm thấy có thểkhông?”

Phương Châm không phản bác được anh, yêu cầu của cô quả thật rất ngây thơ. Đối với Nghiêm Túc mà nói, cho dù gặp cô hay khôngcũng không có bất kỳ tổn thất gì, như vậy làm sao anh có thể dễ dàng bỏ qua cho cô, chỉ vì để cô sống tốt hơn một chút.

Cảm giác tuyệt vọng xẹt qua trong lòng cô, Phương Châm bất đắc dĩ nhắm mắt lại, đầu óc trống rỗng. cô cảm giác được hơi thở của Nghiêm Túc đang từ từ đến gần, thậm chí thân dưới của anh đã áp lên trên người cô.

Tối nay, có lẽ cô chạy trời không khỏi nắng (không tránh được tai vạ) rồi.

Nghĩ vậy, mắt Phương Châm lại có chút ê ẩm. đang khi cô khôngbiết nên làm thế nào cho phải thì một giọng nói hơi có chút trẻ con vang lên: “Phương Châm, trong phòng chị có......”

Giọng nói của Vương Tử như một thanh dao nhọn, một dao cắt đứtkhông khí mập mờ giữa Phương Châm và Nghiêm Túc trong nháy mắt. Cả người hai người đều cứng đờ, tuy nhiên Nghiêm Túc phản ứng rất nhanh,cả người vẫn bao phủ lên người Phương Châm như cũ, ngay cả đầu cũng không quay lại hỏi: “Thế nào, phòng của conkhông có điện sao?”

“không phải, đèn sáng, chỉ là không có điều hòa thôi.”

Mặc dù không nhìn thấy mặt Vương Tử, nhưng Phương Châm có thể tưởng tượng được vẻ mặt của cậu lúc nói chuyện.. quả nhiên làanh bạn nhỏ còn rất nhỏ nhưng cái gì cũng biết, sau khi nói câu đó, lại “tốt bụng bổ sung thêm một câu: “không có chuyện gì, conđi ngủ, hai người tiếp tục đi, nhỏ tiếng thôi.”

nói xong Vương Tử xoay người đi, còn tốt bụng đóng cửa lại giúp họ. Trong khoảng khắc cánh cửa đóng lại, Phương Châm cuối cùng cảm thấy xong rồi. một luồng sức mạnh không biết từ đâu đến khiến cô dùng sức thừa dịp Nghiêm Túc còn đang sững sờ đẩy anhra, sau đó như cô nhanh như chớp chạy vào phòng tắm, khóa cửa lại.

Nghiêm Túc chỉ cảm thấy thật muốn cười, vuốt vuốt môi nhớ lại cái hôn lúc nãy. Sau đó anh đi đến trước cửa phòng tắm, giơ tay lên gỡ cửa: “Phương Châm, anh đi xem một chút, chắc là điều hòa hỏng rồi.”

Trong phong tắm im ắng, một chút tiếng động cũng không có. Nghiêm túc lại gõ hai cái: “Em sao thế, có nghe không? Đầu choáng váng muốn hôn mê sao?”

Phía sau cánh cửa, Phương Châm giận đến mức cắn môi, lời của Nghiêm Túc căn bản không phải là quan tâm mà là trêu chọc cô.

“Tôi không sao, anh đi đi.”

“Được.”

Nghiêm Túc không lưu luyến bước nhanh khỏi phòng Phương Châm. Phương Châm ở trong phòng tắm ngừng thở lắng nghe, cho đến khi vang lên tiếng đóng cửa cô mới thở phào nhẹ nhõm, cả người mềm nhũn xụi lơ trên sàn, trong phút chốc không đứng lên nổi.

May nhờ có Vương Tử, nếu không tối nay sẽ phát sinh chuyện đó. Nhìn biểu hiện vừa rồi của Nghiêm Túc, rất có ý muốn tình toán lại sổ sách lúc trước. nam nữ đơn độc trong một phòng, cô lại mặc có chút đồ như vậy thực là câu dẫn đối phương. Chỉ sợ lúc đầu Nghiêm Túc chỉ muốn trêu chọc cô, nhưng sau đó Phương Châm nhận thấy rõ ràng phản ứng sinh lý của anh.

Đàn ông một khi hứng tình, cho dù phụ nữ có phản kháng thế nào cũng không có tác dụng.

Nhưng tại sao Vương Tử không đến sớm một chút nha? Phương Châm có chút ai oán. Nghiêm Túc nói, lầu một lầu hai đều có điện, hiển nhiên là phòng ngủ của Vương Tử cũng có điện. hẳn là cậuđang xem phim hoạt hình, điều hòa ngưng hoạt động lúc nào cũngkhông biết. Mãi cho đến khi trong phòng càng lúc càng lạnh cậu mới kịp phản ứng.

Nếu như cậu đến chậm hơn vài phút thì sẽ nhìn thấy cảnh gì đây?

Phương Châm vừa nghĩ đến hình ảnh kia liền không nhịn được muốn thét lên, đời người còn có thể máu chó hơn một chút không?

Loading...

Xem tiếp: Chương 35-1: Khẩu Vị Nặng (1)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Võng Du Chi Thần Ngữ Giả

Thể loại: Võng Du, Đam Mỹ

Số chương: 229


Mãi Bên Anh - Mạc Danh

Thể loại: Xuyên Không, Truyện Teen

Số chương: 19


Hoa Giá Thích Khách

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 10


Tuyệt Sắc Tiểu Thái Giám

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 120


Thời Gian Hạnh Phúc

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 9