Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 18: Chuyện Cũ

Chương trước: Chương 17: Vững Tâm



Ánh sáng u ám trong phòng bếp, Phương Châm đứng ở cửa nhìn Nghiêm Túc ở bên trong.

cô rất muốn hỏi một câu "Đó là con trai ruột của anh" sao, nhưng tính tình chẳng quan tâm đến thế sự kia lại bộc phát. Cuối cùng cô cái gì cũng không hỏi, chỉ thản nhiên đáp một câu: "Được."

Cuộc nói chuyện đêm hôm đó chung quy lànhư vậy. Phương Châm xoay người rời đi, Nghiêm Túc thì tiếp tục ở phòng bếp uống cà phê. Chỉ là sau khi hai người họ trở về phòng, đêm đó cũng có chút khó ngủ. Phương Châm cảm thấy chính mình là bị Vương Tử đứa bé kia làm cho có chút rối loạn, mà Nghiêm Túc thì cho rằng là do mình uống nhiều cà phê quá.

Bắt đầu từ ngày đó, Phương Châm phát hiện số lần nhìn thấy Vương Tử rõ ràng nhiều hơn rất nhiều.

Trải qua lầntrò chuyện "Thân thiết" với người bạn nhỏ, Phương Châm biết được, năm nay Vương Tử năm tuổi, đang đi nhà trẻ, trên cơ bản ban ngày mỗi ngày đều không ở nhà. Nhưng trường mầm non tan học tương đối sớm, cho nên sau khi tan học “lão nhân gia”mới có thời gian đến tìm Phương Châm chơi.

Phương Châm kỳ thật cũng không thích chơi với trẻ con. Từ sau lần Tráng Tráng bị kẹt tay vào thang máy, Phương Châm đối với việc chăm sóc trẻ nhỏ có một bóng ma. Thân phận Vương Tử tôn quý lại nghịch ngợm gấp mấy lần so với Tráng Tráng, phần lớn thời gian Phương Châm căn bản chế trụ được cậu.

Cái gọi là hoa có linh hồn sẽ biến thành quỷ chuyện này ngẫu nhiên nói còn có thể, luôn nói với đứa bé cũng sẽ sinh ralực miễn dịch. Vài lần Phương Châm đều ám chỉ Vương Tử đừng ở đây đợi cô, tìm chỗ khác thú vị hơn đi. Nhưng mỗi lần Vương Tử sẽ nghiêm túc nói: "Chị Phương Châm, em thích cùng chơi vớichij. Chị là người tương đối đặc biệt."

"Đặc biệt chỗ nào?"

"Chị không thích ông ta đúng hay không?"

Phương Châm dừng một giây mới phản ứng được "ông ta" là chỉ Nghiêm Túc: "Vì sao nói vậy?"

"Cảm giác. Giống như chị cũng thấy được em không thích ông ta."

Phương Châm nghĩ rằng, cậu biểu hiện rõ ràng như vậy, đứa ngốc cũng đều biết cậu chán ghét Nghiêm Túc. Nhưng cô có biểu hiện ra cảm xúc chán ghét mãnh liệt sao? Hình như là không có. không thể khôngnói đứa nhỏ này thông minh, đối với cảm xúc nhạy bén hơn người trưởng thành nghĩ.

Vì thế Phương Châm nghĩ, Vương Tử thích ở cùng một chỗ với cô vì tính tình gần giống nhau hay không? Hoặc là theo nguyên tắckẻ địch của kẻ địch chính là bằng hữu của mình. Nếu một ngày kia Vương Tử biết cô từng thiếu chút nữa giết chết ba cậu, cậu còn có thể thích cô sao?

Bởi vì có Vương Tử làm bạn, Phương Châm mỗi ngày đều cảm thấy ngày trôi qua rất nhanh. Công việc ở vườn hoa rất hợp tâm ý của cô, không cần giao tiếp với mọi người. Ông Dương là người làm nhiều nói ít, mỗi lần ông sẽnhắc nhở Phương Châm vài câu, nhưng sẽ không lải nhải không dứt chuyện gì với cô. Phương Châm muốn học cái gì liền chủ động hỏi ông, hơn ba câu là ông có thể trả lời đúng trọng điểm, nhiều một câu vô nghĩa đều không có.

Kỳ thật Vương Tử cũng không phải một kẻ nói nhiều. Cậu thích một mình ở đằng kia lẳng lặng nhìn hoa cỏ rất lâu. Gặp phảigì không biết liền hỏi Phương Châm. Thực ra Phương Châm không hiểu nhiều, nhưng ông Dương cho cô một quyển sách thật dày đầy hình hoa cỏ để xem, bên trong có đến mấy ngàn loại hoa cỏ thường gặp nhất. Phương Châm gặp loại nào không biết thì tìm trong sách, có đôi khi Vương Tử cũng tìm cùng cô.

Mỗi khi như vậy Phương Châm cảm thấy đứa bé này trưởng thành đặc biệt sớm, bộ dáng yên lặng nghiêm túc có chỗ nào giống đứa trẻnăm tuổi, 15 tuổi thiếu niên đều không có phần trầm ổn này như cậu.

Đứa bé này sớm mất đi ngây thơ trẻ con thật là chuyện làm đau lòng người. Phương Châm muốn hỏi mẹ Vương Tử ở đâu, vì sao quan hệ với Nghiêm Túc lại cương như vậy, nhưng lời đến bên miệng lại không đành lòng nói. Rất sợ một câu nói sẽ tổn thương tâm hồn nhỏ của đứa bé này.

Vương Tử cũng là người im lặng, Phương Châm không hỏi cậu cũng không nói, cơ hồ là từ trước đến nay không hề đề cập đến chuyện Nghiêm Túc hoặc là mẹ cậu. Phần lớn thời gian cậu đều thật im lặng, có đôi khi cũng sẽ tìm đề tài tâm sự chuyện phát sinh ở trường mầm non với Phương Châm. Phương Châm sẽtrêucậu: "Có gặp được nữ sinh thích không?"

"không có."

"Vậy có nữ sinh thích cậu không?"

"Có."

"Nhiều không?"

"Chưa đếm qua."

"Nghe lời này như là không chỉ một hai."

Mỗi khi như vậy Vương Tử liền ngẩng đầu nhìn Phương Châm: "Vì sao con gái đều quan tâm loại vấn đề này?"

Phương Châm cảm thấy chính mình khó gặpphải đối thủ, chỉ có thể giơ tay đầu hàng. Từng ngày từng ngày thật nhanh trôi qua, dường như mới nháy mắt một cái cô cũng đã ở Nghiêm gia làm được hai tháng. Hai tháng này,cô trừ bỏ biết không ít hoa cỏ còn kết giao được “người bạn nhỏ” quả bí lùn Vương Tử này. Dĩ nhiên bởi vì Vương Tử, cô tránh không được cũng sẽ gặp Nghiêm Túc vài lần.

Bất quá Nghiêm Túc đến cũng không thường xuyên, có đôi khi cũng không đến vườn hoa. Mỗi lần Phương Châm thấy anh đều cực lực tránh tiếp xúc, đặc biệt tiếp xúc một mình, cô đối với anh có thể nói là có thể trốn thì liền trốn, hoàn toàn mất hếtxúc độngmuốn giết chết anh 5 năm trước.

Quả nhiên thời gian là liều thuốc tốt để chữa lành vết thương. cô vốn cho rằng lửa hận trong lòng mình sẽ thiêu đốt một đời, nhưng mới qua 5 năm, ngọn lửa này cũng chầm chậm yếu xuống. 5 năm trước, mối hận khắc cốt ghi tâm kia đã không còn, thay vào đó là nội tâm cực kỳ khát vọng cuộc sống yên bình. cô hi vọng cả đời này mình cứ trôi qua như vậy không phải sợ hãi nữa, chẳng sợ vĩnh viễn đềuở trong vườn hoa này ươm hoa diệt cỏ.

Người chưa từng nếm trải mất đi tự do thì không thể hiểu loại cảm giác này của cô. 5 năm trong tù đã dạy cho cô rất nhiều, cũng mài mònlệ khí trong lòng cô. Những gì không vui trước kia côcố gắng hết mình thử quên đi, chỉ sợ không thể quên được cũng sẽ cố gắng không nghĩ đến.

Ngay lúc cô cảm thấy chính mình đã chậm rãi điều chỉnh tâm tình có thể một lần nữa đầu dung nhập vào cuộc sống thì một cú điện thoại lại kéo cô lại bên trong.

Cú điện thoại kia là mẹ củangười chồng chưa cưới La Thế trước kia gọi tới. Đây vốn là người sắp làm mẹ chồng cô, hiện tại cô mở miệng chỉ có thể gọi người ta là dì.

La mẹở đầu kia điện thoại hơi có chút xúc động nói: "Tiểu Phương, nghe nói con ra rồi, nhưng con không liên lạc vớidì, dìcũng không có số điện thoại của con, cho nên vẫn không tìm con."

Nghe được thanh âm La mẹtrong lòng Phương Châm cũng là xúc động vô cùng. Nguyên bản chua xót sớm chôn ở trong lòng lập tức lại tràora. Lúc này cô đang ởphòng ấm trong vườn hoa, Vương Tử đang ở một bên tự mình chơi. Phương Châm sợ nhịn không được rơi lệ làm Vương Tử nhìn thấy, liền mở cửa đi ra ngoài nghe điện thoại.

"Dì, thực xin lỗi, làm cho mọi người lo lắng."

“Con bé ngốc, con nói cái gì đó. Chỉ là con đi ra làm saolại không gọi điện thoại cho dì, mấy năm nay di động của dì vẫn không đổi, dì ngóng trông ngày nào đó con đi ra có thể gặp lại con một lần. Số di động này là mấy ngày hôm trước dì đi chỗ A Khiên xem bệnh hỏi cậu ấy. Cậu ấy nói khí sắc của con thoạt nhìn không tệ."

"Con tốt vô cùng, dì không cần lo lắng. Thân thể của dì thế nào, đi khám bệnh gì?"

"không có gì, là bệnh cũ, uốngchút thuốc là được." La mẹở đầu kia điện thoại quan tâm Phương Châm nói rất nhiều, muốn cô chú ý thân thể, muốn cô không nên suy nghĩ nhiều, muốn cô quên đi quá khứ bắt đầu một lần nữa, ngàn vạn lần không cần lại làm chuyện điên rồ.

Phương Châm nghe lời của bàhiểu rõ kỳ thật bà muốn nói nhất là, ngàn vạn lần không cần lại ngốc nghếch đi làm chuyện phạm pháp. Chỉ là chú ý thể diện của cô nên La mẹmới không nói ra. Phương Châm vì lòng dạ của đối phương, liền chủ động đề cập nói: "Dì, người yên tâm, con đã buông xuống chuyện quá khứ. Con sẽ không tiếp tục làm việc ngu ngốc, người tin tưởng con."

"Tốt, dì tin tưởng con. Trước kia con chính là cô gái thiện lương, chuyện kia chỉ là hồ đồ nhất thời. Phương Châm, nếu con đã đi ra, chúng ta có thể gặp mặt hay không?"

Phương Châm nhất thời không nói chuyện. cô cũng không có ghét La mẹ, thậm chí rất thích bà, bởi vì bà thật là một trưởng bối rất tốt. Nhưng cô lại sợ nhìn thấy La mẹ, bởi vì vừa thấy bà, cô tất nhiên sẽ nhớ đến La Thế, nhớ tới La Thế cô lại sẽ nghĩ đến chuyện không vui đó, vốn không dễ dàng đè xuống hận ý đối với Nghiêm Túc, lại nhịn không được muốn trào dâng.

"Dì, con nghĩ chúng ta vẫn là tạm thời không gặp mặt thì tốt."

"Phương Châm, con đừng trách dì nói nhiều. Dì muốn gặp con không ý gìkhác, chỉ là muốn nhìn con một chút xem hiện tại con thế nào. Mặt khác có vài thứ dì cũng muốn chuyển cho con."

"Dì, đó là thứ gì?"

"Là A Thế để lại cho con một ít gì đó. Lúc ấy nó đi nhanh quá dì hoảng hốt thời gian thật dài, mãi cho đến khi con gặp chuyện không may dì mới sắp xếp lại di vật của nó. Kết quả dì phát hiện ở nhà nó để lại một cái hộp nhỏ, trên đó viết tên của con. Dìnghĩ đây là đồ nó muốn đưa cho con, chỉ là chưa kịp... Dì biết đem mấy thứ này cho con khẳng định lại muốn gợi lên vết thương thế của con, chỉlàdì cảm thấy nếu là AThế để lại cho con, hẳn là nó đặc biệt ý nghĩa, dì tôn trọng ý nguyện của nó, cũng cảm thấy con có cái quyền biết. Nếu là con muốn dì liền đem nógiao cho con, nếu con không muốn dì liền tự mình xử lý. Cái hộp kia 5 năm quadì cũng không mở qua, chờ ngày nào đó con đi ra giao cho con tự mình mở ra."

Phương Châm ra sức tự nói với mình không nên động tâm, nhưng cuối cùng vẫn là luân hãm. La Thế trước khi đi lưu lại đồ cho cô, nói không muốn xem là giả. Chỉ sợ trong hộp căn bản không có gì quan trọng, nhưng chỉ cần một ngày không nhìn cho rõ thì lòng tò mò giống như cỏ dại lan rộngtrong lòng cô, quả thực muốn quấn chặt trái tim cô.

Trầm mặc một lúc, cuối cùng Phương Châm đồng ý gặp mặt: "hiện tại con không nắm chắc được thời gian nghỉ ngơi, chờ con xác định ngày cụ thể lại gọi điện cho dìthoại được không?"

" Được, lúc nào con đều có thể gọi điện thoại cho dì. Dù sao mỗi ngày dì đều ở nhà, cũng không có việc gì. Phương Châm, conphải bảo trọng."

Phương Châm cũng dặn dò La mẹ vài câu, nhân tiện cho cô gởi lời hỏi thăm La cha. Hai người phụ nữ thương tâm giống nhau ở trong điện thoại rất lâu, cuối cùng nói lời từ biệt với nhau rồi cúp điện thoại.

Sau khi cúp điện thoại Phương Châm cầm di động đứng ngẩn người ở chỗ đó, cũng không biết đứng bao lâu, đến khi cô cảm thấy ánh mặt trời thật lớn mới trở về, xoay người một cái lại nhìn thấy Nghiêm Túcđứng cách đó không xa, vẻ mặt bình tĩnh nhìn cô.

Phương Châm đột nhiên cảm thấy xấu hổ, theo bản năng liền dấu điện thoại vào trong túi áo, giống như làm vậy liền có thể che dấu tất cả. Côép buộc mình bình tĩnh lại, mặt không chút thay đổi đi đến trước mặt Nghiêm Túc: "Đến tìm Vương Tử? Cậu béở trong phòng ấm."

"Tôi vừa từ chỗ đó đi ra, nónói với tôi, cô nhận một cuộc điện thoại sau khóc chạy đi ."
Loading...

Xem tiếp: Chương 19: Say Rượu

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Đạo Cô Vương Phi

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 20


Chạm Mặt Sở Khanh

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 69


Kính Ảnh Tình Duyên

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 12



Trái Tim Của Sói

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 12