Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 16: Đứa Bé Tinh Nghịch

Chương trước: Chương 15: Bá Đạo



Phương Châm cứ như vậy mơ mơ hồ hồ được giữ lại.

Sau chuyện kia, lão thái thái tìm cô nói chuyện một lần. Sau khi Phương Châm vào phòng, lão thái thái vừa thấy cô liền nói ngay vào điểm chính: "Tôi biết 5 năm trước cô muốn giết cháu của tôi."

Phương Châm lập tức không nói tiếp. Lão thái thái cũng không tức giận, nói tiếp: "Chuyện năm đó bất luận ai đúng ai sai, tôi cảm thấy cách làm của cô rất không đúng. Hi vọng về sau cô ở chỗ này của tôi không cần lại vọng động như vậy, tôinhìn biểu hiện mấy ngày nay của cô cũng không giống người có tính tình lớn. Mặc kệ người khác đối với cô thế nào hoặc là làm chuyện gì có lỗi với cô, đều không nênlàm mình bị thương để trả thù người khác, làm như vậy quá ngu xuẩn."

Lúc Phương Châm ở trong tùthỉnh thoảng cũng suy nghĩ qua vấn đề này, cô thừa nhận lão thái thái nói rất đúng: "Người yên tâm, sau này sẽ không ."

"Vậy thì tốt." Lão thái thái chỉ chỉ vị trí đối diện, "cô ngồi xuống, tôi có lời muốn hỏi cô."

Phương Châm nghe lời ngồi xuống, hai tay tự nhiên khoát lên nhau khẽ đặt ở trên đùi, cả người nhìn qua gọn gàng nhanh nhẹn lại thoải mái. Lão thái thái quan sát cô từ trên xuống dưới nửa ngày, sau đó mới nói: "cô cùng Nghiêm Túc có quen biết từ trước?"

"Người là chỉ thời điểm nào?"

"5 năm trước."

"không, không tính là quen biết. Chuyện lần đó là lần đầu tiên gặp mặt."

"Nga, nói như vậy hai người không phải người quen. Nghiêm Túc làm cái gì làm cho cô hạ sát tâm, chuyện trước đó tôi không hỏi, hỏi cô cũng sẽ không nói. Bất quá tôi cảm thấy nếu cô không quen biết nó, tốt nhất không cần kết luận dễ dàng. Người cháu này của tôi tuy không phảingười thập toàn thập mỹ, bản chất không xấu điểm ấy tôi vẫn là dám cam đoan. cô chán ghét nó thật hận nó cũng thế, trước tiên nên hiểu rõ người này. Đối một người không đủ hiểu biết liền không thể có phán đoán chính xác về người này, cô còn trẻ đường còn rất dài, về sau có thời gian chậm rãi hiểu biếtnó. Đợi đến một ngày cô hoàn toàn hiểu rõ biết nó, nếu cô vẫn cảm thấy nó là loại cặn bã đó, cô muốn làm thế nào tôi cũng đều không ngăn cản."

"Lão thái thái, tôi sẽ không lại hạ thủ đối với cháu trai bà."

"không tốt nhất. Như vậy với cô với hắn đều là chuyện tốt. cô cũng đừng trách tôi đặc biệt gọi cô đếnđây nói chuyệ của nó, thật sự là tôisống nhiều năm như vậy, Nghiêm Túc từ nhỏ bên người nó mãi mãi đều chỉ là các cô gái vây quanh lấy lòng nó thích nó theo đuổi nữ nhân nó. cô là người thứ nhất chán ghét nó thậm chí muốn giết nó. Tôi đối với cô rất hiếu kì, Phương Châm."

"Cho nên bà giữ tôi lại là để quan sát sao?"

Lão thái thái lập tức cười: "Tôi chỉ là muốn cho cô một cơ hội. Người có tiền ánở cái xã hội này sinh sống không dễ, cho cô một cơ hội có lẽ cũng là cho Nghiêm Túc của chúng tôimột cơ hội. Mặc kệ các ngừơi có thể tiêu tan hiềm khích lúc trước hay không, tôi đều không hi vọng chuyện 5 năm trước lạitái diễn lần nữa."

Kỳ thật Phương Châm cũng không hi vọng. Vì một dao kia cô bỏ ra quá nhiều, tuy rằng không hối hận, nhưng cô cũng sẽ không lần nữa làm cho mình rơi vào hoàn cảnh như vậy.

Lão thái thái thấy cô quả thật không giống bộ dáng tràn ngập oán hận, hài lòng gật đầu, sau đó lại hỏi cô muốn làm việc ở chỗ nào. Phương Châm nghĩ nghĩ trả lời: "Có thể cho tôiđến vườn hoa phía sau làm việc hay không?"

"cô thích chăm sóc hoa cỏ?"

"Dạ, lúc trước ở nhà trồng một ít, cảm thấy thật tốt."

Đây chỉ là nguyên nhân thứ nhất, nguyên nhân căn bản nhất Phương Châm không hi vọng tiếp xúc quá nhiều với mọi người. Lão thái thái không ngại cô từng ngồi tù không có nghĩa những người khác không ngại. Làm người ta không được tự nhiên tiếp nhậnlàm việc cùng cô, chi bằng cô đi làm phần việc ít tiếp xúc với người khác, vừa có thể tránhnhiều thị phi, thứ hai Phương Châm cũng muốn cùng người làm vườn học một ít việc gieo trồng hoa cỏ thế nào. Nếu cô đã có tính toán mở tiệm, như vậy từ giờ trở đi nên học thêm chút gì đó. Nếu về sau có cơ hội mở tiệm hoa nhỏ nói không chừng cũng rất tốt.

Lão thái thái không truy hỏicô nguyên nhân khác, cứ như vậy gật đầu đồng ý để cho côđến vườn hoa phía sau. Chỗ đó có một ông Dương làm vườn chăm sóc hoa cỏ, Phương Châm mới đếncũng không giúp được gì nhiều, ông Dương chỉ để cho côquen thuộc phẩm tính của mỗi loại hoa trước, sau đó căn cứ vào khác biệt của mỗi loạimà thay phiêntưới nước cho chúng mỗi ngày.

Trước kia Phương Châm trồng hoa cỏ chỉ là yêu thích chúng, ở phương diện này thật không biết gì cả, theo ông Dương học vài ngày xong mới hiểu được nguyên lai tưới nước có nhiều loại như vậy. một số loại thích nhiều nước, nước vừa phải và một số loại thích khô, có vài loại buổi sáng tưới chạng vạng tối lại phải tưới. Bên trong nước này đôi khi còn có cho thêm các loại hóa chất gì đó, đối mỗi một chậu hoa mà nói tưới nước cũng sở hữu đặc tính, cũng không phải là cầm bình nướctùy tiện tưới là được rồi.

Phương Châm cảm thấy ông Dương lớn tuổi lại hiểu nhiều, lại rất kiên nhẫn chỉ bảo mình, vì thế càng muốn học thật tốt, mỗi ngày "Dương sư phụ" "Dương sư phụ" rất ngọt. Ông Dương hơn 60, một đời sống cùng hoa cỏ, đến già thu Phương Châm nữ đồ đệ như vậy cũng rất có cảm giác thành tựu, chỉ bảo lúc làm côphải vô cùng cẩn thận tỉ mỉ.

Bình tĩnh mà xem xét, bỏ qua một bên Nghiêm Túc này không đề cập tới, cuộc sống của Phương Châm ở chỗ Nghiêm lão thái thái trôi quavẫn thật thoải mái.

Mỗi sáng sớm bảy giờ rưỡi cô rời giường, ănđiểm tâm xong liền đến vườn hoa làm việc. Hôm nay côgiống như thường ngày cầm bình tiến đến vườn hoa chuẩn bị làm việc, kết quả vừa vào cửa liền thấy hoa nằm lộn xộnđầy đất, chậu hoa cùng bùn đất rải rác đầy mặt đất, toàn bộ vườn hoa giống như bị người đánh cướp.

Phương Châm kinh ngạc, xoay người muốn tìm ông Dương nói chuyện này, kết quả ông Dương vẻ mặt trấn định đi vào, nói với Phương Châm: "không sao, thu dọn một chút là tốt. Loại chuyện này sau này sẽ thường xuyên phát sinh, cô phải làm quen."

"Người biết là ai làm?"

"Ân, chắt trai của lão thái thái. Tiểu tử tinh nghịch, thường thường liền thích đến nơi này chơi, không cẩn thận đậpvỡ hai bồn hoa cũng bình thường."

Phương Châm biết ông Dương không có nói thật. Tình hình vườn hoa này rõ ràng không phải không cẩn thận làm thành như vậy, nếu quả thật là đứa bé kia làm, vậy chính là cậu ta cố ý. Ông Dương nói tình huống này thường xuyên sẽ phát sinh, nói cách khác đứa nhỏ này cơ hồ mỗi ngày đều đến quấy phá.

"Hoa đều bị bẻ gãy lão thái thái sẽ không không cao hứng sao?"

"không quan hệ, lão thái thái làmvườn hoa này là vì chắt trai, cậuchơi thế nào thì liền chơi như thế."

Nguyên lai là nhà giàu nuông chiều đứa nhỏ, không tiếcsố tiền lớn tạo cái vườn hoa, chỉ vì để đứa nhỏ có thể chơi thật thống khoái. Phương Châm không còn lời nào để nói, lão thái thái người ta còn không đau lòng thì cô còn có thể nói gì. Mà đứa nhỏ này không khỏi cũng quá kỳ quái.

"Cậu ta đến đây lúc nào, ban ngày con vẫn luôn ở đây, không thấy cậu ta. Cậu talà đến vào buổi tối?"

"không nhất định, cậu ấy muốn đến lúc nào liền sẽ đến. Có đôi khi ban ngày có đôi khi buổi tối, thậm chí nửa đêm cũng có khả năng. Nếu ngày nào đó cậu ấy tới ban ngày cô tránh ra là được, không cần phải xen vào cậu ấy, tự cậu chơi một hồi sẽđi."

Đây làm sao là chơi, căn bản chính là lấy hoa để phát tiết cảm xúc. Vườn hoa tốt đẹp bị phá thành như vậy, đứa nhỏ này quả thực không phải một cái "tinh nghịch" chữ có thể giải thích được.

Phương Châm có chút tức giận cũng lại bất lực, chỉ có thể lặng lẽ đi theo phía sau ông Dương quét dọn, dùng một buổi sáng mới thu dọn vườn hoa sạch sẽ.

Chuyện hôm nay cô liền để trong lòng, thời gian ởvườn hoa cũngdài hơn. cô muốn gặp cái mà mọi người đều không nguyện ý nhắc tới tiểu tiểu thiếu gia, tò mò đứa nhỏ lớn như thế nào liền có đam mê như vậy, tâm tình không tốt liền mượn hoa trút giận?

Kết quả là đợi đến ba bốn ngày sau, chạng vạng hôm đó Phương Châm ăn xong cơm tối đi vào vườn hoa, đang định xem một gốc cây buổi sáng phát hiện mầm non nhỏ, đứa bé tinh nghịch trong truyền thuyết thế nhưng liền xuất hiện .

Đứa nhỏ này cũng bộ dáng bốn năm tuổi, so với trong tưởng tượng còn rất nhỏ. Rất khó làm người ta tin đượcquả bí lùn như vậy thế nhưng có thể có sứcphá hoại như vậy. Vừa thấy cậu tiến vào Phương Châm liền nhớ đến lờiông Dương nói, nghĩ muốn hay không nhanh chóng tránh đi.

Kết quả quả bí lùn đại khái không ngờ được chỗ này lại gặpphụ nữ, vừa thấy Phương Châm so với cô còn sợ tới mức lợi hại hơn, thân thể nho nhỏ lui về phía sau, đại khái là nghĩ muốn rời đi hay không.

Hôm nay tâm tình cậu quả thật không được tốt, phải nói mỗi ngày tâm tình cậu đều không thế nào tốt, tâm tình không tốtcậu liền đến vườn hoa, đem những hoa kia so với cậu còn nhỏ nhắn yếu ớt hơn hành hạ một phen. Giống như khi dễ gì đó nhỏ hơn cậu có thể khiến tâm tình cậu sung sướng một ít, buồn bực trong lòng cũng có thể thoáng phóng thích một chút.

Mà Phương Châm là người lớn, cái đầu so với cậu cao hơn rất nhiều, lại không giống ông cụ Dương đã hiểu rõ quen thuộc. Quả bí lùn nhất thời phân không rõ Phương Châm là quả hồng mềm hay là xương cứng, cũng liền nghĩ muốn đi trêu chọc cô hay không.

Cậu lui về phía sau hai bước, không cẩn thận liền đụng ngã một bồn hoa nhỏtrên giá. Chậu hoa rơi xuống đất vỡ thành vài miếng, bùn đất cùng mầm hoa rơi bên chân cậu.

Vốn đây chỉ là một chuyện nhỏ, Phương Châm cũng sẽ không bởi vậy làm khó cậu. Nhưng quả bí lùn hiển nhiên tính tình rất lớn, không chút suy nghĩ liền nhấc chân đạp lênmầm hoa nhỏ. Đáng thương mầm hoa nhỏ kia vừa mới đâm chồi không bao lâu, cứ như vậy sinh rađể cho cậu ta dẫm nát.

Trong lòng Phương Châm không khỏi tức giận. Đứa bé nhỏ như vậy hung ác như vậy, thật sự cùng bề ngoài ngây thơ của cậu không tương xứng. Phương Châm nnghiêm túc muốn mở miệng dạy bảo cậu, nhưng ngẫm lại địa vị hai người cách xa nhau vẫn là quyết định thu hồi lại.

cô chỉ làm như không nhìn thấy quả bí lùn, bước nhanh đi đến bên người cậu. Quả bí lùn vừa thấy cô lại đây nhanh chóng nhảy ra vài bước, Phương Châm liền cúi thấp người cầm lấy mầm hoa nhỏ kia, lại tìm chậu hoa chứa đầy bùn đất, dùng xẻng nhỏ đào trên mặt bùn đất, đem toàn bộ mầm hoa nhỏbỏvào. Sau đó côlại lấp đất lên, chậu hoa thoạt nhìn liền giống như ban đầu.

Hiển nhiên quả bí lùn bị hành động của cô hấp dẫn, tò mò nhìn chằm, nhìn hồi lâu nhịn không được mở miệng hỏi: "cô đang làm gì?"

"Nó chết, phải đem nó đi chôn a."

Phương Châm cầm chậu hoa quơ quơ trước mặt quả bí lùn: "Liền giống như chôn người chết vậy."

"cô nói bậy, thứ đó không phải là người, làm sao lại chết?"

"không phải là người liền không có sinh mệnh sao?" Phương Châm thuận tay lại cầm lấy một bồn hoa khác bên cạnh đã trổ ra hoa non, "Cậu xem, này hai bồn này vốn là một dạng, một gốc bị cậu đạp chết, một gốc khác thì cao hơn. Nếu là không có sinh mệnh sẽ không chết, mầm hoa này làm sao có thể cao lớn lên?"

Quả bí lùn tuổi quá nhỏ, hiển nhiên cũng không thể hoàn toàn lý giải lời Phương Châm nói. Nhưng cậu nghe hiểu một chút, Phương Châm đây là đang trách cậu đem mầm hoa đạp chết.

Cậu nhất thời bị chọc giận, dậm chân nói: "Đây là nhà tôi, tôi muốn đạp chết nó liền sẽ đạp chết nó. Trong nhà này tất cả mọi thứ gì đó đều phải nghe tôi."

"không sai, cậu nói rất đúng. Bất quá thứ này một khi chết, linh hồn liền không thuộc cậu quản lý, nó muốn đi chỗ nào liền đi chỗ đó?"

"Linh hồn?"

"Chính là chúng ta thường nói là quỷ. Người chết sẽ biến quỷ, hoa chết cũng muốn biến thành quỷ. hiện tại nó chết thành quỷ, ở đây liền không ai khống chế được nó. Nó muốn đi chỗ nào liền đi chỗ nào, không chừng lúc nửa đêm còn có thể đi tìm cậu chơi nga."

Quả bí lùn ở cái tuổi này chính là rất nhát gan, đối quỷ linh tinh gì đó hiểu biết nông cạn, nhưng là biết đó không phải là đồ chơi thật tốt. Vừa nghe nói mầm hoa này thành quỷ nửa đêm muốn đi tìm mình, cậusợ tới mức sắc mặt trắng bệch, bĩu môi liền muốn khóc lên.

"Khóc cũng không có ích lợi gì, dù sao là cậu là ngườigiết chết nó, nó muốn đi tìm cậu. Ban đêm lúc ngủ nó liền đi tới đi lui vòng quanh đầu giường cậu."

Quả bí lùn càng nghe càng sợ hãi, vừa nghĩ đến buổi tối có quỷ muốn vòng quanh giường của cậu, trái tim nho nhỏ rốt cuộc không chịu nổi, oa một tiếng khóc rống lên.

  1. Phương Châm lập tức lộ ra vẻ mặt đắc ý, kết quả còn chưa đắc ý được hai giây, chợt nghe thanh âm Nghiêm Túc vang lên bên tai: "cô đây là đang hù dọacon trai tôi?"
Loading...

Xem tiếp: Chương 17: Vững Tâm

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Chúng Ta Don't Thuộc Về Nhau

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 3



Đồ Đầu Gấu! Tôi Yêu Em

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 78


Bụi ly chua máu

Thể loại: Truyện Ma

Số chương: 30


Vĩnh An

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 81