141 Tướng quân vương, địa vị ngang hàng với hoàng tử, được ban đất phong, trở thành gia tộc thủ hộ. Nhưng mà thiên hạ lại phân cửu tất hợp, hợp cửu tất phân (lúc thống nhất, lúc chia rẽ), sau khi Hoàng đế Khai quốc chết, thái tử bị người xúi giục, kiêng kỵ thế lực của hai nhà Quân Khúc, dần dần có ý chèn ép hai gia tộc, sắp đặt mấy trọng tội đổ lên đầu hai gia tộc, hai nhà Quân Khúc suýt nữa chịu cảnh diệt môn, nhưng vẫn niệm tình ân đức của tiên hoàng, chỉ có thể mang theo một ít tộc nhân chạy tới núi sâu ở Hào Châu, sống một cuộc sống ẩn dật.
142 “Thì ra hai con ở chỗ này. ” Quân Mạc Thiên vừa cười vừa bước tới. Đối với hôn sự của hai đứa trẻ này, Quân Mạc Thiên luôn luôn tin tưởng dạt dào, đặc biệt là ông rất thích Khúc Vô Nham, nhìn thấy tình cảm của Khúc Vô Nham và Lam Tuyết có vẻ rất tốt, hiển nhiên là trong lòng cao hứng vô cùng.
143 Có hô hấp, chứng tỏ bà vẫn còn sống. “Mẹ ta…. Bà sao thế?” Quân Lam Tuyết nhỏ giọng hỏi. Nói tới mẫu thân của nàng, Khúc Vô Nham nghiêm nghị, nét mặt nghiêm túc hiếm thấy, nhẹ nhàng nói ra vài từ giúp cho người khác dễ hiểu được tình hình, “Trúng độc, Hoạt Tử Nhân.
144 Nhưng mà, đừng nói là Thiên Sơn Tuyết Thiền trăm năm khó gặp, ngay cả Thất Diệp Liên Hoa cũng là báu vật vô giá, người gặp được lại càng ít, làm sao có thể dễ dàng lấy được?Quân Lam Tuyết trầm mặc, vẻ mặt không rõ đang suy nghĩ cái gì.
145 Đêm đã khuya. Đêm u tĩnh, sương mù giữa rừng núi ướt đẫm, bầu trời là một tấm màn xám xịt, một bóng dáng nhanh chóng biến mất. “Rì rào …. ” Bỗng nhiên vang lên một âm thanh rất nhỏ, là tiếng y phục ma sát trong không khí, trong đêm tối, bóng đen kia nhanh chóng vụt qua, hạ xuống Tùng Lâm.
146 Ánh mắt của nữ tử có thân hình nóng bỏng sáng lên, “Tiểu Cô Nãi Nãi, ta đã nói rồi, sao ngươi có thể quên ta, đi đâu cũng không nói với ta một tiếng, làm hại lão nương cứ chạy tới chạy lui hai nhà Quân Khúc, sắp mệt chết cái thân già khọm này rồi.
147 Quân Lam Tuyết cứng đơ. Nàng không nghe lầm chớ? Lúc này cha nàng là muốn nàng và Khúc Vô Nham thành thân?Thành thân!Quân Lam Tuyết vội vàng nói theo phản xạ: “Cha, cái này không được đâu con với Vô Nham……”Với Vô Nham thế nào? Câu nói của Quân Lam Tuyết nghẹn trong cổ họng, đột nhiên không biết nên cự tuyệt như thế nào.
148 Khóe miệng Quân Lam Tuyết co quắp một phen, mười sáu tuổi, có phải quá sớm hay không? Còn chưa có trổ mã hoàn toàn đó!Dĩ nhiên, Quân Mạc Thiên cũng không sợ Khúc Vô Nham sẽ thay lòng, ông hiểu Khúc Vô Nham là người như thế nào, càng hiểu tình cảm sâu đậm Khúc Vô Nham dành cho nữ nhi của mình, cho nên ông mới muốn nhân lúc này hoàn thành hôn sự cho hai đứa nó, trước hết là cắt đứt cái đống mộng tưởng của mấy nữ tử trong Quân gia.
149
150 Quân Lam Tuyết bất ngờ, theo bản năng định ngăn cản nhưng ngay khi nàng vừa đưa tay lên, Khúc Vô Nham đã giữ chặt hai tay của nàng, ấn xuống môi nàng một nụ hôn sâu.
151 Bọn họ nói cho ta biết thật ra ta là sát thủ của Ám lâu, có thân phận rất cao, ta ở Lăng Vương phủ là vì muốn ám sát Tô Lăng Trạch. "Việc này, đương nhiên Khúc Vô Nham biết, hiện tại toàn bộ Ám lâu đều nằm trong tay hắn, chỉ là Tuyết nhi còn chưa biết.
152 Thời gian ở lại Quân gia thật ngắn ngủi, dưới sự thúc giục của Thủy Nhược, vốn dĩ cuộc hành trình đến Thiên Sơn chỉ có hai người lại đột ngột tăng thêm một người.
153 Phượng thành là một nơi rất phồn vinh, xung quanh có rất nhiều thành nhỏ. Đã nhiều ngày, ba người Quân Lam Tuyết, Khúc Vô Nham và Thủy Nhược ngựa không ngừng vó đi đến Thiên Sơn, càng đến gần liền phát hiện địa thế ngày càng cao, núi cao hiểm trở xuất hiện ngày càng nhiều khiến cho đường đi của bọn họ gặp không ít khó khăn.
154 Khúc Vô Nham móc từ trong lòng ngực ra vài tấm ngân phiếu, nếu đổi lại là một ngày khác, nhất định hắn không chút do dự xuống tay giết những người này.
155 Dứt lời, nàng tung người nhảy lên lưng ngựa, nói một cách lạnh nhạt: "Đi thôi. "". . . . . . " Nhìn tuấn mã đi mất, quay đầu lại, lão đại cường đạo đang nằm trên mặt đất không ngừng rơi lệ, hắn làm lão đại cũng thật vất vả.
156 Nhìn chưởng quầy, lại nhìn khách khứa trong tửu lâu, đột nhiên Quân Lam Tuyếtđi nhanh ra khỏi Phượng Hoàng lâu. Quên đi, nếu không có chỗ thì tìm một tửu lâu khác, nàng không muốn chịu ơn của tên công tử kia.
157 "Ta nói, ta nói!" Chưởng quầy khóc không ra nước mắt, tiểu thư này thật tàn nhẫn, hắn tuyệt đối tin tưởng giây tiếp theo, nếu hắn không nói hắn sẽ không còn được nhìn thấy bạc.
158 "Nhưng mà. . . . . . " Chưởng quầy đột nhiên mở miệng, cẩn thận nói. "Còn chuyện gì nữa?. ". "Còn tiền rượu và thức ăn. . . . . . " Nàng định không trả tiền sao?".
159 Nghe nói, chỉ trong một đêm mà toàn bộ tửu lâu ở Phượng thành đều bị cướp bóc. Nghe nói, đêm hôm đó số vụ án mất trộm cực kỳ lớn, dính dáng rộng khắp, triều đình đã liệt vụ án này là vụ mất trộm lớn nhất của Tĩnh uyên vương triều.
160 Ban đêm ở Cực đông rét lạnh dị thường, bách tính đều phải ăn mặc thật dày mới dám ra cửa nhưng Quân Lam Tuyết và Khúc Vô Nham thì khác, có nội lực hộ thân nên không cảm thấy lạnh.
Thể loại: Xuyên Không, Dị Giới, Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Số chương: 251
Thể loại: Huyền Huyễn, Dị Giới, Xuyên Không
Số chương: 25