161 Tuyết thiền kia nghe giống như là con trùng con? Tuyết sơn lớn như vậy, muốn tìm một con sâu. . . . . . Trời, Thủy Nhược cảm thấy hối hận vì lời nói của mình.
162 Quá tập trung nên nàng không nhìn thấy vẻ mặt phức tạp của Thủy Nhược khi nhìn hai người bọn họ. An toàn rơi xuống đất, Quân Lam Tuyết không khỏi đổ mồ hôi lạnh, nếu không có Khúc Vô Nham kéo nàng, nhất định nàng sẽ té xuống.
163 Không có thời gian cho bọn họ suy nghĩ, ba người nhanh chóng dùng khinh công phóng về hướng chân núi. Những quả cầu tuyết khổng lồ từ trên đỉnh núi lăn xuống, Thiên Sơn chấn động ngày càng lớn, bọn họ có thể cảm nhận được ở sau lưng như có Tử Thần đang truy đuổi.
164 Bởi vì hồi nãy leo núi tiêu hao nhiều năng lượng, võ công của Thủy Nhược lại không bằng Khúc Vô Nham, hơn nữa còn mang theo theo Quân Lam Tuyết. Nhất thời Thủy Nhược cảm thấy hơi quá sức, tốc độ cũng vì thế mà chậm lại.
165 Hét lên một tiếng, Quân Lam Tuyết liều chết vội vàng ôm chặt Thiên Nhận ti, không buông lỏng chút nào, đáy lòng dần dần căng thẳng hơn, cũng biết, hiện tại cũng không phải thời điểm thảo luận việc này.
166 Giọng nói trong trẻo có phần ngây thơ. Quân Lam Tuyết cảm giác được sự lo lắng và vội vàng của Khúc Vô Nham, đôi tay run run giống như đang biểu hiện nội tâm kinh sợ của hắn, vội vàng nói: "Vô Nham, ta không sao.
167 Lại liếc mắt nhìn kĩ một chút, phát hiện bộ dạng thư đồng này quả thật mi thanh mục tú, chẳng qua tuổi còn quá nhỏ, Thiên Sơn lại lạnh như thế, không có võ công, toàn thân đều bọc trong áo bông thật dày, cho nên nhìn không ra giới tính.
168 Giọng nói của hắn rất khàn, bởi vậy cùng không nói chuyện nhiều, lời nói ra cũng rất đơn giản. Khúc Vô Nham đẩy lông mi trên trán, nhẹ giọng thở dài. Ngươi không chê ta già, ta còn ghét bỏ ngươi nhỏ.
169 ". . . . . Còn nữa không?" Đột nhiên tiểu thư đồng cảm thấy không đúng lắm, tại sao yêu cầu nàng nói, đều quái dị. . . . . Như vậy?"Còn có. . . . . đôi mắt không thể nhỏ như hạt đậu.
170 Từng trận gió lạnh, băng truyết đầy trời. Nhóm người Quân Lam Tuyết rốt cuộc cũng tới đỉnh Thiên Sơn. Quân Lam Tuyết đã từng qua, nếu dựa trên tính toán của thế kỉ 21, độ cao của nơi này so với mực nước biển cũng không cao lắm, nhưng bởi nguyên nhân địa thế tuyết rơi hàng năm, một năm bốn mùa đều là tuyết.
171 "Ngày hai mươi mốt tháng bảy à. . . . . " Thủy Nhược thì thào nói một câu, quay ra nhìn phương hướng Tuyết Sơn phía xa xa. "Thủy Nhược, ngươi làm sao vậy?" Quân Lam Tuyết thấy vẻ mặt nàng có chút không đúng, lo lắng hỏi.
172 Tuyết thiềm bị chọc giận phóng tới vọt lui tứ tung, công kích vật lý cường đại, cơ hồ không ai dám đỡ mũi nhọn này. "Ngươi đứng xa một chút. " Một kiếm tung lên không, đột nhiên hắc diện nhân không quay đầu lại mà thấp giọng nói với Quân Lam Tuyết, rút kiếm liền vọt về phía Tuyết thiềm.
173 Hắc diện nhân cùng Khúc Vô Nham chạy thục mạng về phía chân núi, dưới sức ép của cái chết, tốc độ bình sinh nhưng lại tăng lên gấp hai lần!Trong chớp mắt, lại nhớ đến khe sâu kia.
174 Uyên sử tháng bảy năm thứ bốn mươi tám. Một đạo mật hàm từ kinh thành thành công đưa đến Hào Châu xa vạn dặm. Ban đêm. Một lão nhân sáu mươi tuổi cầm mật thư kia, mũi nhọn trong mắt chợt lóe, thở phào nhẹ nhõm thật dài.
175 Ồ. . . . . " Quân Tiểu Ngôn lúc này mới bẹp miệng, không có biện pháp, mạng nhỏ nằm trong tay người khác, hắn không dám không nghe theo. Chỉ là bệnh của nương làm sao vậy?Còn phải đưa đến kinh đô?A a, kinh đô, địa bàn của Vương gia đại thúc, chớ sợ chớ sợ, còn có Vương gia đại thúc sẽ bảo vệ hắn.
176 Từ sau khi lão thái hậu qua đời, sau khi Lăng Vương Tô Lăng Trạch phạm lỗi lớn, Tĩnh Uyên đế tựa hồ đối với Lăng Vương cực kì thất vọng, không chỉ phái đi quỳ lăng, còn không chút thương xót thu hồi toàn bộ quyền lợi trong tay Lăng Vương, giao cho thái tử, điều này làm cho thái tử tìm được cơ hôi, lợi dụng lần này hung hăng chèn ép Lăng Vương một phen.
177 "A?" Tô Mạc Thiên nhưng cũng không còn hoài nghi Hách Liên Diệc trước mắt, Hách Liên Diệc đã từng cải trang thành Tô Lăng Trạch rất nhiều lần, đã sớm đem nhất cử nhất động của Tô Lăng Trạch bắt chước một cách hoàn hảo không sợ Tô Mạc Thiên sẽ phát hiện.
178 "Đại phu nói nàng đã không sao, miệng vết thương đã trải qua xử lí, có lẽ là quá mức mệt nhọc, cho nên vẫn không thể tỉnh lại, bất quá có lẽ ngày mai sẽ tỉnh lại.
179 Ngày thứ năm, Thủy Nhược tỉnh lại. Quân Lam Tuyết vội vàng chạy sang: "Thủy Nhược, rốt cuộc ngươi đã tỉnh! Ngươi có biết thời gian ngươi hôn mê dài bao lâu, ngươi hù chết ta cùng Vô Nham, ngươi có khỏe không? Miệng vết thương có đau hay không? Còn có.
180 Ánh mắt Quân Lam Tuyết tối sầm lại, muốn nói cái gì, lại nhịn xuống. Hai người rời căn phòng nhỏ, đem không gian im lặng để lại cho Thủy Nhược. Ánh nắng dần hạ, bóng ảnh kéo dài.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 24