Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Sủng Hôn Hào Môn Chương 73

Chương trước: Chương 72



Mạnh Đình nói càng dùng sức chút ôm lấy Yến Tuy, "Anh tin em có được hay không?"

"Được," Yến Tuy đáp lời nghiêng đầu hôn hôn tai Mạnh Đình, một trận gió thổi tới, anh kéo áo mình ra, bao lấy Mạnh Đình một chút, có chút bận tâm hỏi, "Cảm thấy lạnh không?"

Mạnh Đình nghe vậy híp híp mắt, mũi chân cậu hơi hơi kiễng lên, môi cậu ịn lên môi Yến Tuy, nhẹ nhàng hôn một cái, lại nghiêm túc trả lời, "Anh ôm em, em một chút cũng không lạnh." Cậu cảm thấy thật ấm áp, từ thân tới tâm đều cảm thấy ấm áp.

Cậu ở bên cạnh Yến Tuy vẫn luôn là loại cảm giác này, cậu thích loại cảm giác này.

Yến Tuy nhìn Mạnh Đình bộ dáng mặt mày cong cong, nhịn không được cúi đầu, hôn lên môi cậu, áo khoác của anh tiếp tục bọc lấy người, bọn họ ở bên bụi hoa, dưới cây phong, triền miên lưu luyến không rời, tựa hồ có thể hôn như vậy tới địa lão thiên hoang (*).

((*) hôn mãi không ngừng)

Tiêu Tử Ngang buổi chiều 5h đã tới Hải thành, nhưng không có gấp rút vội vã mà đi tìm Yến Tuy, hắn và Tiêu Tử Mặc hai người bàn bạc một phen, cuối cùng là Tiêu Tử Ngang lấy thân phận trưởng tôn Tiêu gia gọi điện thoại cho Vương Phong, cùng Yến Tuy hẹn vào sáng ngày hôm sau.

Địa điểm không ở Yến trạch, cũng không ở cao ốc Yến thị, mà là ở trong phòng trà Yến Tuy từng hẹn Mạnh Kỳ.

Yến Tuy từ trên xe bước xuống, hai huynh đệ Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc đã sớm tới chờ liền nghênh đón, bọn họ nhịn không được nghiêng đầu nhìn vào trong xe một chút, nhưng suy nghĩ một chút cũng là, Yến Tuy sao có thể hiện tại liền để cho bọn họ gặp Mạnh Đình.

"Tới bên trong nói......" Yến Tuy đối với phản ứng của hai người này một chút cũng không ngoài ý muốn, anh dứt lời liền đi vào bên trong.

Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc liếc mắt nhìn nhau, cũng đuổi theo Yến Tuy, vị trí địa lý phòng trà này khá yên tĩnh, dòng người và lượng xe lui tới cũng không nhiều. Nếu như là nơi Yến Tuy quyết định nói chuyện, anh phần lớn đều sẽ lựa chọn nơi này.

Đương nhiên, cũng chủ yếu là bởi vì phần lớn giao thiệp với anh đều là gia chủ các nhà 50 tuổi trở lên.

Cái tuổi này của bọn họ bắt đầu chú trọng dưỡng sinh, Yến Tuy cũng không thích nơi quá mức huyên náo, phòng trà rất phù hợp với yêu cầu của bọn họ.

Nhưng đối với Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc mà nói, vẫn cảm thấy có chút ngạc nhiên, ý nghĩ cũng giống như Mạnh Kỳ từng tới, tuổi của Yến Tuy không tính là quá lớn, sở thích lại hết sức cũ kỹ.

Đương nhiên, trong số người trẻ tuổi ở nước Hạ thích pha trà cũng không phải không có, nhưng trong giới thượng lưu rõ ràng là khá ít.

Yến Tuy tự mình động thủ pha trà, động tác nước chảy mây trôi, anh không để ý tới Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc cũng sẽ không cho bọn họ một loại cảm giác bị chậm trễ, thậm chí nhìn động tác của anh, tâm tình cũng sẽ theo đó an định xuống.

"Uống trà," Yến Tuy đặt hai chén trà trước người Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc, anh lại rót cho mình một chén, sau đó nhẹ nhàng uống một ngụm.

Anh lại giơ tay, người phục vụ trong phòng trà khẽ gật đầu rời đi, bên trong phòng liền chỉ còn ba người bọn anh.

"Vết thương của Mạnh Đình sao rồi? Có phải còn rất nghiêm trọng hay không?"

Tiêu Tử Mặc chỉ ngửi ngửi hương trà liền đặt xuống, mở miệng, so với Tiêu Tử Ngang và Yến Tuy quan tâm việc kia hơn chút, Tiêu Tử Mặc càng thêm để ý thân thể Mạnh Đình, kỳ thực hắn cũng muốn nói với Yến Tuy nếu như Hải thành bên này trị không được, bọn họ có thể mang Mạnh Đình trở lại thành Bắc, bọn họ tuyệt đối sẽ cho Mạnh Đình điều kiện chữa bệnh tốt nhất.

Yến Tuy quét Tiêu Tử Mặc một cái, anh đặt chén trà xuống, nhưng không có trả lời vấn đề của Tiêu Tử Mặc, anh nhìn về phía Tiêu Tử Ngang, cũng không có ý định nói tới tình cảnh quá nhiều, "Chuyện 17 năm các người đã điều tra xong rồi sao?"

Tiêu Tử Ngang nghe vậy cân nhắc một phen lời nói, mới trả lời vấn đề của anh, "Đang tra, vô luận liên lụy tới ai, cha và tôi sẽ không bỏ qua cho hắn." Khả năng rất lớn là chính nhà bọn họ có nội ứng, mà nội ứng đó tới bây giờ còn chưa có hiện nguyên hình.

Điểm này không chỉ có Yến Tuy để ý, bọn họ cũng để ý.

"Mạnh Đình...... Cậu ấy phải gọi là Tiêu Tử Nặc, cậu ấy là con cái của Tiêu gia, là em trai của tôi và Tử Mặc, nếu như có thể chúng tôi muốn gặp cậu ấy."

Tài liệu thì tài liệu, suy luận thì suy luận, sau khi gặp người, kiểm tra cần phải có cũng vẫn là không thể tránh khỏi, huyết mạch lẫn lộn ở trong các gia tộc đều là đại kỵ, mặc dù đoán được nói như vậy có thể sẽ khiến cho Yến Tuy bất mãn, nhưng hắn vẫn là phải nói.

Yến Tuy mắt híp híp, tiếp lời Tiêu Tử Ngang, "Làm kiểm tra có thể, nhưng phải tới Hải thành bên này làm. Anh cùng cậu ta không được, phải Tiêu gia chủ tự mình tới đây." Yến Tuy tự nhiên nghe ra ý từ ngoài "Gặp một chút" của Tiêu Tử Ngang, căn bản không cần hắn nhiều lời.

Yến Tuy lại bổ sung một câu, "Các anh nếu như không tin bác sĩ bệnh viện Hải thành, các anh có thể tự mình mang bác sĩ và thiết bị tới đây, nhưng Mạnh Đình tuyệt đối không thể nào đi cùng các anh."

Yến Tuy cũng không có cố ý tăng thêm ngữ khí của mình, nhưng dưới ánh mắt của anh, Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc đều cảm thấy có chút áp lực rất khiến bọn họ không thích ứng, có thể nói, bọn họ ở thành Bắc chưa từng cảm nhận được loại khí trạng đến từ người cùng thế hệ như kiểu nghiền áp này.

"Tôi và Tử Mặc đều tin Mạnh Đình là em trai của chúng tôi, kiểm tra là phải làm, bất quá đây chỉ là đi lướt qua, cậu ấy là con cái của Tiêu gia, phải nhận tổ quy tông......"

Kiểm tra có thể ở Hải thành, điểm này Tiêu Tử Ngang là có thể giải quyết, cha bọn họ sáng ngày kia liền sẽ tới đây, nhưng ý tứ trong lời nói cuối cùng của Yến Tuy, tuyệt đối không chỉ là kiểm tra xong sẽ để cho bọn họ mang Mạnh Đình trở lại thành Bắc, ngay cả thật sự xác định Mạnh Đình là em trai bọn họ, anh cũng sẽ không cho phép Mạnh Đình đi theo bọn họ trở lại thành Bắc.

"Cái gì gọi là phải?" Yến Tuy nhẹ nhàng nghi ngờ một câu, anh chân mày hơi nhíu lại, ở hoàn cảnh hào môn thế gia như vậy lớn lên, anh hẳn rất có thể lý giải cùng thích ứng lời của Tiêu Tử Ngang mới đúng, nhưng bị dùng tới trên người Mạnh Đình, anh vẫn là có chút không cao hứng.

"Mạnh Đình nếu như nguyện ý, tôi sẽ không ngăn cản, nhưng nếu như em ấy không muốn, ai cũng không thể miễn cưỡng em ấy."

Mặt này cũng bao gồm bản thân Yến Tuy anh, anh có thể tới nơi này gặp Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc cũng không phải là anh thật sự vui vẻ để cho người Tiêu gia tiếp xúc Mạnh Đình, mà là anh không hy vọng Mạnh Đình cuộc đời này có lưu lại tiếc nuối.

Anh hi vọng Mạnh Đình có thể đoạt được cái cậu nên có, anh vẫn luôn đều cho rằng Mạnh Đình nên được điều tốt nhất.

Đương nhiên, anh là nghĩ như vậy, cũng là nói như vậy, nhưng cho dù Tiêu gia và người Tiêu gia làm có thể làm cho anh hài lòng, anh có thể làm tới cực hạn, cũng chỉ là không ngăn cản bọn họ tiếp xúc Mạnh Đình thôi, để cho bọn họ mang Mạnh Đình đi, cái ngày đó tuyệt không khả năng.

"Anh nói rất đúng ai cũng không thể miễn cưỡng Nặc Nặc."

Tiêu Tử Mặc liếc Tiêu Tử Ngang một cái, cũng có chút không hài lòng cách nói của hắn, hắn trên bàn đàm phán đối phó người ngoài còn dễ giải thích, sao có thể dùng tới trên người Nặc Nặc của bọn họ, bọn họ ở trong cuộc đời của Mạnh Đình vắng mặt nhiều năm như vậy, căn bản không có tư cách miễn cưỡng cậu bất cứ chuyện gì, cho dù Mạnh Đình không nhận bọn họ.

"Vậy thân thể cậu ấy rốt cuộc thế nào?" Tiêu Tử Mặc ngay sau đó lại hỏi Yến Tuy một câu, video trong thang máy kia dọa sợ y, y hiện tại quan tâm nhất chính là tình huống khôi phục của Mạnh Đình.

Yến Tuy nhìn thoáng qua Tiêu Tử Mặc, cảm giác ngược lại so với Tiêu Tử Ngang muốn thuận mắt hơn chút, anh khẽ gật đầu, "Tốt tới không sai biệt lắm, còn cần nghỉ ngơi thêm mấy ngày."

Tiêu Tử Mặc nghe vậy lo lắng mà xoa xoa tay, y càng thêm khẩn cầu mà nhìn Yến Tuy, "Tôi có thể đi xem em ấy một chút không? Nếu như anh để bụng, tôi sẽ không nhiều lời, chỉ là nhìn một chút." Xác định một chút thân thể Mạnh Đình rốt cuộc có tốt hay không.

Tiêu Tử Ngang cũng nhìn tới đây, hắn suy nghĩ một chút cũng không có mở miệng tiếp tục nói cái khác, hiển nhiên bộ dạng kia của hắn ở trước mặt Yến Tuy còn không bằng Tiêu Tử Mặc trực tiếp hữu dụng, chỉ chốc lát sau, Yến Tuy rốt cục gật gật đầu.

Nhưng Yến Tuy cũng không như vậy liền mang người về nhà, chỉ cho phép bọn họ buổi chiều hoặc là sáng mai.

Nói chuyện tới đây không sai biệt lắm liền kết thúc, Yến Tuy gật gật với bọn họ, định rời đi trước.

Nhưng còn chưa đứng dậy, điện thoại trong túi áo anh rung, Tiêu Tử Mặc và Tiêu Tử Ngang vốn cũng định đứng dậy nhìn tới đây, mơ hồ mang theo một chút mong đợi, bất quá điều bọn họ mong đợi thật sự tới rồi.

Yến Tuy ra cửa đã nói qua với Mạnh Đình, cậu mang theo Đại Hoàng và Mao Cầu chơi một lát, cũng cảm thấy nhàm chán, trở lại phòng, suy nghĩ một lát, liền gọi cú điện thoại này cho Yến Tuy.

"Em bảo bác Tiêu phái người đưa em tới phòng thí nghiệm có được không?" Mạnh Đình nói chuyện, Mao Cầu còn đáp lại cậu, cậu cúi đầu sờ sờ đầu Mao Cầu mới tiếp tục nói, "Em chính là đi qua nhìn một chút, thuận tiện trả lời đám Thi Thi mấy vấn đề."

Mạnh Đình lần đầu tiên nói dối với Yến Tuy, má đã hơi hơi ngại ngùng mà đỏ lên, nhưng cách điện thoại di động, Yến Tuy cũng không phát hiện được.

Yến Tuy giơ tay lên nhìn đồng hồ đeo tay một chút, "Em muốn đi bao lâu?"

"Hai ba tiếng đi." Mạnh Đình thở dài một cái, dùng ngữ khí càng thêm nghiêm túc nói, "Em đảm bảo, em sẽ ngoan ngoãn, sẽ không làm loạn, sẽ không để cho chính mình bị thương, đảm bảo đảm bảo mà."

Yến Tuy đều có thể tưởng tượng bộ dáng Mạnh Đình đầu điện thoại bên kia giơ tay nghiêm túc đảm bảo, trong mắt anh tràn ra chút tiếu ý, lại hơi hơi suy nghĩ, anh mới đáp lại, "Ba tiếng nữa, anh tới đón em về nhà."

"Ừ," Mạnh Đình đáp lại trong thanh âm tràn đầy vui sướng, lần đầu tiên nói dối thành công, cậu ngoài áy náy còn nhiều hơn chút cảm giác thành tựu khó giải thích được, "Yến Tuy, anh thật tốt."

"Ừm," Yến Tuy trả lời, sau đó lại dặn dò Mạnh Đình vài câu, anh mới cúp điện thoại, Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc bên kia răng mơ hồ đều cảm thấy có chút đau, không nghi ngờ chút nào, có thể làm cho ngữ khí thần thái biến hóa lớn như vậy, nhất định là Mạnh Đình.

Mà tình cảm của Yến Tuy và Mạnh Đình thoạt nhìn so với trong tin đồn và tư liệu có thể cảm giác được còn tốt hơn nhiều...... Bọn họ hâm mộ ghen tỵ mà nhìn Yến Tuy, càng thêm khẩn cấp sớm một chút nhìn thấy Mạnh Đình.

Bên kia Mạnh Đình ngọt ngào mà cúp điện thoại, cậu tự mình thay quần áo, sau đó ôm Mao Cầu đi xuống lầu, phó thác Mao Cầu và Đại Hoàng cho Hà Việt, cậu an vị ngồi lên xe bác Tiêu sắp xếp xong, tới phòng thí nghiệm.

Kỳ thực cậu nhất định muốn tới đây, là bởi vì hôm qua Lí Thi Thi nói với cậu, chỗ nguyên liệu bọn họ từ nước ngoài tiến về tới rồi, có lẽ bên trong cũng có vật liệu phụ trợ cuối cùng Mạnh Đình vẫn luôn tìm kiếm.

Mắt thấy sinh nhật Yến Tuy liền sắp tới, cậu bởi vì bị thương ở nhà dưỡng nhiều ngày như vậy, tuyệt không thể trì hoãn thêm nữa.

Yến Tuy sau khi rời đi, Mạnh Đình ở nhà có rảnh rỗi mà suy nghĩ tự nhiên cũng đợi không được.

Nhưng nếu như cậu nói với Yến Tuy, cậu là muốn điều hương, khẳng định không được cho phép, Mạnh Đình luôn luôn thành thật liền nói dối rồi, cũng là cậu cho tới nay đều quá thành thật, thỉnh thoảng nói dối một lần, Yến Tuy cư nhiên cũng không có phát hiện.

Đương nhiên, đây chỉ là cảm giác chủ quan của Mạnh Đình.

Cậu khắc chế tâm tình hơi có kích động, đi tới trong phòng thí nghiệm, thay áo choàng trắng, rửa tay sạch sẽ, sau khi đeo khẩu trang, cậu liền tiến vào phòng điều hương.

"Chính là ba cái này, không biết có phù hợp với yêu cầu của ngài hay không." Lí Thi Thi nói xong cũng thối lui đến một bên.

Mạnh Đình đi lên phía trước, nhất nhất cẩn thận ngửi ngửi, cuối cùng cậu vẫn là tính toán động thủ thử một chút rồi nói.

Về khoản nước hoa này, Mạnh Đình hai đời đều bỏ ra rất nhiều thời gian và tinh lực, nhưng thủy chung đều chưa cảm thấy đủ hoàn mỹ, hiện tại cậu cũng không xác định có thể thành công hay không, nhưng luôn phải thử một chút.

Cậu sau khi bắt đầu điều thương, liền thói quen không thể không chuyên tâm, từ vô sắc tới hồng nhạt, vàng nhạt, tím đậm...... Cuối cùng biến thành màu tím phấn giống như một loại quỳnh tương, động tác của cậu so với lúc điều hương bình thường, chậm chút, nhưng vẫn như cũ duy trì một loại tiết tấu đặc thù mà đám người Lí Thi Thi thủy chung suy nghĩ không ra.

(quỳnh tương: rượu ngon)

Cậu điều ra hương khác biệt như vậy, là bởi vì thiên phú của cậu dựa vào sắc hương mà có thể bắt được thời cơ thỏa đáng nhất.

Vì nước hoa trong nhà máy chỉ dùng máy móc mà đưa vào nguyên liệu, cũng sẽ không bởi vì khác biệt của nguyên liệu, mà có điều chỉnh, cái này chỉ có bậc thầy điều hương mới có thể làm được, thiên phú của Mạnh Đình làm cho cậu so với các nhà điều hương khác làm tới tốt hơn.

Đám người Lí Thi Thi và Mạnh Đình đều mang khẩu trang, thậm chí còn đứng có chút xa, nhưng một khắc thành phẩm hoàn thành kia, bọn họ vẫn là say mê ở trong mùi hương này.

Bất đồng, thật sự bất đồng, không cần Mạnh Đình tiếp tục nói với bọn họ, bọn họ liền biết đây chính là mùi hương Mạnh Đình vẫn luôn muốn điều chế kia.

"Thành công rồi." Mạnh Đình nhẹ nhàng lắc lắc nước hoa trong ống nghiệm, trên mặt cậu cũng tràn ra chút mỉm cười, cao hứng của cậu khá thuần túy, cậu cũng không phải cao hứng giá trị thương mại đằng sau nước hoa này, cậu chỉ là rất cao hứng ở trước sinh nhật Yến Tuy, cậu thành công làm được.

"Không biết anh ấy có thể thích hay không......"

Cao hứng rất nhiều, Mạnh Đình cũng sinh ra chút lo lắng, cảm nhận của Yến Tuy dưới cái nhìn của cậu, so với bất cứ chuyện gì đều muốn quan trọng hơn, quan trọng tới cậu đều có chút hoài nghe thiên phú của mình.

"Thích nha, sao có thể không thích! Quá thích luôn!"

Phát ra cảm thán như vậy cũng không phải hai nữ trợ thủ Lí Thi Thi hoặc là Diệp Tử Lan, mà là nam trợ lý Trình Quang vẫn luôn khá trầm mặc ít nói.

Lúc trước lúc Diệp Tử Lan hỏi Mạnh Đình, hắn cũng nghe thấy.

"Sư phụ, anh muốn trong thời gian ngắn như vậy nghiên cứu ra nước hoa này, là có tác dụng đặc biệt gì sao?"

Trình Quang nhớ trả lời của Mạnh Đình, "Tặng người làm quà sinh nhật."

Câu trả lời khá đơn giản, nhưng lúc đó Trình Quang còn không có bao nhiêu cảm giác, nhưng hiện tại cảm giác được một loại ghen tỵ khống chế không được, ghẹn tỵ với người được Mạnh Đình tặng quà kia.

Cũng không phải hắn có ý nghĩ gì, mà là nước hoa này thật có thể được xưng là hoàn mĩ, hắn dám cam đoan bất kỳ một bậc thầy điều hương nào dốc hết tâm huyết 10 năm, thậm chí mấy thập niên đều chưa chắc sẽ có tác phẩm như vậy.

Món quà như vậy thật sự quá trân quý, quá hiếm lạ.

Hắn có thể minh bạch giá trị của nước hoa này, người Mạnh Đình tặng kia có thể minh bạch sao? Trình Quang không khỏi sinh ra lo lắng như vậy.

Mạnh Đình cũng không để ý tới lời của Trình Quang, cậu chậm rãi ngồi xuống, sau đó nhẹ nhàng lắc lắc ống nghiệm, mấy người Trình Quang có lẽ còn muốn biểu đạt cái gì đó, nhưng nhìn thần sắc Mạnh Đình như vậy bọn họ cũng không tiếp tục mở miệng.

Mạnh Đình đại khái suy nghĩ hơn 10 phút, cậu đứng dậy tự mình đi đựng nước hoa vào trong lọ, cậu lại tới phòng tài liệu bên cạnh gọi điện thoại cho Yến Minh Á.

Hai người tán gẫu nửa tiếng, Mạnh Đình mới hài lòng đặt điện thoại xuống, cậu muốn đặt nước hoa vào trong két an toàn, sau đó mới ngồi bên bàn làm việc trong phòng tài liệu, bắt đầu ghi chép hoàn chỉnh số liệu thí nghiệm, cùng với nước hoa thành quả cuối cùng.

Chờ cậu toàn bộ chỉnh lí xong lại ngẩng đầu lên, lại phát hiện Yến Tuy không biết lúc nào đã tới.

Anh cũng không có quấy rầy Mạnh Đình, mà là ngồi trên ghế salon bên hành lang, cũng không nhìn phòng điều hương, mà là nghiêng đầu nhìn về phía Mạnh Đình bên này. Ánh mắt hai người chạm vào nhau, cũng không nhịn được cười cười.

Mạnh Đình đem đồ đạc trên bàn làm việc thu dọn một chút, liền muốn đi ra ngoài tìm Yến Tuy, nhưng thu dọn tới một nửa, cậu đột nhiên phát hiện mình tựa hồ quên mất thay áo, khẩu trang còn vắt ở một bên tai cậu, cậu ngửi ngửi tay mình, mùi vị rất rõ ràng.

Yến Tuy không ít tới xem cậu điều hương, lúc này vừa nhìn chẳng lẽ còn không biết cậu tới làm cái gì chứ.

Lúc Mạnh Đình càng thu dọn càng chột dạ, Yến Tuy đã đứng dậy đẩy cửa tiến vào.

Mạnh Đình ngước mắt quét Yến Tuy một cái, cậu tiến lên hai bước chặt chẽ ôm lấy eo Yến Tuy, cậu tự thú, "Xin lỗi, em nói dối với anh rồi."

Yến Tuy ôm lại Mạnh Đình hơi lui về sau nửa bước nhỏ, trên mặt anh lộ ra chút mỉm cười không dễ cảm thấy, trong thanh âm lại không có biến hóa gì.

"Nói dối cái gì?"

"Em vừa mới động thủ điều hương rồi, em nói dối rồi."

Mạnh Đình vừa chột dạ vừa áy náy, cậu càng thêm dùng sức mà ôm lấy Yến Tuy, giống chỉ sợ anh tức giận bỏ cậu lại rồi biến mất.

"Xin lỗi, Yến Tuy......" Mạnh Đình cũng không tính toán giải thích thêm, cậu cho dù là chuyện này có nguyên nhân ra, nhưng cậu nói dối Yến Tuy cũng là sự thật.

Yến Tuy vốn còn muốn trêu chọc Mạnh Đình, lại phát hiện anh không đành lòng nhìn Mạnh Đình lâm vào trong bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào, anh giơ tay nhu nhu gáy Mạnh Đình, "Em nói muốn tới phòng thí nghiệm, anh liền biết em muốn điều hương rồi." Mạnh Đình nói dối căn bản không lừa gạt được anh.

"Ừm, vậy em vẫn là không đúng," Yến Tuy dễ dàng bỏ qua cho cậu, Mạnh Đình tự mình ngược lại vẫn tính toán, cậu ngẩng mặt lên, cọ cọ Yến Tuy, rất là nghiêm túc nói, "Sẽ không có lần sau nữa, em một chút cũng không thích nói dối với anh."

Đại khái lời của Mạnh Đình đối với Yến Tuy mà nói liền có ma lực như vậy, chỉ một câu này, sau khi anh gặp qua huynh đệ Tiêu gia, tất cả lo lắng trong lòng liền cũng không thấy nữa. Nhưng lo lắng giảm đi, dâng lên là cảm xúc càng thêm mãnh liệt.

"Ừm," Yến Tuy nhẹ nhàng trả lời, ngay sau đó anh kéo Mạnh Đình ra chút.

Mạnh Đình nghi ngờ nhìn Yến Tuy, nhưng còn chưa kịp chớp mắt, Yến Tuy đã cúi đầu xuống, hôn trụ môi Mạnh Đình.

Nụ hôn của Yến Tuy có chút đột nhiên, còn có chút vội vàng khó giải thích được, nhưng càng nhiều chính là tình ý mà Mạnh Đình đã lĩnh hội đủ, Yến Tuy thích cậu, Yến Tuy yêu cậu, cho nên Yến Tuy hôn cậu.

Mạnh Đình xác định điểm này, lập tức híp mắt lại, khá nhiệt liệt đáp lại nụ hôn của Yến Tuy.

Bọn họ từng bước lui về phía sau, tới lúc bị cửa ngăn cản, không đường thối lui, Yến Tuy vẫn bảo vệ eo Mạnh Đình, cũng không thể để cậu đụng vào, nhưng đồng thời ý chí anh mất kiểm soát cũng bởi vì chút thanh âm này, mới hơi hơi kéo lại chút.

Môi anh từ cánh môi Mạnh Đình trượt ra, đi xuống, mềm nhẹ lại vụn vặt mà rơi xuống đầy cổ cậu.

Cằm Mạnh Đình giương lên, cắn môi, lúc này mới không làm cho mình phát ra âm thanh gì kỳ quái, mà tay cậu ôm eo Yến Tuy cũng không buông ra, cậu biết rõ hoàn cảnh hiện tại của bọn họ không đúng lắm, nhưng cậu vẫn là không cam lòng cự tuyệt Yến Tuy.

Yến Tuy nhất định là rất thích cậu, cho nên mới sẽ như thế. Mạnh Đình tiếp tục nhẫn nại, đồng thời nghĩ như vậy.

Nhưng phóng túng và bao dung của cậu, chưa hẳn không phải mấu chốt thúc đẩy Yến Tuy tiếp tục mất kiểm soát.

Yến Tuy buông Mạnh Đình ra chút, rốt cục buông tha cổ vô cùng nhạy cảm của Mạnh Đình, anh dán vào má Mạnh Đình, dùng ngữ khí rất trịnh trọng, "Anh sẽ không để em rời khỏi anh." Cho dù là người nhà chân chính của Mạnh Đình, anh cũng sẽ không để cho Mạnh Đình rời khỏi anh.

Nếu như chỉ là một gia đình bình thường, Yến Tuy sẽ không có lo lắng như vậy, nhưng bên kia là Tiêu gia, anh phải suy nghĩ nhiều một chút, không thể không làm chuẩn bị chu toàn nhất. Mạnh Đình anh không thể đưa ra, cậu cũng vĩnh viễn sẽ không trở thành lợi thế bị anh đặt lên bàn đàm phán.

Mạnh Đình cũng không biết lo lắng trong lòng Yến Tuy, cậu nghe vậy cơ hồ không chút do dự nào liền đáp ứng.

"Đây là đương nhiên, anh sao có thể để em rời đi, ngay cả anh để, em cũng không đi."

Mạnh Đình nghĩ tới cảm giác lời này của mình vẫn còn thiếu sót, cậu nhào lên nhẹ nhàng cắn cắn môi Yến Tuy, tiếp tục bổ sung.

"Ngay cả như vậy, em cũng phải cùng mang theo anh."

Mạnh Đình chưa từng tham luyến qua bất cứ thứ gì của Yến gia, cậu từ đầu đến cuối cũng chỉ vì bản thân Yến Tuy, nhưng cái này cũng đủ lòng tham rồi, có lẽ Yến Tuy đáng giá với người tốt hơn, nhưng hiện tại lại bị cậu ỷ lại, cũng đã định rồi không thay đổi.

"Ừ," Yến Tuy nhẹ nhàng đáp lại, tiếp tục ôm Mạnh Đình, lại một lúc lâu anh mới buông người ra.

Anh sửa sang lại một chút quần áo Mạnh Đình, lại trở lại bàn làm việc, tiếp tục thu dọn một chút, khóa chặt cửa, bọn họ sau khi chào hỏi qua đám người Lý Thi Thi, mới rời khỏi phòng thí nghiệm, đi về nhà.

Mạnh Đình ngồi trên xe, một lúc lâu vẫn là chóng mặt, thân mật lúc trước ảnh hưởng đối với cậu vẫn như cũ rất lớn, cậu tựa vào đầu vai Yến Tuy, mắt chớp chớp đột nhiên nhớ tới cái gì đó, "Yến Tuy, em quên mất một chuyện rồi?"

"Cái gì?" Yến Tuy nghiêng đầu nhìn Mạnh Đình, Triệu Binh ngồi trước cũng kéo dài lỗ tai, nếu như là quên ở trong phòng thí nghiệm, bọn họ quay trở lại gần đây còn có đường tắt có thể đi, đối với lái xe thì phương diện tìm đường này, Triệu Binh vẫn là khá chuyên nghiệp.

"Em quên mất ăn cơm trưa rồi, em rất đói a......"

Mạnh Đình nói quét Yến Tuy một cái, lại cảm thấy từng đợt chột dạ tới, cậu do dự có nên từ trong ngực Yến Tuy ngồi dậy hay không, Yến Tuy ôm cậu, đồng thời nói với Triệu Binh ngồi trước.

"Tìm một nhà hàng gần đây nhất đi."

"Vâng," Triệu Binh gật đầu một cái, tốc độ lái xe thả chậm xuống, ánh mắt trái phải quét tới, khá tẫn trách.

Mạnh Đình rụt ở trong ngực Yến Tuy, hồi lâu mới nhỏ giọng mà giải thích một câu, "Em không phải cố ý."

Lúc ăn cơm, Lý Thi Thi tới gọi qua cậu, nhưng cậu không muốn bị cắt đứt mạch suy nghĩ, liền cự tuyệt, cậu chỉnh lý xong ghi chép và phương pháp phối chế, Yến Tuy đã tới rồi, sau đó là phen nụ hôn nóng bỏng kia, cậu trì hoãn quá mức, bọn họ liền lên xe, cậu mới cảm giác được đói, cũng mới nhớ tới mình quên mất cơm trưa.

Mạnh Đình lại chọt chọt thịt mềm bên eo Yến Tuy, "Anh cũng có chút trách nhiệm đấy ...... Đương nhiên, em không trách anh."

Mạnh Đình được Yến Tuy cưng chiều, ngụy biện ngược lại càng ngày càng nhiều.

Yến Tuy ánh mắt thấp xuống, Mạnh Đình nhanh trí mà dừng lại tay làm loạn, thuận tiện mấp máy môi, nhưng mặt mày lại vẫn cong lên, cậu tiếp tục dựa tới đầu vai Yến Tuy.

Yến Tuy cũng không có muốn trách cậu, anh chỉ là đau lòng cậu đói bụng thôi, điểm này không cần Yến Tuy tiếp tục nói, Mạnh Đình liền cảm nhận được.

Bọn họ ở trong một nhà hàng nhỏ, Yến Tuy bồi Mạnh Đình ăn cơm trưa, đút cậu ăn no, bọn họ mới tiếp tục về nhà.

Mà bản thân Mạnh Đình cũng dựa tới trong ngực Yến Tuy buồn ngủ, cậu thức dậy sớm, lúc trước lại hết sức chăm chú như vậy, mấy ngày nay ở nhà dưỡng thương, cậu căn bản đều có ngủ trưa, lúc này cơn buồn ngủ liền cũng càng ngày càng đậm.

Nhưng đường này cách Yến trạch cũng không có bao xa nữa, khoảng 20 phút nữa, bọn họ liền có thể về tới nhà, Mạnh Đình híp mắt, tính toán tiếp tục nhịn một chút.

Nhưng đối với một người buồn ngủ mà nói, 20 phút đã đủ để ngủ, cậu cố gắng tinh thần, người cũng vẫn như cũ mơ mơ màng màng.

"Ngủ đi, đợi lát nữa anh ôm em về phòng."

Mạnh Đình nghe vậy do dự một lúc lâu, mới đáp lại, nhưng vẫn không phải cự tuyệt, "Em muốn anh cõng em......"

"Được," Yến Tuy đồng ý, tiếp tục ôm lấy Mạnh Đình, nhu nhu tóc và má cậu, Mạnh Đình được nhu thoải mái, mí mắt liền hoàn toàn phủ xuống, an tâm ngủ thiếp đi.

Xe dừng lại trước Yến trạch, Yến Tuy dựa theo anh đáp ứng Mạnh Đình, anh trước tiên xuống xe, liền đem người chậm rãi dịch tới, xong rồi mới tại điều kiện tiên quyết không quấy rầy Mạnh Đình ngủ, cõng cậu lên.

Xe Triệu Binh mới vừa lái đi, lại có một chiếc xe dừng lại trước Yến trạch, lại là huynh đệ Tiêu gia, bọn họ nhìn thấy Yến Tuy, lại nhìn thấy Mạnh Đình trên lưng Yến Tuy, mắt hai người đều phát sáng, nhưng đồng thời cũng có chút lo lắng.

"Đây là làm sao......"

Ánh mắt Yến Tuy quét tới, Tiêu Tử Mặc tự động giảm thấp âm lượng, mà y cũng chú ý tới, Mạnh Đình được Yến Tuy cõng trên mặt cũng không có khó chịu gì, khí sắc hồng nhuận, mặc mày buông lỏng, rất là an bình.

"Em ấy ngủ."

Yến Tuy dứt lời liền tiếp tục cõng Mạnh Đình đi vào, huynh đệ nhưng còn không lập tức đuổi theo, mà là trở lại trên xe, bao lớn bao nhỏ xách tới rất nhiều đồ, đều là chút đồ bọn họ gom nhanh, nghe nói có thể bồi bổ thân thể, phần lớn đều là một ít đồ dinh dưỡng dạng con nhộng.

Thứ khác Mạnh Đình còn có thể sẽ thích, nhưng quà này cậu tuyệt đối không thích nổi, thậm chí Yến Tuy cũng sẽ không cho phép trong nhà tồn tại quá nhiều thứ như vậy, thuốc nghiện của Mạnh Đình rốt cục có tốt hay không, bọn họ cũng không thể xác định, nhưng đem những thứ này đặt tới chỗ Mạnh Đình có thể đụng tay đến, vẫn như cũ không tính là thỏa đáng.

Yến Tuy trực tiếp cõng Mạnh Đình trở về phòng, về phần huynh đệ Tiêu gia chỉ có thể dừng chân ở trong phòng khách, Yến Mạn Gia và bác Tiêu tiếp đãi bọn họ.

"Những cái này đều là cho...... Đình Đình bồi bổ thân thể," Tiêu Tử Ngang đặt đồ xuống, nói với Yến Mạn Gia. Mạnh Đình tạm thời chưa được nhận về Tiêu gia, bọn họ gọi là Tử Nặc hoặc là Nặc Nặc cũng vẫn không thích hợp, hơn nữa bọn họ trước khi đến vẫn bảo đảm qua với Yến Tuy, sẽ không nói thêm cái gì.

Yến Mạn Gia nhìn nhìn lễ vật bọn họ đưa tới, sau đó lắc lắc đầu, "Xin lỗi a, Đình Đình của chúng tôi không thể ăn những thứ này."

Thuốc nhhất định phải uống, Mạnh Đình đều uống tới thống khổ như vậy, huống chi mấy thứ này, mặc dù sau này phản ứng của cậu đối với thuốc cũng dần dần nhạt đi, nhưng những thứ này, đối với cậu mà nói vẫn như cũ là ám ảnh.

"Các cậu lần sau tặng quà, liền cũng đừng tặng loại này......"

Đưa tới rồi, bọn họ bỏ đi không quá tốt, tặng lại nhà khác, gia đình thích hợp cũng không bao nhiêu.

"Tại sao?" Tiêu Tử Mặc nhanh chóng hỏi một câu, y và Tiêu Tử Ngang đối với quá khứ của Mạnh Đình vẫn như cũ chỉ hiểu rất phiến diện, hoặc là phải nói bọn họ giới hạn trong con chữ tư liệu, vẫn không thể có cảm thụ quá lớn.

Yến Mạn Gia nhìn Tiêu Tử Mặc xuất hiện ở Yến gia, bà liền biết người nhà Mạnh Đình tìm tới, bà cảm thấy bọn họ nên biết Mạnh Đình đều chịu khổ gì, nhưng nếu Yến Tuy không gật đầu, bà cũng không thể nói cho bọn họ biết.

Ánh mắt Yến Mạn Gia quét tới, Yến Tuy đã xuất hiện ở cửa cầu thang, Yến Mạn Gia ngầm hiểu.

Bà xoay người qua ngồi xuống, cẩn thận suy nghĩ một chút mới nói.

"Đình Đình khi còn bé không được trải qua ngày tháng tốt đẹp, đại khái là quá đói, có một đoạn thời gian, nó đói bụng tới mức chỉ có thể ăn thuốc trong nhà, sau đó sinh bệnh nằm viện, để lại chút ám ảnh, không chỉ có không thể uống thuốc, ngay cả truyền dịch và tiêm thuốc đều không thể."

Đây là Yến Mạn Gia sau khi đuổi theo Yến Tuy hỏi mấy lần, mới lấy được đáp án, bà lúc ấy khổ sở rất lâu, lúc này lại nói, cũng vẫn như cũ cảm thấy khổ sở.

(t cũng thấy khổ sở a~~)

Bọn họ là con cái gia đình thế này, căn bản không cảm thụ qua cái gì là đói, mà cái loại đói bụng tới mức đem thuốc làm cơm ăn như Mạnh Đình, lại càng chưa từng có, cũng chưa từng nghĩ qua.

"Đình Đình rất tốt, nó đã thử vượt qua chướng ngại này." Mặc dù quá trình này vẫn như cũ vô cùng khó khăn.

Yến Mạn Gia dứt lời thời gian rất lâu, Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc đều là không nói gì, Yến Mạn Gia không dám tưởng tượng, bọn họ giống nhau như vậy.

"Những thứ này cũng không khó tra, các cậu muốn biết cái gì, liền tự mình đi tra đi."

Yến Tuy đi tới ngồi xuống, đánh vỡ trầm mặc.

"Các anh tới không đúng lúc, Đình Đình ngủ rồi." Nhưng ngay cả Mạnh Đình không ngủ, anh cũng không tính toán để cho bọn họ tiếp xúc nhiều, Tiêu Tử Mặc tính tình ngay thẳng chân thành tha thiết chút, Tiêu Tử Ngang chính là rõ ràng tác phong công tử thế gia, Mạnh Đình chưa chắc có thể thích bọn họ.

"Tôi chờ cậu ấy tỉnh," Tiêu Tử Mặc ngẩng đầu đáp, tim đập nhanh một chút, có chút lo lắng sẽ bị Yến Tuy đuổi ra, y nhìn về phía Yến Mạn Gia, cái khó ló cái khôn, "Tôi có thể đi xem một chút tranh của bà không?"

Y đây rõ ràng là muốn túm Yến Mạn Gia làm ván cầu, ở tại Yến gia nhiều thêm một lát lại một lát.

Y nói xong, lại nghiêng đầu nhìn về phía Tiêu Tử Ngang, "Anh còn có việc, anh đi đi."

Y biết rõ, lời lúc sáng, Tiêu Tử Ngang là đắc tội với Yến Tuy, nhưng cái này chỉ là vì Tiêu Tử Ngang quen ở trên bàn đàm phán, hắn thật đúng là không định dùng đến trên người em út nhà mình và em rể đâu.

Tiêu Tử Ngang bất động thanh sắc cho Tiêu Tử Mặc mấy ánh mắt, sau đó đứng dậy cáo biệt với Yến Tuy, hắn quả thật còn có chuyện, một trong số đó chính là tra quá khứ của Mạnh Đình tới rõ ràng hơn chút, bằng không bọn họ căn bản không có tư cách ở chỗ này nói chuyện với Yến Tuy, huống chi những cái khác.

Mạnh Đình từ hai giờ ngủ thẳng tới gần bốn giờ mới rời giường, Yến Tuy lúc ra vào phòng, Đại Hoàng và Mao Cầu đều tiến vào.

Cậu tỉnh lại chơi với bọn chúng một lát, mới mang theo hai thú cưng xuống lầu.

"Cháu ngửi thấy được mùi bánh chocolate......" Mạnh Đình nói chóp mũi khẽ động động, hiển nhiên sâu tham ăn của cậu lại thức rồi.

Ăn ngủ, ngủ ăn, nhớ không được phiền não, tâm tình Mạnh Đình thật đúng làm người khác hâm mộ không chịu được.

"Mau tới, Hàm Hàm mang về, giữ lại cho cháu đấy."

Yến Mạn Gia mang theo Tiêu Tử Mặc nghe thấy động tĩnh từ trong phòng vẽ tranh đi ra ngoài, trước Mạnh Đình một bước đi tới bên cạnh ghế sa lon, bà vội vàng ngoắc tay với Mạnh Đình.

Mạnh Đình gật đầu một cái, tiếp tục ôm Mao Cầu đi tới, lại đi hai bước, cậu mới chú ý tới Tiêu Tử Mặc bên người Yến Mạn Gia, cậu lễ phép gật đầu với y một cái, sau đó liền tiếp tục đi tới ngồi xuống.

"Mao Cầu ngoan, mày không thể ăn, lát nữa cho mày thêm cá nhỏ ăn."

Muốn ngăn cản sự quấy rối của Mao Cầu, còn muốn ăn bánh ngọt thượng hạng, đây đối với Mạnh Đình mà nói, ít nhiều có chút luống cuống tay chân, nhưng cậu vẫn như cũ thích thú, cũng không vì trong phòng khách nhiều ra một người mà có không thích.

Bánh ngọt cậu ăn non nửa, mới phát hiện đường tầm mắt kia quá chuyên chú, cậu ngước mắt nhìn Tiêu Tử Mặc một chút, lại tiếp tục nhìn chằm chằm bánh ngọt trong đĩa.

"Anh cũng muốn ăn sao?"

Mạnh Đình hỏi, nhưng cũng không cũng có ý tứ muốn để ra, "Nhưng tôi đã ăn rồi, không thể cho anh ăn."

"Không, không phải......" Tiêu Tử Mặc phát hiện cổ họng nghẹn tới có chút lợi hại, hình như mắt còn chua xót.

Bằng nhãn lực của y, đặc thù trên người Mạnh Đình như thế nào nhìn không ra, nhưng Nặc Nặc nhà y lúc sinh ra là tuyệt đối khỏe mạnh, khuyết thiếu trên người Mạnh Đình kia hẳn là trong biến cố kia lưu lại.

Mạnh Đình ít nhiều cảm thấy ánh mắt Tiêu Tử Mặc có chút kỳ quái, nhưng y là khách của Yến Mạn Gia, cậu cũng không thể nói thẳng không để cho Tiêu Tử Mặc nhìn cậu và bánh ngọt của cậu.

Ánh mắt cậu quét tới bốn phía, nhìn thấy Yến Tuy cùng Chân Hàm từ bên ngoài đi tới, ánh mắt cậu trong nháy mắt liền phát sáng, loại phát sáng này rực rỡ chói lòa, cậu buông Mao Cầu xiêu vẹo nằm nhoài trên ghế salon ra, ngoắc tay với Yến Tuy, "Em ở đây......"

Yến Tuy không có đáp lại, nhưng cước bộ trực tiếp liền đi về phía này, Chân Hàm chậm hai bước, nhưng cũng là đi tới.

Yến Tuy ngồi xuống, Mạnh Đình liền xê dịch mình tới trong lồng ngực anh, "Em đang ăn bánh ngọt em họ mang tới, rất ngọt rất ngon, anh muốn ăn không?"

Yến Mạn Gia quăng đầu đi, mơ hồ là có vài phần muốn cười, Mạnh Đình đại khái 1-2 phút trước, vừa mới nói với Tiêu Tử Mặc bánh ngọt cậu ăn rồi, không thể cho y ăn, nhưng hiện tại lại chủ động hỏi Yến Tuy có ăn hay không.

Đối với Mạnh Đình mà nói, đãi ngộ của Yến Tuy thủy chung khác biệt với những người khác, không, hẳn là khác biệt với bất kỳ người nào, là có một không hai.

Mạnh Đình hỏi, liền khoét lên một thìa, tiến tới bên môi Yến Tuy, mắt cậu hơi hơi híp, hoàn toàn nguyện ý, không phải loại cảnh giác lúc đối với Tiêu Tử Mặc.

Yến Tuy há miệng nếm thử một miếng, lại nhận lấy cái thìa trong tay Mạnh Đình, rất là đương nhiên đút Mạnh Đình ăn bánh ngọt.

Yến Mạn Gia và Chân Hàm thậm chí còn đám người giúp việc trong nhà, cũng đã quen hình thức qua lại như vậy của Yến Tuy và Mạnh Đình rồi, đều là một bộ thần sắc không kinh sợ khi thấy chuyện quái dị. Ngược lại Tiêu Tử Mặc nhìn tới có chút há hốc mồm, đại khái, em út nhà y là bị Yến Tuy ăn chắc rồi đi.

Được cưng chiều như vậy, tâm đâu còn có thể không hướng Yến Tuy đây.

"Khụ khụ," Chân Hàm nhẹ nhàng ho khan một tiếng, coi như là nhắc nhở Tiêu Tử Mặc một chút, nhìn chằm chằm Mạnh Đình là ý tứ gì, y ho khan lại còn liếc nhìn Yến Mạn Gia.

Yến Mạn Gia cảm giác mình có chút oan, nhưng suy nghĩ một chút lại không cảm thấy, ban đầu thật đúng là bà trêu chọc Tiêu Tử Mặc.

"Cậu ấy là Amos, là một họa sĩ lớn trẻ tuổi."

Yến Mạn Gia mở miệng, coi là giúp Tiêu Tử Mặc giới thiệu một chút với Mạnh Đình, bất quá bà còn không biết bối cảnh gia thế Tiêu Tử Mặc, cũng chỉ biết chữ ký trên tác phẩm của y. Bà mặc dù cùng Tiêu Tư lui tới nhiều năm như vậy, nhưng là giới hạn bản thân Tiêu Tư, cửa nhà Tiêu gia bà đều chưa tiến vào qua.

Bà duy chỉ có gặp qua người nhà có liên quan tới Tiêu Tư, vẫn là người dì nhiều năm trước ở nước D đã qua đời, đừng nói Tiêu Tử Mặc và Tiêu Tử Ngang, ngay cả cha mẹ bọn họ, Yến Mạn Gia đều chưa hẳn có thể nhìn lần đầu mà nhận ra.

Mạnh Đình nghe vậy ngược lại lại quay đầu lại nhìn Tiêu Tử Mặc mấy lần, thấy y vẫn còn nhìn chằm chằm mình, cậu khẽ nhíu chân mày, "Anh muốn mua bức tranh kia của cô sao?"

Mạnh Đình cho rằng Tiêu Tử Mặc là muốn thông qua cậu, để Yến Mạn Gia nhả ra, mới nhìn cậu như vậy.

"Người trong bức tranh kia là tôi, đó là quà cô tặng cho tôi, tôi rất thích, không muốn nhượng cho anh."

Ngoại trừ cái đó ra cũng có bởi vì người trên đó là cậu, cậu không muốn treo tới trong nhà người không quen.

Mạnh Đình suy nghĩ một chút, lại thêm một câu, "Anh nhìn tôi, cũng vô dụng." Cậu cũng không phải là người dễ mềm lòng như vậy.

Hơn nữa Mạnh Đình cho tới bây giờ đều không cảm thấy mình có bao nhiêu thiện lương bao tốt đẹp, theo lời Yến Thư Á mà nói, cậu chính là người không có lòng đồng tình không thiện lương, cậu đều cảm thấy quá chuẩn.

"Không, không phải, tôi không mua tranh." Em út nhà y ngay thẳng tới làm cho người ta sượng mặt, nhưng đồng thời đáng yêu tới mức muốn tới vò tóc nó một chút. Nhưng rõ ràng, Mạnh Đình nói không nhượng bức tranh cho y cũng sẽ không để cho y vò.

Mạnh Đình nghe vậy gật đầu một cái, cậu liền thu lại ánh mắt nhìn về phía Yến Tuy, lại nhìn thoáng qua cái thìa, "Còn dư lại một chút, em muốn ăn."

Yến Tuy tiếp tục đặt cái muỗng vào bên môi Mạnh Đình cho cậu liếm sạch sẽ, lại đem khăn giấy qua lau miệng cho cậu, tay anh mới rảnh rỗi ôm lấy người. Anh thói quen hỏi một câu, "Vết thương còn đau không?"

"Không đau nữa," Mạnh Đình dựa vào Yến Tuy thấp giọng trả lời, Tiêu Tử Mặc bên kia mới cùng Chân Hàm bắt chuyện tán gẫu hai câu, lại tiếp tục trầm mặc xuống, dựng thẳng lỗ tai nghiêm túc nghe, sau đó Yến Mạn Gia lại bị Chân Hàm không rõ chân tướng quét mắt vài cái.

"Em đã tốt rồi, thật đấy." Mạnh Đình đáp lời, ngẩng đầu lên nhìn Yến Tuy một chút, sau đó nghiêng đầu cọ cọ anh, thanh âm càng thấp càng mềm hơn chút, "Em không có gạt anh, em đáp ứng không tiếp tục nói dối anh nữa."

Yến Tuy rũ mắt chống lại tầm mắt Mạnh Đình, khuôn mặt nhịn không được buông nhu hòa, tay anh lại dời lên nhu nhu tóc Mạnh Đình.

"Em theo anh về thư phòng, anh có việc nói với em."

"Vâng," Mạnh Đình gật đầu một cái, hai tay trực tiếp ôm lấy cổ Yến Tuy, lại mới nhớ tới trong nhà nhiều hơn người ngoài, lúc cậu chần chờ có nên buông ra hay không, Yến Tuy đã ôm cậu lên rồi.

"Bọn họ tình cảm tốt, thời gian này bị thương đều là Yến Tuy ôm nó lên xuống lầu, vừa nãy đại khái là thói quen." Yến Mạn Gia giải thích một câu, nhưng bà nói cũng coi như là thật, chính là lúc Mạnh Đình không bị thương, bọn họ cũng thường xuyên ôm tới ôm lui, cực kỳ dinh dính ngọt ngào.

Tiêu Tử Mặc gật đầu một cái, y đứng dậy cáo từ, không có ở Yến trạch đợi thêm.

Yến Tuy có thể cho phép y ở lại lâu như vậy, còn để cho y và Mạnh Đình nói chuyện, đã coi là hiếm thấy rồi, y lại tiếp tục ở lại, thật sự hẳn khiến người chán ghét.

Mạnh Đình tựa vào trong ngực Yến Tuy, sắp tới trên lầu rồi, cậu mới mở miệng thấp giọng nói với Yến Tuy, "Người kia thật kỳ quái, cứ nhìn bánh ngọt của em."

Mạnh Đình không cảm giác mình có cái gì tốt để cho người ta nhìn, duy chỉ có bánh chocolate đã bị cậu ăn rồi đi.

Logic này ở chỗ Mạnh Đình hoàn toàn là thông, cậu suy nghĩ sự kỳ quái của người kia, lại ngước mắt nhìn Yến Tuy một cái, "Bánh ngọt của em họ rất hiếm, ở ngoài cũng mua không được?"

"Không phải bánh ngọt, là em......" Yến Tuy trả lời, anh nói có chuyện muốn nói với Mạnh Đình, cũng không phải là tìm cớ.

Mạnh Đình sớm muộn sẽ biết thân thế của mình, nhưng Yến Tuy không muốn cậu cuối cùng là từ chỗ người khác biết được, Mạnh Đình phải biết, cũng nên là do anh mà cậu tín nhiệm tới nói.
Loading...

Xem tiếp: Chương 74

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Chỉ Là ... Tôi Nhớ Em

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 50


Mẹ Kế Không Dễ Làm

Thể loại: Trọng Sinh, Ngôn Tình

Số chương: 13



Thư Của Tề Nhạc Tư

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 72