Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

[SasuSaku] Our Destiny Chương 31: Đánh Cược

Chương trước: Chương 30: Kí Ức Đẹp Một Thời



Trong nhà ngục tối tăm, ẩm ướt, bẩn thỉu, hôi thối, một cô gái đang ngồi thu mình trong góc phòng, bao quanh là bốn bức tường đá dày cộp. Cả căn phòng tối om chỉ được chiếu sáng qua ánh mặt trời yếu ớt lọt qua song sắt trên cửa sổ. Căn phòng lúc này thật giống với tiền đồ của nàng, tối đen như mực, không có tương lai tươi sáng.

Nàng đã từng một thời là một vị thánh được nhiều người xem trọng, còn bây giờ, nàng được coi như một tên tội phạm, sát nhân máu lạnh. Thời hoàng kim đã qua, còn hiện tại là thời kì sụp đổ của mọi thứ. Mọi người khinh rẻ, ghê sợ, bị người mình yêu vứt bỏ, coi thường, tại sao nàng lại phải chịu những thứ này cơ chứ? Nàng đã làm gì sai?

- Người không làm gì sai cả.

Nghe được một giọng nói lạ trong phòng kèm với tiếng cửa mở, Sakura ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn thấy một người đàn ông rất tự nhiên bước vào căn phòng rồi đóng cửa lại, tiến tới trước mặt nàng rất giữ khoảng cách.

- Ngươi là ai?

- Xin tự giới thiệu, tên tôi là Yakushi Kabuto, hân hạnh được diện kiến Thánh nữ.

Thánh nữ? Nàng cười mỉa mai, danh phận cao như vậy đâu còn đến lượt nàng nữa!

- Không dám. Hiện giờ ta đâu còn là "Thánh nữ" quyền cao danh trọng như vậy.

- Thánh nữ được chọn bởi Thần đế, phải hay không đều đã sớm được quyết định rồi.

- Ngươi muốn gì?

Sakura không quen với cái kiểu nịnh nọt này nên vào thẳng vấn đề chính luôn, hắn muốn gì?

Nhếch mép cười nói:

- Quả nhiên là Thánh nữ có khác. Rất thông minh.

- Ta không muốn mất nhiều thì giờ với người lạ, dù ta không quan tâm lắm làm sao ngươi vào được đây nhưng chắc chắn không phải để giúp ta không công - nàng nhàn nhạt phân tích.

'Cô gái này... Quả không phải là chỉ mang cái danh vọng không thôi. Ta có thể hiểu được đôi chút về lựa chọn của Thần đế'

Hắn bỗng dưng quỳ một chân xuống trước mặt Sakura, đưa một tay nâng cánh tay phải của nàng lên.

- Chúng ta sẽ nói vào vấn đề chính, nhưng trước hết... - hắn sắn tay áo Sakura lên, để lộ ra vết thương vẫn còn rỉ máu trải dài từ mu bàn tay đến gần khuỷu tay -... Ta nên chữa vết thương của cô đã.

Sakura trợn mắt kinh hãi nhìn kẻ vẫn điềm tĩnh trước mắt. Vết thương này nàng đã che giấu rất kĩ, làm sao hắn biết được?

Ánh sáng màu xanh lam nhạt từ bàn tay hắn để trên miệng vết thương dần chữa lành nó.

- Không khó để nhận ra cô bị thương, chỉ cần nhìn qua cách cử động đều tránh phần tay đó là được.

Ánh mắt nàng cụp xuống, trầm mặc không nói gì nữa. Thấy vậy, gắn đưa tay đẩy gọng kính lên, đọc ra suy nghĩ của nàng.

- "Một người lạ còn biết được mình bị thương, vậy mà hắn còn không buồn quan tâm", có phải cô đang nghĩ vậy không?Sakura lần hai kinh hãi, đồng thời càng đề cao cảnh giác. Tên này tuyệt đối không phải bình thường.

- Không cần nhìn ta nghiêm trọng như vậy, ta chỉ nói ra những gì ta thấy thôi. Mạo muội hỏi chuyện riêng một chút... "Hắn" mà cô nghĩ đến không phải là Hoả Vương chứ?

- Phải. Thì sao? - nàng thẳng thắn thừa nhận.

- Ồ... - hắn bật cười vài tiếng - Nếu là thế thật thì câu chuyện tình này có vẻ bi thương nhỉ!

Chữa xong tay cho nàng, lành lặn đến mức không còn lưu lại chút sẹo nào, Kabuto đứng dậy lui lại vài bước.

- Bị chính người mình yêu quy cho mọi tội danh: gián điệp, kẻ trộm, sát nhân, cô chắc là thất vọng về hắn lắm!

Ánh mắt Sakura càng trở nên sắc bén quan sát kẻ lạ mặt.

- Đối với hắn, cô là gì? Điều này ch...

- Chẳng là gì cả - nàng cắt đứt lời hắn - Hắn đã trả lời ta như thế, được chưa?

Kabuto vẫn thản nhiên cười nói, không dễ dàng mà buông tha cho quân cờ chủ chốt được.

- Thì ra là cô yêu đơn phương à? Xin chân thành chia buồn...

-.... - Tên khốn này...

- Nhưng cũng đừng đau buồn quá, biết đâu là do bất dắc dĩ nên hắn nơi phải nói vậy thôi. Theo như những tin đồn ta từng nghe thì hắn hết mực sủng ái và yêu chiều cô, ta nghe đúng chứ?

Lời hắn nói như làn sóng khơi dậy nỗi đau đè nén trong trái tim nàng. Phải mất rất nhiều công sức cùng thời gian để chôn nó xuống thật sâu nhưng lại chỉ mất có vài giây để đào nó lên, phơi bày ra trước mắt.

Nhận thấy những biến hoá trên khuôn mặt Sakura, hắn biết mình đã sắp đi đến thành công, bây giờ chỉ việc đổ thêm chút dầu vào lửa nữa thôi.

- Vậy là ta đã nghe đúng!

- Đừng vòng vo nữa, rốt cuộc ngươi muốn cái gì thì nói thẳng ra luôn đi.

Đối với mấy kiểu hành động bỉ ổi chọc vào nỗi đau người khác này đã làm nàng thấy chán ghét, tức giận gần như là phẫn nộ với kẻ trước mắt.

- Được thôi, nếu cô muốn nói thẳng vào vấn đề, ta sẽ nói luôn: Hôm nay ta đến đây là muốn... Đánh cược với cô.

----------

- Nguy to rồi, hoàng thượng - một người lính bộ dạng tả tơi, bầm dập như vừa đánh nhau đẩy cửa xông vào thư phòng quỳ xuống trước hắn.

- Có chuyện gì?

Hắn khẽ nhíu mày, đặt quyển tấu chương sang một bên. Nhìn qua quân phục của tên lính thì biết hắn từ ngục tối đến. Ngục tối? Không phải có chuyện gì xảy ra với nàng chứ? Linh cảm hắn mách bảo rằng chắc chắn là có chuyện chẳng lành. Quả nhiên...

- Có một kẻ lạ xông vào ngục tối lần lượt hạ một loạt lính canh. Hiện... Hiện... - hắn ấp úng không biết nói thế nào nữa...

- Làm sao? - Sasuke giật dữ rống lên quát. Lạy trời linh cảm của hắn là sai.

Tên lính thấy Hoàng thượng nổi giận, không dám vòng vo nữa mà run rẩy khai.- Hiện giờ hắn đang ở phòng giam của Thánh n...

Trước khi tên lính kịp kết thúc câu nói, hắn đã biến mất từ lúc nào, phía trước là cánh cửa mở toang hoang.

---------

- Đánh cược? - Sakura trợn mắt đầy ngạc nhiên nhìn hắn.

- Phải.

- Hiện giờ ta đến một xu dính túi cũng không có. Đặt cược cái gì chứ!

- Đừng hiểu nhầm, thứ ta muốn cô đặt cược không phải là tiền, mà là... Sức mạnh của cô.

- Sức mạnh của ta? - nàng chạm lên bàn tay mình rồi lãnh đạm nói - Ngươi cũng đã tự thấy rằng ta đã mất đi sức mạnh, đến cả khả năng tự chữa cũng không còn. E rằng lần này ngươi phải tay không trở về rồi.

- Sức mạnh của cô không phải mất đi mà chỉ là bị kìm nén lại, nguyên nhân tác động lớn nhất đó chính là tinh thần bị suy sụp.

Sakura im lặng không nói gì. Không sai, nàng cũng đã từng nghe chị nói qua về chuyện này, cuộc sống ở Thiên giới của nàng rất hoàn hảo không lo nghĩ, nhưng ở đây...

- Ta có thể giúp cô hồi phục sức mạnh.

- Nội dung của cuộc đánh cược là gì?

- Đơn giản thôi, ta và cô sẽ cùng đánh cược tình yêu của hắn đối với cô - hắn cười nói, quan sát thái độ của nàng rồi tiếp tục - Hiện giờ chắc hắn cũng đang đến đây rồi, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa. Ta sẽ bắt cô đi, nếu hắn phái người đi tìm cô thì chứng tỏ ràng hắn còn yêu cô, thế có nghĩa là cô thắng. Còn nếu hắn không đi tìm mà thay lòng đổi dạ thành thân với kẻ khác, cô coi như thua.

- Nếu ta thắng thì sao?

- Nếu cô thắng, ta sẽ giúp cô giải oan và đưa cô về đoàn tụ với hắn. Còn nếu cô thua - hắn nhếch mép cười - cô sẽ phải cho ta mượn sức mạnh của cô. Thế nào, Thánh nữ, cuộc đánh cược lần này không phải quá có lợi cho cô sao? Hơn nữa, ta tin rằng cô cũng đã muốn làm chuyện này lâu rồi, đây chính là cơ hội tốt đó.

Dứt lời, hắn đưa tay ra trước nàng như chờ đợi câu trả lời của Sakura.

Còn nàng thì đang ở giữa ranh giới của đồng ý và từ chối. Đúng là nàng có suy nghĩ này, muốn thử xem có thật rằng nàng chẳng là gì đối với hắn không, điều kiện cũng không bất lợi cho nàng, chỉ là sức mạnh thôi mà, nàng cũng chẳng cần.

'Suy nghĩ cho kĩ đi, đây không phải là chuyện nên quyết định một sớm một chiều đâu. Mày còn chưa xác định được hắn là bạn hay địch, có giở trò gì không, tốt nhất đừng có làm liều. Sakura, lần này hãy nghe tao, từ chối đi' Inner kịch liệt khuyên can, giống như lần trước, nó có linh cảm không tốt chút nào nếu không muốn nói là cực xấu.

'Xin lỗi, nhưng ta đã có quyết định rồi'

"Rầm"

Cánh cửa phòng giam được mở toang ra.

Một thân ảnh to lớn đứng sừng sững trước cánh cửa, đôi mắt đen sắc bén đảo một loạt qua căn phòng trống rỗng không bóng người, chỉ có duy nhất một mảnh giấy trắng ở giữa căn phòng.

Cất từng bước nặng nề đi tới giữa phòng, khom người nhặt mảnh giấy lên đọc.

Khuôn mặt không còn giữ được vẻ bình tĩnh nữa, bao nhiêu lo lắng, kinh ngạc được bộc lộ đủ trên gương mặt xuất chúng đó. Hai bàn tay hắn siết chặt hai mép giấy.

'Ta nhất định sẽ đưa nàng an toàn trở về, Sakura'

--------

Hai ngày sau khi cuộc đánh cược bắt đầu, kết quả đã xuất hiện.

Hôm nay toàn bộ người dân ở Konoha tập trung ở quảng trường, nghe nói là có lệnh triệu tập của Hoàng thượng để thông báo một tin mới. Sakura và Kabuto mặc áo choàng chùm mũ khuất mặt cải trang làm người hành khất hoà vào dòng người.

Rất nhanh sau lệnh tập trung, mọi người đa phần đều xuất hiện, các vị đại thần cấp cao, các vị cố vấn và kì lạ hơn là có thêm cả sứ giả của Lôi quốc đến.

Hoàng đế Uchiha trong phong thái uy nghiêm xuất hiện trên điện cao trước toàn dân chúng.

Những lời hắn nói trước đó một chữ cũng không lọt vào tai nàng, trong đôi mắt xanh chỉ dán chặt vào hình bóng hắn cùng bao nỗi nhớ, mong chờ, hồi hộp và hy vọng. Có vẻ như tình yêu nàng dành cho hắn không hề mất đi mà chỉ càng lớn hơn, Sakura đã đặt rất nhiều hy vọng vào cuộc đánh cược này, thử một lần nữa tin tưởng vào con người lạnh lùng, tàn nhẫn đó xem.

Kabuto cười nham hiểm quan sát biểu hiện của nàng.

'Thật ngu ngốc'

Người ta nói không nên quá tin tưởng vào một ai, bởi ngay cả cái bóng của bạn cũng bỏ bạn đi trong bóng tối đấy thôi. Và chính lẽ đó, kết quả đã phá tan tất cả mọi hy vọng trong nàng.

"Để mối quan hệ liên minh giữa Lôi quốc và Hoả quốc càng thêm bền chặt, ta và công chúa Lôi quốc, Kusuda Karin sẽ lên duyên phu thê, tháng sau tổ chức hôn lễ kết giao"

Loading...

Xem tiếp: Chương 32: Ta Sẽ Khiến Ngươi Phải Trả Giá Thật Đắt

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Cô Gái Trong Lọ Thủy Tinh

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 35


Ai Đâm Sau Lưng Tui Vậy?

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 67


Trái Tim Đá Biết Yêu

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 36