Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Phục Thiên Thị Chương 32: Tình Yêu Chớm Nở

Chương trước: Chương 31: Nghĩa Phụ



Tiệc rượu cuối năm, người của Diệp gia đều ở đây, cả nhà Phong Như Hải cũng tới. Mặc dù hai nhà thân quen, nhưng Phong Như Hải chưa bao giờ tới Diệp gia đón năm mới, đây là lần đầu tiên.

"Phong bá phụ." Diệp Phục Thiên hướng về phía Phong Như Hải, cất tiếng chào, sau đó ngồi xuống giữa Diệp Tiểu Cầm và Diệp Mặc.

"Qua đêm nay là mười sáu rồi, Phục Thiên ngày càng anh tuấn." Phong Như Hải nhìn thấy Diệp Phục Thiên, khen một tiếng. Nhờ tu hành, khí chất hôm nay của Diệp Phục Thiên càng thêm xuất chúng so với quá khứ, vóc người trở nên cân xứng đôi chút, hơn nữa khuôn mặt anh tuấn đã có phong thái bất phàm.

Đôi mắt đẹp của Phong Tình Tuyết nhìn về phía Diệp Phục Thiên, trong lòng vẫn không thể quên cảnh đó ở học cung Thanh Châu một tháng trước, thiếu niên đứng trong gió tuyết phong hoa tuyệt đại. Trước đây Diệp Phục Thiên thường xuyên đùa với nàng, nàng cảm giác Diệp Phục Thiên vẫn sẽ luôn quấn quýt bên cạnh nàng, nhưng bây giờ hắn gần như vậy, lại như rất xa.

Nếu trước đây không xảy ra chuyện đó, có khi nào sẽ tốt hơn một chút không?

"Tiểu tử này cũng di truyền từ ta ba phần mà thôi. Tình Tuyết bây giờ duyên dáng yêu kiều, dung nhan như vậy không biết có phải là ruột thịt của ngươi không nhỉ." Diệp Bách Xuyên nhìn Phong Như Hải nói, khiến Phong Như Hải hung hăng nhìn ông chằm chằm.

"Mọi người đừng khen con cái của nhau nữa, nếu thích, chi bằng chúng ta định hôn sự đi." Cô cô Diệp Dung của Diệp Phục Thiên mỉm cười nói. Diệp Phục Thiên vô cùng ngạc nhiên, đôi mắt đẹp của Phong Tình Tuyết hiện lên một chút bối rối, chứng kiến các ánh mắt đang nhìn về phía mình, nàng càng e thẹn cúi đầu thấp hơn.

Phong Như Hải nhìn về phía Diệp Phục Thiên, chỉ thấy Diệp Dung lại nói: "Phong đại ca, huynh chớ nhìn nó, tiểu tử này đức hạnh gì ta còn không biết, chỉ cần Tình Tuyết nha đầu không có ý kiến, đêm nay nó có thể cười đến sáng đó."

"Đúng vậy đúng vậy, ca ca của ta rất thích mỹ nữ." Diệp Tiểu Cầm cũng giúp đỡ mẹ nàng.

"Ca, huynh gặp may rồi." Tiểu tử Diệp Mặc thấp giọng nói, Diệp Phục Thiên xấu hổ toát mồ hôi, chưa ai hỏi ý kiến của hắn mà?

"Tình Tuyết nha đầu, con nghĩ thế nào?" Diệp Dung nhìn về phía thiếu nữ cúi đầu, chỉ thấy Phong Tình Tuyết ngẩng đầu, khuôn mặt ửng đỏ len lén liếc nhìn Diệp Phục Thiên, sau đó nàng nghĩ tới hình bóng đứng sánh vai cùng Diệp Phục Thiên trong gió tuyết hôm đó, trong lòng lại có chút mất mát, lắc đầu nói:

"Con không xứng với Phục Thiên."

Đây là cự tuyệt...

Diệp Dung có chút xấu hổ, cười nói: "Không sao, không sao, các con còn nhỏ, về sau còn có nhiều thời gian bồi dưỡng tình cảm."

"Ây da, bay mất rồi." Diệp Tiểu Cầm kề sát bên tai Diệp Phục Thiên, thấp giọng nói.

"Ca, hãy nén đau buồn." Diệp Mặc thấp giọng nói hùa theo.

"Phục Thiên về sau còn phải cố gắng thật nhiều, đừng để Tình Tuyết nhìn không thuận mắt." Thúc thúc của Diệp Phục Thiên - Diệp Đông Lưu cũng nói, đều cho rằng Diệp Phục Thiên bị từ chối thảm hại. Diệp Phục Thiên không có gì để nói, chỉ gật đầu không ngừng, cũng không nói chuyện, tùy mọi người muốn nghĩ thế nào thì nghĩ.

Lúc này, có tiếng bước chân truyền đến, một thị vệ Diệp phủ đi tới, cung kính nói: "Lão gia, bên ngoài có người tìm thiếu gia."

"Tìm ta?" Diệp Phục Thiên hơi nghi hoặc.

"Con đi xem đi." Diệp Bách Xuyên nói.

"Vâng." Diệp Phục Thiên gật đầu, theo thị vệ cùng đi ra ngoài. Sau khi hắn rời đi, Diệp Dung nói:

"Tình Tuyết, Phục Thiên và con lớn lên cùng nhau từ nhỏ, con cho nó thêm chút thời gian, cho nó thêm một cơ hội nhé."

Phong Tình Tuyết có chút xấu hổ, có chút ngạc nhiên không biết ai tìm Diệp Phục Thiên.

Diệp Phục Thiên đi tới bên ngoài Diệp phủ, nhìn thấy bên ngoài có hình bóng xinh đẹp yên tĩnh đứng đó, không khỏi chớp mắt vài cái, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười xán lạn, nói: "Nhớ ta à?"

Hoa Giải Ngữ trừng mắt liếc hắn, nói: "Phụ thân nói đêm nay thành Thanh Châu sẽ rất náo nhiệt, để ta ra ngoài giải sầu một chút, vừa hay nhìn thấy Diệp phủ, định hỏi một chút có phải là nhà của ngươi hay không, không ngờ lại trùng hợp như vậy."

"Ừ, đúng là trùng hợp thật." Diệp Phục Thiên chớp chớp mắt, như cười như không nhìn thiếu nữ trước mắt, trong lòng ấm áp, yêu tinh này cũng cứng miệng gớm.

"Ta tản bộ cùng nàng cho khuây khỏa nhé?" Diệp Phục Thiên cười nói.

"Đã đến cửa nhà ngươi rồi, không mời ta đi vào ngồi một lát sao?" Hoa Giải Ngữ hơi nghiêng đầu mỉm cười nói, tư thế dí dỏm hòa tan lòng người.

"À..." Diệp Phục Thiên có chút được yêu thương mà lo sợ, đêm giao thừa đưa nữ tử đến nhà mình, đây là ra mắt trưởng bối à?

"Ngươi không muốn ư?" Hoa Giải Ngữ thấy Diệp Phục Thiên đờ ra, cười tủm tỉm nói.

"Sao lại thế, vợ xấu xí sớm muộn cũng phải gặp cha mẹ chồng, sợ gì." Diệp Phục Thiên nở nụ cười, Hoa Giải Ngữ lại trừng mắt nhìn, vợ xấu xí? Nàng cười tủm tỉm đi lên phía trước, đôi tay mảnh khảnh như ngọc vươn ra.

"Quân tử động khẩu không động thủ." Diệp Phục Thiên cảm giác thắt lưng lạnh lẽo, xoay người chuồn luôn.

"Ngươi nói ai xấu hả..." Hoa Giải Ngữ cười tủm tỉm đuổi kịp.

"Được rồi được rồi, vợ xinh đẹp là được chứ gì." Diệp Phục Thiên cười lớn.

"Diệp Phục Thiên..." Giọng nói của hai người càng ngày càng xa, thủ vệ bên ngoài Diệp phủ nhìn nhau, một người sùng bái nói:

"Thiếu gia lợi hại thật."

"Quá lợi hại." Người còn lại cũng vô cùng sùng bái nói, nữ tử xinh đẹp như tiên lại chủ động yêu cầu gặp gia trưởng?

Người không phong lưu uổng thiếu niên, nam nhân nên giống thiếu gia, phải vô sỉ một tí mới lừa được tiên tử vào nhà.

Hai người sóng vai đi đến phòng khách, Hoa Giải Ngữ hỏi Diệp Phục Thiên: "Hôm nay nhà các người tổ chức tiệc rượu cuối năm, gia tộc tụ hội sao?"

"Ừ, gia yến." Diệp Phục Thiên gật đầu, hai người nhanh chóng đi đến bữa tiệc. Mọi người trong tiệc rượu thấy Diệp Phục Thiên và Hoa Giải Ngữ kề vai đến, chớp mắt trở nên yên tĩnh lại, ngây ra như phỗng.

"Tiểu tỷ tỷ xinh quá đi..." Tiểu tử Diệp Mặc kia thì thầm một tiếng.

Diệp Dung lướt mắt nhìn Hoa Giải Ngữ, rồi lại nhìn Phong Tình Tuyết, ơ... tình địch.

Phong Tình Tuyết đương nhiên cũng nhìn thấy Hoa Giải Ngữ, có thế nào nàng cũng không ngờ tới việc lại gặp Hoa Giải Ngữ trong nhà Diệp Phục Thiên, còn là trong một ngày như thế này. Đôi mắt đẹp của nàng hiện lên ý buồn sâu sắc, không khỏi cúi đầu, bàn tay nhỏ bé nắm chặt gấu váy.

"Phục Thiên, không giới thiệu hả?" Diệp Dung cười nói.

"Hoa Giải Ngữ." Diệp Phục Thiên giới thiệu: "Nàng ấy là... nữ nhi của lão sư ta."

"Nữ nhi của lão sư?" Mọi người cười nhìn hắn, lộ ra ánh mắt “đã hiểu”. Khuôn mặt Hoa Giải Ngữ hơi nóng lên, mơ hồ có chút bối rối nhưng không hề mâu thuẫn, ngược lại có chút mừng vui.

"Còn đứng đó làm gì, không mau qua đây ngồi." Diệp Bách Xuyên phản ứng kịp, đương nhiên ông biết Hoa Giải Ngữ. Lần trước thi Hương, ông đã hơi nghi hoặc về mối quan hệ của hai người, không ngờ tiểu tử này lợi hại như vậy, quả nhiên con giỏi hơn cha.

Tiểu tử Diệp Mặc nhảy lên nhường vị trí, Diệp Phục Thiên và Hoa Giải Ngữ ngồi chung. Nghe xong lời giới thiệu của Diệp Phục Thiên, Hoa Giải Ngữ ngọt ngào lễ phép chào Diệp Bách Xuyên bọn họ: "Bá phụ, bá mẫu, cô cô, thúc thúc..."

Diệp Phục Thiên nghĩ thầm, yêu tinh này chưa từng ngọt ngào với mình như vậy.

"Ca, sao huynh lừa được người ta đến đây vậy?" Diệp Tiểu Cầm bên cạnh Diệp Phục Thiên thấp giọng nói.

"Nhờ nhan sắc, hiểu chưa?" Diệp Phục Thiên cười cười nhìn Diệp Tiểu Cầm, Diệp Tiểu Cầm khinh bỉ liếc hắn. Tuy Diệp Phục Thiên cũng tuấn tú, nhưng nhan sắc Hoa Giải Ngữ bên cạnh đúng là nghịch thiên, nàng chưa từng thấy nữ tử nào xinh đẹp như vậy.

Hoa Giải Ngữ yên lặng ngồi ở đó, nhưng bầu không khí vẫn hơi tế nhị, không bao lâu sau, Phong Tình Tuyết thấp giọng nói: "Cha, con ăn xong rồi, chúng ta về trước đi."

"Được." Phong Như Hải gật đầu, sau đó đoàn người cáo từ. Diệp Dung chú ý tới ánh mắt vẫn luôn tránh né của Phong Tình Tuyết, lập tức hiểu rõ, hóa ra không phải là cự tuyệt.

"Cha, mẹ, con và Giải Ngữ cũng đi ra ngoài tản bộ một lát." Diệp Phục Thiên cũng nói.

"Đi đi, ở bên ngoài nhớ chăm sóc Giải Ngữ thật tốt." Diệp Bách Xuyên gật đầu nói.

"Con biết rồi." Diệp Phục Thiên đáp, sau đó rời khỏi Diệp phủ cùng Hoa Giải Ngữ.

Bầu trời thành Thanh Châu hôm nay đầy pháo hoa tuyệt đẹp, nhất là khu vực hồ Thanh Châu, rất nhiều người chèo thuyền trên hồ, hoặc người nhà, hoặc người yêu, cũng có người đứng trong tửu lâu hai bên bờ hồ thưởng thức cảnh đẹp.

"Đẹp quá." Hoa Giải Ngữ và Diệp Phục Thiên tản bộ tới nơi này, nhìn cảnh đẹp hai bên bờ và giữa hồ Thanh Châu, trong đôi mắt xinh đẹp của Hoa Giải Ngữ lộ ra tâm trạng vui sướng.

"Phong cảnh tuy đẹp, không bằng người đẹp." Diệp Phục Thiên nhẹ giọng nói. Hoa Giải Ngữ trừng mắt nhìn hắn, nội tâm lại vô cùng vui vẻ, niềm vui này trước đây chưa bao giờ có.

Thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi chớm biết yêu mơ hồ cảm giác được, đây có lẽ là cảm giác của tình yêu.

Hoa Giải Ngữ đi dạo xung quanh, có người đoán đố đèn, có người biểu diễn ảo thuật, Diệp Phục Thiên vẫn theo sau lưng, ngắm nhìn nụ cười khuynh thành trên khuôn mặt thiếu nữ, ưu phiền mấy ngày nay chớp mắt hóa hư không. Cuối cùng hắn cũng xác định được nguyên nhân vì sao mấy ngày nay lòng hắn không yên. Ba tháng sớm chiều ở chung, vui cười giận mắng, thì ra tình cảm đã nảy sinh trong lòng, chỉ là không biết mà thôi.

Bên hồ Thanh Châu, Hoa Giải Ngữ thấy rất nhiều du khách thả đèn ước nguyện xuống hồ, nàng cũng học theo, trong tay cầm đèn ước nguyện đặt xuống hồ, đôi mắt đẹp nhắm lại, ước tâm nguyện của mình.

"Được rồi." Đôi mắt đẹp của Hoa Giải Ngữ mở ra, nói với Diệp Phục Thiên bên cạnh.

"Nàng ước gì vậy?" Diệp Phục Thiên hỏi.

"Không nói cho ngươi biết." Hoa Giải Ngữ cười nói, đôi mắt đẹp của nàng nhìn lên khoảng trời bao la đầy pháo hoa nở rộ, nhẹ giọng nói:

"Bây giờ có phải chúng ta đã xác định quan hệ hay không?"

"Hả..." Diệp Phục Thiên sửng sốt, ánh mắt có chút cổ quái nhìn Hoa Giải Ngữ.

"Xác định, quan hệ thế nào?" Diệp Phục Thiên chớp chớp mắt.

Hoa Giải Ngữ vẫn ngẩng đầu nhìn bầu trời, không nhìn Diệp Phục Thiên, nhưng sau một khắc, Diệp Phục Thiên lại có cảm giác một bờ vai mềm mại đụng vào cánh tay hắn, như đang tìm gì đó.

Diệp Phục Thiên đưa tay qua, nắm lấy tay ngọc thon thon, khóe môi thiếu niên nở rộ một nụ cười xán lạn.

Cảm giác lòng bàn tay truyền tới sự mềm mại, hắn vân vê, khuôn mặt Hoa Giải Ngữ ửng đỏ như ráng mây chiều, nhẹ giọng nói: "Chính là, quan hệ thế này."

Diệp Phục Thiên hơi nhắm mắt lại, sau đó mở ra, ngẩng đầu nhìn pháo hoa nở rộ đầy trời cùng Hoa Giải Ngữ. Hai người sóng vai đứng bên hồ nước, nắm tay như cặp đôi yêu nhau thực sự.

Thì ra, yêu tinh cũng ngốc như vậy, đáng yêu như vậy!

Thời gian như dừng lại, im lặng là vàng, mặc dù Diệp Phục Thiên không trả lời, nhưng trên dung nhan khuynh thành của Hoa Giải Ngữ toát ra nụ cười đẹp nhất, xán lạn hơn cả pháo hoa.

Loading...

Xem tiếp: Chương 33: Ly Biệt

Loading...