Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Pháp Tắc Sinh Tồn Của Nam Hạng Ưu Chương 38: Vườn Trường Thanh Xuân (1)

Chương trước: Chương 37: Thương Nhân (6)



Ở kinh đô, tất cả mọi người đều biết Tiền gia chỉ có một phu nhân, người kia được Tiền lão gia thập phần sủng ái, hơn nữa người kia còn là một ca nhi.

Ở Tiền phủ, mọi người đều biết, trong nhóm chủ nhà Trạch công tử là dễ nói chuyện nhất, nhưng cũng là không thể trêu vào nhất.

“Ngươi khỏe, xin hỏi ngươi tới có việc gì sao?” Nhìn nữ chủ trước mắt này, Trạch Hâm có chút đoán không ra mục đích nàng đến.

Nhìn người tuấn tú trước mắt này, Dung Vũ Linh mở miệng, thuyết minh ý đồ mình đến, “Ta đến, là muốn mời ngươi giúp ta một việc gấp.”

Trạch Hâm bình tĩnh nhìn nàng, bất động thần sắc nói: “Dung cô nương nói quá lời, ta không có tiền lại không có thế, làm sao giúp được ngươi?”

Nghe cậu nói, trên mặt Dung Vũ Linh có chút khó coi, nhưng nghĩ đến trượng phu, vẫn kiên trì nói: “Ta không phải muốn mời ngươi giúp, mà là muốn ngươi khuyên Tiền Phong giúp ta.”

“Vì cái gì ngươi không tự đi?” Trạch Hâm nhìn nàng, sắc mặt có chút kỳ quái.

“Ta…” Nếu là trước kia, có lẽ chỉ cần câu nói đầu tiên là hắn có thể sẽ hỗ trợ nàng, nhưng hiện tại nàng cảm thấy hắn sẽ không làm như vậy.

Nhìn bộ dáng nữ chủ ấp a ấp úng như vậy, đột nhiên không biết vì cái gì mà Trạch Hâm có chút tức giận, nhìn nàng không chút khách khí nói: “Ta biết hiện tại các ngươi gặp nạn, nhưng ngươi dựa vào cái gì mà muốn Tiền Phong mạo hiểm nguy hiểm đến sinh mệnh giúp các ngươi, chẳng lẽ ngươi không biết nếu như bị điều tra ra thì Tiền phủ sẽ bị liên luỵ cửu tộc sao?”

Nguyên bản Tiền Phong là vì nữ chủ khóc sướt mướt mà quyết định hỗ trợ, tuy rằng không có mang họa đến cho cả nhà, nhưng cuối cùng cũng là bị giết chết

“Cho dù ngươi từng đưa linh dược đến, cũng không đến mức Tiền Phong phải dùng mệnh để trả đi?” Nói xong, Trạch Hâm như là nghĩ tới cái gì, nhìn chằm chằm nàng lạnh lùng nói: “Ngươi chớ quên, lúc trước Tiền Phong là vì cái gì mà cửu tử nhất sinh, thậm chí cuối cùng còn làm hỏng chân.”

Nghe Trạch Hâm nói, sắc mặt Dung Vũ Linh tái nhợt, một bộ muốn khóc không khóc, hợp với vẻ ngoài mỹ nhân kia của nàng, thật làm cho rất nhiều người đều thương tiếc nàng.

“Không cần bày ra biểu tình này, hiện tại Tiền Phong không có ở nơi này, không có người muốn nhìn.” Bình thường Trạch Hâm thập phần hòa khí, nhưng nghĩ đến nguyên bản nữ chủ muốn để Tiền Phong đi làm người chịu tội thay, đương nhiên là muốn mệnh của cậu.

Nghe qua lời này của Trạch Hâm, Dung Vũ Linh bày ra một bộ thương tâm muốn chết, tựa hồ là bị cậu bắt nạt đến thảm, “Thực xin lỗi, quấy rầy rồi, ta không nên tới quấy rầy các ngươi.”

“Hâm nhi, làm sao vậy?” Đúng lúc này, Tiền Phong vừa vặn đến đây, nhìn thấy nữ chủ khóc lóc, thập phần khó hiểu hỏi: “Đây là làm sao vậy?”

Còn không chờ Trạch Hâm mở miệng nói chuyện, nữ chủ liền mở miệng nói trước, còn kèm theo tiếng hút khí không nhỏ, “Không liên quan đến Trạch công tử, là lỗi của ta, không nên tới mời ngươi hỗ trợ.”

“Phải không?” Tiền Phong nhìn về phía Trạch Hâm, giọng điệu như là trách cứ, “Sao ngươi có thể bắt nạt nàng như vậy?”

Nghe Tiền Phong nói, tâm tư nguyên bản đã thu liễm của Dung Vũ Linh lại nhảy lên, nàng chỉ biết, Tiền Phong không có khả năng mặc kệ nàng.

“Ta chỉ nói cho nàng biết, ngươi chỉ đi khi không bị nguy hiểm đến sinh mệnh mà thôi.” Trạch Hâm lạnh lùng nhìn nữ chủ biểu diễn bày ra mục đích của bản thân, thật là cảm thấy thập phần nhàm chán.

Thấy Trạch Hâm nói chuyện không chút khách khí, ngay tại thời điểm Dung Vũ Linh nghĩ Tiền Phong sẽ mở miệng trách cứ cậu, chợt nghe hắn thập phần ôn nhu nói: “Ngươi yên tâm, chỉ cần là chuyện Hâm nhi không thích, ta đều sẽ không đi làm.”

“Ngươi nghe thấy chưa, về linh dược của ngươi, Tiền phủ tự nhiên sẽ trả cho ngươi. Về phần chuyện này, Tiền Phong tuyệt đối sẽ không giúp ngươi.” Trạch Hâm nhìn nữ chủ, nhấn mạnh từng chữ nói.

Tiền Phong nhàn nhạt mở miệng: “Nếu như vậy, thỉnh Dung tiểu thư trở về đi.”

Dung Vũ Linh nhìn chằm chằm Tiền Phong, đầy mặt khó có thể tin, không rõ vì cái gì hắn sẽ không để ý tới chính mình, mà còn không trách cứ người kia, rõ ràng trước kia mọi chuyện đều ưu tiên chính mình.

Khi vừa ra tới trước cửa, phía sau nhàn nhạt bay tới một câu, “Đừng tưởng rằng thích ngươi là thiếu ngươi, đợi cho thời điểm hắn không hề thích ngươi, ngươi liền cái gì cũng không đúng.” Cả người Dung Vũ Linh chấn động, tựa hồ là không chấp nhận được, ngay cả bộ pháp dưới chân đều có chút loạng choạng.

“Ngươi chán ghét nàng.” Tiền Phong ôm Trạch Hâm, vòng lấy cậu, không phải nghi vấn mà là khẳng định nói.

“Ngươi nói đi?”

Tiền Phong không nói cái gì, chỉ nhẹ nhàng mà hôn hôn cậu, gặp được cậu, mới là hạnh phúc chân chính đi.

Nhìn bóng dáng nữ chủ xa xa, Trạch Hâm nghĩ, đời này cậu rốt cục giúp vị đại nhân này thoát khỏi vận rủi nguyên bản.

*

Một trận mê muội qua đi, Trạch Hâm bọn họ lại trở lại không gian trong hệ thống, ngay tại thời điểm cậu cao hứng sờ cái đuôi vừa trở về của chính mình, đã bị người ôm lên.

“Ngươi nói, vì cái gì đều không khôi phục trí nhớ cho ta?” Tiêu Vân Tường nhìn tiểu hồ ly trong tay, đầy mặt ý cười hỏi.

Trạch Hâm dùng một móng vuốt búng mặt hắn, hắn bại hoại này, nếu giúp hắn khôi phục trí nhớ kia còn phải…

Nhìn tiểu hồ ly kiêu ngạo trước mắt chính mình này, Tiêu Vân Tường một chút cũng không tức giận, ngược lại dùng hai má cọ cọ da lông nó, “Không sao, mặc kệ thế nào, ngươi đều là của ta.”

Hắn không biết, tiểu hồ ly bị hắn cọ lông xù trên mặt dần dần đỏ lên, nếu không có da lông che, quả thực chính là hồng đậm.

*

【đã chuẩn bị tốt thế giới mới, xin hỏi nhận nhiệm vụ hay không? 】

“Nhận.”

Đợi cho Tiêu Vân Tường tỉnh lại từ trên giường, bên miệng lộ ra một chút mỉm cười, cúi đầu khẽ thở dài: “Lần này, nên để ta tới tìm ngươi.”

“Thiếu gia, ngươi nên đến trường học.” Ngoài cửa truyền đến thanh âm bình thản trước sau như một của quản gia.

“Ta đã biết.” Nhìn thiếu niên tư thế hiên ngang oai hùng trong gương, hắn tự kỷ nghĩ, thật đúng là dễ nhìn.

Nửa giờ sau, Tiêu Vân Tường đến trường học.

“Ta muốn cái gì, các ngươi đều tìm được sao?” Vừa vào cửa, còn có một người thập phần chân chó đi lên, bộ dáng nhìn Tiêu Vân Tường thập phần chân chó.

“Đều tìm được.” Nói xong, mang đồ đến.

Tiêu Vân Tường nhìn vài thứ kia, ánh mắt lộ ra một quyết tâm phải đạt được, tươi cười nói, “Ngươi yên tâm, nếu làm việc giúp ta, ta liền sẽ không bạc đãi nhóm các ngươi.”

“Đúng, ta biết.”

Tiêu Vân Tường phất phất tay, nhàn nhạt nói: “Hiện tại ta muốn yên lặng một chút, ngươi về trước đi.”

“Tốt.”

Đợi cho sau khi người rời khỏi, hắn mới rút tư liệu cầm trong tay ra, phía trên rất rõ ràng là tư liệu của một thiếu niên. Nhìn người đó, Tiêu Vân Tường nhẹ nhàng mà nở nụ cười, “Yêu nam chủ đến chết đi sống lại sao?”

Xem xong, liền thu lại thứ trong tay, hiện tại hắn muốn đi xác định một sự kiện.

Vào phòng học, liền nhìn thấy một đám người cãi nhau ầm ĩ, còn có người ngồi im lặng ở trong góc, giống như bị toàn thế giới cô lập.

Thấy Tiêu Vân Tường đến gần, cả lớp tựa hồ đều im lặng xuống, nhìn đồng học lợi hại nhất lớp học mình này, không biết vì cái gì lại đi đến cái tồn tại bị cả lớp cô lập kia.

Nhìn trên sách bài tập mình nhiều hơn một đôi tay xương khớp rõ ràng, Địch Lập Hằng mới ý thức được có người đi tới trước mặt chính mình. Ngẩng đầu nhìn, trái tim chậm rãi buộc chặt.

Nhìn tóc mái thật dày trước mắt này, còn có mắt kính dài rộng kia, Tiêu Vân Tường hoài nghi mình có phải tìm lầm người hay không, “Ngươi theo ta lại đây.”

“Ta?” Nhìn chung quanh một chút, mọi người tựa hồ đều đang nhìn bọn họ.

“Ân.” Tiêu Vân Tường gật gật đầu, dẫn đầu đi ra ngoài, “Đuổi kịp.”

Ánh mắt của cả lớp kỳ dị nhìn chằm chằm người kia một mình đi ở phía trước, , Địch Lập Hằng mặt dày mày dạn đi theo.

Đợi cho hai người một trước một sau rời khỏi phòng học, rất nhanh có thể nghe được thanh âm nghị luận phía sau, “Tiêu vương tử cư nhiên nói chuyện cùng cái tên quỷ kia.”

“Chẳng lẽ là muốn giáo huấn hắn một chút.”

“Có lẽ là vậy, dù sao bình thường cái gia hỏa kia cứ luôn là bộ dáng không để ý đến ai.”

Cả lớp đều kịch liệt thảo luận nguyên nhân Tiêu Vân Tường kêu người ra ngoài, nhưng không ai lo lắng nghĩ đến nên đi nói một tiếng cho chủ nhiệm lớp.

Hai người một đường đi tới văn phòng hội học sinh, Địch Lập Hằng không yên nhìn Tiêu Vân Tường khóa cửa văn phòng lại.

“Cởi mắt kính xuống.”

Thình lình, Địch Lập Hằng nghe được một thanh âm, hậu tri hậu giác mới nói: “Kêu ta?”

“Chẳng lẽ là kêu ta sao?”

Nhìn thấy người đối diện lạnh lùng nhìn chính mình, tay chân Địch Lập Hằng nhanh chóng cởi mắt kính của mình xuống. Rất nhanh, liền cảm giác được tóc dày trên trán mình bị vén ra, cằm cũng bị người nâng lên.

Cảm nhận được hơi thở người trước mắt, Địch Lập Hằng có chút hoảng hốt, trong trí nhớ chưa từng ngửi được hương vị nào dễ ngửi như thế.

“Quả nhiên.” Nhìn người trước mắt này, Tiêu Vân Tường lẩm bẩm.

“?” Quả nhiên cái gì?

Thấy bộ dáng đầy mặt mê mang của người trước mắt này, Tiêu Vân Tường thập phần ngả ngớn nói: “Ngươi thích ta có phải hay không?”

Trong một phút đồng hồ nghe được chuyện hắn nói kia, Địch Lập Hằng lập tức tạc mao, rất nhanh giãy khỏi tay hắn, dùng sức lắc đầu. Thập phần kinh hoảng nói, “Không có, không có chuyện như vậy.”

“Thừa nhận thích ta khó như vậy sao?” Thấy người trước mắt này liều chết không thừa nhận, hắn dùng lực ôm lấy người như là muốn lắc rớt cằm này.

“Không có, ta không có.” Địch Lập Hằng lo sợ bất an nhìn hắn, nếu như bị người này biết, nhất định sẽ bị xem như biến thái mà xử lý.

Thấy cậu không thừa nhận, Tiêu Vân Tường cũng không tiếp tục hỏi nữa, thả lỏng kiềm chế với cậu. Không sao, ta tìm được ngươi, đây mới là trọng điểm.

Đợi cho Tiêu Vân Tường mang theo Địch Lập Hằng trở lại lớp học, người trong lớp đều vụng trộm đánh giá hai người, nhìn thấy không có dấu vết đánh nhau, liền thấy may mắn đồng thời không khỏi có chút thất vọng.

Nhìn thấy biểu hiện của mọi người, Tiêu Vân Tường chỉ trầm mặc không nói, mà Địch Lập Hằng còn lại thì càng thêm trầm mặc muốn che dấu sự tồn tại của chính mình.

Đợi cho trở lại bàn, Địch Lập Hằng mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, vừa rồi thời điểm người kia gọi cậu ra ngoài, cậu còn hoảng sợ, không nghĩ tới chỉ như thế liền bỏ qua cho mình.

“Vừa rồi Tiêu vương tử tìm ngươi có chuyện gì?” Sau khi cậu ngồi xuống, đồng tòa chọc chọc cậu, nhỏ giọng hỏi.

“Không có chuyện gì.”

Nhìn thấy bộ dáng yếu đuối của Địch Lập Hằng, người kia tựa hồ thập phần khinh thường, “Thiết.”

Thấy không ai chú ý tới mình, Địch Lập Hằng mới dần dần thả lỏng xuống. Cậu biết chính mình vẫn không được hoan nghênh, vì thế cố gắng không đi trêu chọc để người khác chú ý, sống thật cẩn thận. Ngay cả hiện tại thích một người, cũng cẩn thận cất giấu như vậy, không dám để cho người khác biết, một khi đã biết, có lẽ chính mình liền sẽ không được gặp lại hắn. Người kia, so với chính mình thì thập phần chói mắt.

Loading...

Xem tiếp: Chương 39: Vườn Trường Thanh Xuân (2)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Thượng Ẩn Phiên Ngoại

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 25


Tình Địch Chúng Ta Làm Bạn Đi

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 64


Trò Chơi Mất Trí

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 22


Toàn Tức Võng Du chi Khổ Lực

Thể loại: Võng Du, Đam Mỹ

Số chương: 100