Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhật thực (Eclipse) [mục 43]nhật Thực - Chương 20 - Phần 1

Chương trước: [mục 42]nhật Thực - Chương 19 - Phần 2



Chương 20

DÀN XẾP

 Mọi thứ đã sẵn sàng đâu vào đấy.

Hành lí của tôi dùng cho hai ngày đến nhà Alice đã được sắp xếp xong xuôi, hiện đang nằm trong xe tải chờ tôi. Mấy cái vé xem nhạc cũng đã được tặng cho Angela, Ben và Mike. Mike sẽ đến đón Jessica, đúng như tôi hi vọng. Ông Billy đã mượn thuyền của Già Quil Ateara để có cái mà mời ngài cảnh sát trưởng ra biển câu cá trước khi trận đấu bóng khai màn. Hai người sói nhỏ nhất đội – Collin và Brady – sẽ ở lại bảo vệ La Push, dù rằng cả hai vẫn còn nhỏ, chỉ mới mười ba tuổi. Nhưng dẫu sao, bố tôi cũng là người được an toàn nhất ở thị trấn Forks này.

Tôi đã làm tất cả những gì có thể làm được. Tôi cố gắng chấp nhận điều đó, và loại bỏ khỏi đầu tất cả những gì nằm ngoài khả năng của mình, ít nhất là trong tối nay. Dù thế này hay thế khác, chỉ sau bốn mươi tám tiếng đồng hồ nữa thôi, mọi chuyện sẽ kết thúc. Ý nghĩ đó làm cho tôi an tâm.

Edward cũng yêu cầu tôi phải thư giãn, và tôi sẽ cố hết sức.

– Chỉ duy nhất một đêm nay thôi, chúng mình có thể quên hết mọi chuyện, chỉ còn biết có em và anh thôi, được không em? – Edward đã thủ thỉ với tôi như vậy, kèm theo một ánh nhìn chứa chan cảm xúc – Dường như chưa bao giờ anh có được thời gian như vậy. Anh cần được ở bên em, chỉ là em thôi.

Đó chẳng phải là một yêu cầu khó khăn đến độ tôi không dám chấp nhận, dù tôi thừa hiểu quên đi nỗi sợ sẽ dễ dàng hơn là cứ canh cánh bên mình. Hiện thời, tôi đang nghĩ đến những chuyện khác, và chúng tôi được ở riêng với nhau đêm nay, điều đó thật sự rất có ích.

Một vài thứ đã thay đổi.

Điển hình nhất là tôi – tinh thần của tôi đã vững vàng.

Tôi đã sẵn sàng gia nhập vào gia đình anh, vào thế giới của anh. Nỗi sợ hãi, cảm giác tội lỗi và những đau khổ tôi đang phải chịu đựng đây đã dạy cho tôi nhiều điều. Tôi đã có một khoảng thời gian dài nghĩ đến nó – khi tôi nhìn lên vầng trăng bị mây bao phủ và tựa vào người sói – tôi biết rằng mình sẽ không còn sợ nữa. Lần tới, dẫu có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ sẵn sàng đối đầu. Anh sẽ không bao giờ bị đặt vào tình huống phải lựa chọn giữa tôi và gia đình anh nữa. Chúng tôi sẽ là một cặp, giống như Alice và Jasper vậy. Lần tới, tôi cũng sẽ được đóng góp sức mình.

Tôi sẽ đợi cho thanh gương đang treo trên đầu mình được tháo xuống để Edward nhẹ nhõm. Nhưng ngay cả điều đó cũng không còn cần thiết nữa. Tôi đã sẵn sàng.

Chỉ còn thiếu duy nhất một mẩu nhỏ tí xíu cần thiết nữa của tinh thần mà thôi.

Sở dĩ có mẩu nhỏ ấy, bởi lẽ vẫn còn một vài điều chưa được thay đổi, bao gồm cả cách yêu anh đến quên mình của tôi. Đã có nhiều lúc tôi nghĩ đến vụ cá cược của Jasper và Emmett, nghĩ đến từng trường hợp – để nhận ra những điều mình sẵn sàng từ bỏ cùng bản tính con người, và những điều mình không thể đánh mất. Tôi cũng hiểu kinh nghiệm con người nào mà tôi cần phải cố giữ lấy trong thời khắc trước khi bước vào ngưỡng cửa của kiếp sống khác.

Vậy nên tối hôm nay, chúng tôi có vài việc cần phải làm. Điểm lại những gì đã xảy ra trong hai năm vừa qua, tôi không tin vào cái cụm từ không– thể– thực– hiện– được nữa. Cần phải có một từ khác mạnh hơn gấp trăm ngàn lần may ra mới có thể ngăn cản tôi được.

Được rồi, ừm, thành thật mà nói, chuyện này sẽ phức tạp lắm đây. Nhưng tôi sẽ cố gắng.

Với lòng quyết tâm đã được đẩy lên đến đỉnh điểm, tôi không ngạc nhiên khi nhận ra mình vẫn còn đang căng thẳng trong lúc lái xe một quãng đường dài đến nhà Edward – tôi không biết mình sẽ thực hiện cái điều đang dự tính này như thế nào, nó khiến tôi hồi hộp, hốt hoảng. Edward ngồi ở chiếc ghế bên cạnh chỗ dành cho người lái, cố kìm nén để không toét miệng ra cười trước tốc độ cà rề của tôi. Tôi thắc mắc về nỗi anh đã không một hai đòi cầm vô lăng, có vẻ như tối nay anh bằng lòng với cái mức vận tốc mà tôi đã quyết định.

Khi chúng tôi đến nhà Cullen, trời đã tối. Tuy nhiên, bãi cỏ vẫn sáng theo ánh đèn rọi ra từ các ô cửa sổ.

Ngay khi tôi vừa xoay khoá tắt động cơ, Edward đã đứng bên cánh cửa phía tôi ngồi, dịu dàng mở hộ. Một tay anh đỡ tôi ra khỏi cabin, tay kia với lấy chiếc túi ra khỏi thùng xe rồi quặc vào một bên vai, rất điệu nghệ. Sau đó, môi anh tìm môi tôi, cùng lúc, chân anh đá cánh cửa xe đóng lại.

Vẫn không dừng nụ hôn, anh cứ thế bế tôi lên, đưa vào nhà.

Cửa nhà đã mở sẵn từ trước thì phải? Tôi không biết chắc nữa.

Ng.uồ.n .từ. s.it.e .Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. Dù sao thì chúng tôi cũng đã ở trong nhà và tôi đang váng vất. Tôi tự nhắc mình phải thở đều.

Nụ hôn này không làm tôi sợ. Nó không giống như trước kia, khi tôi cảm nhận được nỗi hốt hoảng và lo lắng toát ra từ sự kềm chế nơi Edward. Lúc này, môi anh không còn tỏ ra dè dặt nữa, mà ngược lại, vô cùng phấn khích – có vẻ như cũng như tôi, anh hồi hộp trước thời khắc chúng tôi được ở trọn đêm bên nhau, đêm riêng tư của hai đứa. Anh tiếp tục hôn tôi thêm vài phút nữa, vẫn đứng ở ngay lối vào; dường như anh đã không còn đề phòng như thường lệ, đôi môi anh thật lạnh và khẩn khoản trên môi tôi.

Tôi bắt đầu cảm thấy lạc quan hẳn lên. Có lẽ những gì tôi muốn làm sẽ không khó khăn như tôi vốn nghĩ.

Không, lẽ tất nhiên là nó sẽ khó khăn đấy, khó khăn thật sự.

Với tiếng cười khúc khích nho nhỏ, anh đột ngột kéo tôi ra, cách xa anh đúng độ dài của một cánh tay.

– Chào mừng em lại về đây – Anh lên tiếng, đôi mắt long lanh và ấm áp.

– Nghe hay đấy – Tôi đáp lại, gần như chẳng còn hơi.

Một cách nhẹ nhàng, anh đặt tôi xuống đất. Tôi vòng tay ôm lấy anh, không muốn giữa hai đứa có bất kì một khoảng cách nào.

– Anh có cái này cho em – Anh nói tiếp, ngữ điệu vẫn bình thường.

– Vâng?

– Một món quà anh không bỏ tiền ra mua, em nhớ không? Em đã nói rằng chuyện đó chấp nhận được mà.

– Đúng rồi. Hình như em có nói như thế.

Anh bật cười trước vẻ miễn cưỡng của tôi.

– Nó ở trong phòng anh đó. Để anh lên lấy nhé?

Phòng riêng của anh ư?

– Vâng, tất nhiên rồi – Tôi tán thành, cảm thấy mình có chút ranh mãnh khi đan tay vào tay anh – Mình đi thôi, anh.

Hẳn anh rất háo hức muốn tặng tôi món quà này, bởi lẽ, với anh, vận tốc của con người bao giờ cũng là chậm chạp. Anh bế thốc tôi lên và gần như bay thẳng lên lầu. Rồi đặt tôi xuống chỗ cửa, anh lao phóc đến cái tủ đựng đồ.

Và trong lúc tôi còn chưa kịp di chuyển một bước nào, anh đã trở lại; nhưng phớt lờ anh, tôi đi thẳng đến chiếc giường màu vàng và trườn vào giữa. Tôi thu mình lại, hai tay bó gối.

– Được rồi – Tôi lẩm bẩm. Giờ thì tôi đã ở nơi tôi mong muốn rồi, chịu đựng thêm một chút nữa cũng không sao – Cho em xem đi.

Edward cười khanh khách.

Anh leo lên giường, tiến đến ngồi cạnh tôi; tim tôi bắt đầu chệch nhịp. Hi vọng anh sẽ mau chóng từ bỏ cái phản ứng háo hức được tặng quà cho tôi này.

– Quà không tốn một xu – Anh nhắc lại một cách nghiêm nghị, đoạn kéo tay trái của tôi ra khỏi chân, cử chỉ ấy làm cho tay anh khẽ chạm vào sợ dây đeo tay của tôi. Rồi anh buông tay.

Một cách thận trọng, tôi đưa tay lên kiểm tra. Trên đoạn dây đối diện với đoạn dây treo con sói là một viên pha lê hình trái tim sáng chói. Viên pha lê được giũa thành cả triệu mặt, cho nên trong ánh đèn dìu dịu, nó vẫn rực rỡ. Tôi kinh ngạc đến há cả hốc miệng, và hít vào một cách chậm chạp.

– Của người mẹ đã khuất của anh đấy – Anh nhún vai với vẻ xem thường mọi thứ – Anh được thừa hưởng vài món đồ trang sức kiểu như thế này này. Anh đã tặng ẹ Esme và Alice một ít. Vì thế, đây chẳng phải là một món quà ghê gớm gì.

Tôi cười buồn trước sự giải thích của Edward.

– Nhưng anh nghĩ đây là biểu tượng rõ nét nhất về anh – Anh tiếp tục thổ lộ – Nó lạnh này, cứng này – Anh bật cười – Và còn toả sắc cầu vồng dưới nắng nữa.

– Anh quên mất một điểm tương đồng rất quan trọng khác – Tôi thầm thì bổ sung – Nó quá đẹp!

– Tim anh cũng không còn đập – Anh trầm ngâm – Và nó cũng đã thuộc về em.

Tôi xoay cổ tay để quả tim lấp lánh.

– Cảm ơn anh. Vì cả hai lẽ ấy.

– Không, chính anh mới phải cảm ơn em. Anh thấy hạnh phúc vì em đã nhận quà một cách dể thương như thế. Em ngoan lắm – Edward cười, một nụ cười rất tươi, những chiếc răng hiện ra sáng loáng.

Tôi ngả người vào anh, hạ thấp đầu xuống cánh tay anh, thu mình lại, ép sát hơn nữa vào người anh. Cảm giác hiện thời của tôi không khác nào như đang ôm chàng David – biểu tượng cái đẹp của phái mạnh, chỉ khác một lẽ, pho tượng hoàn hảo này cũng đang vòng tay ôm lấy tôi, kéo sát tôi vào người chàng.

Có vẻ như đây là thời điểm chính muồi.

– Chúng mình có thể bàn bạc với nhau một việc được không anh? Em sẽ rất lấy làm cảm kích nếu như anh chịu có một cái nhìn cởi mở hơn.

Edward ngần ngừ một thoáng.

– Anh sẽ nỗ lực hết sức – Anh tán thành, tỏ ra cẩn trọng.

– Em sẽ không phá bỏ một quy tắc nào hết – Tôi nói quả quyết – Đây là chuyện hoàn toàn giữa anh và em – Tôi thanh lọc lại cổ họng mình – Vậy nên… dạo này em rất cảm động trước việc chúng mình đã đồng lòng được với nhau. Em nghĩ rằng mình sẽ vẫn tuân theo nguyên tắc cũ, nhưng ở vào một hoàn cảnh khác – Không hiểu tại sao tôi lại có thể nói năng một cách kiểu cách như vậy. Có lẽ do căng thẳng quá chăng.

– Em muốn thảo luận chuyện gì? – Edward hỏi lại, trong giọng nói có ẩn chứa một nụ cười.

Tôi ngẫm nghĩ, cố gắng tìm từ để diễn đạt cho thật chính xác.

– Nghe tim em đập kìa – Anh thầm thì – Nó chờn vờn như cánh chim ruồi ấy. Em có sao không?

– Em đâu có sao.

– Vậy thì xin em hãy tiếp tục đi – Anh động viên tôi.

– Ừm, trước tiên, có lẽ em muốn nói với anh về cái điều kiện hôn nhân buồn cười kia.

– Chỉ buồn cười với em thôi. Nhưng nó thế nào hả em?

– Em thắc mắc… mình có thể mở lòng để thảo luận về chuyện đó không?

Edward cau mày, nghiêm mặt lại.

– Dĩ nhiên là anh đã nhượng bộ lắm rồi – anh đã chấp nhận đánh cắp cuộc đời em, phản bội lại quy tắc sống của mình. Vậy nên anh cũng phải có một số quyền hạn với em chứ.

– Không phải – Tôi lắc đầu, cố tập trung giữ cho gương mặt mình thật điềm tĩnh – Chuyện đó mình đã thông qua rồi. Bây giờ, chúng mình không bàn đến chuyện… biến đổi em nữa. Em muốn nói đến những thứ khác.

Anh bắt đầu nhìn tôi một cách ngờ vực:

– Em muốn bàn đến những thứ gì?

Tôi ngần ngừ:

– Trước hết, chúng mình hãy nói về điều kiện tiên quyết của anh đi.

– Em biết anh muốn gì rồi đấy.

– Hôn nhân – Tôi thốt ra hai tiếng ấy với giọng điệu dành ột từ xấu xa nhất trần đời.

– Đúng rồi – Anh cười toe toét – Đó chỉ mới là bắt đầu thôi.

Nỗi kinh hoàng bất chợt làm sụp đổ mọi vẻ điềm tĩnh nơi tôi.

– Còn nữa hả anh?

– Ừm – Anh trả lời, làm ra vẻ tính toán – Một khi em đã là hôn thê của anh, tất cả những gì của anh sẽ là của em… chẳng hạn như tiền học phí. Vậy nên, học ở Dartmouth sẽ chẳng là vấn đề gì to tát.

– Còn gì khác nữa? Sao anh cứ vô lý như thế nhỉ?

– Anh sẽ không e ngại về thời gian đâu.

– Không. Không phải là thời gian. Đó mới chính là điều không thể chấp nhận được đấy.

Edward thở dài một cách mãn nguyện.

– Vậy là một năm, hay hai năm nữa vậy em?

Tôi lắc đầu, đôi môi bặm lại thành một đường cong bướng bỉnh.

– Chuyển sang cái khác đi.

– Được thôi. Trừ khi em muốn nói chuyện về xe cộ…

Lần này thì tôi không khỏi nhăn nhó. Nhận ra điều đó, anh lại cười, và nắm lấy tay tôi, mân mê từng ngón một.

– Anh thật sự không biết ngoài chuyện muốn bị biến đổi thành quái vật ra, em còn muốn điều gì khác nữa. Anh thật sự tò mò đấy – Giọng nói của anh rất khẽ và thật dịu dàng. Nếu không quen từ trước, có lẽ tôi sẽ chẳng nhận ra có một chút lo lắng trong âm điệu lời nói của anh.

Tôi im lặng, chăm chú ngắm nhìn bàn tay anh đang nắm lấy tay mình. Tôi vẫn không biết phải mở lời như thế nào. Tôi cảm nhận được ánh mắt anh đang quan sát tôi và tôi sợ không dám ngẩng mặt lên. Mặt tôi bắt đầu đỏ lựng.

Những ngón tay lạnh lẽo của anh bắt đầu mơn nhẹ lên má tôi.

– Em ngượng ngùng ư? – Anh hỏi một cách ngạc nhiên. Mắt tôi vẫn nhìn xuống – Anh xin em đấy, Bella, tình trạng hồi hộp này khiến anh khổ sở vô cùng.

Tôi mím môi.

– Bella – Giọng nói của anh lại vang lên như một lời trách cứ, khiến tôi phải nhớ lại rằng anh đã từng chị khổ sở như thế nào một khi tôi cứ giữ kín những suy nghĩ trong đầu, không chịu hé lộ.

– Ừm, em có hơi lo lắng… chuyện về sau – Tôi thú nhận, cuối cùng cũng ngẩng mặt lên đáp lại ánh mắt của anh.

Và tôi cảm nhận được toàn thân anh đanh cứng lại, nhưng tiếng nói vẫn giữ được sự êm ái và dịu dàng.

– Em lo lắng chuyện gì?

– Hình như mọi người trong gia đình anh đều cho rằng điều duy nhất em sẽ quan tâm sau này, chính là giết hại mọi người trong thị trấn – Tôi bộc bạch, trong lúc anh nhăn nhó trước cách dùng từ của tôi – Và em sợ rằng trong tình trạng cực kì lộn xộn đó, khi em không còn là mình nữa… Em sẽ không… Em sẽ không còn cần anh như em đang cần anh lúc này.

– Bella, tình huống đó không thể nào tồn tại mãi mãi – Anh trấn an tôi.

Anh đã quên mất một chi tiết.

– Edward – Tôi lại lên tiếng, hoàn toàn căng thẳng, hai mắt nhìn chăm chăm vào một nốt tàn nhang nơi cổ tay – Em muốn làm một chuyện trước khi em không còn là con người nữa.

Edward chờ tôi tiếp lời. Nhưng tôi cứ ngưng ở đó, mặt nóng ran.

– Em muốn làm gì cũng được – Edward động viên tôi, anh cũng căng thẳng và tỏ ra chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả.

– Anh hứa nhé? – Tôi thủ thỉ, biết rằng nỗ lực của mình nhằm cột anh vào với lời nói của anh sẽ chẳng thành công, nhưng tôi cũng không thể tìm được cách nào khác.

– Ừ – Anh nhận lời. Tôi ngẩng mặt lên, đôi mắt anh đang vô cùng nghiêm nghị lẫn ngạc nhiên – Cho anh biết em cần gì đi, em sẽ có được cái đó.

Tôi không ngờ là bản thân mình lại có thể vụng về và khờ dại đến như vậy. Tôi quá ngây thơ – dĩ nhiên, khi đề cập đến chuyện này. Tôi thậm chí còn không có lấy bất kì một gợi ý nào, dù nhỏ, để vào đề. Tôi sẽ phải ổn định lại cảm xúc cùng sự e dè này.

– Anh – Tôi nói lí nhí.

– Anh thuộc về em – Edward mỉm cười. Anh vẫn hoàn toàn không hiểu và cố giữ lại ánh mắt của tôi khi nhận ra là tôi đang muốn quay đi.

Tôi hít vào một hơi thật sâu, chồm người lên theo tư thế quì trên giường. Tôi bắt đầu quàng tay quanh cổ Edward và hôn anh.

Loading...

Xem tiếp: [mục 44]nhật Thực - Chương 20 - Phần 2

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Sắc Máu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 41


Trọng Sinh Chi Quy Linh

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 50


Vợ Cả Nhàn Nhã

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 26


Tương Quý Phi Truyện

Thể loại: Trọng Sinh, Đam Mỹ

Số chương: 50


Ông Chủ, Tôi Sẽ Bảo Vệ Anh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10