Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhập Hí Chương 35

Chương trước: Chương 34



"Vậy thì nói rõ đây đúng là vấn đề của ngươi.Không người nào có thể luôn phụng bồi ngươi. Nếu như ngươi cho là sự kiên nhẫn của Trần Chi Mặc cũng dành cho ta như vậy hắn sẽ vẫn theo bên cạnh ta, vậy thì sai lầm rồi. Tương lai hắn phải kết hôn, bất kể là cùng nữ minh tinh khác hay là cùng người nào khác,ta cũng không thể tiếp tục cùng hắn sinh hoạt chung một chỗ. Mà ta cũng sẽ có sự nghiệp mình muốn theo đuổi ,một ngày nào đó sự kiên nhẫn cùng ôn nhu của hắn cũng sẽ không xuất hiện nữa.Nhưng là ta sẽ không giống ngươi ,chạy đi chất vấn bạn gái của đại ca tại sao đoạt đi tất cả sự quan tâm thuộc về ta."Trần Mộc Ngôn xoay người đi tới trước cửa thang máy ,ấn nút.

"Còn có, đại ca của ta vô luận làm chuyện gì cũng là toàn lực ứng phó . Hắn có thể vì một phân cảnh mà ngồi ở đáy hồ bơi,thiếu chút nữa chết đuối chỉ là vì để tìm được cảm giác của một màn đó.Như vậy còn ngươi?" Cửa thang máy mở ra, Trần Mộc Ngôn đi vào.

EVEN vẫn ngơ ngác đứng ở hành lang, không biết là đang suy nghĩ lời Trần Mộc Ngôn nói hay là đang tức giận.

Cửa đóng lại,trên trái tim Trần Mộc Ngôn tựa hồ có một tảng đá đè ép .

Nếu như mình có một ngày thật muốn sống độc lập, đến một nơi không còn được gặp lại Trần Chi Mặc,mình thật sẽ không kiên cường giống như EVEN ?

Lần quay phim này không sai biệt lắm đúng ba tháng,mà Trần Mộc Ngôn lưu lại hai tuần lễ sau liền quyết định trở về.

"Em vội vã trở về, có phải bởi vì EVEN?" Trần Chi Mặc khoanh tay dựa vào tủ quần áo, nhìn Trần Mộc Ngôn đang thu dọn đồ đạc.

"Dĩ nhiên là không phải ,thật vất vả nghỉ đông, em cũng không thể không cùng bọn Khương Phi tụ họp .Hơn nữa Mặc ca phải quay phim, em ở chỗ này cũng có chút nhàm chán, nơi này cũng không còn bằng hữu."

Trần Chi Mặc gật đầu, sau đó nửa cười nửa giỡn hỏi: "Có muốn anh ký tên cho đám học sinh kia không,dù sao em cũng phải cùng bọn họ đi chung xe trở về."

Trần Mộc Ngôn ha hả cười một tiếng, hai mắt loan thành nguyệt nha,"Vẫn là Mặc ca nghĩ chu đáo!"

Trần Chi Mặc hướng cậu giang hai tay, "Vậy giờ anh có mấy tuần lễ không thấy được em,cho ôm cái đi ."

"Được rồi!" Trần Mộc Ngôn đi tới cho đối phương một cái ôm.

Chẳng qua cái ôm của Trần Chi Mặc ngoài dự đoán, xiết chặc xương cốt của cậu cũng khanh khách vang.

"Đợi đến tháng sau đoàn phim chuyển về khu thành thị, anh liền trở về ." Trần Chi Mặc thanh âm ở bên tai cậu.

"Dạ. . . . . ." Trần Mộc Ngôn cười ra tiếng, "Mặc ca anh không cần bận tâm về em như vậy, qua hai tuần nữa em liền đi học, có rất nhiều chuyện làm!"

Cứ như vậy, Trần Mộc Ngôn cùng đám sinh viên đại học kia lên xe trở về.

Chẳng qua cậu về đến nhà ngày thứ nhất, thì có khách đến tìm.

Trần Mộc Ngôn đang đem y phục bỏ vào trong tủ quần áo ,chuông cửa vang lên.

Nhưng trong điện thoại là một cô gái mặc bộ váy màu trắng mang kính râm.Không biết tại sao, nhìn thấy người mang kính râm,Trần Mộc Ngôn sẽ theo bản năng cho đối phương là nghệ sĩ.

"Nhĩ hảo, xin hỏi tìm ai?"

"Trần Chi Mặc có ở đây không?"

"Anh ta không có ở đây, xin hỏi cô có việc gì?"

"Cậu là đệ đệ của hắn Trần Mộc Ngôn? Nếu hắn không có ở đây, giao cho cậu cũng có thể."

Trần Mộc Ngôn mở cửa ra, có thể gọi tên mình,xem ra cô ta cùng Trần Chi Mặc hẳn là rất quen thuộc .

Cô hạ kính râm xuống, thản nhiên cười.

Trần Mộc Ngôn lúc này mới nhận ra cô chính là Lục Mạt Nhiên.

"Lục tiểu thư, xin hỏi cô tìm đến ca tôi có gì không?"Trần Mộc Ngôn cũng không cự tuyệt cô đi vào, chỉ là nhớ tới chuyện cô cùng Trần Chi Mặc phát sinh ,hơn nữa đối tượng cô kết hôn ,Trần Mộc Ngôn muốn dùng kiên nhẫn đối đãi mỹ nữ một chút cũng không nổi.

Lục Mạt Nhiên ở trên ghế sa lon ngồi xuống tư thái rất ưu nhã,trang phục cô không giống nữ minh tinh diễm lệ, chẳng qua là trang điểm hơi dày.

"Tôi chỉ là tới đưa thiệp mừng ."Lục Mạt Nhiên từ trong túi xách đem hai tờ thiệp mừng mạ bạc đặt ở trên bàn, "Sau này sẽ là người một nhà, Mộc Ngôn."

Trần Mộc Ngôn không có lấy sang xem, chẳng qua là nhún vai nói: "Cô cùng Trần Lạc thật đúng là trời sinh một đôi."

"Tôi nghe ra châm chọc trong giọng nói cậu ." Lục Mạt Nhiên đột nhiên vén hai chân,ung dung nhìn Trần Mộc Ngôn , "Trần Chi Mặc hình dung tôi thế nào với cậu? Nói tôi vừa cùng hắn gặp gỡ , vừa quyến rũ cha hắn?"

"Tôi đối với chuyện cô cùng Trần Lạc không có hứng thú." Trần Mộc Ngôn đứng dậy, "Lục tiểu thư có thể tùy tiện ngồi một chút, tôi mới vừa ngồi xe lâu, muốn đi tắm rửa ."

"Trần Chi Mặc bây giờ đối với cậu có phải đặc biệt ôn nhu hay không ?Thật giống như cậu là báu vật,cho dù lịch quay bận đến chỉ có hai ba giờ nghỉ ngơi, hắn cũng sẽ gấp gáp trở về cùng cậu - thân đệ đệ ăn cơm?"

"Đúng thì thế nào?"

"Không có gì đặc biệt. Ban đầu tôi cùng hắn gặp gỡ ,hắn cũng là đối với tôi như vậy ." Lục Mạt Nhiên giọng nói là bình tĩnh , tựa hồ cô đối với Trần Chi Mặc căn bản không sao cả.

Trần Mộc Ngôn như lửa đốt, "Nếu như vậy! Tại sao cô còn lựa chọn Trần Lạc? Bởi vì ông ta có tiền? Hay vì ông ta có thân phận?"

"Được rồi, Trần Chi Mặc nói chuyện xưa giữa tôi cùng hắn.Nếu không, tôi ở chỗ này nói lại lần nữa cho cậu nghe?" Lục Mạt Nhiên dùng vẻ mặt đối đãi đứa bé nhìn Trần Mộc Ngôn,"Hay là cậu căn bản không muốn biết. Trần Chi Mặc nói thế nào ,cậu làm sao tin tưởng. Dù sao hắn thoạt nhìn vĩnh viễn so với bất luận kẻ nào cũng đáng giá tin tưởng hơn."

"Được,bản thân tôi muốn nghe xem cô có thể nói cái chuyện xưa gì!"

"Lúc tôi cùng hắn quay bộ phim thứ nhất,tôi ở trong vòng luẩn quẩn đã đợi ba năm như cũ không hồng không hỏa, mà Trần Chi Mặc thì đã hồng thấu góc trời .Cho nên công ty liền cho tôi một kế sách,đó chính là mượn một chút đông phong của Trần Chi Mặc ."

"Cô nói cô cùng ca tôi gặp gỡ hoàn toàn chính là vì lăng xê!"

"Không sai, dĩ nhiên tôi không phủ nhận sức quyến rũ của anh cậu.Làm những Bát Quái tạp chí đem hình tôi và anh cậu chung một chỗ ăn cơm phát tán ra,anh của cậu tới tìm tôi, hắn nói không có người có thể từ chỗ của hắn chiếm được chỗ tốt mà cái gì đều không cần giao ra. Hắn muốn tôi tiếp tục giả trang làm bạn gái của hắn."

Trần Mộc Ngôn nghiêng mắt nhìn cô, cảm thấy cô đang thêu dệt chuyện xưa.

"Tôi cho là hắn chỉ là muốn cùng tôi liên thủ tạo tin tức mà thôi,nhưng hắn và tôi lúc ở chung một chỗ thật rất ôn nhu. Tôi từng quen không ít bạn trai, hắn là một người không thể buông bỏ được, thậm chí hai đến ba giờ không nhận được tin nhắn của hắn hay một cú điện thoại tôi cũng sẽ bất an. Từ điểm đó ,kỹ thuật diễn anh của cậu đích xác là nhất lưu, cho dù là hướng về phía nữ nhân không chút tình cảm nào, hắn cũng có thể thâm tình chân thành."

Trần Mộc Ngôn nhìn vẻ mặt Lục Mạt Nhiên , đó là một vẻ mặt tự giễu .

"Tôi cho là mình thật có thể cùng hắn phát triển cái gì, nhưng là tôi nghĩ mọi việc quá hoàn mỹ.Tôi chẳng qua cùng Trần Lạc là hướng tới lợi thế thôi. Đoạn thời gian kia hắn và Trần Lạc ầm ĩ vô cùng. Trần Lạc tuyệt đối sẽ không tùy ý để trưởng từ của mình cưới một minh tinh giới giải trí, ông ta chọn lựa rất nhiều phương thức tới uy hiếp tôi rời đi Trần Chi Mặc,thí dụ như tiền bạc,thí dụ như tiền đồ."

"Cho nên cô đã bị Trần Lạc hấp dẫn ?"

"Sai rồi, tôi là bị Trần Chi Mặc hấp dẫn , Trần Lạc cấp cho tôi điều kiện như nhau thì cũng không có đáp ứng. Nhưng có một ngày, Trần Chi Mặc hẹn tôi ở nhà trọ gặp mặt, tôi hăng hái bừng bừng làm một bàn thức ăn, nhưng người tới không phải là anh của cậu mà là Trần Lạc. Người kia nói anh cậu sẽ không tới ,ông ta muốn cùng tôi nói một chút. Trần Lạc nói sẽ không tách ra hai chúng tôi nữa,nhưng là một ly rượu đỏ mà thôi, tôi cùng Trần Lạc lúc tỉnh lại liền phát hiện cả hai đang nằm ở trên giường."

"Hai người là bởi vì uống rượu say cho nên mới xảy ra chuyện?"

"Uống rượu say? Chớ có nói đùa, một ly rượu đỏ cũng có thể say sao? Chúng tôi còn chưa mặc quần áo vào, anh của cậu mở cửa tiến vào, khoanh tay tựa tại cửa, tôi đến bây giờ còn nhớ rõ vẻ mặt đó ,nhìn tôi giống như là đang nhìn đồ bỏ đi ,nói với tôi một tiếng cám ơn. Bởi vì hắn đích thân chụp hình tôi cùng Trần Lạc."

"Cô nói dối ! Anh tôi làm loại chuyện này làm gì!" Trần Mộc Ngôn đứng lên, cậu có thể dễ dàng tha thứ người khác nói Trần Chi Mặc không tốt, nhưng không cách nào dễ dàng tha thứ người dùng phương thức này tới chửi bới hắn.

"Tôi nói dối ?" Lục Mạt Nhiên khẽ nhíu mày, "Trần Lạc vốn là muốn cắt đứt nguồn kinh tế Trần Chi Mặc hơn nữa bức bách công ty diễn nghệ giấu hắn , như vậy Trần Chi Mặc nhất định phải trở lại Trần gia làm một nhi tử ngoan. Cũng là bởi vì tấm hình này, Trần Lạc phải buông tay, mà Trần Chi Mặc mới có thể sống tự do tự tại."

Nói xong câu đó, Lục Mạt Nhiên đột nhiên liền xách túi đi tới cửa, chợt nhớ tới cái gì một loại quay đầu lại: "Nghe nói cậu xảy ra tai nạn mất trí nhớ.Chắc là cậu hẳn biết rõ ràng trước đó, Trần Chi Mặc đối với cậu thế nào ."

Nói xong, cô rời đi.

Trần Mộc Ngôn lấy tay đè trán của mình, cảm thấy hết thảy thật sự quá buồn cười .

Muốn Trần Chi Mặc là như thế nào đối với mình , chẳng lẽ còn không đủ rõ ràng sao?

Hắn biết mình gặp chuyện không may từ New Zealand bay trở về, có thể đem tất cả thời gian phụng bồi cái đệ đệ này của hắn,nếu như Trần Chi Mặc dùng những tinh lực này trên người mình toàn bộ cũng là giả dối, như vậy trên cái thế giới này còn có cái gì đáng giá tin tưởng đây?

Vừa lúc đó, Đinh San San gọi điện tới. Nghỉ hè này cô muốn làm thuê, Trần Mộc Ngôn đi khu du lịch mấy ngày,cô gái nhỏ buôn bán lời không ít tiền. Cô làm người nhân viên bán hàng của một tiệm trang sức.Đinh San San trang điểm nhạt bộ dáng rất được, hơn nữa tài ăn nói không tệ,mười khách hàng có thể làm ba người xuất ra tiền.

Trần Mộc Ngôn nằm trên ghế sa lon nghe cô thao thao bất tuyệt nói, cái loại bất an lúc trước Lục Mạt Nhiên mang đến hết thảy ném sau đầu.

Điện thoại được 20 phút, Đinh San San rốt cục tiến vào chủ đề chính.

"Tôi nói, cậu tiền để không vốn là rất nhiều, không bằng tới thăm một chút?" Thanh âm của nàng mang theo vài phần lấy lòng , điều này làm cho Trần Mộc Ngôn cảm thấy có chút buồn cười.

"Tôi vừa không có bạn gái, nữ sinh chung đụng tương đối quen thuộc cũng chỉ có cậu,tôi mua những thứ trang sức kia làm cái gì? Toàn bộ tặng cho cậu à !"

"Cậu nếu là mua tặng,tôi tự nhiên toàn bộ thu. Bất quá chúng ta cũng bán dây chuyền cho phái nam,nón . . . . . ."

Đinh San San lại bắt đầu miệng lưỡi lưu loát ,Trần Mộc Ngôn biết nếu như mình không nói"Được ",lần này trò chuyện chắc là không biết khi nào kết thúc .

Loading...

Xem tiếp: Chương 36

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 62



Hương Hoa Nhài

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 5


Chơi Đùa Em Đến Nghiện

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11


Đạo

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 556