Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Người Kia, Tổng Tài Chương 14

Chương trước: Chương 13



Chương 4.1

Sưu tầm

"Chị Hựu Lăng, em nói với chị nha, người kia thật sự rất tuấn tú, không thua gì mấy anh đẹp trai trong nhà trọ tám tầng này đâu nha ! Em thật sự rất hạnh phúc, lại có trai đẹp để nhìn" Vương Hải Nhi ngồi bên ngoài quầy ba, kể chuyện gần đây cô mới làm quen với một anh đẹp trai, kể mọi chuyện xảy ra giữa hai người cho bà chủ tiệm cà phê nghe.

Nơi đây là một quán cà phê, tên quán cà phê là Hạnh Phúc.

Khi lần đầu tiên cô đi vào quán cà phê này, không phải bị hấp dẫn bởi mùi vị nồng đậm của cà phê, bởi vì cô rất ít uống cà phê.

Trên thực tế, ánh mắt cô bị hấp dẫn khi nhìn thoáng qua một anh đẹp trai, sau đó ánh mắt bất tri bất giác theo những cử động của anh ta, cuối cùng anh đẹp trai đi vào quán cà phê này, sau đó xuất hiện trước mắt cô lại có rất nhiều anh đẹp trai đi theo vào quán, nên cô giống như ma cũng theo bọn họ đi vào quán cà phê này.

Vì nhìn trai đẹp, có một hời gian hầu như ngày nào cô cũng có mặt ở quán, cho nên cô kết bạn với bà chủ của quán.

Bà chủ Đoạn Hựu Lăng của quán cà phê Hạnh Phúc là một phụ nữ nhỏ nhắn, dịu dàng, có một đứa con trai rất đẹp trai, còn có một người chồng cũng rất đẹp trai, lúc ba người một nhà có mặt ở quán thì luôn hấp dẫn ánh mắt của mọi người trong quán.

Thật kỳ lạ nha, không chỉ có ba người đó thôi, mà mỗi hộ gia đình ở nhà trọ tám tầng này đều làm cho người khác phải hâm mộ, cho nên quán cà phê Hạnh Phúc này mới vang danh xa như vậy, cô là bất tri bất giác mới biết chuyện này.

Đoạn Hựu Lăng mỉm cười với cô, sau đó chỉ vào ba lô trên ghế nói "Có phải điện thoại của em đang đổ chuông không?" Cô nghe tiếng chuông đã vang lên một lúc lâu, nhưng Vương Hải Nhi lại không để ý tới.

Vương Hải Nhi cúi đầu lấy điện thoại trong ba lô ra, quả nhiên là điện thoại của cô đang đổ chuông, tại sao khi nãy cô không nghe thấy chứ?

"Uy" Cô nghe điện thoại.

"Cô đang ở đâu?"

Người gọi đến cao giọng làm cho cô không khỏi ngẩn ngơ, vẻ mặt hoài nghi đưa di động lên trước mắt xem một chút, giọng nói này có chút xa lạ lại có chút quen thuộc, nhất thời cô không nghĩ ra người gọi đến là ai, mà cô cũng chưa từng thấy qua số hiện lên trên điện thoại này.

"Anh là ai?" Cô hỏi.

"Liễu Kiệt" Anh trầm mặc một chút mới trả lời.

Cô trợn mắt lên, sau đó mới tươi cười.

"Thì ra là anh. Sao anh lại có số điện thoại của tôi?" Giọng điệu của cô có chút ngạc nhiên.

"Cô cho tôi"

"Phải không? Tại sao tôi không nhớ rõ?" Vẻ mặt cô mờ mịt.

"Cô ở nhà sao?"

"Không có, tôi đang ở quán cà phê Hạnh Phúc"

"Quán cà phê Hạnh Phúc đó ở đâu?"

Sau khi cô theo phản xạ nói vị trí quán cà phê cho anh xong mới đột nhiên hoài nghi một chút "Anh hỏi làm chi?"

"Ở đó chờ tôi" Anh nói xong liền ngắt điện thoại.

Điện thoại bên kia đột nhiên trở nên im lặng, làm cho Vương Hải Nhi khó hiểu đưa điện thoại lên trước mặt xem, quả nhiên điện thoại đã ngắt liên lạc. Cô gãi gãi đầu thắc mắc, thì thào tự hỏi "Anh ta muốn làm gì nha? Thật sự là khó hiểu !"

Loading...

Xem tiếp: Chương 15

Loading...