321 Edit: Ốc Sên“Cái gì bẩn, đồđáng ghét, nói rõ cho tôi xem,” Y Mĩ Lăng đứng lên, lần trước cô gái này làm rất nhiều thứ với cô, cô còn chưa tính, bây giờ tốt rồi, còn không xem cô vào mắt, chán ghét giống hệt Hà Duyên kia.
322 Edit: Hai LinhBeta: Ốc Sên“Đêm qua, tôi và Húc đã ở bên nhau cả đêm, hắn cũng thật là nhiệt tình, làm cho cả người ra đều cảm thấy mệt mỏi. ” Y Mĩ Lăng cố ý nói như vậy, thậm chí còn không ngừng lắc lắc cái thắt lưng của cô ta, như sợ người khác không nhìn ra, cô ta đã vận động cả đêm qua.
323 Edit: Ốc SênĐoạn Hạo bước đến, quả thực là không còn gì để nói với hắn nữa, tưởng rằng Lê Duệ Húc không yêu thương một người con gái nào, nhưng bây giờ lại như thế, cái gì cũng không để ý, chỉ là một vết thương nho nhỏ, mà làm giống như chết người vậy, một bác sĩ bình thường cũng có thể xử lý được, vậy mà cũng lớn tiếng gọi hắn.
324 Edit: Ốc SênTất cả những gì hắn là, đều vì hắn yêu cô, cũng bởi vì cô quá tốt. Có lẽ rời xa chính là sự tổn thương rất lớn, nhưng sự tổn thương đó còn ít hơn so với tổn thương phải đối mặt với những gìđang xảy ra, thực sựít hơn rất nhiều.
325 Edit: Ốc SênDuệ Húc đột nhiên cảm thấy lồng ngực mình lành lạnh, nước mắt cô không ngừng rơi xuống, từng giọt từng giọt vỡ tan trên lồng ngực hắn. “Trừ khi, ngay từ lúc đầu, anh đã lừa em, anh đã chuẩn bị tất cảđể lừa em, chờ khi em có hi vọng liền đạp vỡ nó, rồi đẩy em ra thật xa, anh đang trả thù em, có phải không?”Duệ Húc thống khổ nhắm mắt lại, hắn lựa chọn trầm mặc, không phải như thế, không phải.
326 Edit: Ốc SênTô Lạc nắm chặt lấy áo Duệ Húc, cô sợ chỉ cần cô buông tay ra, hắn sẽ biến mất ngay lập tức, không có lí do gì tự dưng lại rời xa, không có lí do gì tự dưng lại xa lánh, hắn yêu cô như sinh mệnh, làm sao có thể để chuyện hai năm trước xảy ra một lần nữa, cho nên, hắn nhất định đã xảy ra chuyện gì rồi.
327 Edit: Ốc SênHắn hét to một tiếng, giống như dã thú, nhưng cũng không thể đánh thức cô…Trong bệnh viện, hắn cứ như vậy ngồi cạnh giường bệnh của Tô Lạc… Cả người tiều tụy, như giàđi chục tuổi, quần áo hắn nhăn nhúm, mắt đầy tơ máu, cả người hắn không nhúc nhích, ánh mắt của hắn luôn nhìn chằm chằm vào Tô Lạc, một chút cũng không dám rời.
328 Edit: Ốc SênMắt cô ngập nước, mà sương mỏng manh bao quanh, nhưng cô không khóc, một chút cũng không khóc. Cô cười, nụ cười nhưánh mặt trời lấp lánh. Duệ Húc đưa tay lên, chạm vào mặt cô, “Được… Chúng ta đi chữa bệnh,” Hắn khẽ gật đầu, đặt cằm mình trên đỉnh đầu cô, không làm, sao họ có thể cam tâm chứ, sao có thể cam tâm đây, bọn họ vẫn còn trẻ, hắn có thểđể lại vợ, cha mẹ, cả con trai mới biết gọi hắn là cha, hắn sao có thể chết như vậy được, hắn tin rằng, ông trời sẽ không đối với họ tàn nhẫn như vậy, sẽ không tàn nhẫn như vậy.
329 Edit: Ốc Sên“Em không có nghe lầm, chúng ta đã bị cái sự ngu ngốc của người kia thành ra thế này, anh không sao, anh sẽ sống rất lâu, sẽ mãi mãi ở cạnh em,” Duệ Húc kéo tay Tô Lạc, tránh để cô làm mình bị thương.
330 Edit: Ốc Sên:Đoàn Hạo há hốc miệng, cái miệng này có thể nhét vừa một quả trứng đấy… Khóe miệng hắn run run, hóa ra động cơ của hắn là tốt, biện pháp cũng rất tốt, chỉ là, thời gian lại quá sai lầm, đúng là hắn làm như vậy không phải thành toàn cho vợ chồng người ta, màđang chia rẽđôi uyên ương.
331 Edit: Ốc Sên“Cảm ơn,” Duệ Húc chuyên nghiệp đưa tay ra, nắm chặt tay hắn, “Tôi rất vui, ngài Ôn có thể tới chúc mừng tôi, chuyện trước kia, tôi không có cảm giác tôi đã sai,” Duệ Húc thu tay lại, vẫn cao ngạo như cũ khiến người khó chịu.
332 Edit: Cún Sô Qôn“Cháu gái của tôi a…’’ Cố Nhất Phàm thật sự đau lòng, càng nghĩ lại càng đau lòng. Bà hận không thể gào khóc, làm ẫm ĩ lên. Ninh Nhiên có chút xấu hổ nhìn bà.
333 Edit: Cún Sô QônCậu bé cầm bình sữa trên tay, đưa lên miệng uống, chớp chớp mắt nhìn mọi người xung quanh, thật là nhiều người, cậu bé tiếp tục uống sữa, tự chơi đùa.
334 Edit: Cún Sô QônLê Duệ Húc đưa tay nhận lấy, cẩn thận nhìn tấm hình, sau đó hắn đưa mắt nhìn Vệ Thần, một lúc lâu không nói gì. Vệ Thần đứng nhìn mọi người nhìn tấm hình rồi lại nhìn mình, hai lỗ tai dựng đứng lên nghe ngóng, hắn vội đứng lên, cầm lấy bức ảnh trong tay Tô Tử Lạc, không phải là ảnh khỏa thân của hắn chứ? Xem bộ dạng của bọn họ, cả mẹ hắn nữa, rõ ràng là đang nhằm vào hắn.
335 Edit: Cún Sô QônBeta: Ốc SênTô Lạc ngồi một mình trên ghế sa lon, bên ngoài, tuyết rơi nhiều hơn, mà bên trong vẫn ấm áp như vậy Lê An Đồng đã ôm Bánh Bao Nhỏ đi ngủ, còn cô vẫn cứ ngồi đây, không biết đã bao lâu rồi.
336 Edit: Ốc Sên“Ngoan, mau bú sữa đi, mẹ ở đây…” Côđưa tay vỗ về đứa con gái bé bỏng, vẻ mặt cô tái nhợt, xen lẫn đau lòng và mệt mỏi. Bản thân cô đã quên, bao lâu rồi cô không ăn uống đầy đủ.
337 Edit: Ốc Sên————–Sau đó, cô khẽ gật đầu, “Chỉ cần anh đồng ý cứu nó, em sẽ từ bỏ nó, cảđời này sẽ không bao giờ gặp lại nó nữa, chỉ cần nó có thể sống tốt.
338 Edit: Ốc Sên————————-“Mẹ, Đồng Đồng muốn ngủ,” Đồng Đồng xoa xoa mắt, cô bé dựa vào Hà Duyên, nhắm mắt lại. Nhưng, cô bé lại mở mắt ra, khẽ chu môi lên, dù sao cô bé vẫn muốn có một người cha, chỉ là, nếu có cha vậy sẽ không có mẹ, vậy cô bé sẽ không cần cha nữa.
339 Edit: Ốc SênHà Duyên nói không chút lưu tình, những câu trào phúng, lồng ngực Vệ Thần phập phồng tức giận, gương mặt ngày càng u ám, nhất làđôi mắt kia, giống nhưđêm tối sâu thẳm muốn nuốt chửng tất cả, người thân quen với Vệ Thân sẽ biết giờ hắn đang tức giận, cực kì cực kì tức giận, mà từ trước tới nay khi hắn tức giận sẽ làm những việc vô cùng đáng sợ.
340 Edit: Ty HíBeta: Ốc SênCả người Hà Duyên sửng sốt, không có nghĩ đến vật nóng bỏng kia xông thẳng vào hạ thân của mình, nước mắt cô rơi xuống, rốt cục vẫn không thể tránh được.