Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Ngày Đêm Muốn Em Chương 5: Làm Trong Rừng

Chương trước: Chương 4: Anh Vẫn Còn Muốn Sao



Lâm Thanh Khải lườm cô một cái, nhàn nhạt nói: "Chẳng lẽ cô định để ướt như vậy mà đi ra ngoài sao?"

Tương Linh nghe vậy mới hiểu ra ý anh: "Tôi tự làm."

Lâm Thanh Khải rút một điếu thuốc ra ngậm trong miệng, châm thuốc: "Toi thật sự muốn thao cô một lần." anh ngừng lại một chút: "Chơi đùa cô một phen xem cô sẽ rên rỉ như thế nào."

Quần áo trên người anh đã được mặc lại chỉnh tề,giọng nói cũng trở nên trong sáng hơn. Mắt to sáng, nhìn đi nhìn lại vẫn giống một chàng thiếu niên không nhuốm bụi trần.

Tương Linh không thể nói được cảm giác hiện tại trong lòng là gì, đưa lưng về phía anh, cởi quần lót ra, vắt nước.

"Chỉ là..." Lâm Thanh Khải phun ra làn khói thuốc trắng mờ, có ý cười, nói: "Cô không cảm thấy mình rất mẫn cảm sao? Chỉ mới đụng khẽ thôi cũng đã ướt rồi."

Tương Linh ấp úng "ừ" một tiếng.

Tuy cô biết chuyện này, nhưng lại không nghĩ có thể giống như hôm nay.

Hai người không ai nói gì nữa, Lâm Thanh Khải trầm mặc hút thuốc, còn cô thì im lặng nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ.

Tương Linh phủi phủi quần áo rồi lấy ngón tay chải lại tóc

Thật là xấu hổ.

cô với Lâm Thanh Khải vốn à người xa lạ, lần này như vậy, anh lại biết cô thích anh, vậy mà cô vẫn để xảy ra loại sự tình này. Thật là lá gan quá lớn rồi.Cô không biết sau này sẽ đối mặt với anh như thế nào nữa.

Lúng túng một lúc, cô mở miệng: "Tôi... tôi đi trước đây."

Khuôn mặt của Lâm Thanh Khải khuất sau làn khói thuốc, không thể nhìn thấy rõ được nét mặt của anh. Anh không nói gì, Tương Linh cũng không đoán ra được ý tứ của anh. Dù sao thì đến tên của cô anh cũng chưa biết, sau khi đi khỏi cái hòng học này, sẽ lại tiếp tục làm người xa lạ.

Cô đứng lên, xoay người đi ra.

"Chờ đã." ngón tay thon dài của Lâm Thanh Khải lười biếng vươn ra nắm lấy tay cô từ phía sau.

Trong lòng Tương Linh run lên, Anh cầm lấy chiếc quần lót ướt đãm trong tay cô, hỏi như tự sự:"Thứ này... cô định mang đi đâu?"

Tương Linh bị anh hỏi. Trong đầu suy nghĩ một lát, lại có tật giật mình nên thấy ném đi đâu cũng không ổn. Chỉ có thể cứng nhắc cầm trong tay như thế.

"Không biết." cô nhỏ giọng nói.

Lâm Thanh Khải cười cười: "Cô sợ có ai đó nhận ra thứ này là của cô đúng không?"

Tương Linh giương mắt nhìn anh, anh nhanh chóng cúi đầu, mím môi.

Lâm Thanh Khải cảm thấy hơi có lỗi không nói gì, tùy tiện dùng hai đầu ngón tay kẹp chiếc quần lót đi về phía thùng rác, ném vào.

Tương Linh mở to hai mắt: "Đây là phòng học."

"Phòng học thì sao? Cô không được bị tôi làm cho phun nước?" Lâm Thanh Khải không chút để tâm cười. Anh phủi phủi tay, nhìn cô: "Sau này tôi vẫn sẽ tiếp tục thao cô tại phòng học."

Nghe anh nói xong, cô thật sự nóng bừng mặt.

Tối đó về nhà, cô ngủ một giấc. Trong mơ cô thấy bị anh đè lên tường phía sau phòng học mà làm, Gốc côn thịt thô cứng kia mãnh liệt ra vào bên trong thân thể. cô rên rỉ rất lợi hại, Lâm Thanh Khải cúi đầu hôn cô, quần áo sớm bị xé rách, thân thể cô hoàn toàn lõa lồ trước mặt anh, đầu lưỡi ấm nóng liếm mút vòng quanh vú.

Tương Linh tỉnh giật từ trong mơ.

Ngớ ra một hồi lâu, nhất thời không rõ rốt cuộc có phải là mình đã rên rỉ thật hay không. Cô nín thở để ý ký túc xá đang yên tĩnh, bạn cùng phòng đều đã ngủ say với những hơi thở đều đặn, mới yên tâm thở phào. Cẩn thận đưa tay vào trong chăn, sờ sờ quần lót, quả nhiên là đã ướt rồi.

Thật khó chịu.

Tương Linh vùi mặt vào gối, cô nhớ tới nam sinh tán tỉnh cô bạn cùng lớp hôm quay về môn thể dục đó, Lúc đấy cô chỉ cảm thấy cậu ta thật bỉ ổi, rõ ràng là Lâm Thanh Khải còn làm chuyện quá đáng hơn cả cậu ta.

Ngày hôm sau tan học, cô cùng với cô bạn cùng bàn đi mua đồ ăn vặt, từ xa nhìn thấy Lâm Thanh Khải đang đứng với một đám nam sinh khác ở quầy bán đồ ăn vặt. Hôm nay anh mặc bồ đồ lông cừu màu xám nhạt, cao hơn mọi người xung quanh nửa cái đầu, khí chất thanh thuần xuất chúng.

"Sao vậy?" cô bạn cùng bàn nghi ngờ hỏi.

Tương Linh nói qua loa: "Tớ không đi nữa, tớ chờ cậu ở cầu thang này." CÔ hơi trốn về phía trong cầu thang một chút.

Sau đó hai ngày, cô nhất quyết tránh mặt anh. Ngày hôm đó, Lâm Thanh Khải rõ ràng nhớ kỹ sđt của cô, nhưng anh lại không đi tìm cô.

Liền như vậy qua một thời gian, trời cũng trở nên nóng nực.

Có tiết giữa tự học, cô đang làm bài tập toán thì điện thoại đột nhiên vang lên. Có tin nhắn tới: "Tới sân bóng rổ."

Tương Linh không để tên danh Lâm Thanh Khải, đối với dãy số phía trước giống hệt nhau cô khá dễ nhớ, do dự hơn mười phút. Một loại kích thích lại bắt đầu phát tán, tràn ra. Cô cảm nhận được sự nguy hiểm, nhưng lại càng muốn đi.

Cô nhắn trả lời: "đợi tôi năm phút nữa."

Có tin nhắn đến, chỉ mỗi một chữ: "ừm."

Ánh nắng giữa trưa nóng rực, như muốn đốt cháy tất cả.

Tương Linh đi tới sân bóng rổ, Lâm Thanh Khải đang ở đường biên cầm lấy áo lau mồ hôi, đôi chân dài rộng, mái tóc đen nhánh bị ẩm ướt bởi mồ hôi, bên hông lộ ra một mảnh cơ bụng.

Anh dường như cảm nhận được ánh mắt của Tương Linh, nghiêng đầu nhìn.

Dù đã chuẩn bị trước tâm lý, nhưng lúc hai mắt chạm nhau, Tương Linh liền trở nên căng thẳng. Cô mân mê gấu áo, đứng yên ở đó chờ anh đi tới.

Những nam sinh ở trên sân bắt đầu chú ý tới, đồng loạt cười ồ ồ vang lên, có người còn hét lên: "Anh, đừng đi, ở lại chơi thêm tý nữa."

Lâm Thanh Khải bắt được quả bóng được ném qua, cũng không có phản ứng lại, cổ tay nhấc lên, đập bóng trở về.

"Uống nước không?" Anh hói Tương Linh.

Tương Linh lúng ta lúng túng gật đầu, Hai người hướng đi tới quầy bán quà vặt, đám người phía sau xa xa vang lên tiếng huýt sáo.

Lâm Thanh Khải cầm hai chai nước ướp đá, kéo Tương Linh đi ra phía sau vườn trường.

Dọc đường đi anh không nói câu gì, Tương Linh đi theo phía sau, tim nhảy thình thịch tới cổ họng, trước kia cô có nghe đồn rằng buổi tối có rất nhiều cặp đôi ra đây hẹn hò hôn môi gì đó, nhưng bây giờ đang là ban ngày...

Ánh mặt trời chen qua khe lá, loang lổ rơi trên mặt đất, giữa không trung những hạt bụi bay bay.

Hai người đi vào rất sâu phía trong rừng, Lâm Thanh Khải đột ngột kéo quần áo của cô, bàn tay hướng lên trên cầm lấy bầu ngực của cô.

"Lạnh..." Tương Linh tựa lưng lên thân cây phía sau, tế bào toàn thân đều đã dựng thẳng lên. Tay anh nắm lấy bầu ngực thật lâu, ngón tay đều lạnh như băng.

Lâm Thanh Khải xoa nắn nhũ hoa non mịn, trên khuôn mặt có rất nhiều biếu tình biến hóa. Một lát sau, anh mới trầm thấp hỏi: "Người khác bóp ngực cô như vậy, cô cũng ngoan ngoãn như thế này sao?"

Tương Linh nóng mặt, mím môi lắc đầu.

Khóe môi Lâm Thanh Khải cong lên, ngón tay gia tăng lực đạo. Thịt mềm tràn đầy giữa các ngón tay, Tương Linh cụp mi: "Hơi đau..."

"Đau ở đâu?" Lâm Thanh Khải biết rõ còn hỏi.

Tương Linh nhìn anh, vẻ mặt cực kỳ đáng thương.

"Vú cô đau sao?" trong mắt Lâm Thanh Khải tràn ngập dục niệm. Thấy cô đỏ mặt gật đầu, anh thấp giọng: "Cho tôi liếm không?"

Anh tốc váy áo của cô lên, Tương Linh sợ hãi: "SẼ có người thấy mất."

"Không có ai cả." Lâm Thanh Khải chẳng hề mảy may.

Hai cổ tay Tương Linh bị anh dùng một tay cầm lấy đặt trên đỉnh đầu nơi thân cây phía sau: Lần trước chỉ sờ vài cái mà đã chảy nước, nếu liếm thì cô sẽ càng thoải mái hơn đấy."

Cô gái chưa từng biết mùi đời bị phơi bày nửa thân trên ngoài không khí, Chiếc vú trắng nõn in vào trong mắt. Đầu nhũ hồng nhạt kích thích thị giác, run rẩy tiến tới. Ánh mắt Lâm Thanh Khải cực kì u ám, há miệng ngậm chặt bên trái vào trong miệng.

Loading...

Xem tiếp: Chương 6: Thật Mềm

Loading...