Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Ngân Dực Liệp Thủ Hệ Liệt Quyển 5 - Chương 62: Thử Tình Khả Đãi

Chương trước: Quyển 5 - Chương 61



PHẦN 01

Editor: Maikari

Beta: Kaori0kawa

Lăng Tử Hàn nằm ở trên giường, nhìn Vệ Thiên Vũ từ phòng tắm đi ra, mở tủ quần áo thay đồ.

Cậu mới xuất viện không lâu, tuy vết thương đã lành, nhưng thân thể vẫn còn hơi suy yếu, thường hay mệt, sáng sẽ nằm nướng 1 hồi, dù sao cũng không có việc gì để làm.

Hiện tại tuy cậu đã xuất ngũ, đã được triệu hồi thủ tục về lại Bộ Quốc An, nhưng cũng đồng thời trình ra hồ sơ bệnh án của bệnh viện nên trong quá trình xử lý thủ tục được phép nghỉ 1 tháng trị liệu. Lăng Nghị, Đồng Duyệt cùng đồng nhất ý kiến, để cậu nằm ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, công việc thì từ từ.

Vệ Thiên Vũ vẫn bận rộn, công việc mà anh phải phụ trách càng lúc càng nhiều, mỗi ngày đi sớm về trễ, người gầy đi thấy rõ. Có người nói vì biểu hiện của anh trong lĩnh vực khoa học kỹ thuật, tin tức cùng tình báo vô cùng ưu tú, Bộ tin tức an toàn quốc gia cùng Bộ tổng tham tình báo đều muốn có được anh, nhưng cao tầng Quốc An tất nhiên cũng không buông anh ra được, đang có ý định thăng anh lên thành Phó bộ trưởng, đảm nhiệm tin tức tình báo, khoa học kỹ thuật cùng phương diện an toàn internet.

Anh là chuyên về kỹ thuật, bình thường ngoại trừ những hoạt động lớn ra, hầu như anh không mặc chính trang, hôm nay cũng vậy. Lăng Tử Hàn nhìn anh mặc áo sơmi cùng áo lông màu xám, mang quần jean, nhìn qua chẳng khác gì một tinh anh IT bên ngoài vậy, không khỏi cười lên.

Vệ Thiên Vũ đưa lưng về phía giường, nhưng vẫn thỉnh thoảng nhìn người trên giường từ chiếc gương. Thấy trên gương mặt gầy gò của cậu hiện lên nụ cười khoái trá, anh cũng hài lòng nở nụ cười.

Lăng Tử Hàn trêu ghẹo mà nói: “Em nghe được rất nhiều tin lề đường, người ngưỡng mộ anh xếp hàng thành dãy dài luôn rồi đó, người theo đuổi cũng quá giang chi tức rồi.”

“Nói vậy là cũng quá khoa trương rồi.” Vệ Thiên Vũ buồn cười. “Mấy tin lề đường không thể tin được đâu, em nghe từ đâu vậy?”

“Có nhiều người nói tự nhiên sẽ biết mà thôi.” Lăng Tử Hàn vui đùa nói. “Một người tài mạo song toàn như anh rất khó tìm, tất nhiên sẽ muốn tranh đoạt rồi.”

“Hình như anh cảm thấy em đang móc anh thì phải.” Vệ Thiên Vũ khoái trá đi tới bên giường, cúi người xuống hôn cậu.

Lăng Tử Hàn ôn nhu đáp lại anh.

Một lúc lâu, Vệ Thiên Vũ nâng người lên, cười nói: “Sắp tới sinh nhật em rồi, 30 tuổi, coi như là một sự kiện lớn rồi. Chúng ta mời một số bạn bè tới chúc mừng đi được không? Em muốn quà gì?”

Lăng Tử Hàn nhìn đường viền khuôn mặt rõ ràng của anh, đôi mắt hơi hơi phiếm lam nhìn mình tràn đầy tình yêu thương, cảm thấy anh đã gần 37 tuổi rồi, cũng nên có 1 đứa con, nhớ lại 6 năm qua hai người họ đi cùng 1 chặng đường khá dài, trong lòng nóng lên, thốt ra: “Chúng ta kết hôn đi.”

Vệ Thiên Vũ ngẩn ra, lập tức liền bị sự vui sướng như bài sơn đảo hải ập tới. Anh khó tin, nhìn người trước mặt mình, một lát mới nói: “Thật à? Là thật à?”

“Đương nhiên là thật.” Lăng Tử Hàn nghiêm túc nhấn mạnh. “Em đang nói thật đó. Thiên Vũ, chúng ta kết hôn đi.”

Vệ Thiên Vũ vừa muốn mở miệng đồng ý, bỗng nhiên nhớ tới hai đứa trẻ đang cấy nuôi trong bệnh viện, trong lòng chợt nhói lên. Anh do dự, không biết hiện tại có nên nói ra tất cả hay không. Tâm lý hiện tại của Lăng Tử Hàn giờ đã ổn rồi, hẳn sẽ không làm ra chuyện cực đoan gì. Nếu như cậu tức giận, vậy thì để cậu mắng mình vài câu cũng được.

Nhưng Lăng Tử Hàn hiểu lầm sự chần chờ của anh, lập tức nói rằng: “Em không muốn làm khó anh, nếu như anh chưa suy nghĩ xong, không cần phải quyết định gấp gáp.”

Nhưng Vệ Thiên Vũ nóng nảy, lập tức giải thích: “Tử Hàn, không phải như em nghĩ đâu, anh là … là …” Anh vốn chưa định nói bây giờ, có nên bàn trước với Đồng Duyệt cùng Lăng Nghị trước hay không, nhất thời không biết phải nói thế nào.

Lăng Tử Hàn mỉm cười, đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt của anh, ôn nhu mà nói: “Không có việc gì, anh không cần giải thích, em không có gì đâu. Giữa chúng ta không cần sự giải thích nào cả. Việc này cứ để sau đi, dù sao cũng không phải chuyện lớn. Tình cảm giữa hai người cũng không cần phải có 1 tờ giấy mới có thể gắn bó được.”

Vệ Thiên Vũ nhìn nét mặt thoải mái của cậu, nhịn không được hôn mạnh. Triền miên một hồi lâu lâu, anh thành khẩn mà nói: “Tử Hàn, anh yêu em, đây là chuyện vĩnh viễn sẽ không bao giờ thay đổi.”

“Em biết. Em cũng yêu anh.” Lăng Tử Hàn cười nói. “Được rồi, anh nhanh đi làm đi, nếu không sẽ muộn đó.”

Vệ Thiên Vũ vẫn lo lắng ôm cậu, còn đang do dự có nên nói ra hết mọi việc ra cho cậu ngay bây giờ hay không.

Lăng Tử Hàn đẩy đẩy anh: “Được rồi, đi thôi đi thôi.”

Vệ Thiên Vũ lúc này mới buông cậu ra.

Anh đi cùng với Đồng Duyệt. Đến gara của biệt thự, anh nhịn không được nói: “Thiếu chút nữa con đã nói hết cho Tử Hàn nghe rồi.”

Đồng Duyệt trầm mặc chốc lát, vững vàng mà nói: “Con hãy tự cân nhắc đi, dù con nói hay không nói thì chú cũng không phản đối.”

Vệ Thiên Vũ thở dài: “Con thật sự không biết nên nói hay không. Tính tình Tử Hàn chú cũng biết mà, con không sợ em ấy mắng con, con chỉ em ấy không nói câu gì, cũng không hề trách cứ con, nhưng lại tự làm tổn thương bản thân.”

“Đúng vậy. Không chỉ mình con sợ, mà chú cùng cha nó cũng đều lo lắng việc này.” Đồng Duyệt gật đầu, thở dài. “Hiện tại khó khăn lắm nó mới có chút khởi sắc, cả thân thể cùng tâm lý đều đang bình phục tích cực, chúng ta đều sợ vì chuyện này mà bệnh tình sẽ có triệu chứng xấu, như vậy rất phiền phức. Nếu như có chuyện bất ngờ gì, thật khiến cho chú hối hận không kịp.”

Vệ Thiên Vũ nghe hắn nói xong, trong lòng đã định. Anh tình nguyện tạm thời không thể cùng người mình yêu kết hôn, tình nguyện bị hiểu lầm, cũng không muốn cậu xảy ra chuyện gì.

Nụ cười trên mặt Lăng Tử Hàn dần biến mất. Cậu nằm ở trên giường, nghe xe Vệ Thiên Vũ cùng Đồng Duyệt lần lượt chạy đi, lập tức đi xa, nhất thời không hề cử động.

Hiện tại đã trung tuần tháng 2, khí trời đang ấm dần lên. Dưới ánh nắng, vườn mai chung quanh biệt thự bọn họ không còn hoa nữa, những cành cây vươn lên đầy sức lực mang lại một ý thơ.

Lăng Tử Hàn ăn xong điểm tâm liền tản bộ. Em trai Đồng Húc của cậu hiện tại chỉ mới nửa tuổi, đang ngủ trong phòng, có bảo mẫu được họ mời tới chăm sóc riêng, không cần người làm anh như cậu phải bận tâm. Cậu liền nhàn nhã bước trong khu vườn rộng lớn.

Trước đây, khi Lăng Nghị còn là phó bộ trưởng, trong đại viện này còn có thêm 2 viên chức thuộc phó bộ trưởng các bộ và uỷ ban trung ương, nhưng từ khi ông được thăng làm bộ trưởng thì 2 viên chức này lần lượt được điều ra bên ngoài đảm nhiệm phó tỉnh trưởng, mà bộ môn cũng không sắp xếp những viên chức mới tới đến ở, mà người khác cũng không muốn ở cùng với ông trong 1 đại viện. Dù thế nào, một nhân vật kiệt xuất trong tình báo cũng sẽ khiến người khác có một cảm giác không an toàn khá mạnh, nghĩ trước mặt ông, toàn bộ bí mật của mình đều sẽ bị phơi bày ra ánh sáng.

Sau khi Lăng Nghị đảm nhiệm chủ tịch Uỷ Ban Quốc Gia An Toàn, dựa theo cấp bậc của ông thì sẽ được dời sang 1 nơi khác, diện tích lớn hơn, cách bài trí cũng hiện đại hơn, nhưng ông xin miễn, nói là ở đây đã quen rồi, cũng không có thời gian cùng tinh lực dọn nhà, bộ môn đó tất nhiên cũng tôn trọng ý kiến của ông.

Hiện tại, trong đại viện này ngoài ra một nhà bọn họ ra, thì toàn bộ đều là nhân viên bảo vệ cùng hậu cần, những người này đều tiếp thu huấn luyện quá nghiêm khắc, luôn qua lại làm nhiệm vụ, cho nên trong trong viện luôn luôn an tĩnh, mấy chú chim nhỏ thường là khách quen thuộc ở đây. Trong viện có 1 bãi cỏ rộng, suốt năm luôn xanh, vườn hoa một năm tứ quý đều có hoa tươi nở rộ, trong không khí sạch sẽ luôn nhàn nhạt hương thơm thoang thoảng, bước chậm trong đó thật sự là vui vẻ thoải mái.

Lăng Tử Hàn chậm rãi đi dưới ánh nắng, chậm rãi hô hấp, có thể cảm thấy phiền muộn ở chỗ sâu trong mơ hồ dần dần hòa tan, cũng cảm thấy thoải mái.

Bỗng nhiên, cậu nghe tiếng điện thoại di động vang lên. Đây là số điện thoại di động bình thường, cậu sẽ cho những người bạn không biết thân phận thật của cậu dãy số này. Nhìn số trên màn hình, cậu liền cười nhấn nút trò chuyện.

Khuôn mặt Lâm Tĩnh mỉm cười xuất hiện màn hình: “Này, Lăng phó.”

“Lâm đại.” Lăng Tử Hàn cũng hài lòng cười rộ lên.

Lâm Tĩnh nhìn thấy cậu đang ở bên ngoài, hiển nhiên thân thể hồi phục hơn rồi, liền nói thẳng: “Lăng phó, tôi đang ở Bắc Kinh, cậu có thể ra đây không?”

“Đương nhiên có thể.” Lăng Tử Hàn lập tức gật đầu. “Anh đang ở đâu?”

Lâm Tĩnh nói số phòng cùng khách sạn nơi hắn đang ở. Lăng Tử Hàn biết đó là một khách sạn kinh doanh theo chuỗi ở khắp nước, liền nói: “Được, nửa tiếng nữa tôi tới.”

Cậu cúp máy, trở lại lấy ví tiền, rồi đến gara thử máy xe mình. Dù cho cậu không ở nhà thì người trong nhà vẫn lưu ý giữ gìn bảo dưỡng chiếc xe này khá tốt, hiện tại tình trạng rất tốt. Cậu vui vẻ lái xe chạy thẳng đến khách sạn kia.

Do đang nghỉ phép nên Lâm Tĩnh không có mặc quân trang. Trong phòng hệ thống sưởi hơi đang mở, hắn chỉ mặc một chiếc áo lông dê cọc tay màu thủy ngân bên ngoài áo sơmi, một bộ trang phục đơn giản lại khiến hắn đẹp một cách kỳ lạ, vừa nhu hòa vừa hào hứng, khiến người ta vừa nhìn sẽ nhất kiến khuynh tâm.

Lăng Tử Hàn nhìn Lâm Tĩnh mở cửa, trong mắt lập tức xuất hiện thần tình tán thưởng.

Lâm Tĩnh nhiệt tình mời cậu vào cửa, mời cậu ngồi xuống rồi rót cho cậu 1 ly nước, lúc này mới cẩn thận đánh giá cậu.

Lăng Tử Hàn cởi áo khoác, nhìn gian phòng, lập tức hỏi hắn: “Ở Bắc Kinh trong bao lâu?”

“Tôi có nửa tháng nghỉ phép.” Lâm Tĩnh mỉm cười. “Nếu như trong đội không có tình huống khẩn cấp thì tôi sẽ ở chỗ này 2 tuần.”

“À, thì ra là nghỉ phép.” Lăng Tử Hàn cười nói. “Tới Bắc Kinh chơi à?”

Lâm Tĩnh lắc đầu: “Bắc Kinh tôi cũng biết rành rồi, muốn chơi cũng không chơi ở đây. Tôi đến thăm cậu.”

Lăng Tử Hàn cảm thấy bất ngờ, lập tức liền hiểu rõ. Cậu cười nhìn Lâm Tĩnh, ôn hòa mà nói: “Tôi vừa lúc cũng đang nghỉ ngơi tịnh dưỡng, có thể cùng anh đi khắp nơi chơi 1 chút.”

Lâm Tĩnh vốn không hề mong đến đây cậu sẽ bồi mình đi chơi, thầm nghĩ ở đây có thể thấy cậu cũng tốt rồi, lúc này nghe cậu nói vậy, không khỏi vui mừng: “Vậy thật tốt quá. Thế nhưng, cậu không cần cố gắng quá, chúng ta cứ chơi ở Bắc Kinh luôn đi.”

“Được.” Lăng Tử Hàn nhìn căn phòng 1 chút, tự nhiên mà nói. “Lâm đại, nếu không phải đi công tác thì đừng ở khách sạn. Tôi có 1 phòng ghép, hiện tại không ở, anh cứ ở đó đi.”

“Tôi có thể yêu cầu trước 1 việc được không?” Nét mặt Lâm Tĩnh nghiêm trang.

Lăng Tử Hàn lập tức gật đầu: “Anh cứ nói.”

“Gọi tên tôi đi.” Lâm Tĩnh rất kiên quyết, không giống như là trưng cầu ý kiến, mà mang lại 1 cảm giác thiên kinh địa nghĩa.

Lăng Tử Hàn nở nụ cười: “Được, anh cũng vậy đi. Hiện tại chúng ta không phải đồng nghiệp, mà là bạn.”

Lâm Tĩnh cao hứng đứng dậy, sảng khoái nói: “Nếu là bạn, thì nghe cậu vậy, tôi đi trả phòng.”

Hắn chỉ mang theo hai bộ quần áo, laptop quân dụng quân đội cấp cùng vật dùng hằng ngày cũng chỉ là cái máy tính, bỏ vào 1 cái valy nhỏ liền xong hết. Hắn không để Lăng Tử Hàn mang gì cả, mặc áo ba-đờ-xuy cùng cậu xuống lầu.

HẾT PHẦN 01

Mục lục

PHẦN 02

Editor: Maikari

Beta: Kaori0kawa

Lăng Tử Hàn lái xe, đưa hắn về Long Quan.

Lúc cậu ở Tân Cương thì phòng đó vẫn có Vệ Thiên Vũ ở, kể từ khi cậu xuất viện về Mai Uyển thì Vệ Thiên Vũ tự nhiên cũng chuyển chỗ theo cậu. Bất quá, tuy rằng ở đây không ai ở, nhưng nhìn qua vẫn sáng sủa sạch sẽ, ngay ngắn rõ ràng, thiết bị phương tiện đầy đủ hết, đơn giản mà thực dụng, nhỏ nhưng rất thư thích.

Lâm Tĩnh nhìn một chút rồi hỏi cậu: “Còn cậu ở đâu?”

“Lúc tôi xuất viện thì bị ba buộc phải về nhà ở.” Lăng Tử Hàn thành thật nói. “Bọn họ muốn tôi ở nhà, coi như tiện để canh tôi uống thuốc ăn uống đầy đủ, nói chung, không có tự do gì cả, rất là chán.”

Lâm Tĩnh cười rộ lên: “Đúng, tôi cũng nghĩ như họ, nên vậy mới tốt.”

Lăng Tử Hàn bất đắc dĩ lắc đầu, lập tức cẩn thận tỉ mỉ chuyển tư liệu sinh vật phân biệt của hắn vào máy vi tính, để sau này hắn tự vào cửa, sau đó giới thiệu cho hắn kết cấu trong phòng cùng cách sử dụng các thiết bị. Lâm Tĩnh nhìn dáng cười trên mặt cậu, nghe giọng nói ôn hòa của cậu, cảm thấy cậu đã khỏe mạnh, không khỏi cảm thấy vui mừng.

Nói xong, Lăng Tử Hàn quay đầu nhìn về phía hắn, cười nói: “Tủ lạnh cũng không có gì cả, chúng ta ra ngoài ăn đi.”

Lâm Tĩnh gật đầu: “Được.”

Rất nhanh, Lăng Tử Hàn phát hiện, thái độ Lâm Tĩnh lần này cùng lúc ở Tân Cương y như hai người khác nhau vậy, dù cậu ra ý kiến gì, Lâm Tĩnh đều có thể cười nói “Được.”. Được vài lần, Lăng Tử Hàn cười lắc đầu: “Lâm Tĩnh, anh không thể cái gì cũng nghe tôi được, anh muốn gì cứ nói đi, chỉ cần không phải có trên trời không có ở đất thì làm cũng dễ mà.”

Lâm Tĩnh yêu quý nhìn cậu, trêu chọc mà nói: “Tôi thật sự không có ý kiến gì cả. Tôi ở quân đội hơn 10 năm, lại ở Tân Cương, nên ở thành thị là một tên nhà quê. Hiện tại nội địa lưu hành cái gì, cái gì tốt tôi hoàn toàn không biết. Hơn nữa, cậu là thái tử gia đại danh đỉnh đỉnh, là một Lăng đại công tử nổi tiếng, về mặt sống phóng túng tất nhiên tôi phải nghe cậu rồi.”

Lăng Tử Hàn nghe được cười ra tiếng: “Lúc này tôi hiểu được rồi, gì mà tới Bắc Kinh thăm tôi chứ? Anh là tới xử lý tôi mới đúng.”

“Cũng không khác cho lắm.” Nụ cười Lâm Tĩnh phút chốc tiêu thất, hai đôi mắt đen láy ngưng thần nhìn cậu. “Tử Hàn, vì sao cậu lại xuất ngũ? Hiện tại vết thương cậu đã lành, sức khỏe cũng khá tốt, tuy rằng hơi yếu, nhưng so với lúc cậu mới tới đội thì giờ khỏe hơn hẳn rồi, hoàn toàn có thể tiếp tục làm quân nhân. Tôi hoàn toàn không hiểu được lý do mà cậu muốn rời khỏi. Cậu không phải người sợ khổ sợ chết, rốt cuộc là vì sao?”

Lăng Tử Hàn mỉm cười, ôn hòa mà nói: “Lâm Tĩnh, tôi thực sự không thích hợp làm quân nhân bộ đội đặc chủng, dù là văn chức trong quân đội tôi cũng không hiểu rõ hết. Từ nội tâm thì tôi không thích sự quản thúc trong quân đội. Nói thẳng ra tôi là một người thích tản mạn, trong quân đội ở lâu như vậy, với tôi mà nói là một sự chịu đựng cực hạn rồi. Chuyện này hoàn toàn không có quan hệ gì tới vết thương của tôi cả. Cái gọi là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, anh cần gì nhất định phải ép buộc tôi chứ?”

Nghe được câu cuối, Lâm Tĩnh lập tức quyết định buông tha: “Được rồi, Tử Hàn, nếu như cậu nói tiếp tục làm quân nhân sẽ khiến cậu không vui, tôi sẽ không kiên trì nữa. Chỉ là, thực sự đáng tiếc, tôi còn muốn sau này cùng cậu kề vai chiến đấu.”

Lăng Tử Hàn đem chén canh móng heo đặt trước mặt hắn: “Làm bạn không tốt sao?”

Lâm Tĩnh nhìn cậu, khe khẽ thở dài, lập tức chấn tác tinh thần, rộng rãi cười rộ lên: “Đúng, làm bạn cũng tốt.”

Hai người vô cùng cao hứng cơm nước xong, Lăng Tử Hàn nhìn đồng hồ một chút, đề nghị: “Thời gian còn sớm, nếu được chúng ta đi tham quan vườn Minh Viên (1) hay Di Hòa Viên (2) gì đó đi, được không?”

“Cậu đang định hướng dẫn du lịch ở Bắc Kinh sao?” Lâm Tĩnh ách nhiên thất tiếu. “Trước đây khi còn đi học, những nơi này tôi đều đi qua rồi, sợ rằng tôi đến cả những nơi mà người Bắc Kinh các cậu còn không biết nữa đó.”

“À …” Bạn Lăng Tử Hàn rất ít, nhưng toàn là những người sinh trưởng từ nhỏ ở Bắc Kinh, nhất thời nghĩ không ra nên dẫn hắn đi đâu chơi mới tốt. “Hay chúng ta đi tắm nước nóng đi, giờ đi cũng tốt.”

Lâm Tĩnh nhìn khuôn mặt khó xử của cậu, cười đến ngửa tới ngửa lui: “Quên đi, quên đi, cậu không cần phiền vụ này đâu. Chúng ta cứ về nhà uống trà, không thì đi xem phim cũng được.”

Đề nghị này cũng tốt, Lăng Tử Hàn lập tức gật đầu. Chờ cơm nước xong, hai người hăng hái bừng bừng chạy đến rạp, chọn vé một bộ phim chiến tranh của Mỹ.

Mười lăm Tháng giêng đã qua, tất cả mọi người đều đang đi làm, ban ngày ở rạp chiếu cũng khá ít người. Lâm Tĩnh giành trả tiền hai vé phim, cùng Lăng Tử Hàn ngồi xuống ghế ngay rạp đang chiếu.

Mới vừa ngồi xuống không lâu sau, hắn chợt đứng dậy, Lăng Tử Hàn chẳng biết hắn muốn làm gì, cũng sẽ không hỏi, chỉ là an tĩnh ngồi ở trên ghế chờ. Một lát sau, Lâm Tĩnh đi đến, một người cao to oai hùng như hắn mà trên tay lại cầm bắp rang, một tay cầm trà sữa ấm.

Lăng Tử Hàn mở to hai mắt, nhìn hắn ngồi bên cạnh, đưa bắp rang qua cho cậu, bật cười.

Lâm Tĩnh cũng cười, có vẻ khoái trá: “Cậu đừng có cười, trước đây chưa từng hưởng thụ cảm giác này sao?”

“Không có.” Lăng Tử Hàn cười tiếp nhận bắp rang, bỏ vào trong miệng. Một mùi bắp cùng bơ hòa vào nhau lập tức khuếch tán ngay đầu lưỡi.

“Đúng vậy, tôi cũng nghĩ vậy.” Lâm Tĩnh cười, nhếch mi. “Vây cá bào ngư chắc cậu ăn đến ngán luôn rồi, nhưng thứ này hơn nửa là cậu chưa từng ăn qua.”

Trong lòng Lâm Tĩnh, chưa từng bao giờ nghĩ đến bản thân mình tuấn mỹ cỡ nào phiêu lượng cỡ nào, cho dù truyền thông hay người khác có nói, thì hắn cũng cười nhạt, nhưng hoàn toàn không hề để ý, từng nhất cử nhất động của hắn có thể suất khí cỡ nào. Lăng Tử Hàn nhìn khuôn mặt trước mắt mình, quả thật như đang thưởng thức 1 bức tranh chân dung hoàn mỹ.

Đang khi nói chuyện, đèn đuốc sáng trưng đột nhiên tắt, sau đó màn ảnh rộng sáng lên.

Đây là một bộ phim bom tấn của Hollywood đang được trình chiếu khắp toàn cầu, nguyên bản tiếng Anh có phụ đề tiếng Trung, rất hay. Bối cảnh phát sinh trong phim là thật, mấy năm trước quân đội Mỹ đã phái bộ đội đặc chủng thực hiện một hành động có tiếng vang dội ở Nam Mỹ, hành động này đã được quay chụp lại để làm tư liệu về sau. Âm nhạc hòa cùng với những trận đấu súng, còn không có không ít máu cùng người chết, nhìn qua thật sự là kinh tâm động phách.

Lâm Tĩnh vừa xem vừa cầm trà sữa trên tay, chờ ly nước nóng hổi chuyển sang âm ấm mới đưa qua, lấy tay huých nhẹ vào tay Lăng Tử Hàn. Lăng Tử Hàn liền tiếp nhận, há mồm ngậm ống hút, chậm rãi hút 1 ngụm, mạch hương cùng vị sữa đậm đà từ yết hầu chảy xuống dạ dày, khiến cậu cảm giác đặc biệt ấm áp.

Lâm Tĩnh thấy bộ đội trên màn hình chuẩn bị xuất quân, nhịn không được nghiêng đầu qua bên cạnh, nhỏ giọng nói: “Phim của bên Mỹ giống thật quá. Cậu xem vũ khí của họ xem, đó chính là thứ vừa trang bị cho du kỵ binh của họ cách đây không lâu, quả thật nhìn đã ghiền mà.”

“Đúng vậy.” Lăng Tử Hàn cười biểu thị tán thành. “Phim của Mỹ quả thật rất tốt, xác thực là đứng nhất thế giới.”

Lâm Tĩnh hăng hái bừng bừng, nhất là lúc bộ đội đặc chủng Mỹ dùng phi cơ trực thăng đến địa điểm dự định, lập tức đổ bộ, sau đó xuyên qua rừng rậm hướng về phía mục tiêu, phát sinh chiến đấu kịch liệt, hắn mi phi sắc vũ, cao hứng cực kỳ.

Sau khi xem xong thì hắn vẫn chưa hết cao hứng, kích động nói với Lăng Tử Hàn: “Này, tôi muốn đi mua đĩa phim này.”

“Được.” Lăng Tử Hàn hài lòng cười, dẫn hắn đến tiệm đĩa trong thành phố.

Nơi này bày bán hơn 50 bộ phim điện ảnh tiêu thụ đợt cuối, có không ít người đang chọn phim điện ảnh. Lâm Tĩnh thấy tựa đề phim này trên màn hình, liền bỏ nó vào trong giỏ, sau đó lại đi tìm tiếp một loạt phim chiến tranh, hành động, bắn nhau. Lăng Tử Hàn đứng ở bên cạnh hắn, cùng hắn nhìn mấy dòng giới thiệu phim rồi bình luận. Hai người thương lượng, nhiều lần nghiên cứu, sau đó chọn những phim đáng mua, sau đó mới đến quầy thu ngân.

Lăng Tử Hàn tới trước một bước, trực tiếp đưa thẻ tín dụng ra cho nhân viên thu ngân. Cô gái thu ngân mặc đồng phục nhìn hai người đàn ông đẹp trai trước mặt, sau đó nhìn giỏ hàng trên máy tính, liền cười nói: Chúng tôi có một phần khuyến mãi nhân dịp tình nhân, có đĩa của các bộ phim tình cảm kinh điển trong vòng 100 năm nay, ưu đãi 7%, hai vị có muốn xem thử không?”

Lăng Tử Hàn cùng Lâm Tĩnh, lúc này mới ý thức được hôm nay là lễ tình nhân phương tây. Hai người vốn dĩ trong cuộc sống hằng ngày cũng là người hiền hòa, vốn không tính toán, cũng không muốn cô gái này không vui, liền gật đầu: “Được, chúng tôi lấy.”

Cô gái vui mừng, liền đặt mua bộ phim đặc biệt 《 Tinh Tuyển Ái Tình Trăm Năm 》 bỏ vào giỏ, dùng tín dụng của Lăng Tử Hàn thanh toán, sau đó lần lượt theo trình tự xử lý giỏ hàng của họ. Một phút đồng hồ sau, bọn họ nhận được một USB trong đó có tất cả những phim mà họ chọn.

Lâm Tĩnh đưa tay tiếp nhận, nhưng Lăng Tử Hàn đã cầm lấy trước, bỏ vào cái túi giữ thẻ, cất vào túi của mình.

Đương nhiên Lâm Tĩnh không tranh với cậu, cười cùng cậu đi ra khỏi tiệm, mới thấy trời đã tối. Hắn nhìn đồng hồ, nói: “Có chút không quen, ở Tân Cương đâu có tối sớm như vậy.”

“Phải, 4h chiều ở đây mặt trời đã về tây rồi.” Lăng Tử Hàn gật đầu. “Kỳ thực, tôi mới vừa ở Tân Cương về, cũng có chút không quen.”

“Thật à? Thấy không ra vụ này đó nha.” Lâm Tĩnh nghĩ rồi cười nói. “Khi đó cậu đúng là lợi hại, rõ ràng chống đỡ không được những vẫn muốn gắng gượng, dù các quân sĩ ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng đã công nhận cậu rồi.”

“Tôi đâu có được vậy chứ.” Lăng Tử Hàn cười khẽ. “Kỳ thực tôi luôn luôn không cầu hữu công, đãn cầu vô quá.” (không mong lập được công, chỉ mong không sai lầm)

“Đây là khiêm tốn.” Lâm Tĩnh xoắn tay áo lên.

Lăng Tử Hàn lắc đầu.

Hai người sóng vai cùng đi, cảm giác rất vui.

HẾT PHẦN 02

Mục lục

(1) Viên Minh Viên: ban đầu được gọi là Ngự Viên, là một tổ hợp các cung điện và vường nằm cách thành Bắc Kinh 8 km về phía tây bắc, được xây vào thế kỷ 18 và đầu thế kỷ 19, là nơi các hoàng đế của nhà Thanh ở và cai quản triều chính.

Nguồn: http://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%C3%AAnMinhVi%C3%AAn

(2) Di Hòa Viên (tiếng Trung: 颐和园/頤和園 bính âm: Yíhé Yuán), hay cung điện mùa hè – là một cung điện được xây dựng từ thời nhà Thanh, nằm cách Bắc Kinh 15 km về hướng tây bắc. Di Hòa Viên (nghĩa đen là “vườn nuôi dưỡng sự ôn hòa”) đến nay vẫn còn được bảo tồn tốt. Nơi đây nổi tiếng về nghệ thuật hoa viên truyền thống của Trung Quốc.

Nguồn: http://vi.wikipedia.org/wiki/DiH%C3%B2aVi%C3%AAn

PHẦN 03

Editor: Maikari

Beta: Kaori0kawa

Cũng đã vào giờ tan tầm, con đường trở nên đông đúc hơn. Khắp nơi đều đang bày bán các mặt hàng, dịch vụ đặc biệt dành cho lễ tình nhân, dường như ngay cả trong không khí cũng tràn ngập khí tức ngọt ngào. Lâm Tĩnh cùng Lăng Tử Hàn đi bộ dọc trên con đường đầy người, nhưng hoàn toàn không có cảm giác gì. Hàng năm vào thời điểm này, quân đội, cảnh sát cùng Bộ Quốc An đều đang trong thời điểm bận rộn, vì để đảm bảo sau tết tết âm lịch sẽ không xảy ra chuyện gì lớn, để người ta có thể bình an đón mừng năm mới. Ngoại trừ tết âm lịch, ngày mồng một tháng năm cùng quốc khánh, thì đối với các ngày lễ khác bọn họ không thể khái niệm gì cả.

Lúc đi đến lộ khẩu, bỗng nhiên Lâm Tĩnh nhớ tới, lập tức thân thiết nói: “Cậu có cần về nhà nghỉ ngơi không? Theo tôi nãy giờ rồi, nhất định là mệt lắm.”

“Đâu có, không mệt.” Lăng Tử Hàn cười cười với hắn. “Mới ngồi 1 khoảng thời gian dài như vậy, đâu dễ mệt thế chứ?”

Lâm Tĩnh kiên trì: “Nhưng cậu vẫn nên uống thuốc trước đi, hay trở về đã, ngày mai lại gặp.”

“Anh không cần lo lắng, tôi có mang thuốc ở trên xe.” Lăng Tử Hàn cười nói. “Khó có dịp anh đến đây chơi, tôi tất nhiên phải tận tình địa chủ rồi.”

Lâm Tĩnh cười nói: “Tốt lắm, tôi liền khách tùy chủ.”

Vừa đến Long Quan, Lăng Tử Hàn trực tiếp vào thư phòng, từ trong túi trước lấy ra USB, để vào máy kiểm tra đo lường đặc biệt cẩn thận kiểm tra thực hư. Bên trong chiếc túi của cậu có một tầng cách ly đặc biệt, có thể chặn phần lớn thiết bị theo dõi trên thế giới. Tuy rằng việc bọn họ mua phim là đột xuất, nhưng cũng không thể khẳng định không có người không lợi dụng nó để gian lận. Cậu cẩn thận kiểm tra đo lường toàn diện, đến tận xác nhận tất cả bình thường, có thể sử dụng an toàn, lúc này mới yên tâm mà đặt USB trên bàn.

Dù là Lâm Tĩnh hay Lôi Hồng Phi, thì cũng không có sự cẩn thận tỉ mỉ này giống Lăng Tử Hàn, đây được coi là tình trạng trông gà hoá cuốc, vì cậu có thể hiểu được sự phát triển của khoa học kỹ thuật của phần lớn các tổ chức tình báo, nên biết có biết bao nhiêu cách thức với bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Nhiều năm qua, đối với phần lớn sự việc sự vật và con người, trong lòng cậu đều có bản năng hoài nghi. Cậu không bao giờ đơn giản tin tưởng bất luận cái gì, lại càng không tùy tiện tín nhiệm bất luận kẻ nào. Đối với thế giới này, cậu luôn như vậy, bảo trì cự ly chính là an toàn nhất.

Cho nên bạn bè của cậu rất ít, nhưng vì vậy mà càng thêm đặc biệt đáng quý, đối với những tình cảm phải trải qua biết bao trải nghiệm khó mà chịu nổi, thì cậu càng cảm nhận được sự quý giá của nó hơn người bình thường gấp mấy lần.

Nhìn USB, cậu bỗng nhiên nhớ tới Lâm Tĩnh cầm bắp rang cùng trà sữa, trên mặt hiện lên nụ cười vui vẻ.

Sau khi cậu đi vào thư phòng thì Lâm Tĩnh liền cởi áo ba-đờ-xuy, lấy máy vi tính của bản thân ra, lên trang mua bán online, đặt mua một đống nguyên vật liệu chế biến thức ăn cùng gia vị. 20′ sau, nhân viên công tác siêu thị lập tức chuyển đồ hắn mua tới nơi.

Lăng Tử Hàn đi ra thư phòng, Lâm Tĩnh đã bắt đầu nấu ăn trong nhà bếp. Cậu hiếu kỳ bước vào, phát hiện động tác cắt thịt của Lâm Tĩnh rất có nghề, không khỏi cười nói: ” Anh đúng là giỏi toàn diện mà. Lĩnh vực nào anh cũng giỏi như vậy thì người khác làm sao dám ngẩng mặt nhìn đời đây?”

“Thôi đi, tôi xuất thân từ quân ngũ mà. Chỉ cần làm quân binh thì ai mà không từng vào bếp chứ? Bao nhiêu năm cũng phải có được tay nghề chứ.” Lâm Tĩnh thoải mái mà cười nói, động tác nhanh nhẹn bận rộn trước bếp, khiến người ta nhìn đặc biệt đẹp mắt.

Lăng Tử Hàn cũng kéo tay áo qua hỗ trợ.

Hai người vừa làm vừa nói chuyện, Lăng Tử Hàn dần hỏi tình hình của quan binh của đại đội Dã Lang, Lâm Tĩnh liền kể lại tình hình của mọi người hiện giờ, con gái Lạc Thiên Thu đã ra đời, Lô Thiểu Hoa về nhà cưới vợ, còn có người thì chuyển nghề, còn có người thì từ chức, điều đến đội khác, mỗi người ở lại trong đại đội đều rất tốt, nhưng vẫn luôn nhớ tới phó đại đội trưởng như cậu.

“Nói thật, không hề nghĩ một người có thân thể yếu đuối như cậu lại mạnh mẽ đến vậy.” Lâm Tĩnh cười nói với cậu. “Rất giỏi.”

“Lúc đó là do tôi sĩ diện nên cố gắng.” Lăng Tử Hàn mỉm cười lắc đầu. “Nói thật, quả thật bị binh quân thủ hạ của anh chỉnh đốn dữ dội quá.”

“Ai kêu cậu không chịu bỏ cuộc?” Lâm Tĩnh nhịn không được cười. “Tất nhiên là phải bị đau khổ thể xác rồi.”

“Sao tôi phải bỏ cuộc?” Lăng Tử Hàn phản bác. “Tôi có thể yếu ớt nhút nhát, có thể tự mình đóng cửa không gặp người khác, nhưng nếu vậy mặt mũi cha tôi phải để đâu?”

“Nói vậy cũng đúng.” Lâm Tĩnh lập tức thừa nhận. “Lúc đó chúng tôi không biết cha cậu chính là Lăng chủ tịch, nhưng lúc đó cậu lại chẳng nói gì.”

Lăng Tử Hàn thuận miệng đã nói: “Là tôi vào quân đội, đề cập đến cha tôi làm gì?”

Lâm Tĩnh nhịn không được vỗ vỗ cậu, thành khẩn nói: “Cho nên tôi rất phục cậu.”

“Vậy thì không dám.” Lăng Tử Hàn cười đến hài lòng. “Tôi mới phục anh đó.”

“Cái này nếu không xem là không đánh nhau mới thành bạn thì cũng được xem là duyên phận của chúng ta.” Lâm Tĩnh tắt bếp, nhìn về phía người bên cạnh, ôn hòa nói. “Cậu nói phải không?”

“Đúng.” Lăng Tử Hàn hoàn toàn đồng ý.

Vừa làm vừa nói chuyện, hai người rất nhanh làm ra 4 món 1 canh, 2 mặn 2 chay, đều là chăm sóc đặc biệt.

Bọn họ ngồi vào đại sảnh, vừa ăn cơm vừa nói chuyện phiếm, Lâm Tĩnh nói đa phần đều là những chuyện liên quan đến quân sự, đặc biệt là những trận kinh điển của bộ đội đặc chủng nước ngoài, khi nói hắn liền mi phi sắc vũ, lại chứa đầy tình cảm, trong lúc miêu tả mang theo trêu đùa. Lăng Tử Hàn thấy hay, thỉnh thoảng bị hắn đùa liền cười ra tiếng.

Cơm nước xong, hai người hứng thú nói chuyện lảm nhảm, sau đó ngồi xuống sàn nhà, dựa vào sofa tiếp tục trò chuyện.

Một hồi lâu sau, Lâm Tĩnh đứng dậy lấy ra hộp trà, pha một bình trà, rót một ly, sau đó đặt xuống giữa hai người.

Lăng Tử Hàn nghe thấy được mùi hoa tràn ngập trong hương trà, nhưng nhất thời không nhớ nổi tên, liền hiếu kỳ, vừa quan sát vừa hỏi: “Đây là trà gì?”

“Bích Loa Xuân.” Lâm Tĩnh cầm lấy chén trà đưa cho cậu. “Lúc tôi đặt hàng trên online, thấy có một khoảng khuyến mãi cho tình nhân, gì mà Bích Loa Xuân “tịnh đế hoa khai”, thấy cũng ngạc nhiên, liền chọn mua.”

“Kỳ quái, đây không phải Bích Loa Xuân phổ thông, vị rất đặc biệt.” Lăng Tử Hàn nghe xong, lại quan sát chốc lát, nhịn không được uống một ngụm.

Lâm Tĩnh nghe cậu nói vậy, cũng hiếu kỳ, vội vã hỏi cậu: “Sao rồi?”

Lăng Tử Hàn ngậm lá trà trong miệng, cẩn thận nếm, sau đó mới nuốt xuống, lập tức cẩn thận nhớ lại. Cậu suy nghĩ một hồi, lắc đầu: “Thưởng không ra, dù sao cũng có hương hoa, cảm giác rất tốt, uống rất thoải mái.”

“À?” Lâm Tĩnh liền cầm lấy chén trà uống 1 ngụm. “Có một hương thơm nhẹ thoảng, bất quá tôi cũng không thưởng được. Chắc là giống hoa mới.”

“Ừ, hiện tại các món ăn không còn tinh khiết như trước nữa, đủ thứ hòa trộn vào, chúng ta không ngăn được dòng thay đổi này.” Lăng Tử Hàn vươn người ra, tựa người lên cái đệm sofa mềm mại, cười thoải mái.

Lâm Tĩnh nhìn nụ cười của cậu, có chút do dự, nhưng không muốn giả vờ nữa, liền nhắc nhở: “Hôm nay là lễ tình nhân, chẳng lẽ cậu không ở cùng người yêu à?”

“Anh ấy đang tăng ca, khuya mới về nhà.” Lăng Tử Hàn nhún vai. “Chúng tôi chưa bao giờ trải qua kỳ lễ nào cả.”

“À.” Lâm Tĩnh cười gật đầu. “Xem ra tình cảm rất ổn định rồi, sao lại chưa kết hôn? Tuổi của cậu cũng nên kết hôn rồi mà.”

Lăng Tử Hàn có chút hoang mang nhấp môi dưới, suy nghĩ một chút, liền nói với hắn: “Kỳ thực, sáng hôm nay tôi có cầu hôn anh ấy, nhưng, anh ấy lại do dự, tôi nghĩ, hay là chờ thêm thời gian nữa đã.”

“Thì ra cầu hôn bị từ chối nha, thật đáng thương.” Lâm Tĩnh cười nói. “Nguyên nhân gì vậy? Vì sao anh ta lại muốn từ chối 1 người như cậu chứ? Người tốt như cậu, người khác cầu còn không được.”

“Tôi có gì tốt chứ?” Lăng Tử Hàn ôn hòa mỉm cười. “Ngoại trừ có người cha tốt ra, bản thân có chút thông minh, thì cái gì cũng không có gì ưu điểm. Cơ thể thì luôn không khỏe, tính cách lại khó chịu, quả thật không phải người bạn đời tốt.”

“Sự đánh giá về bản thân của cậu chẳng có chút khách quan nào cả, hoàn toàn sai rồi.” Lâm Tĩnh cười lắc đầu. “Hai người bên nhau bao lâu rồi?”

Lăng Tử Hàn có chút cảm khái: “Đã 6 năm rồi.”

“6 năm? Lâu vậy sao? Vậy chắc đã hiểu rõ nhau rồi chứ?” Lâm Tĩnh như 1 người tri kỷ, nghiêm túc giúp cậu phân tích. “Vì sao anh ta không chịu kết hôn với cậu? Cậu hỏi thử chưa?”

“Đương nhiên tôi sẽ không hỏi.” Lăng Tử Hàn lý trí mà nói. “Anh ấy không muốn kết hôn, đây chính là đáp án, dù là lý do gì cũng không quan trọng nữa.”

“Cậu vậy không tốt tí nào.” Lâm Tĩnh không cho là đúng. “Nguyên nhân anh ta do dự có lẽ rất nhiều, ví dụ như thân phận địa vị của cha cậu, ví dụ như người nhà các cậu có sự cản trở nào đó, hoặc là trưởng bối nhà anh ta không đồng ý, hoặc do bản thân anh ta có vấn đề gì đó, nhưng không muốn nói làm cậu rối. Tôi nghĩ, cậu cần hỏi anh ta, nếu có vấn đề gì, hai người càng phải cùng nhau đối mặt mới tốt.”

Lăng Tử Hàn bị hắn nhắc, nhất thời tỉnh ngộ: “Đây đúng là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê. Anh nói rất đúng, tôi sẽ về cùng anh ấy nói chuyện.”

“Được đó.” Lâm Tĩnh cười gật đầu, không hề tiếp tục câu chuyện này nữa. “Được rồi, chúng ta xem phim thôi.”

Lăng Tử Hàn liền lấy USB ra, bỏ vào khe đọc trong điều khiển từ xa, sau đó nhấn phím. Màn hình TV Trên tường xuất hiện danh sách các phim trong USB.

Lâm Tĩnh nhìn một chút, rồi chọn 1 bộ phim chiến tranh.

Bọn họ cứ như vậy vừa nói chuyện phiếm vừa xem phim, Lăng Tử Hàn uống trà xong, cảm nhận qua 1 một thời gian dài mà lại không thấy xuất hiện bệnh trạng khó chịu như lúc trước nữa, liền cảm đảm hơn, tự mình ngâm trà uống tiếp. Lâm Tĩnh cũng không để ý, thấy cậu không có vấn đề gì thì để cậu tự ý.

Thời gian phi khoái qua đi, Lâm Tĩnh không hề buồn ngủ nhưng Lăng Tử Hàn có chút mệt nhọc.

Đây là nhà cậu, bên trong ấm áp xuân, bên người hương trà thoang thoảng, trò chuyện vui vẻ thật là tốt, còn có một người có khuôn mặt như họa kế bên, tất cả đều khiến cậu thả lỏng, hưởng thụ, vốn là một người thường thường mất ngủ như cậu cũng cảm giác được sự buồn ngủ.

Dần dần, mi mắt cậu hạ xuống, thân thể cũng chậm rãi ngã xuống.

Lâm Tĩnh liền hạ thấp âm thanh, lặng lẽ đứng dậy, từ phòng ngủ lấy chăn ra, sau đó ngồi bên người cậu, vươn một cánh tay đặt dưới thân cậu, sau đó không làm gì thêm nữa.

Qua một hồi lâu, Lăng Tử Hàn từng chút từng chút một, cuối cùng ngã xuống khuỷu tay hắn.

Hắn cẩn thận nhẹ nhàng ôm người thanh tú này vào lòng, sau đó đắp chăn cho cậu.

Lăng Tử Hàn ngủ rất say, cảm giác rất thoải mái, không bị động tác của hắn đánh thức.

Lâm Tĩnh nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc, nhìn lông mi thật dài của cậu đang nhu hòa khép lại, chiếc mũi thẳng cùng làn môi mỏng rất gợi cảm, mang lại một mê hoặc dịu dàng thắm thiết, dù không mạng mẽ nhưng lại kéo dài. Mái tóc đen mềm mại của cậu có chút ánh bạc, dưới ngọn đèn tỏa ra ngân quang, khiến trong lòng người ta phát sinh cảm giác tiếc thương.

Lâm Tĩnh ngừng lại, chậm rãi vươn người, đem đôi môi nhẹ nhàng đặt lên thái dương cậu.

Da thịt nhẵn nhụi lạnh chạm vào làn môi hắn, cảm giác này khiến trái tim hắn chấn động không ngớt. Giờ khắc này, rốt cục hắn đã xác nhận được tình cảm trong lòng mình, đó chính là cảm giác mà từ khi người bạn đời của hắn mất đi, hắn cho rằng bản thân sẽ không bao giờ có lại cảm giác này nữa. Chỉ là, loại tình cảm này hiện giờ chỉ có thể ẩn sâu trong lòng, có thể vĩnh viễn cũng không có cơ hội biểu đạt.

Thế nhưng, hắn đã rất thỏa mãn.

Hắn dời môi đi, chậm rãi hạ thấp người, để người trong lòng nằm thoải mái hơn 1 chút, sau đó cứ vậy mà ôm cậu, ngồi đó từ từ nhìn bộ phim dần hết, sau đó thấy màn hình trắng, rồi nhìn bên ngoài từng chút từng chút bừng sáng theo thái dương mới chậm rãi mọc lên …

Lễ tình nhân này, hắn cảm thấy rất hạnh phúc.

HẾT PHẦN 03

HẾT PHIÊN NGOẠI

Mục lục
Loading...

Xem tiếp: Quyển 5 - Chương 63: Trì Đáo Đích Tình Nhân Tiết

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Quan Sách

Thể loại: Đô Thị

Số chương: 1135



Phúc Yêu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11


Màu của Gió

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 25


Đế Vương Sủng Thần

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 118