841 Chung quy Nghệ Phong không có cách nào tử hình tiểu ma nữ dưới ánh mắt chăm chú của hai bóng đèn này. Nghệ Phong động chân tay một hồi, đã khiến tiểu ma nữ mặt đỏ tai hồng.
842 Nghệ Phong nhìn Thánh Thổ Tông trước mặt, lại nhìn Thi Đại Nhi đứng ở bên cạnh hắn nói:- Nàng tin tưởng bọn họ có đan phương Mị đan?Thi Đại Nhi gật đầu còn nói rất nghiêm túc:- Đây là tin tức vừa tới, tuyệt đối không sai.
843 Sắc mặt Thổ Thạch biến hóa không định, Thật lâu sau hắn mạnh mẽ ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào Nghệ Phong nói:- Nếu muốn Thánh Thổ Tông ta đầu nhập vào Thánh Âm Tông cũng không phải là không thể được.
844 Từng đạo năng lượng từ mặt đất bắn ra. Nghệ Phong biết cứ mãi né tránh cũng không có tác dụng. Với tốc độ này, sợ là không thể tránh né được bao lâu. Trong lòng Nghệ Phong đã hạ quyết tâm.
845 Phụt. . . Thi Đại Nhi vừa định liều lĩnh tiêu diệt toàn bộ Thánh Âm Tông, một bóng người từ trong hư không ngã về phía của nàng, nhổ ra một ngụm máu tươi.
846 - Phong ca ca! Đây là Mị đan lục giai sao?Thi Đại Nhi mở hòm gỗ kia ra, lấy từ trong đó ra một viên đan dược tản ra lam quang nhàn nhạt. Tinh thể thông suốt, có thể cảm giác năng lượng khổng lồ ẩn chứa bên trong.
847 . . . Nghệ Phong không thể tưởng tượng được tử kim thủy do Trữ Huyên đưa có tác dụng nhanh như vậy. Trữ Huyên thật là có khả năng đoán trước. Nhớ tới lần Nghệ Phong gặp phải Trữ Huyên.
848 Sau khi Nghệ Phong và hai nàng Thanh Y Thanh Hồng cãi nhau ầm ĩ, động thủ động cước nháo tới mức hai nàng mặt đỏ tai hồng, rốt cục cũng tới Đế Đô! Hai nàng Thanh Y và Thanh Hồng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng cáo biệt Nghệ Phong rời khỏi.
849 Viện trưởng Trạm Lam và lão đầu tử nghe Quái lão nhân nói vậy, cũng thoáng có chút phòng bị, cũng không thể trách lão nhân thoải mái như vậy. Ở trước mặt Phệ Châu, Nhiếp Hồn Sư có ưu thế tuyệt đối.
850 Nghệ Phong nhớ tới sắc mặt lão đầu tử kia cực kỳ khó coi, hắn muốn thở một hơi thật dài. Vốn hậm hực vì bị lão đầu tử hãm hại, cũng biến mất không còn một mảnh.
851 Liễu Mộng Nhiên nhìn trên giường trắng muốt có nhiều điểm anh hồng, trong mắt nàng cũng có chút phức tạp và hào quang khác lạ. Nàng cúi người ở trên ngực Nghệ Phong, nghe tiếng tim đập của Nghệ Phong thoáng có hơi nhanh một chút.
852 Ba ngày sau, tuy rằng Liễu Mộng Nhiên không tình nguyện, nhưng vẫn rời khỏi phủ đệ Nghệ Phong. Tần Y tự mình hộ tống Liễu Mộng Nhiên trở về. Điều này khiến Nghệ Phong thoáng có chút cảm kích đối với Tần Y.
853 Ngày đầu tiên: tại hiện trường kén rể lấy chất lượng thi từ đào thải một nửa. Thấy tiêu chuẩn tỷ thí thấp, đương nhiên Nghệ Phong không cần phải trộm cướp.
854 Nghệ Phong đã được như ý nguyện bước vào trăm người mạnh nhất. Vẫn giống như những lần khác, Nghệ Phong bị Tần Y kéo tới hầu hạ hắn rửa mặt chải đầu một phen, đã bị Tần Y đẩy đi tham gia kén rể.
855 Nghệ Phong và đám người khỉ ốm tiến vào bên trong thuyền lớn. Khu vực giữa thuyền có đủ các thiếu nữ tuổi thanh xuân, dáng người uyển chuyển khuôn mặt thanh tú, khiến mập mạp và khỉ ốm thiếu chút nữa thì chảy ra nước miếng, Nghệ Phong liếc mắt nhìn hai người một cái đầy vẻ xem thường, thoáng cái đã cách hai người một khoảng xa.
856 - Nghe được rồi, câu đối thứ nhất: thọ tựa Nam Sơn, núi không già, lão đại nhân, con người khoẻ mạnh, mùa màng bội thu, cơm no áo ấm, trân hào mỹ vị thực, trải suốt ba bà, hưởng vinh hoa phú quý!Phòng Đồ nhìn Nghệ Phong cười lạnh nói.
857 Sau khi Nghệ Phong đã một cước đạp lão đáng khinh kia xuống nước, Nghệ Phong liền giống như hắc mã vùng dậy, trong nháy mắt nổi bật nhất trong tất cả toàn bộ hiện trường kén rể.
858 - Lý Công, Tiêu Công, Liễu tiểu thư đã đến. Ngay khi hai người Nghệ Phong và Nghệ Lưu đang căng thẳng, đám tài tử đều cũng ngồi nghiêm chỉnh, nhìn về phía một phía cực kỳ cung kính.
859 - Một nén hương?Tiêu Công cũng ngẩn người, ánh mắt cổ quái nhìn về phía Nghệ Phong. Dường như hắn còn nghi ngờ mình đã nghe nhầm. Cho dù ngoáy bút vẽ một bức tranh xấu, nếu muốn vẽ xong bức tranh trong vòng một nén hương, đối với phần lớn mọi người mà nói cũng cực kỳ khó khăn.
860 Liễu Mộng Nhiên đi tới trước mặt Nghệ Phong, khi Nghệ Phong còn chưa đồng ý, đã cầm xấp tranh trước mặt Nghệ Phong lên xem, Liễu Mộng Nhiên chăm chú nhìn qua, lập tức trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.