Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 60

Chương trước: Chương 59



CHÁP 61

Cái Nhất Chân Cuối Cùng

ÀO ÀO ÀO

Lê nặng từng bứơc từng bứơc chân, ánh mắt cứ thế mà nhìn xa ra hướng biển, mùi vị cái cảm giác lạnh gợn người

Nhưng nó lại khiến Nghi cảm thấy dễ chịu.

Chẳng hiểu sao, Phương lại chọn biển là nơi yên tịnh. Phải nơi đây vắng lặng thật, tuy không phải là nơi nó và Phong cùng nhau tới, nhưng ít ra cái vị ấy thì không lẫn đâu đựơc

Bàn chân cứ chạm nhẹ lên mặt cát trắng tin, làn gió thi nhau thôi thổi, làm bay lớp tóc mỏng lên ánh nắng cũng đang góp phần khiến cho sự yên tịnh nơi đây càng trở nên hiu hóăc hơn nữa

Buôn bàn tay nó ra, nhỏ đứng đấy nhìn theo cái bóng con bạn mình. Cứ thế mà Nghi vẫn tiếp tục bứơc đi đôi mắt nhắm lại .hít thật sâu làn khí ấy của gió biển.

Chẳng thể làm gì nữa, chỉ có thể nhìn nó thôi .

Tiếng gần đến mặt bờ gần những ria bọt của sóng biển, Nghi ngồi nhẹ xuống, đôi chân dỗi rồi lại co lên, Tay đưa lên vén đi mái tóc bay lất phất của mình.

Sau đó lại ôm lấy đôi chân, áp đầu lên gối dịu dàng lắng nghe sóng biển

Lại nụ cười đó hiện lên, một nụ cười tưởng như rất ấm, nhưng không hiểu sao, cảm giác người đối diện lại không phải vậy.

[ “ Em chờ anh em sẽ chờ anh .dù anh không nhớ ra .em vẫn sẽ đợi ”

“ Em yêu anh Phong à .”

“ CÔ CÒN CÓ NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÁC PHẢI KHÔNG ”

“ CÔ thịệt là quá đáng Tôi thiệt không tin cô nữa

Cô lại sao cô lại ”

““ Đừng bao giờ ĐỪNG BAO GIỜ XUẤT HIỆN TRỨƠC MẶT TÔI.

TÔI KHÔNG BAO GIỜ ĐỂ CÔ GẠT LẦN THỨ HAI Không bao giờ .”]

NhỮng lời nói ấy lại hiện lên đầu Nghi, tuy tim đau những lại không thể khóc được, mệt mỏi sao lại mệt thế này giờ đây cả nói Nghi cũng không còn múôn mở miệng nữa. Chỉ múôn lặng lẽ nhìn theo lối đi của con đường trong cụôc đời mình thôi

Tim lại nhói lên, đau đến thắc lại Ngay cả “ yêu anh” em cũng không thể mở miệng, em rất múôn nhưng lại chẳng thể thốt ra

Biển vẫn cứ trôi, song vẫn cứ vỗ gió vẫn cứ thổi đi thay nhau tạc vào người con gái này,

Càng lúc càng cuối sát vào đầu gối mình hơn, càng lúc vòng tay người con gái đó càng ôm chặt chính bản thân mình .càng lúc mái tóc, hơi thở .lành da thấm lạnh đi bới ngọn gió biển

Trông thật cô đơn, trông thật đáng thương yêu là thế sao !

Nước mắt lại rơi , gương mặt Phương tái đỏ đi, khi nhìn nó như thế sao lại vậy.

Ý nghỉ không ngừng hiện lên trong trí nhỏ, từng bứơc từng bước, Phương ngày càng gần nó hơn, khẽ khụy lên mặt cát mịn, đôi tay run, nhưng vẫn cố dang ra, ôm lấy con bạn.

Tiếng khóc nức nở dần lên, biết nhỏ khóc, biết nhỏ đau, nhưng Nghi chẳng lấy một cảm giác nào cả. đầu vẫn không chịu ngước lên, chỉ ôm chặt lấy đôi chân mình.

Xa xa bóng hai người con gái đó, áp sát vào nhau, dù là hai dù cơ thể là thứ có thể tỏa nhiệt nhưng lại không phải vậy.

Hơi lạnh cứ quấn lấy hai con người đó. Nứơc mắt chợt cũng lạnh tê đi, làn da chốc cũng khô vì gió biển

Mọi thừ trở nên tĩnh lặng lặng đến khiến con người cứ ngỡ nơi này không tồn tại sự sống vậy. Một cõi âm vô hình. Vây bọc bởi những tảng băng rộng lớn cứơp mất đi sự ấm sự thở .cả cảm xúc nữa.

Tại nhà riêng, ngôi biệt thự khá sang trong của Tuấn

CẠCH

“ Tạm thời có lẽ cậu ta sẽ không thể tỉnh ngay, do tác động của kí ức nên vô tình khiến cho cơn đau xuất hiện tốt nhất hãy để cậu ta nghĩ ngơi dài hạn ”

Chợt người như chết lặng đi khi nghe hai từ “ Kí ức”

Tuấn nắm chặt tay ông bác sĩ lại, khi ông vừa định bứơc đi

“ ÔNG NÓI SAO, KÍ ỨC NGHĨ LÀ GÌ ”

Thoáng nhìn Tuấn với vẻ ngạc nhiên, ông bác sĩ cứ nghĩ, tên này biết chứ ngưng một lúc, ông khéo gọng kinh lên -

“ Cậu không biết gì sao, trong đầu cậu ta đã tụ một lớp máu bầm, chằn đè lên những dây thần kinh khiến ột phần kí ức bị mất đi, đó chỉ là nhẹ. Đôi khi mất cả những kí ức quan trọng, hay những việc không muốn nhớ .

Theo vết thương trên đầu cậu ấy, tôi nghĩ có lẽ cậu ta đã từng trải qua một tai nạn, đầu đập vào một vật gì đó, và sức va chạm rất nặng ”

Nín thở theo từng lời nói của ông bác sĩ này, Tuấn bang hòan khi biết được Phong đã mất đi kí ức

[ “ Biết tôi sao ?” ]

Rồi câu nói lúc nãy của hắn lại hiện lên trí tên này giờ đây Tuấn mới ngỡ ngàng nhận ra vì sao Phong lại tỏ ra không quen biết mình.

Cứ nghĩ hắn giả điên, nhưng không ngờ không ngờ mọi việc lại như thế này

Tất tốc quay lại hiện tại, Tấun hỏi ông bác sĩ với giọng thật hấp tấp -

“ VẬY KHI NÀO LỚP MÁU BẦM ĐÓ MỚI TAN, KHI NÀO MỚI CÓ THỂ NHỚ LẠI ĐỰƠC KHI NÀO .”

LẮC ĐẦU VỚI TuẤn ông thở dài một hơi .-

“Việc này, thật sự tôi cũng không biết được, điều này chỉ dựa vào í chi của cậu ta, họặc một sự may mắn nào đó. Hay một kích thích nào có thể khiến cậu ta nhớ lại ” Phân vân một hồi, bàn tay tên này cũng dần buôn lỏng tay áo của ông bác sĩ ra. Đung như trời trồng vậy, tòan than như liệt cả đi.

Thóang sau Tuấn quay trở vào căn phòng nơi mà người con trai đó đang nhắm nghiềng đôi mắt lai, nơi mà thằng bạn thân , thằng bạn tồi .thằng bạn vô tâm của Tuấn.

Lòng tên nay chợt nhói đau lên, khi cứ nhìn mãi nhìn mãi Phong, nằm như thế không nóng sao nằm như thế không thấy ngộp sao nằm như thế không thấy chán thấy nản à

Sao không mau mở mắt dây, để rồi tìm lại những điều đã mất đi.

Ngồi nhẹ lên chiếc ghế bên cạnh khung giường đó, hai tay khụy lên chân, áp đầu vào .

Tuấn thật sự không biết nên làm thế nào nữa làm sao để Phong tỉnh dậy .và mở lời .

Thật sự , chẳng biết phải như thế nào mới có thể khiến điều đó thành sự thật.

Trong đầu tên này đang phân vâng có nên gọi cho Phương để nói về tình trạng của Phong không, nhưng chợt nhớ đến Nghi đang bên cạnh, nếu biết đựơc điều này có lẽ nó sẽ sốc đi và không biết chuyện tệ hại nào sẽ đến nữa

Rối tung cả đầu lên, một lúc sau cúôi cùng. Tuấn quyết định chờ Phong tĩnh rồi hẳn hay

Bpp

Đặc nhẹ người Chi lên chiếc giường, trong căn phòng không rộng lại còn quá đơn sơ nữa, nhà trọ thì làm gì có đầy đủ tiện nghi.

Nhìn thóang lên gương mặt thiếp đi của cô, không hiểu sao nụ cười mỉm lại hiện lên gương mặt ay.

Quay lại lúc nãy,

Mãi lo rữa mấy cốc kem , chợt một nhân viên cùng làm chugn với anh lên tiếng .

“ Quân này, giúp mình đổ hết đong này nhé”

Miệng nói, tay cầm cả một thao kem, đang cho vào cái bịch .

Ngạc nhiên, Quân hỏi lại .-

“ HẢ ? sao lại đỗ đi, nhìu thế này cơ à ”

Trợn mắt nhìn vào cái bao khủng lồ đang trên tay đồng nghiệp Chợt khờ đi, người con trai đó lại trả lời -

“ Ừ, uổn thì biết là uổn, nhưng còn tệ hơn là mang ra phục vụ cho khách, ăn vào thì chẳng biết đựơc rằng nó đã bị hư ”

“ Sao vậy, có vấn đề gì à ?”

Vẫn không hết ngạc nhiên dù tay là cằm lấy cái bịch đó .

“ Lớp sữa lên men lúc nào không hay, hôm qua lại về trễ, sợ không làm kịp sẽ không có kem nên mình đã vội vàng mà quên kiểm tra sữa. Thật ra không ảnh hưởng mùi vị, nhưng có thể sẽ gây ra chứng đau bụng đấy, thôi tốt nhất là bỏ đi, vậy an tòan hơn .”

Ồ ra là vậy ! hiểu ra đựơc vấn đề, Quân không thắc mắc nữa, nên quay người ra phía cửa sau, đem đóng kem đó di vứt

CẠCH

Mở cửa bứơc ra, bọc theo con hẻm phía sau tịêm mà tiếng về cái thúng rác bự trong góc hẻm .

BỊCH

Thả vào trong, tay phủi phủi, tuy là biết nó không dùng đựơc, nhưng dục thế này thì uổn quá

Cứ thế mà Quân luyến tiết, nhìn mãi đóng kem đã dục Lát sau cũng thôi tỉnh mộng, xoay lưng đi về hứơng cửa tiệm

Một bứơc

Hai bứơc

“ BUÔN RA ĐỒ KHỐN ”

“ Ngoan nào ”

Bất chợt nghe thấy tiếng la lên của một cô gái, vốn có máu anh hung lại cộng thêm thích lo việc bao đồng nữa, nên không lấy chúc lưỡng lự nào mà phóng nhanh về nơi phát ra tiếng la ấy

Thóang sau, khi đã dẹp sạch hai tên đồ bại này, quay ra sau thì cô gái ấy đã ngất .

Bứơc gần lại phía Chi, Quân khụy một gối xúông đất, tay kia chóng lên đầu gối bên kia

Một tay chầm chậm chạm vào má Chi vỗ nhẹ .

“ Này, cô không sao chứ tỉnh lại nào ”

Gọi mãi mà Chi cũng không thèm mở mắt dậy, ( Quái . ngất rồi thì làm sao tỉnh đựơc ).

Đột nhiên , Quân cũng đỏ mặt đi, khi phát hiện hai chiếc nút trên người Chi bị tháo bun ra, làm hé cả một vòm ngực đầy đặng. Ngay cả chiếc áo ngực cũng bị lộ ra một cách rõ rang.

Mặt mài đỏ tía đi, xoay qua hứơng khác

“ Chật, ngất thế này thì ”

Biết ngay, đã thế thì làm sao mà biết nhà cô gái này để rồi còn đưa về chứ.

Bí thế một hồi sau, Quân đành phải vác Chi về nhà trọ mình vậy. chứ để thấy này đố thằng nào chịu đựơc.

Nhưgn trứơc hết nhìn gương mặt xinh đẹp ấy, rồi không hiểu sao con mắt cứ rớt xúông dưới hòai ( Cha này bó tay !)

Lại đỏ mặt lên, quái chịu hết nổi cai cảm giác này, Quấn lập tất lột áo mình ra chum vô người con gái đó.

Lúc sau, nhẹ nhàng lòn tay vào thân thể mềm mại đó, bế người Chi lên, để cô nằm trọn trong vòng tay mình.

Nhưng đi cái kiểu này ngòai đường chắc ngày mai Quân đựơc lên báo mất, nghĩ thế, rồi anh lại thả nhẹ người Chi ra, móc chiếc chiến thọai gọi về tiệm, xin nghĩ ngày hôm nay.

Xong xui mọi việc. Chạm tay vào hai cánh tay mỏng manh đó, xốc nhẹ người Chi lên lưng mình, đi kiểu này thì đỡ gây chú ý hơn.

Thế là Quân cuốc bộ về, nhưng đặc biệt thay, hôm nay anh mang một cô gái

Chị mê man, chứ nằm thẳng lên tấm lưng rộng đó, vì tòan than đều mềm nhũng ra bởi rượu, nên cơ thể Chi cứ thế mà áp sát vào

Lam cho Quân vừa cõng, chốc chốc lại đỏ mặt lên vì bất gíac nhận ra đựơc cái thứ mềm mếm đó cứ áp san sát vào lưng mình.

Trấn an bản thân, đầu lắc mạnh để tu tỉnh .rồi lại hất người Chi lên, bước tiếp

Nên giờ đây, cô nàng cao quý, kêu ngạo này đang nằm , ngủ ngon lành trên chiếc giừơng quá đơn sơ của Quân.

Đồng phục cũng đã thay ra, mọi thứ trong phòng cũng đều sắp xếp, túi cũng đã đặc gọn trong góc phòng, giờ đây chẳng còn gì để làm cả, thành thử, lúc này Quân đang ngồi cạnh chiếc giường của mình mà không giờ nó lại trở thành của Chi.

Gọi giường cũng không phải, vì có kệ ngăn gì đâu, đơn giản chỉ là một lớp nệm thôi.

Đúng là hết việc rồi, nên anh chỉ còn biết ngồi mà nhìn nguoi con gái này thôi.

Là đàn ông, lại thuộc dạng quá thẳng , Quân không ngừng ngại mà thốt ra .-

“ Đẹp thật ”

Gương mặt khi ngủ của Chi , thật sự nhìn hiền hơn là lúc tỉnh, thấp thóang vẻ ngây thơ ấy cũng hiện lên. Quân nào ngờ được một khi cô tiểu thư này dậy chắc ! thôi hổng dám nghĩ

Tại biển vô âm

Suốt thời gian đó, cả hai vẫn ngồi đó người này thì tựa vào chân người kia lại ôm chầm vào người con lai

Lát sau, cúôi cùng Nghi cũng chịu ngóc đầu lên Nhận ra chuyển động từ người Nghi, Phương cũng dần mở mắt, chòm người dậy.

“ Mày cảm thấy sao, đỡ hơn rồi chứ ”

Quay đầu qua , nhìn nhỏ, Nghi mỉm cười đi .tay nắm vào bàn tay ấy cuả Phương,, nhẹ nhàng nói .-

“ Cảm ơn mày đã bên cạnh tao, cảm ơn tất cả những việc này ”

Thóang nghe thì mát dạ, nhưng nghe kĩ hơn thì chặn lòng Từ lúc nào mà nó trở nên ăn nói khách sáo như thế,.

Tứt thì, Phương nổi quạo, báph một cái vào lưng Nghi. Gương mặt đỏ lên vì hờn -

“ NÀY, CẢM ƠN NHƯ THẾ , TAO KHÔNG CẦN ĐÂU ”

ThẤy vẻ mặt tức tức rồi đỏ đỏ của Phương, chợt nó buồn cười phát ra tiếng khúc khích nho nhỏ -

“ Ừ, thì thôi, không thích thì tao không nói nữa .”

Lòng nhe. hẳn đi khi cảm nhận đựơc, tâm trạng nó đã khá hơn, bỗng nhỏ đưa hai tay áp vào gương mặt lành lạnh đi vì gió đôi mắt trở nên nghiêm túc những cũng thấm đầy vẻ buồn .-

“ Mày có biết, từ hôm qua, mày đã làm tao sợ lắm mày biết không đừng như vậy nữa Nghi, tao xin mày đấy đừng nhìn mọi thứ bằng ánh mắt này .đừng tỏ ra vô hồn như thế. Tao sợ lắm sợ lắm đấy ”

Chạm nhẹ lên bàn tay đang áp vào má mình, nó lại chỉ biết cười đi, tuy thật sự nó đã cảm thấy khá hơn, nhưng nụ cười vô cảm xúc ấy vẫn chưa thổi bay đựơc.

Để nhỏ khỏi phải lo lắng ình, nó cũng không muốn làm Phương buồn , nên dịu dàng cất tiếng -

“ Ừm, tao biết rồi tao sẽ không khiến mày lo nữa .”

Lao vào người Nghi, nhỏ ôm chặt lại

Một lúc sau

Rời khỏi vùng trời lạnh lẽo ấy, cả nó và Phương cùng nhau quay trở lại thành phố nơi mà Nghi cho rằng thật ồn .thật khó thở .

Bứơc đi dọc theo những con đừơng quen thuộc mà hai đứa đã từng đi với nhau súôt khỏang thời gian còn là những cô bé đến truờng

Chốc chốc, Phương lại nhắc đến những điều quá khứ mà nó và nhỏ cùng trải qua .rồi lúc sau chủ đề lại đổi thành Tuyết nhỏ hỏi thăm biết mình vô ý vô tâm bỏ đi, chắc chị giận lắm

Vỗ vai con bạn mình, nó trấn an Phương.

Dần dần chủ để lại chuyển qua Long

Một lần nữa, Phương lại nói cảm xúc của mình ra, Nghi vẫn cứ thế mà lắng nghe từng lời từng lời của nhỏ.

Dứơi bong nắng của trời mây .đôi tay hai ngừoi con gái ấy vẫn hòa vào nhau làm một

Chiều cũng chầp chừng lao về đây .che lên cái nắng roi rọi của thành phồ này.

.Tại ngôi nhà trọ quá đơn sơ đó

“ Ừm .ưhm m”

Nhe nhé đôi mắt mình lên, đầu Chi đau buốt đi vì hơi men của rượu Chợt cảm thấy sao êm êm vậy tay chàm chạm lên mặt giường rồi thóang cũng nhận ra vì sao lại như vậy.

Đôi mắt khép lại

5 Phút sau

Bất giác Chi trợn con mắt mình lên, hỏang hốt ngồi dậy rồi tá hỏa khi ập vào mặt mình là căn phòng cũ nát khinh khủng này.

Bàng hòan với “cảnh vật xung quanh”, bất ngờ, cô lại giật thót người lên vì giọng nói

“ Cô tỉnh rồi à ”

Quân bứơc từ phía phòng tắm ra, đầu vẫn còn ướn nhem nhẹp đi , không phải giống TUẤN đâu, Quân mặc đồ đàng hòan, bước gần lại phía Chi.

Vừa mới nhất bứơc chân lên -

“ ĐỨNG IM ĐỘNG ĐẬY LÀ TÔI XỬ BẮN ĐẤY .”

Ặc ! cái gì thế này, ở đâu ra kiểu con gái như vậy, đã ra tay cứu giúp vậy mà Nhưng vẻ mặt Chi khiến anh mắc cười lên.

Nên bất giác anh ôm bụng cười ha hả đi làm cô cũng giật mình

Đột nhiên, Chi ngước xúông người mình, tim đứng lại, mặt mài xanh lè xanh lét -

???

“ ÁH ÁH A ÁH ”

TiẾng la thức thanh đó khiến căn phong Quân như muốn méo luôn vậy Lập tức anh ngắc đi cái giọng la kinh hòang đó -

“ NÍN NGAY ”

Bị nạc bất ngờ, miệng Chi cứng đơ nhưng vẫn dán con mắt đầy lữa điện nhìn anh, rồi lát sau giọng lấp bấp vừa sợ cũng vừa điên lên mà nói -

“ Đồ đồ sao NGƯƠI DÁM ”

Nhìn lứơt qua, thóang nhận ra đựơc vấn đề, tất thì Quân cắt lời Chi -

“ Này, cô có điên không, nhìn cho kỹ rồi hãy hét .”

Ngố mặt ra khi nghe anh nói vậy, tay Chi nhanh như gió kéo cái áo ra một khỏang đủ một mình mình thấy thôi Rồi lại kinh ngạc lên vì đúng thật bộ quần áo của cô vẫn nguyên vẹn. Thế mà lúc nãy mơ hồ thấp thóang thấy chiếc áo thun này, cứ tưởng

Thấy đựơc vẻ mặt dần ra của Chi , Quân lên tiếng .-

“ Giờ thì sao, còn định hét lên nữa không ” Ngưng một lúc.

“ Cô cũng tỉnh rồi thì thôi, quên chuyện đó vậy giờ thì mời cô về cho, để tôi còn nghỉ ngơi nữa hài i mệt chết đựơc mà cái giường lại bị cô chiếm ”

Há hốc mồn lên bởi cái kiểu nói năng của Quân . Cái gì .cô không nghe lầm chứ đuổi .đuổi dám đuổi cô à.

Nhưng liết một dọc quanh căn phòng, chợt Chi phồng má lên hứt mặt lên tiếng giọng điệu đậm chất tiểu thư -

“ Xí, TA ĐÂY MÀ THÈM CÁI CHÒI RÁCH NÀY SAO, Ở ĐÂY THÊM LÚC NÀO, THÌ BẨN NGƯỜI TA THÊM ”

Tới lượt Quân, anh như chết đứng đi vì trên đời này lại tồn tại người vô ơn như thế. Đột nhiên cảm thấy hối hận vì lỡ rước cái cô gái chảnh chẹ này về.,

Tức khí lên .- “ CHÒI RÁCH NHỜ NÓ MÀ CÔ KHÔNG PHẢI LÊ LẾCH NGÒAI ĐƯỜNG ĐẤY ”

Câu nói này với người khác thì chả thấm là chi, nhưng với Chi cứ như đang chà đạp cô vậy, nổi điên lên -

“ CÂM MIỆNG ! ANH NGHĨ MÌNH ĐỦ TƯ CÁCH NÓI CHUYỆN VỚI TÔI SAO .NGHÈO XƠ XÁC MÀ CÒN BÀY ĐẶC HÁI HOA SANG ĐỒ MẠT RỆP ĐỒ HẠ NHÂN ĐỒ ”

Máu họng nổi cuồn cuộn lên trứơc những câu chưi~ mắng khó nghe của Chi, tất tốc, Quân lao thẳng vào người cô, nhất bỗng lên vai mình

Giật điến ngừơi lên vì hành động của anh, cô lại hét lên .-

“ NÀY LÀM GÌ VẬY HẢ .BỎ BÀN TAY DƠ BẨN RA KHỎI NGUỜI TÔI .

THẢ RA .THẢ RA KHÔNG HẢ ĐỒ ĐIÊN KIA ”

Miệng lien tục rủa xối xả vào người Quân .

Nhất bỗng người CHI lên, Quân phóng đi nhanh nhất có thể. Vừa ra khỏi cửa phòng trọ mình, tất thì . thả rơi tự do xúông nền đất

BỤP

Làm cho Chi ngã nhào ra tay đập lên nền, xứơc mất một miếng da nhỏ mặt nhăn tích đi vì ê cả cái mông đáng thương của mình.

Nổi trận lôi dình, miệng lại xả một tràn vào Quân .

“ TÊN KHỐN, TƯỞNG NGON SAO, CÓ CHẾT TA CŨNG KHÔNG THÈM BỨƠC MỘT BƯỚC CHÂN VÀO ĐỒ BẦN TIỆN .”

TrỜi, đã thảy ra ngòai mà miệng Chi vẫn không ngừng bắn đạn.

Khùng lên, Quân lại quay lưng tiếng ra ngòai

RẦM

Đá mạnh cánh cửa phòng mình ra hướng về phía người con gái vừa bị quăng xuống đất. tất thì hai tay Quân vịnh vào lớp áo dưới eo Chi kéo ngược lên một cách bất ngờ

Sốc tòan tập, khi bất giác nhận ra thì, không biết từ lúc nào anh đã lột mất cái áo thun ra khỏi người cô.

Gương mặt đỏ lên vì tức nhìn Chi với con mắt ghét cay ghét đáng đi,. Sao lại có dạng con gái như thế này .Vô Ơn .Vô Phép ( vì Quân lớn hơn Chi) , lại còn cao ngạo, ương bứơng nữa.

“ Mặc cái này chắc cũng làm mất địa vị của cô, giờ thì tôi lột ra lấy lại vậy ”

Đôi mắt kinh hoàng khi tốc độ cởi chiếc áo trên người Chi nhanh đến không tin đựơc. Trên đời sao lại có thằng đàn ông đê tiện dã man ác tâm như thế

Nhìn Quân bằng con mắt như muốn nuốt thẳng vô bụng cho bỏ tức.

“ Hứ, BÀ ĐÂY CÓC CẦN THỨ DẺ RÁCH ĐÓ ”

Vừa nói xong, Chi cố đứng dậy nhận ra chiếc áo mình bị tháo bun hai nút ra, tay cứ như là gió vậy, chớp mắt cô đã cài chặt lại,

Vì khi cuối đầu cài nút, Chi nào biết phút chốc gương mặt Quân lại đỏ lên

Thế là xong, rủa thêm một chập nữa, Chi xoay người đi cà nhắc cà nhắc

Bó chíu với cái tính bướng bĩnh, khó chịu, tiểu thư của Chi, anh cũng không thèm để ý nữa, may mà thóat nhanh chứ dính vào lọai con gái này, chắc có ngày nhập viện vì lên cơn đau tim mất.

Nghĩ thế, tay Quân đóng sầm cửa lại, mặc cho Chi đang rơi vào tình trạng thảm thương nhất.

Lê lếch từng bứơc chân trên đường. Từ lúc xin ra đến giờ đây là lần đầu tiên bị đàn ông dồi xử tàn bạo như vậy, thóang nứơc mắt roi ra trên gương mặt xinh đẹp kia vì làn da mỏng manh của long bàn chân phải chạm vào những viên đá nhọn mà nhỏ nữa đau chết đi được Có đời nào đi chân trần đâu.

Vì bất ngờ bị QUân ném ra ngòai nên cả giày cũng bỏ quên trong đó. Tuy đau chân, nhưng với than phận cao quý như vậy, có chết Chi cũng không quay lại cái ổ rách nát do.

Đi đựơc 10 Phút, càng lúc Chi càng cảm nhận đựơc cái đau, cái rát dưới long bàn chân mình,. Chợt nho đến gương mặt từ hôn của tên kia nay lại thêm cách đổi xử khốn khiếp của người con trai này. Đàn ông thật khốn na.n .càng nghĩ càng tức lên bỗng nước mắt lại lăng dài trên đôi má ững hồng của Chi. Sao cô lại bị đổi xử tan nhẫn như thế này sao bọn khốn đó dã tâm thế .

Mãi lo rủa lo mắng bọn đàn ông , mà cô không để ý Quân đã đi theo sau từ lúc nào.

Thật thấy Chi lê lếch kiểu này long Quân cũng xót lắm, nhưng nhớ đến cái mỏ cứ chu chu lên, không ngừng sỉ nhục anh, chốc chốc, anh cứ im lặng đi theo để cho Chi lếch bò cho bỏ ghét. ( Sax x )

Nhưng không đựơc rồi, chịu không nổi nữa tất thì bứơc chân càng lúc càng nhanh hơn, hướng về phía cô gái đang chết lên chết xúông với bàn chân đáng thương của mình.

Một lần nữa, bất ngờ Quân nhấc bỗng người Chi lên, vác trên vai như không khác gì bao gạo.

Hỏang hốc khi tự nhiên chân không đụng vào mặt đất mà cứ lơ lẩn vào không trung, hòang hồn thì lại bắt gặp khuôn mặt đáng ghét đó.

Giẩy nảy trên vai Quân tay không ngừng đánh vào tấm lưng rồng rộng ấy.

“ LÀM GÌ VẬY .BỎ TA RA TÊN MẠT RỆP KIA ”

ThỞ dài, bó tay với Chi Quân rằng giọng .-

“ Ngậm miệng , hay muốn tôi ném cô như ban nãy .”

Bất chợt vừa nghe đến từ “ Ném” tất thì miệng Chi im thinh thích đi nghĩ một hồi thật sự cô không đi nỗi nữa, chân đau rát cả ra cuối cùng đành nhịn nhục, cắn môi mà để cho cái tên đáng ghét này vác mình đi

THấp thóang tim Chi đập liên hồi vì giờ đây, đôi tay Quân đang ôm chặc vào đôi chân thon, mềm mại cuả mình Nhưng chỉ đập vài giây thôi, máu điên lại nổi lên trong người.

Nghĩ sao nghĩ sao mà cái thân ngọc ngà như thế này lại để ột tên nhà quê chạm tức múôn vỡ não ra mà

Gương mặt đỏ tít đi nuốt nước bọt để nhịn của Chi nhìn tếu không đở được.

Đón Nhất Long về, rồi vào lúc đó Phương cũng tạm biệt Nghi vì còn Chấn Vũ nữa, không thể để con chờ đựợc

Tối đã ập về đây

Vẫn như ngày nào, lời ru êm dịu đó lại nổi lên trong màn đêm lạnh bàn tay lại khẽ vúôt vào mái tóc con, Nó ngồi cạnh Nhất Long không ngừng vu vương tạo ra tiếng nhạc.

Chỉ khi nhìn con, thì trông nó mới có vẻ còn sống, ngòai việc này, gương mặt vô cảm kia lại ào ao hien ra

Lát sau Nhất Long đã chìm sâu vào giấc ngủ Đêm cũng đã khuya lắm rồi

Chớp nhóan nhìn lên chiếc đồng hồ

VÂNG ! nó vẫn cứ ngồi im lặng trong đêm tối như thế không biết bao nhiêu là canh giờ Tuýêt lại không về hôm nay. Càng lúc công việc càng nhiều hơn. Khổ nổi nhìn nó lúc này, tâm trạng đâu mà để ý đến việc đó nữa.

Bất chợt, Nghi đứng dậy bứơc đi như người vô hồn

CẠCH

Cánh cửa trắng ấy đã dóng lại, nó cứ thế mà nhất từng bước chân đi đến ngôi nhà quen thuộc

20 Phút sau

CẠCH

Đẩy nhẹ cánh cửa vào, đi như một hồn ma. Lướt nhè nhẹ về hướng căn trệch ấy

Nhín thóang xung quanh với đôi mắt vô hồn, tay cũng khẽ chạm vào những đồ vật hồ moi~

Rồi lại xoay lưng tiếng về chiếc giường, ngồi thụp xúông đi, đầu tựa lên bờ mặt êm dịu ấy

Một lúc sau

Nghi lại ra khu vườn

, nới mà ngập đầy những bong hoa với màu sắc kì diệu

[ “ Phong ., SAU NÀY ANH KHÔNG ĐỰƠC PHÉP NHÌN LÊN TRỜI CHỈ NHÌN EM THÔI ĐẤY BIẾT KHÔNG .”

“Á Ứ CHỊU ĐẤU NÓ KHÔNG NGHE LỜI” – “ Hả, cái gì không nghe lời ?”

“ VÌ NÓ BẢO RẰNG ANH KHÔNG YÊU EM ”

Chòm tay kéo người con gái vào lòng

“ Ngốc này, anh yêu em đến không còn là chính mình đấy .”]

Hình ảnh quá khứ lại tái hiện trong trí Nghi. Cứ thế, bứơc chân càng lúc càng gần những hòn sỏi tròn ấy .

Nhẹ chạm vào cảm giác lạnh tê trên mặt đá, rồi dần dần bứơc chân Nghi cũng nhất lên. Bứơc trên những hòn đá lạnh này .

1

2

3

4

5 6 7 8 9 .

Anh vẫn còn yêu em chứ ?>

Dù bứơc chân vẫn như ngày đó, nhưng câu nói lại không giống như hồi ấy nữa.

Thật chất trong lòng nó lúc này nứơc mắt ngập đầy cả ra, nhưng lại không tài nào hiểu đựơc vì sao nó lai. không rơi khỏi kẽ mắt Nghi.

Con tim tê, đau tái lại.

Dần dần hòn sỏi cuối cùng cũng dần hiện ra trứơc mắt Nghi Đôi mắt nặng nề hứơng về mảnh đa đó

Cái nhất chân cuồi cùng

Vào lúc ấy chợt

Chuyện gì sẽ xảy ra .với cái nhật chân cuối cùng ấy ?

Chi đụng dộ không đúng người rồi, Quân thì khi không lại vướng vào một cô gái phiền tóai như thế.

Loading...

Xem tiếp: Chương 61

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Kiêu –> Xiêu và…Yêu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 26


Nam Vu

Thể loại: Ngôn Tình, Đam Mỹ, Xuyên Không

Số chương: 76


Osin của anh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11



Sự Ràng Buộc Êm Đềm

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 12