Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Long Phượng Tình Trường Chương 8 + 9

Chương trước: Chương 7



Tôi ngẩng đầu lên, phía sau bàn đá xuất hiện một đứa bé mười mấy tuổi, tóc đen dài được cột tùy tiện bằng một cọng dây, ánh sáng trong mắt lưu chuyển như gió xoáy, có ngọn lửa phẫn nộ thiêu đốt, đuôi mắt xếch lên, mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng nhìn từ xa vẫn thấy vẻ xinh đẹp kiều diễm, hận không thể nhìn thấy nó lớn lên, không thấy được vẻ tao nhã tuyệt đại của nó khi trưởng thành. Nó đứng lên khỏi cái ghế, thì ra là do nhỏ con lại ngồi trên cái ghế sau bàn đá nên tôi không nhìn thấy. Áo dài màu trắng bạc, giày da nhỏ, nhảy nhẹ từ ghế đá xuống, cắn chặt đôi môi trơn bóng, bộ dáng phẫn hận, bất bình lại tủi thân.

Tử Hồ nhìn thấy nó giận dữ như vậy, lùi về sau mấy bước. Tôi sờ sờ đầu của con hổ Nhạc Kha, hưng phấn dào dạt mà nói “Ai nhặt được tiểu yêu tinh thế này?”

Lão hổ giật đầu một cái, làm tôi nhổ mất vài cọng lông.

Đứa nhỏ kia dần dần ngưng ánh mắt, long lanh nước, giống như điềm báo sắp khóc. Tuy tôi trước nay không tốt lành gì, nhưng cũng không đành lòng chọc ột đứa nhỏ phát khóc, bèn trưng ra một gương mặt hiền hòa, lập tức đầy lão hổ ra, vẫy tay về phía hắn “Này nhóc, tới đây.”

Không gọi thì không sao, gọi xong một tiếng, đứa nhỏ kia lập tức mếu máo, hai giọt nước mắt to chảy xuống, lẩm bẩm trong miệng “Quả nhiên không nhớ ta… thật là!”

Miệng lưỡi sắt bén như vậy, lại có một đôi mắt đỏ, tôi thoáng suy nghĩ chốc lát, hỏi thăm dò “Cửu Ly…” trước mắt chợt lóe sáng, trong lòng đã có một thân thể nặng trịch, đứa nhỏ kia nằm trong lòng tôi khóc long trời lở đất, giống như chết đi sống lại “Tỷ tỷ, đệ nghĩ là tỷ đã chết…”

Tôi lại vụng trộm nghĩ rằng, chân thân con thú nhỏ của Cửu Ly vẫn tốt hơn. Nó lăn lộn trong lòng tôi, làm tấm áo choàng xanh của tôi vốn mặt trước vẫn đang sạch sẽ lại giàn giụa nước mắt nước mũi. Tôi cố gắng vài lần, muốn đẩy nó ra. Không biết sao nó trước kia là một con cửu vỹ hồ, vậy mà luyện thành công phu bám người với tôi, cho dù mấy móng vuốt lợi hại bây giờ đã biến thành ngón tay trắng muốt, công lực này vẫn không kém đi chút nào.

Tôi cẩn thận dịch về phía sau, sau lưng lại là con hổ Nhạc Kha kia, sau khi bị thương, cơ thể tôi rất yếu, vấp một cái liền ngã, mà lại ngã trên người nó. Có điều lão hổ Nhạc Kha này vẫn chưa tu thành hình người nên lúc này không thể mở miệng kêu đau, chừa lại cho tôi vài phần mặt mũi.

Tên nhóc Cửu Ly này thật bám người, lúc tôi ngã trên lưng con hổ, vẫn bám chặt như cũ mà khóc nức nỡ. Từ nhỏ tôi đã vụng về ngốc nghếch, chưa từng học qua cách chăm sóc trẻ nhỏ. Ngày trước Cửu Ly là thú, đương nhiên là dùng chính sách nuôi thả. Bây giờ Cửu Ly lại trở nên mềm mại như nước thế này, bộ dáng làm rung động tâm can, nếu nuôi thả trong núi chắc là sớm bị con yêu tinh nào đó nuốt vào bụng mất.

Tôi thở dài một tiếng, vỗ vỗ nó mấy cái, dùng biện pháp lạt mềm buộc chặt mà nói “Ngươi thấy đó, cái áo choàng trên người tỷ thật là dơ dáy, đừng làm quần áo ngươi cũng dính bẩn.”

Quả nhiên nó không khóc nữa, giống như mới bừng tỉnh khỏi đại mộng, “Dạ” một tiếng, lùi về phía sau, rời khỏi vòng tay của tôi.

Lúc Cửu Ly vẫn còn là một con thú, nước không sạch không uống, giường không sạch không nằm. Quả nhiên sau khi biến thành hình người, tật xấu này vẫn không sửa được.

Thật ra tôi cũng không nhớ rõ, chẳng qua chỉ thăm dò một chút, nó liền lộ ra bộ mặt thật.

Nó có chút ghét bỏ, nói “Tỷ tỷ, áo choàng của tỷ cũng nên đổi đi.”

Ngoài cửa có một giọng nói trong trẻo vang lên “Chỗ ta có một tấm áo choàng giao tiêu chuẩn bị cho nàng, hay là nàng mặc thử xem?” Cửu Ly vô cùng kỳ lạ, lùi lại một bước, vừa vặn lùi vào trong lòng tôi, chu môi buồn bực nói nhỏ “Lại tới nữa.”

Tôi nhìn nhìn vào nước mắt nước mũi trên áo mình, nó ghét dơ nhíu nhíu mày, nhưng vẫn rút vào lòng tôi.

Ly Quang đi từ cửa vào, trong lòng ôm một tấm áo choàng màu trắng. Tôi đẩy Cửu Ly trong lòng ra, nói khẽ “Không phải ngươi rất thích Ly Quang ca ca sao?”

Thân thể nó cứng đờ “Nhìn mắt của đệ mà tỷ cũng biết đệ thích sao?”

Ly Quang đang đứng gần, dù nghe thấy lời của Cửu Ly nhưng ý cười vẫn không giảm, đưa tấm áo trong lòng cho tôi. Tôi run rẩy mở ra xem, chỉ thấy trên mặt áo có minh châu lấp lánh, bảo thạch sáng chói, dưới ánh nắng vô cùng chói mắt.

Từ lâu tôi đã nghe nói, Giao nhân là một tộc giàu có, nhưng ngàn lần đoán không được là lại xa hoa tới vậy, tặng một người bình thường cái áo choàng cũng hoa lệ tới vậy, mặc dù trong tay đã nắm chặt cái áo nhưng vẫn giả vờ từ chối mấy lần “Ly Quang, như vậy có chút không tốt. Tấm áo quý giá như vậy, không có công không nhận lộc, ta sao có thể không biết xấu hổ mà nhận đây?”

Ý cười trong mắt Ly Quang càng thêm sâu “Chỉ là một cái áo, Thanh Nhi quá khách khí rồi. Với mối quan hệ của chúng ta, đem cả vương phủ của Giao Nhân tới cho nàng cũng được mà.”

Lão hổ Nhạc Kha sau lưng tôi nghe thấy thế thì nhẹ nhàng gầm lên một tiếng, giống như vô cùng khinh thường lời này. Tôi đầu nhìn nó, cười một tiếng “Ly Quang, chẳng lẽ con hổ già mà ngài nuôi biết tiếng người sao?”

Tử Hồ nãy giờ vẫn đứng yên lặng nhìn, cả người run rẩy sợ hãi , tôi đau lòng nhìn tấm áo choàng trong tay, rồi lại nhìn cái áo đang mặc. Đây xem như là cái áo đầu tiên bổn tiên nhận được trong gần vạn năm qua, đâu thể nào đành lòng tặng cho con hồ ly tinh kia khoác đỡ lạnh? Cuối cùng niệm chú, biến ra một tấm áo da quấn chặt quanh người nàng ta.

Tử Hồ không hiểu gì, sợ tới mức quỳ xuống. Cửu Ly ra dáng đại nhân, chỉ Tử Hồ mà nói “Ngươi lui xuống đi.” Nàng ta đứng dậy, chạy trối chết.

Tôi ngủ hai trăm năm, hôm nay mới tỉnh khỏi mộng, trong lòng cất giấu quá nhiều băn khoăn mà không biết làm cách nào giải quyết, mặc dù Nhạc Kha không ở đây, nhưng trước nay Ly Quang vẫn như hình với bóng với hắn, chắc là biết vài thứ. Tôi cẩn thận lấy kính Côn Lôn buộc bên hông ra, đưa cho hắn “Ly Quang có biết đây là gì không?”

Ly Quang cầm lấy, mỉm cười nhìn tôi từ trên xuống dưới “Mấy hôm nay Thanh Nhi ngủ vùi, vẻ mặt không được tốt lắm. Hôm nay tỉnh rồi, nhìn thật là có tinh thần.”

Toi cúi đầu nhìn tấm áo của mình, thủng lỗ chỗ, cho thấy chủ nhân là một người bê bối lôi thôi. Tấm áo này chính là lông chim trên người tôi biến thành, chắc là lông trên chân thân của tôi cũng cháy sạch, không còn mấy cọng. Bị thiêu như vậy mà tôi vẫn còn có thể đứng đây, chắc chắn là cũng phải có nghị lực lắm.

Tôi cười nói “Là vô cùng có tinh thần.” Vừa nói vừa niệm chú, mặc tấm áo Ly Quang đưa cho vào, chỉ cảm thấy nó vô cùng màu mè, quá nhiều minh châu bảo thạch, dù khác chất liệu nhưng so với phượng bào của Đan Y lại có một điểm giống kỳ lạ, đó là vô cùng rực rỡ lóa mắt.

Trong mắt Ly Quang lộ ra chút khẩn trương “Có phải Thanh Nhi thấy tấm áo này xa hoa quá không?”

Tôi vui vẻ xoay một vòng, lắc đầu liên tục “Ly Quang có điều không biết rồi, phi cầm chúng tội từ trước tới nay rất chú trọng tới bề ngoài, có thể có tấm áo giống cái áo ngũ sắc của Đan Y cũng thật là may, tuyển chồng sẽ có chút dễ dàng. Nếu không có áo choàng ngũ sắc, sao nàng ta có thể làm nương nương tương lai được?”

Lời này cũng có vài phần tệ bạc với Đan Y, nàng ta có thể kết thân với Thiên gia, sắc đẹp tất nhiên quan trọng, nhưng quan trọng nhất là gia thế. Chỉ là trước nay tôi thích bôi đen nàng ta, cơ hội tốt như vậy sao có thể nói lời công bằng được?

Ly Quang biết rõ tật xấu của tôi, trong mắt lóe lên, có vài phần buồn cười “Chỉ sợ là cho Thanh Nhi cơ hội như vậy, Thanh Nhi chắc gì đã đồng ý?”

Nói xong đưa kính Côn Lôn lên quan sát.

Tôi nhớ tới cuộc sống như cá chậu chim lồng của Đan Y, không nén được thầm thương cảm. Thình lình nghe được Ly Quang ngưỡng mộ nói “Ồ, thì ra là…” Xoay qua xoay lại kính Côn Lôn để nhìn kĩ.

“Thì ra là kính Côn Lôn!” Hai tròng mắt của hắn lóe sáng, vô cùng kích động “Sao Thanh Nhi lại có được bảo bối này?”

Tôi có vài phần thất vọng “Ly Quang chưa từng thấy kính Côn Lôn sao?”

Hắn lắc đầu, thử niệm vào câu thần chú, mặt kính tối đen của kính Côn Lôn vẫn chẳng thay đổi, đành phải đưa trả cho tôi.

Tôi vẫn chưa từ bỏ ý đỉnh, lại hỏi “Mấy ngày nay Ly Quang có thấy Nhạc Kha không?”

Chỉ trong nháy mắt, tôi thấy vẻ mặt của hắn không được tự nhiên, đưa mắt nhìn lão hổ Nhạc Kha, tôi không nén được, vỗ vai hắn mừng rỡ “Ly Quang à Ly Quang, ta nuôi con hổ này để trút giận thôi, sao ngài hồ đồ vậy? Nhạc Kha ta nói là Long Tam thái tử, không phải con hổ này đâu.”

Trên gương mặt trắng như ngọc của hắn ửng lên sắc đỏ, gật gật đầu rồi lại lắc đầu. Con hổ Nhạc Kha đứng lên cọ cọ tới, gầm nhẹ giống như vô cùng bực bội chuyện tôi lấy nó ra đùa giỡn. Tôi sờ đầu nó, an ủi “Một con hổ bình thường, chưa tu tiên đắc đạo, lại cùng tên với Tam Long tử điện hạ ở Long Hải, còn không phải là tam sinh hữu hạnh sao?”

Tay còn chưa sờ tới, con hổ nọ đã có vài phần buồn bực nghiêng đầu đi, không chịu để tôi sờ.

Tôi xấu hổ thu tay về, cười khan nói “Ly Quang có điều không biết, ngài nuôi con hổ già này tính tình rất khó chịu, ta chẳng qua chỉ mới ngủ hai trăm năm, bây giờ nó đã kiêu căng vậy rồi.”

Cửu Ly đứng bên vui sướng khi người gặp họa “Tỷ tỷ chỉnh thiên đả nhạn, khước khiếu nhạn trác liễu nhãn.*”

*câu này ta không hiểu nên để y xì luôn! = =”… kiểu như “nuôi ong tay áo”, chắc vậy!!! :v …

Lúc đó tôi không biết nó có ý gì, có chút lo lắng nhìn về đỉnh núi Nữ Sàng, nơi đó lúc trước trời xanh không một gợn mây, bây giờ xa xa vẫn thấy tiên khí lập lờ, nhưng tôi ngẩng lên nhìn lại, lại thấy ma khí lộ ra, không thể nghi ngờ.

Tôi ngủ say hai trăm năm, tiên thuật vốn lơ là, nếu như yêu mà này tấn công quy mô lớn, sợ là chỉ cần ba khắc đã nguy hiểm tới tính mạng.

Ly Quang nhìn theo ánh mắt của tôi, cũng tỏ vẻ lo lắng “Thanh Nhi, hai trăm năm nay ngày nào ta cũng đến, mặc dù ma khí sau núi càng lúc càng lợi hại, nhưng cũng không biết vì sao mấy yêu ma này vẫn chưa từng quấy nhiễu tới đây.”

Hôm sau, tôi viết tấu chương gửi lên Thiên giới để báo cáo việc này, lúc đang niệm chú để gửi lên Thiên Đình, sau đỉnh núi có một cầu lửa bay tới, thẳng tắp thiêu rụi tấu chương.

Tấu chương tôi khổ cực viết cả buổi đã biến thành tro bụi mà bay.

Nhìn lên đỉnh núi, ở nơi đó vẫn tĩnh lặng, tối nay trăng sáng, ít sao. Chim chóc chẳng thấy, thú rừng cũng không có bóng dáng, giống như vừa rồi chỉ là ảo giác, chưa từng có quả cầu lửa nào xuất hiện.

Mặc dù tiên thuật của tôi thấp kém, nhưng vẫn có chút hiểu biết, có thể đánh cho tấu chương biến thành tro buổi, cầu lửa này cũng chẳng phải lửa bình thường, chính là Tam muội chân hỏa.

Chẳng trách thiếu chút nữa tôi đã bị đánh cho hồn phi phách tán, không còn đường sống.

Tôi trở lại trong sân, đèn mờ đã tắt, Cửu Ly ngồi trên bàn đá trong sân, đôi mắt đỏ trong bóng đêm thật dọa người, ở dưới đất gần đó là lão hổ Nhạc Kha, thỏ tinh và Tử Hồ đứng hầu.

Tôi nghĩ chắc bọn chúng đều đã thấy chuyện tấu chương của tôi bị đốt, gượng cười nói “Nửa đêm rồi, sao không đi ngủ đi, cả đám đứng trong sân làm gì?”

Tử Hồ run giọng nói “Đại tiên, làm thế nào bây giờ?”

Tôi nhặt cái ghế gần đó, ngồi xuống, sau một lúc trầm ngâm, cuối cùng cũng nghĩ ra một cách khả thi.

“Cửu Ly, ngươi đã theo ta tám trăm năm rồi, hay là về Thanh Khâu đi. Theo tỷ tỷ nghĩ, trong vòng hai ngày này thì đi đi. Tay nghề nấu ăn của thỏ tinh khá tốt, Tử Hồ dịu dàng, đường tới Thanh Khâu khá xa, trên đường bọn chúng có thể hầu hạ ngươi. Còn Nhạc Kha thân thể mạnh khỏe, tỷ tỷ đưa cho ngươi cưỡi, ngày mai thì lên đường đi.”

Cửu Ly nhìn tôi, con mắt sáng rực giống như lửa đỏ thiêu đốt, trong mắt long lanh ánh nước và chút tức giận “Tỷ tỷ vừa có chuyện là muốn đẩy Cửu Ly ra xa. Cửu Ly không cha không mẹ, tới Thanh Khâu cũng chỉ là một cô nhi, có khác gì đã chết đâu?”

Tôi vội vàng đưa tay bịt miệng nó lại, trách cứ “Còn nhỏ tuổi, nói bậy gì thế?” Yêu, tiên chúng tôi tuổi thọ có lẽ dài hơn người phàm, nhưng nếu nói đến cái chết lại là hồn phi phách tán, hôi phi yên diệt, không còn tung tích trong lục giới, điều này tôi vô cùng kiêng kị.

Bàn tay đặt trên môi nó bị khí thổi ẩm ướt, cảm giác được gương mặt của đứa nhỏ này nóng lên, tôi buông tay, mềm giọng khuyên lơn.

Chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi, trải qua lần mạo hiểm trước kia, tôi không thể nào quyết tâm để nó theo tôi chịu gian nguy, chỉ trông mong có thể khuyên bảo nó rời khỏi nơi này.

Chỉ tiếc là tâm ý của Cửu Ly vô cùng kiên định, khuyên mãi không nghe. Tôi thờ dài thở ngắn, sầu khổ khốn đốn vô cùng. Chiến dịch khuyên nhủ Cửu Ly rời khỏi đây vượt mọi khó khăn gian khổ, tiểu tử này tới chết cũng không chịu rời khỏi tôi. Ngay cả Tử Hồ và Thỏ tinh cũng không chịu rời đi, chỉ có con hổ Nhạc Kha kia là không nói, nhưng trầm mặc, ngay cả cửa nó cũng không bước ra một bước, đủ để chứng minh nó cự tuyệt.

Tôi tự kiểm điểm trách tội bản thân, theo tình huống thông thường thì những đứa nhỏ nuôi thả có dã tính rất khó thuẩn, kém hơn những đứa nhỏ nuôi nhốt vốn rất ngoan ngoãn nghe lời. May mà tôi chưa từng biết cha mẹ của Cửu Ly, nếu bọn họ biết con của bọn họ bị tôi dạy dỗ ra hư đốn không chịu nổi, không biết có dỡ nhà tranh của tôi không.

Có điều, đợi bọn họ tới đây, nhà tranh này đã biến thành một đống tro tàn rồi.

Hai ngày sau, hổ tinh tới đưa tin, đứng bên ngoài kết giới nhìn vào. Lúc đó chúng tôi đang dùng cơm, Tử HỒ nhìn thấy hắn trước, sắc mặt tái mét, hai răng va vào nhau lập cập. Tôi đang vui vẻ ăn, không hề nhìn thấy hắn. Nghe thấy âm thành răng của Tử HỒ va vào nhau, ngẩng đầu lên nhìn, sắc mặt của nàng ta vô cùng bối rối, cũng không nói gì với tôi, chỉ nhìn Nhạc Kha đang nằm trên đất.

Tôi quay đầu xem, thấy vẻ mặt hổ tinh đang cười, vô cùng hưng phấn, ngoắc ngoắc tôi. Tôi và mấy người kia đều nhìn chằm chằm Nhạc Kha đang ngủ gật dưới đấy.

Tôi “xuy” một tiếng bật cười “Các ngươi thật là lũ ngốc. Tuy Nhạc Kha và con hổ bên ngoài kia cùng dòng họ, nhưng hai hổ đánh nhau, không cần nghiên cứu nữa, đương nhiên là hổ nhà ta bị thương, cho dù nó to gấp hai lần đi nữa.”

Chương 9

Tôi đứng ở cửa, khẽ cười nói “Không biết là chuyện gì đã làm phiền Hổ Vương phải đến đây?”

Lúc mới tới núi Nữ Sàng tới nay, tôi cũng chưa từng lo sợ tên hổ tinh này, tuy trên người hắn có lệ khí, nhưng tốt xấu gì tôi cũng có một vạn năm tu vi, đánh nhau với hắn không hẳn là không có phần thắng. Nhưng từ lúc thấy được pháp lực của yêu ma sau núi, tôi liền biết mạng nhỏ của mình bây giờ đang ở trong thế ngàn cân treo sợi tóc. Chẳng những là tôi, mà bốn cái mạng trong sân tôi cũng không biết giữ làm sao.

Vì vậy, thái độ của tôi hôm nay với Hổ tinh lại càng khiêm tốn.

Hổ tinh thấy tôi tươi cười đón chào, mặc dù trên mặt lóe lên kinh ngạc, nhưng lại mặt mày hớn hở, ánh mắt quan tâm nhìn tôi từ trên xuống dưới, thở dài “Tiên tử bế quan tu luyện hai trăm năm, chưa từng rời phủ, thật làm tại hạ nhớ mong.”

Bế quan tu luyện????

Lần này tôi đóng cửa, hồn phách thiếu chút nữa cũng mất, mặc dù trong bụng cảm thấy lời nói của hắn có chút quá thân thiết, nhưng lại không tiện phản bác, đành làm ra sắc mặt nịnh nọt cho qua “Pháp lực của tiểu tiên không quan trọng, không biết là đã phạm phải vị đại tiên nào sau núi, sau này xin nhờ HỔ Vương nói tốt cho tiểu tiên vài câu.” Mặc dù biết sau núi có tên yêu ma kia, cũng phải mở to mắt mà bịa đặt, hôm nay tôi mới biết những cái cốt khí từ trước tới nay đều quá tầm thường, không đáng để tôi bỏ tánh mạng ra mà gìn giữ.

Hổ Vương cũng vô cùng khiêm tốn “Tiên tử nói gì thế, chuyện của tiên tử cũng là chuyện của tại hạ! Có điều, hôm nay Ma Vương trong núi bảo tại hạ đến thông truyền, hắn muốn gặp địa tiên của núi Nữ Sàng, tại hạ đến thăm tiên tử, tiện thể báo tin luôn.”

Lần đầu tôi nghe tới tên tuổi của yêu ma chiếm cứ chỗ này, nghĩ tới lửa đỏ cháy người kia thì cảm thấy kích thích, muốn chạy trốn. Hắn muốn triệu tôi tới, chắc là do tấu chương mà tôi muốn báo cho thiên đình hai ngày trước chọc giận hắn. Nếu chỉ có mình tôi, sử dụng thuật độn thổ ngay, tôi cũng xứng với cái địa tiên của mình. Nếu hắn muốn tìm tôi ở cái núi Nữ Sàng mấy dặm này cũng không dễ gì. Nhưng nhìn về phía sau, bốn cái mạng trong sân đều có liên hệ với tôi, sao tôi có thể tùy ý làm bậy được?

Thấy Hổ tinh vẫn đang nhìn tôi mogn đợi, đành phải đắn đo cười một cái “Tiểu tiên mới tới núi Nữ Sàng, không biết nhiều chuyện. Nếu Ma vương muốn gặp tiểu tiên, hay là lựa một ngày trời xanh mây trắng, tiểu tiên nhất định tới chào hỏi Ma vương.”

Hổ tinh lắp bắp khá lâu mới nói “Ma vương muốn hẹn địa tiên của núi Nữ Sàng vào tối mai, không biết có tiện cho tiên tử không?”

Tôi thẳng thắn đồng ý, mặc dù trong lòng vô cùng khẩn trương, nhưng không thể để con hổ tinh này coi thường, đành phải đem bề ngoài ra chống đỡ.

Hổ tinh kia hình như canh cánh trong lòng chuyện lần trước, miệng vẫn không ngừng hỏi chuyện vết thương của tôi. Tôi bị hắn làm cho phiền lại càng phiền, lại không biết trút đi đâu, cuối cùng nhận một cây linh chi ngàn năm mới có thể đuổi hắn đi khỏi. Mấy người trong sân nhìn tôi giả đò, giống như người một nhà, thấy tôi khó coi vô cùng. Lại thấy hổ vương kia tặng một cây linh chi ngàn năm, tôi không hề từ chối mà lại nhận ngay, muôn vàn cảm tạ, khi tôi quay lại, mấy gương mặt kia giống như kính vạn hoa, vẻ mặt gì cũng có.

Tôi ủ rũ cầm cây linh chi vào trong sân, Cửu Ly chạy tới, giật lấy cây linh chi, quăng xuống đất mà giẫm.

Lúc trước, nghe nói cha mẹ ở thế gian thường dùng cách đánh đòn để trừng phạt đứa nhỏ không nghe lời, tôi thấy có chút kinh ngạc, chẳng qua chỉ là một đứa nhỏ bướng bỉnh, nếu như nghịch quá thì lấy sợi dây thừng cột lại giống như niệm chú định thân thôi, có gì mà khó thế?

Hôm nay thấy bộ dáng Cửu Ly ương bướng như vậy, trong lòng không khỏi tức giận, mặc dù niệm chú định thân có thể giam nó lại, nhưng lúc này tôi lại muốn lấy cây đánh nó một trận để trút giận trong lòng.

Từ trước tới nay, tính tình của tôi vốn không được tốt, lúc này lại sắp gặp vạ tới nơi, tâm trạng có chút bực bội, lại thêm tên tiểu tử ương bướng này giống như thêm dầu vào lửa, cũng chẳng thèm giả bộ hiền lành gì nữa, lượm cái ghế lên ngồi xuống, kéo Cửu Ly tới đè xuống trên đùi, bắt chước theo bộ dáng của mấy người trần giang lúc đánh con, vén áo nó lên, đánh xuống.

May mà sau khi bị thương, sức khỏe của tôi chưa tốt, mặc dù chưa đánh tên tiểu tử ngỗ nghịch này tới mức khóc la um sùm, nhưng cũng làm cho đôi mắt đỏ kia long lanh nước. Mới đầu là nước ngập trong mắt, sau đó thì từng giọt to rơi xuống, không dừng được.

Tơ giao tiêu mà tôi mặc trên người vốn không thấm nước, từng giọt nước mắt kia lăn qua rồi rớt xuống đất.

Tử Hồ tiến tới gần, nhỏ giọng cầu khẩn “Đại tiên, đối với con nít, đánh đập vậy cũng không phải cách.”

Tôi vốn định dừng tay, nhưng tên tiểu tử này thật có khí phách, thấy Tử Hồ ăn nói khép nép cầu tình cho mình, rõ ràng là đau tới chảy nước mắt nhưng là ương ngạnh la “Ta không sai, không sai không sai.” Làm tôi thêm phần giận dữ, xuống tay cũng nặng hơn.

Tử Hồ năn nỉ khá lâu, thấy tôi chẳng nghe chút nào, ngược lại càng thêm tức giận thì nơm nớp lo sợ.

Tiểu tử Cửu Ly kia vốn ương ngạnh, ra vẻ giống hảo hán, giống như những anh hùng người trần, đao đặt trước mắt còn mạnh miệng lễ nghĩa, rõ ràng là tính mạng khó giữ, trung tiết lễ nghĩa kia có chỗ nào đáng giữ? Thông thường khi tôi thấy cảnh đó, chỉ thấy người trần gian ngu không ai bằng, hôm nay thấy nó làm điệu bộ như vậy, chỉ cảm thấy linh khí xưa nay chẳng còn, chỉ còn lại tức giận, đánh mạnh hơn.

Thỏ tinh chưa từng thấy cảnh này, sợ tới mức run rẩy, ốc còn không mang nổi vỏ ốc.

Chỉ có Tử Hồ can đảm, kéo Cửu Ly ra, nắm chặt tay của tôi, liên tục nói “Đại tiên, đại tiên đừng tức giận. Khi bị thương không nên tức giậ như vậy, đứa nhỏ này ngày khác sẽ hiểu, nhưng làm tổn thương thân thể thì sao?”

Tôi ngẩng đầu nhìn, thì ra khói xám ở phía sau núi Nữ Sàng đã tiến tới trước vài phần, trong vòng mấy ngày nữa trước núi cũng sẽ bị khí che mờ. Ngực giống như bị một đôi tay vô hình nhéo, không thở nỗi. Nhưng tiểu tử Cửu Ly kia lại không biết tốt xấu, vẫn bướng bỉnh nói “Ta không sai! Ta không sai! Tỷ không nên lấy quà của tên hổ tinh đó, chỉ là một cây cỏ linh chi, ở Thanh Khâu cũng có.”

Tôi vô cùng tức giận, trong thời khắc nguy nan như vậy, nếu vì hai cọng cỏ linh chi mà chọc giận hổ tinh, lại thêm tên Ma vương kia, chẳng phải mấy cái mạng trong sân này càng sớm hôi phi yên diệt hơn? Trong lúc mấy chốt, đứa nhỏ này cứ buông thả như vậy, trong lòng tôi vừa gấp vừa đau, tức giận đến ác độc, cuối cùng oán giận nói “Phải ha, Thanh Khâu cũng có cỏ Linh chi, nhưng thấy được rồi mới nói. Ngươi nói thật có chí khí làm sao, vậy bây giờ lập tức tới Thanh Khâu tìm cỏ linh chi cho ta đi!”

Nó đứng lên, đưa tay lau nước mắt trên mặt, hung hăng nói “Nếu như đệ cầm linh chi về thì thế nào?”

Tôi lạnh lùng mỉm cười “Cầm về rồi tính, bây giờ ngay cả cái bóng của linh chi cũng không thấy, ngươi thì khoe khoang khoác lác, không thấy buồn cười sao?”

Khuôn mặt nhỏ đầy nước mắt của Cửu Ly đầy quật cường, thẳng đầu bước khỏi sân, từng bước từng bước.

Tôi đẩy Tử Hồ đang đỡ mình ra, chỉ vào thỏ tinh mà nói “Hai ngươi đi theo Cửu Ly đi, hộ tống nó trở lại Thanh Khâu, đừng sai sót gì. Nếu như trên đường nó muốn trở về thì cản nó, mặc kệ các ngươi dùng cách gì, trong vòng một tháng đừng để nó trở lại đây.”

Thỏ tinh còn đang mờ mờ mịt mịt, nhưng Tử Hồ thông minh, đã hiểu được nguyên nhân bên trong, cúi đầu nói “Tiểu yêu sẽ cố gắng không phụ sự nhờ vả của Đại tiên, xin cáo lui.” Kéo thỏ tinh, chớp mắt đã không thấy bóng dáng.

Cửu Ly chỉ mới một ngàn tuổi, Tử Hồ này cũng có tu vi hai ba ngàn năm, lại thêm Thỏ tinh, cản trở Cửu Ly sẽ dễ thôi. Ngồi lại trong sân, tôi thấy thể xác và tinh thần đều rệu rã không còn gì, xích mích vừa rồi nằm ngoài dự đoán của tôi, nhưng tôi lại rất vừa lòng với kết quả này.

Ghế đá trong sân lạnh vô cùng, tôi ngồi xuống chỉ cảm thấy hơi lạnh tỏa lên theo xương sống, dần dần ngay cả chân tay cũng lạnh ngắt.

Lão hổ Nhạc Kha chậm rãi đi tới, đôi mắt cô đơn, trong giây lát tôi lại nảy lên một ý nghĩ kỳ cục, ánh mắt của con hổ này nhìn tôi có vài phần thương hại phải không nhỉ?

Tôi vươn tay ra, cái đầu ấm áp của nó khẽ cọ vào. Tôi kéo nhẹ lỗ tai nó, kéo nó tới gần, nó dựa vào trong lòng tôi, hừ hừ vài tiếng.

Tôi mệt mỏi, ôm đầu nó nhẹ nhàng hỏi “Nhạc Kha, ngươi cũng biết, ta từ trước tới nay vẫn là một người cô đơn, độc lai độc vãng phải không?”

Bạch hổ cọ cọ vào tôi.

Nó từ từ trượt xuống đất, thay một tư th61 thoải mái, tôi dựa vào người nó, lầm bầm lầu bầu “Cửu Ly đã ở cùng ta tám trăm năm, ta cũng đã đối với nó không tệ, phải không? Nếu ngươi muốn rời khỏi đây, nhân lúc ta ngủ rồi cũng đi nhanh đi. Nói xong nhắm mắt lại, dựa mình vào bộ lông thơm của nó, dần dần ngủ.

Trong lúc mơ hồ, hình như có một nam tử ở gần, khuôn mặt mờ mờ nhưng hương vị kia lại rất quen.

Là mùi hoa thạch quỳnh.

Hai ngày sau, tôi dọn dẹp một chút, sờ sờ đầu của bạch hổ, nhỏ giọng dặn dò nó vài câu, đứng trong nhà nhìn xung quanh một lúc, con hổ kia bước tới chặn tôi lại, tôi phải để nó đi trước.

Sáng hôm sau, tôi thấy bạch hổ này vậy mà kê cao gối ngủ cạnh tôi, còn tôi đang nằm trên giường trong phòng của mình. Chung giường chung gối với một con hổ, việc này cũng có chút kỳ cục. Có điều, bây giờ tai họa đang chờ đợi mà ập vào tôi, có một con thú ở bên cạnh không rời không bỏ, trong lòng cũng có chút vui sướng.

Một ngay một đêm, mây đen ở phía sau núi Nữ Sàng chiếm tới phía trước, qua hai ba ngày sau, khí của yêu ma sẽ che mất ngôi nhà tranh của tôi.

Bốn phía đều u ám, trong chớp mắt đã đánh vào kết giới. Mặc dù bây giờ bên trong kết giới toàn mây đen, không thấy mặt trời, nhưng lại không thấy bóng dáng tên yêu tinh nào.

Hổ tinh dẫn tôi tiến quân thần tốc, vừa mới bước vào kết giới, lập tức có một mùi tanh hôi xông vào mũi. Trong lòng tôi bồn chồn, nhắm mắt theo đuôi, chỉ bước theo sau hổ tinh. Thình lình nó quay lại nhìn tôi cười, tôi cảm giác như nụ cười đó có một hàm ý khác, một ý tứ nói không nên lời.

Phía trong kết giới ánh sáng mờ mờ, khoảng một giờ sau, tôi cũng không biết là mình đang đi lên núi hay xuống núi nữa, chỉ cảm thấy cả người mờ mịt, nhìn thấy hình bóng phía trước lay lay lắt lắt, hình như có một ngọn đèn.

Hổ tinh vui vẻ nói “Phía trước là chỗ Ma vương ở.”

Tôi nghĩ thầm, theo lời Hổ tinh nói thì Ma vương này rất lợi hại, sợ hắn nghe được lời tôi nói, lại rước lấy họa vào thân, đành phải gật đầu, theo sau hắn mà đi. Trong lòng bàn tay đã chảy mồ hôi lạnh, không biết làm sao, đành phải nắm chặt tay.

Hổ tinh đứng ở cột trước căn phòng, nhẹ giọng thông báo “Đại vương, thuộc hạ dẫn địa tiên ở núi Nữ Sàng tới thăm người!”

Tuy tôi biết hổ tinh này có ý tốt, có chút khiêm tốn, vậy mới có thể nói tốt vài câu cho tôi trước mặt Ma vương. Nhưng hắn cúi thấp như vậy làm tôi có chút không thoải mái. Trong sân nhà tôi bây giờ chỉ có một con hổ bình thường, Ma vương đã rơi sâu vào ma đạo, đã là bậc cao thủ có nội đan lợi hại lắm rồi, chỉ là một con hổ nhỏ, chắc là hắn cũng không bắt bẻ tôi.

Tôi nghĩ như vậy, cảm thấy thoải mái hơn chút ít. Từ đó tới nay, tôi chỉ là một con chim loan cô độc, lang thang khắp tứ hải bát hoang, có hồn phi phách tán hay không cũng không làm ai nhỏ vài giọt nước mắt đau lòng dùm, cho dù lúc này mất mạng thì cũng chẳng sao.

Thật lâu sau, từ trong phòng truyền ra một giọng nói khàn khàn “Nếu đã đến thì vào đi.”

Hổ tinh đưa tay ra hiệu xin mời, tôi sờ sờ cái cửa, đụng tới cái nắm gỗ thì nghĩ, bất quá Ma vương này cũng chặt cây xây nhà giống tôi, không nhịn được bật cười. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc đó, tôi lại thấy có chút thanh thản khi nghĩ tới những chuyện này.

Cửa phòng tự động mở ra, không một tiếng động, tôi nâng bước bước vào, có một mùi lạ xông vào mũi tôi, trong đầu lại xuất hiện một ý nghĩ kỳ cục : Cửu Ly thích sạch sẽ như vậy, nếu như dẫn nó tới đây, chắc nó sẽ chết vì mùi mất.

“Tại sao cười?”

“Trong lòng nghĩ là Ma vương không giỏi tắm rửa dọn dẹp, thiếu một tiểu yêu…”

Trong phòng lại vang lên tiếng cười chói tai “Tiên tử vậy mà nói thật đúng. Đúng là trong phủ của lão phu thiếu một tiểu yêu quét nhà, hay là tiên tử hạ mình làm người hầu trong phủ của lão phu nhé?”

Tôi mỉm cười, không nói gì. To gan đánh giá xung quanh, tuy trong này có một ngọn đèn nhưng không hiểu vì sao chỉ thấy mờ mờ, ngoài cửa cũng chẳng sáng bao nhiều. Bốn phía tối đen như mực, không thấy hình dáng của bất kỳ ai trong phòng, vô cùng đen tối, giống như khi tôi đứng ở trong kính Côn Lôn, đêm đen vô hạn.

“Chim loan to gan nhà ngươi, dám từ chối lão phu, sau lưng dám dẫn theo thụy thú sao?”

Tôi quay đầu nhìn, sau lưng trống không, ngay cả cánh cửa kia cũng không thấy nữa, làm gì có thụy thú nào. Nhẹ nhàng cưới nói “Chẳng lẽ mắt của Ma vương mờ rồi sao? Sau lưng tiểu tiên chẳng có tới nửa cái bóng, lấy đâu ra thụy thú?”

Loading...

Xem tiếp: Chương 10

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?



Sau Ánh Hào Quang

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 25


Ma Quỷ Lộ

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 99