21 Đến khi lấy xe xong và về đến nơi thì cũng đã trưa luôn rồi , vừa về đến nhà bước xuống xe trước mặt nó là 3 người đang chờ ngay phòng khách , nó mở cổng bước vào thì Nhã Nguyệt ôm chầm lấy nó khóc nức nở …Ị ọc I , di âu à ổng ề àm m ờ híc híc ( Chị Ngọc Nhi đi đâu mà hổng về làm em chờ ) – Nó vừa khóc vừa nói không thành lờiChị đi tập thể dục gặp được giám đốc nên về hơi trễ xin lỗi em nha – Nhi xoa đầu Nhã NguyệtThiệt tình em làm cho cả nhà lo lắng đấy nếu có đi thì cũng nên gọi về cho gia đình một tiếng chứ – Anh ( Hào ) la nó nhưng thật tình rất lo lắngYên tâm đi , cô ấy đi với tôi nên chắc chắn sẽ ổn mà , làm mọi người lo lắng xin lỗi – Minh Khanh cúi đầuĐây , đây là – mama nó hỏiĐể con giới thiểu đây là giám đốc công ty con tên cậu ấy là Minh Khanh , còn đây là mẹ tôi , 2 anh em này là an hem kết nghĩa của tôi Nhã Phương và Gia Hào mọi người làm quen nhé – Nó vừa dứt câu thì đâu đây có mùi sát khí nồng nặc(Em kết nghĩa thì không sao nhưng Anh kết nghĩa thì chắc chắn là có sao rồi , nhìn hắn ta chưa chắc gì là người tốt có khi nào hắn cũng có tình ý với cô ta không nhỉ ? Chắc chắn phải có thôi bởi vì nhìn ánh mắt và lời nói của hắn giành cho cô ta chắc chắn là yêu cô ta mà không được đến đáp mới trở thành anh kết nghĩa để được ở bên cạnh và chiếm tình cảm từ từ rồi – Nội tâm của Minh Khanh)(Hừ em ấy có bao giờ dẫn theo bạn về nhà đâu nhất là con trai , giám đốc với chả giám đất.
22 Sau sáu tiếng đồng hồ , cơn mưa vẫn không ngừng , còn Nhi thì vẫn nằm bất động một chỗ. . . Có lẽ nó đã phải trải qua rất nhiều thứ khó khăn đối với một cô gái bình thường phải chịu đựng.
23 Sau đêm hôm đó , dường như hắn cũng vắng bóng từng ngày , còn nó một mình chỉ biết suy nghĩ đến nỗi sợ khi bán mình cho người đó để cứu cha.