261 Đàn ông rất khác với nữ nhân, nếu nữ nhân mệt mỏi, thống khổ, ủy khuất, sẽ tìm chị em gái mà bày tỏ. Đàn ông chỉ có thể đem tất cả mệt mỏi giấu ở sau lưng, chôn sâu trong lòng, bước chân trở nên nặng nềhơn, cứ thế mà tiến tới.
262 Kinh tháp có chín tầng, Ninh Phàm tùy ý tiến vào, mấy trăm ngàn quyển cổ thư đến nay chỉ có một mình Lục Đạo Trần là đọc xong, cái danh phu tử có lẽ là vì lẽ đó.
263 Đô quận cấm địa, Long Đàm. Sắc trời mờ tối, cũng không phải là thời gian đã về khuya, mà là hơi nước màu đen của Long Đàm bay lên mây, che ánh nắng. Nơi đây cỏ cây điêu linh, đầm nước tanh máu.
264 Đạo đồng Nhất Thanh đến từ Hư Không giới Huyền Vũ Tinh, năm đó tại Quỷ Tước tông, Ninh Phàm dùng Luyện Thần thảo, sơ sẩy một cái, ngộ ra thần thông Thần Du Vạn Dặm, thần niệm hóa thành tuyến, xuyên thấu giới diện, tiến vào Hư Không giới, nếu không phải có đại năng của Huyền Vũ Tinh xuất thủ, sợ là Ninh Phàm đã vỡ tan thức niệm, táng thân hư không.
265 Nhất Thanh tiếp tục trông chừng ba ngồi đạo bia, chuyển cho Bắc Ly dẫn Ninh Phàm, thực hiện bước trảm phàm thứ hai. Đi giữa Vân hải, xuyên qua sương mù, Bắc Ly thỉnh thoảng hỏi Ninh Phàm một ít chuyện vụn vặt ở hạ giới, định dò la lai lịch của Ninh Phàm.
266 Tay của Bắc Ly, nhẹ nhàng xoa xoa ngực, ánh mắt trong trẻo lần đầu tiên xuất hiện tia sáng kỳ dị. 11 tiếng! 11 tiếng chuông!Chỉ cần một hơi, là gõ được.
267 Trong Luân hồi tàn tượng, tạivườn trồng thuốc của Thiên đế, Ninh Phàm đứng lặng thật lâu. Ngày lại qua ngày, cơ hồ là mỗi ngày, Mộ Vi Lương đều đi tới vườn trồng thuốc, ngồi trên tảng đá, trong tay lúc nào cũng ôm con bướm đó.
268 Gió bấc xào xạt, lá rơi trong trời đông giá rét. Sắc trời càng ngày càng sáng, trên ruộng, không ít nông dân đang bận bịu với cây trồng mùa đông. Tiểu đồng xách giỏ trứng gà, khép chặc áo gai, mặt lạnh đến đỏ bừng.
269 Những tiếng phát ra đều là lăng mạ làm nhục, khiến cho Ninh Phàm mắt lộ hàn mang. Thời khắc hàn mang lên cao, hắn thúc giục Thanh Ngưu, cây roi liễu trong tay chợt động!Một bóng roi vút ra, giống như trong nháy mắt phóng ra trăm ngàn cây roi, đồng thời quất vào người của mấy chục tên vô lại.
270 Chỉ có khí thế, mà đã chấn Hắc Nha đau đớn vô cùng, khí tức đại loạn. Ánh mắt của Hắc Long chấn hám. Giờ phút này, khí thế của Ninh Phàm lại chân động một cái, đột nhiên đứng dậy, thu hồi vật mà Mộng Huyền Tử tặng cho, mắt chợt lộ ra hàn mang, nhìn Hắc Long.
271 Gió lại nổi lên. Bảy tháng trôi qua, trên La Vân Đô quận, dâng lên một tòa huyền không cự đài, giống như mây mù, nhưng lại cứng rắn như sắt thép. Vân đài! Đài này là hộ quận đại trận của La Vân ngưng tụ ra, là nơi bái tướng của cá triều đại La Vân yêu tướng.
272 Chờ đợi, vẫn là chờ đợi, sự chờ đợi này kéo dài luôn cả ba ngày, nhưng Ninh Phàm vẫn chưa đến. Trong mắt Lục Đạo Trần, rốt cuộc cho thấy một chút lo âu.
273 Vô số tu sĩ bởi vì bị đánh bại, bị đoạt linh đài, cuối cùng bị trận quang cưỡng ép truyền tống ra khỏi chiến tràng. Sau khi trận quang dâng lên 157 khí tức, đạo Tử phẩm linh đài thứ nhất xuất hiện!Vương Kiêu chân đạp Tử phẩm, ngạo nghễ thoát khỏi đại trận, trở ra ngoài hội trường, dưới chân Vân vụ linh đài tử khí đằng vân, lộ rõ thực lực kinh người của hắn.
274 - Chỉ là chân huyết. . . Bốn chữ này hết sức bình đạm. Nhưng theo ánh mắt của Ninh Phàm ngưng lại một cái, sau lưng đã sinh ra một Phù Ly hư ảnh cao ngàn trượng.
275 Mọi người nghị luận, rơi ở bên tai Ninh Phàm, khiến ánh mắt hắn trầm xuống. Thì ra sương lạnh màu xanh trong tay Trâu Đằng lại là Thương Lan băng đại danh đỉnh đỉnh!Thiên Sương Hàn Khí, được xếp thứ tám, so với Huyền Âm Khí còn cao hơn một bậc.
276
277
278
279
280