881 Từ chỗ Bí thư Hạo Vũ đi ra, Diệp Trạch Đào có chút choáng váng, không ngờ sự việc lại phát triển theo phương hướng mình chưa từng dự đoán đến, chuyện này như thế nào hắn ta cũng chưa từng nghĩ đến.
882 Nhìn thấy Diệp Trạch Đào quay lại Hô Diên gia, trên mặt Hô Diên Ngạo Bác nở nụ cười, Diệp Trạch Đào này là một người trọng tình trọng nghĩa, cũng không bởi vì mình lùi xuống mà liền quay mặt đi! Trong thời gian này càng có nhiều ý tưởng hơn, cho dù Hô Diên Ngạo Bác quyết tâm lui xuống, cũng vô cùng để ý đến suy nghĩ của Diệp Trạch Đào, thấy Diệp Trạch Đào quay lại đây lần nữa, trong lòng cảm thấy an ủi đi rất nhiều.
883 Sáng sớm hôm sau, khi Diệp Trạch Đào vừa ở trong nhà Ho Diên Ngạo Bác đi ra, Lưu Đống Lưu cũng gọi điện thoại tới. Có thể cảm nhận được rõ ràn rằng tâm tình của Lưu Đống Lưu rất tốt, tiếng nói rất lớn.
884 Thêm một lần Diệp Trạch Đào được vào nhà họ Phùng, anh phát hiện ra ngôi nhà này thật yên tĩnh. - Mọi người đều đi làm hết nên có ít người ở đây. Phùng lão gia vừa rửa mặt vừa nói chuyện với Diệp Trạch Đào.
885 Lúc Diệp Trạch Đào trở lại nhà của Lưu Đống Lưu, liếc mắt đã thấy người của Lưu gia toàn bộ đều đang ở đây, thấy tình hình như vậy, Diệp Trạch Đào liền biết, vì Lưu Đống Lưu sắp lên chức, đám người nhà Lưu gia lại muốn làm một trận náo loạn.
886 Hôm nay Lưu Mộng Y thể hiện rất là nhiệt tình, nhiều lần kích tình với Diệp Trạch Đào, làm cho ngay cả Diệp Trạch Đào cũng thấy cô khác lạ. Lại một lần nữa tới đỉnh, Diệp Trạch Đào nhìn Lưu Mộng Y gần như nằm thiếp đi trong lòng mình, cười hỏi:- Hôm nay sao thế?- Trạch Đào, chính là Tiểu Nhu nói, nếu muốn để một nam nhân không rời khỏi mình thì phải như vậy!Diệp Trạch Đào sửng sốt, liền cười nói:- Đừng có nghe nói lung tung, anh thích dáng vẻ ôn nhu của em mà!Lưu Mộng Y nằm kề trên ngực Diệp Trạch Đào, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, nói:- Trạch Đào, đám người chú hai hôm nay thật quá đáng, nếu không có anh, bọn họ không thể nào có được như hôm nay, vừa tháy có chút lợi lộc đã tranh nhau tới đoạt rồi!Diệp Trạch Đào cũng biết rất nhiều chuyện chi tiết về Lưu gia, thở dài:- Đó là nhân tính, ánh mắt của rất nhiều người đều thiển cận như vậy, anh cũng không để ý chuyện này, tùy họ đi!- Trạch Đào, anh yên tâm, bất kể là chuyện như thế nào, em đều đứng về phía anh.
887 Khi đang đi đến nhà Trịnh Thành Trung, Diệp Trạch Đào không ngờ nhận được cuộc điện của Trần Đại Tường gọi tới, hắn liền nói với Diệp Trạch Đào:- Trạch Đào, tôi đang ở thành phố, anh qua đây một chút đi.
888 Sau khi Trần Đại Tường đợi Diệp Trạch Đào ho xong, thở dài nói:- Ôi, nói thật lòng, nếu mà tôi có người con rể như anh, ngủ có thể yên giấc rồi, tiểu Tú nhà chúng tôi không có phúc phần đó!Lão già này!Diệp Trạch Đào đã không còn lời nào để nói rồi.
889 - Trạch Đào, chỗ thầy có được một số tài liệu liên quan đến tỉnh Cam Ninh, trước tiên cậu nên quan sát, phải hiểu một chút ít về tình hình nơi đó mới có thể làm tốt công việc được.
890 Nhìn Trịnh Thành Trung mệt mỏi nằm ngủ, Diệp Trạch Đào nghiêng người dựa vào tường nghĩ tới chuyện tới tỉnh Cam Ninh lần này. Trong đầu chỉ toàn là nội dung tài liệu về tình hình của tỉnh Cam Ninh, toàn bộ tâm tư của Diệp Trạch Đào đều đặt vào công việc.
891 Trần Xảo Tú này thật biết cách nói chuyện, suốt trên đường đi không có chuyện gì nói liền tìm chuyện để nói với Diệp Trạch Đào, nói về tình hình của nước Mỹ, bên cạnh đó cô cũng nói đến những kinh nghiệm của cô.
892 Đã xảy ra chuyện gì vậy không biết?Do còn có điều thắc mắc nên mọi người rời khỏi cuộc họp với tâm trạng nặng nề. Bất luận là ở đâu thì thông tin cũng không thể bảo mật hết được, chính vì thế mà trong khi cuộc họp vẫn chưa kết thúc nhưng rất nhiều người đã biết được hết nội dung trong cuộc họp.
893 Công việc trong thành phố làm xong rồi, Diệp Trạch Đào vội quay về huyện Lục Thương, ở huyên Lục Thương còn không ít việc cần hắn ta xử lý. Lần này không chỉ có Diệp Trạch Đào, mà động tác của Trần Đại Tường cũng cực nhanh, hai người cũng đều tranh thủ trong thời gian ngắn nhất điều chỉnh lại toàn bộ công việc ở thành phố Kênh Dương một chút.
894 Ngâm mình trong bồn tắm, Diệp Trạch Đào suy nghĩ lại những lời nói của Tôn Lôi nói với mình. Có thể nhìn ra, hôm nay Tôn Lôi đã chuẩn bị sẵn mới đến tìm mình, nhìn thấy tình hình thay đổi ngày hôm nay của anh ta, thái độ cũng rất khiêm tốn, còn có thêm một số ưu điểm nữa.
895 Diệp Trạch Đào đang tiến hành sắp xếp lại công việc của huyện, thì Vệ Hùng Phi tìm tới. Gọi một cuộc điện thoại choDiệp Trạch Đào, tỏ ý mời hắn ra nói chuyện một chút.
896 Diệp Trạch Đào bí mật tới tỉnh Hối Lâm. Lần này Diệp Trạch Đào muốn tìm hiểu tình hình công việc của Phương Di Mai, không hề nói cho cô ta biết. Công việc trong huyện đã có sự phối hợp làm việc của Tôn Lôi, đã sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa.
897 Lư Cảnh Cao gọi xong cuộc điện thoại đó mới đi về phía khách sạn của Ủy ban nhân dân. Đi vào khách sạn, khuôn mặt của Lư Cảnh Cao biến sắc hẳn, gõ cửa đi vào một phòng.
898 Diệp Trạch Đào cũng không biết là đã có người biết hắn ta đã huyện Kim Câu, đang đứng ở một nơi không xa nào đó, thấy Phương Di Mai vội xuống xe chạy tới chỗ mình.
899 - Trạch Đào, nghe Ôn Phương nói anh muốn điều cô ấy đến bên cạnh anh, sao anh lại mặc kệ người ta? Cảm xúc quá mãnh liệt, Phương Di Mai ôm chặt lấy Diệp Trạch Đào hờn dỗi hỏi.
900 Mở vòi nước nóng ra, Diệp Trạch Đào và Phương Di Mai cùng ngâm mình vào đó. Sau khi tắm xong, toàn thân Phương Di Mai tỏ ra rất hài lòng, nũng nịu nhìn sang phía Diệp Trạch Đào nói: - Bị anh hành hạ chết rồi.