Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Hoa Tâm Tổng Tài Chương 101 : Một Lần Nữa Theo Đuổi

Chương trước: Chương 100 : Cơm Trưa



Pháp, Paris, Minh gia

Tống Trân tức giận nhìn chằm chằm vẻ mặt bình tĩnh của Minh Thiên Mạch nói “Mạch nhi, con có biết mình đang nói cái gì hay ko?”

Úc Tiểu Nhi vẻ mặt kinh ngạc đến trắng xanh , ngã ngồi trên ghế salon

“Con biết mình đang nói cái gì, ngay từ lúc bắt đầu con đã biểu lộ rõ lập trường của mình, cho nên chuyện hôn lễ ba mẹ đã đính ước, con không thể nào tham gia” Minh Thiên Mạch nhìn Tống Trân dùng giọng nói chânthành nói

“Cũng là bởi vì người đàn bà kia? Nên con mới ko cùng Tiểu Nhi đínhhôn, mẹ ko đồng ý , con phải cùng nó đính hôn” Tống Trân trầm giọng nói

“Ko chỉ bởi vì Tiểu Dĩnh, mà vì con ko thương Tiểu Nhi, nếu như cưỡng cầu ở bên nhau thì ko những cố ấy sẽ ko hạnh phúc, mà cả con cũng vậy” Hắn mạnh mẽ nói, mặc dù hắn biết nàng nghe sẽ rất thương tâm, nhưng hắn ko muốn để cho nàng còn lại bất cứ suy nghĩ nao2ve62 hắn,nên chỉ có thể cự tuyệt ko chút lưu tình, tình cảm của hắn giành cho nàng chỉ tồn tại ở mức tình cảm “anh em” , còn thứ tình yêu mà nàng muốn thì hắn cho kođược

Giọng nói lạnh lùng của Minh Thiên Mạch tựa như kim đâm sâu vào lòngÚc Tiểu Nhi, làm nàng đau đến mức hít thở ko thông,vốn mang theo tâmtrang vô cùng mong đợi, vốn nàng cho rằng dưới áp lực của bác trai bácgái , thì hắn sẽ đồng ý cùng nàng đính hôn, xem ra nàng đã lầm

“Thiên Mạch ca, em yêu anh, em thật sự rất yêu anh” Đứng lên , nàngnhìn chăm chú vào hắn, tình cảm ẩn chưa vào giờ khắc này đã bộc phát,trên khuôn mặt trắng ko tì vết của Úc Tiểu Nhi vươn đầy nước mắt

“Tiểu Nhi, chẳng lẽ em vẫn chưa rõ sao?” Minh Thiên Mạch tiến lên nắm lấy hai vai nàng, hắn ngưng mắt nhìn gương mặt đầy nước mắt “Người anhyêu ko phải là em, em cần gì phải đặt tim mình lên người anh, anh chỉ có thể làm anh trai của em, còn làm chồng thì anh làm ko được”

“Em mặc kệ, em ko cần tình yêu của anh, bởi vì em rất rất yêu anh, em ko muốn mất đi anh nữa” Úc Tiểu Nhi ôm lấy cổ Minh Thiên Mạch, ko, nàng ko nên mất đi hắn, ko nên

Tống Trân nhịn ko được trách cứ “Mạch nhi, mẹ ko cho phép con náo loạn như vậy”

Minh Thiên Mạch giật bàn tay nhỏ bé của Úc Tiểu Nhi xuống, trực tiếpchạy lên lầu , tâm tình của hắn lúc này rất lạnh, hắn ko muốn mất đi Lôi DĨnh cho nên hắn chỉ có thể nói lời “xin lỗi” với Tiểu Nhi, đàn ôngtrên thế giới này còn rất nhiều, nàng có thể gặp được nhiều thứ tốt hơn

“Mạch nhi, mẹ lặp lại lần nữa, Minh gia chỉ nhận Tiểu Nhi làm condâu, người đàn bà kia đừng mơ tưởng bước chân vào cửa lớn Minh gia đượcnửa bước” Tống Trân kiên quyết nói, chuyện hôn sự của Minh gia và Úc gia đã được chấp nhận từ bao nhiêu năm trước , ko thể chỉ vì người đàn bàkia, mà khiến quan hệ của hai nhà bị tan vỡ, nàng ko cho phép

Minh Thiên Mạch ko để ý đến lời nói cường ngạnh của mẹ ……vững vàngđạp trên cầu thang đi lên lầu, hắn đã đặt một chuyến bay về T thị vàolúc 2 giờ chiều, đợi chờ thật khó chịu, mỗi khi màn đêm buôngxuống,toàn bộ suy nghĩ của hắn lập tức sẽ bay lên người hai mẹ con nàng, ba tháng thời gian, nói dài cũng ko dài, mà ngắn cũng ko ngắn, hắn komuốn một lần nữa bỏ qua

“Bác gái…….” Úc Tiểu Nhi xoay người nhào vào lòng Tống Trân, khócrống, Thiên Mạch ca vẫn đối xử với nàng rất ôn hòa, chưa bao giờ lạinguội lạnh qua như vậy, nàng yêu hắn như thế, quan tâm hắn như thế, nêunhư ko có hắn, cuộc sống của nàng trở thành cái loại gì,chính nàng cũngko biết

“Tiểu Nhi, con yên tâm, vị trí con dâu Minh gia là của con, bất kìngười phụ nữ nào cũng đừng hòng chen chân vào, Mạch nhi chỉ là một lúchồ đồ, chờ nó nghĩ thông suốt, nó sẽ biết ai là người thích hợp nhất với mình “Tống Trân vỗ nhè nhẹ bờ vai vì khóc mà run run của nnag2

Úc Tiểu Nhi gật đầu, hi vọng mọi chuyện sẽ như lời bác gái nói, nhưng có 1 số việc, ko phải cứ chờ đợi là có thể được như ý nguyện

Lúc này Minh Thiên Mạch đã mang theo một cái va ly bước từ cầu thang xuống . Tống Trân giương mắt nhìn hắn hỏi

“Con muốn đi đâu?Xuất ngoại sao?”

Ông già kia đâu có nói là công ty sắp xếp cho Thiên Mạch xuất ngoại chứ?

“Con muốn đi ra nước ngoài 1 chuyến” Minh Thiên Mạch ko giải thích nhiều

“Đi tìm người đàn bà kia!” Tống Trân nhìn hắn nói, ko có nghi vấn , chỉ có khẳng định, chuyện này nàng cũng ko khó nghĩ

Minh Thiên Mạch nhìn đồng hồ nơi cổ tay, đã đến giờ rồi, khoảng cáchtừ nơi này đến phi trường cũng mất khoảng nửa tiếng đồng hồ đi dường,cho nên đi lúc này là vừa , hắn giương mắt nhìn mẹ nói “Mẹ nếu đã biếtvậy thì con cũng ko cần phải nói nhiều”

“Ko được đi!” Tống Trân nói

“Con đã đặt trước vé máy bay rồi, con sẽ nhanh chóng trở về” Vừa nóihắn vừa hướng Tống Trân hơi khom lưng, rồi nhất va ly đi cề phía cửa

“Ta ko cho phép ngươi đi, ngươi có nghe hay ko?” Tống Trân tức giậnkêu lên, dùng sức cầm lấy ly cà phê trên bàn trà đập xuống mặt đất, chinghe thấy một tiếng “xoảng” vang lên, ly cà phê kia đã lẫy lừng hi sinh

Minh Thiên Mạch ko có vì thế mà dùng bước , hắn lựa chọn ko quay đầu nhìn mẹ , mở cửa , hắn ko quay đầu lại bỏ đi

Tống Trân tức giận đến ngã ngồi trên ghế salon , thân thể khẽ rungđộng , có thể thấy rằng nàng bị chọc tức cũng ko nhẹ, con trai của nàngsau lại trở thành cái dạng này? Một đứa luôn ôn hòa, lễ phép như nó, làm sao lại trở thành cái dạng này?

“Bác gái , bác gái, dì dừng giận, uống miếng nước” Úc Tiểu Nhi lo lắng đỡ nàng lên

Tống Trân uống nước nàng đưa tâm tình cũng dần hồi phục, nhìn đôi mắt sưng , nơi khóe mắt còn vươn lệ của Tiểu Nhi, tại sao con trai của nàng lại ko thấy được “Dì ko sao , chẳng qua dì chỉ bị thằng nhóc kia làmcho tức , còn nữa! Con ko nên bởi vì những lời Thiên Mạch nói hôm nay mà buông tay nha”

“Bác gái, con sẽ ko buông tay” Úc Tiểu Nhi kiên định nói, nàng làm sao có thể buông tha cho hắn!

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt rồi” Tống Trân thở phào nhẹ nhõm, tiện thểngã người vào ghế salon, vốn tưởng rằng người đàn bà kia bỏ đi, thìThiên Mạch cũng sẽ mất hết hi vọng, cho nên nàng mới vội vã bắt hắn vàTiểu Nhi đính hôn , nhưng mà bây giờ thì…………ai………….

T thị, tập đoàn Tiêu thị, văn phòng tổng tài

Cung Thần Hạo vẻ mặt tràn đầy ý cười ngồi đối diện Tiêu Ngực Phi,công việc điên cuồng đúng là công việc điên cuồng , trên bàn làm việcđặt đầy những văn kiện hỗn độn, Ngự Phi tay nhanh như bay gõ điên cuồnglên bàn phím, lâu lâu lại lẩm nhẩm văn kiện đặt bên người

“Ngươi thật rảnh a?” Tiêu Ngự Phi ko ngẩng đầu, đối với sự đến chơibất ngờ của Hạo lần này hắn có chút ngoài ý muốn, ngày hôm qua ăn xongcơm trưa, ánh mắt sâu sắc của Hạo đã khiến cho hắn đoán được vài phần

“Ngươi thật bận rộn nha” Cung Thần Hạo cười nói

“Thì sao?”

“Thì người bận rộn có thể ngừng tay một chút được ko, cùng ta nóichuyện một chút đi?” Cung Thần Hạo nhanh tay đóng cái laptop lại

Lẩm nhẩm văn kiện, Tiêu Ngự Phi hơi nhíu mày, nhưng cũng ko cảm thấybất mãn, nhận lệnh khép đống giấy tờ trong tay, giương mắt nhìn về phíahắn

“Ngươi muốn nói chuyện gì?”

“Ngươi đoán xem?” Cung Thần hạo hỏi ngược lại

Tiêu Ngự Phi lắc lắc đầu, cầm lấy điện thoại ấn nút “Thư kí Trần, giúp tôi pha hai ly cà phê”

5 phút sau, thư kí Trần đã gõ cửa, bưng theo hai ly cà phê nóng hổi đi đến “Tổng tài, cà phê ngài gọi”

“Đặt ở trên bàn trà đi” Tiêu Ngự Phi nói

Đặt xong cà phê lên bàn , thư ký Trần đứng thẳng người hướng vềTiêu Ngự Phi nói “Tổng tài, ko có việc gì nữa, tôi xin đi ra ngoài”

“Ừ, thuận tiện đóng cửa lại”

“Vâng” Lên tiếng rời khỏi phòng, nàng tiện tay đem cửa đóng lại

“Ngồi đi!” Tiêu Ngư Phi ngồi xuống sô pha nói

“Ngươi có nên nói với ta một tiếng “xin lỗi” ko đây? ” Vô cùng tựnhiên ngồi xuống, giọng điệu nhẹ nhàng, Cung THần Hạo nâng tách cà phêthổi 1 hơi , rồi nhấp 1 ngụm nhỏ, hương vị cũng ko tệ lắm

“Ta có làm ra chuyện “có lỗi” với ngươi sao?” Tiêu Ngự Phi biết rõ còn cố hỏi

Cung THần Hạo tự nhiên buông tách cà phê xuống, tựa vào sô pha, đầuquay về phía hắn, nhìn hắn cười “Ngươi bắt cóc bà xã của ta, hơn nữa còn để cho nàng bỏ đi ròng rã 3 năm trời, ngươi cảm thấy chuyện này chưa đủ “làm ta thất vọng ” sao? ” Cung Thần Hạo cố ý gằn giọng 4 chữ “làm tathất vọng”

“Thì ra là chuyện này!” Tiêu Ngự Phi hiểu rõ chuyện vỗ đầu 1 cái,tiện thể còn nói thêm “Ta vẫn cảm thấy việc ta làm là đúng, có câu “càng xa càng nhớ” nếu như lâu lâu có thể tách nhau ra 1 chút, thì càng cóthể phát triển tình cảm của các ngươi chứ sao, ta là điều này chẳng qualà vì muốn tốt cho ngươi”

Càng xa càng nhớ? Cung Thần Hạo suýt chút nữa là phun luôn cà phêtrong miệng , hắn giương mắt trầm giọng nói ” lâu lâu tách ra? Ngươi cảm thấy thời gian ba năm còn quá ngắn , muốn kéo dài thêm 1 chút? Hay làmuốn nàng lấy người khác thì tốt hơn”

Tiêu Ngự Phi rung rung chân mở miệng nói “Nguyên nhân chính là, dolúc trước ngươi tổn thương nàng quá sâu, cho nên nàng mới trốn khỏi tayngươi , ngươi cũng nên tự kiểm điểm hành vi của mình 1 chút, mà trong 3năm nàng rời đi, tình sử của ngươi chỉ có hơn chứ ko có kém, nàng chỉmuốn ngươi toàn tâm yêu”

“Cho dù là như vậy, nhưng khoản nợ ngươi khiến cho ta mất hết 3 nămsống cùng mẹ con các nàng thì cũng ko thể bỏ qua” Cung Thần hạo nhíu mày nói

“Ngươi muốn tính như thế nào?” Tiêu Ngự Phi có chút bất an nói

“Chuyện này ta còn chưa nghĩ xong, ngươi nói cho ta biết trước, năm đó tại sao lại giúp nàng?” Cung Thần Hạo hỏi

Tiêu Ngự Phi ko thể nói ra tâm tư hắn, chắc mẫm sau khi tách haingười ra, hắn sẽ có cơ hội , nhưng mà….hắn ngữ điệu rất nhẹ nói “Bởi vìnàng đáng thương, ta thật cảm thấy bi ai thay cho nàng, lấy phải mộtngười hoa tâm như ngươi”

“Chỉ có như vậy?” Cung Thần Hạo nhíu mày

“ĐƯơng nhiên, nếu ko ngươi cho là gì? Bởi rốt cuộc nàng cũng chịu konổi tình yêu của ngươi nên đã quyết định vút bỏ ngươi, cho nên lựa chọnrời đi, để tác thành cho ngươi” Tiêu Ngự Phi tự nhiên nói, cất giấu suy nghĩ của mình trong nội tâm, hắn hiện tại đã có tiểu Vân, cho nên hắnmuốn đem tình yêu với Lôi Dĩnh hoàn toàn chôn sâu tận đáy lòng

Cung Thần Hạo trừng mắt, liếc nhìn hắn 1 cái, tuy rằng hắn(Ngự Phi)nói rất đúng , trước ki hắn thật đa tình, nhưng từ sau cái đêm kết hônđó, hắn đã giải thích rất rõ với nàng “Quên đi, vậy ngươi cảm thấy tahiện tại nên làm thế nào?” Đã mất hơn nửa tháng, mặc dù vẫn sống vơinàng vô cùng hòa hợp, nhưng hắn vẫn có cảm giác , nàng và hắn vẫn còn 1bức tường

Hơn nữa ba mẹ và ông cũng gây cho hắn rất nhiều áp lực, họ đang lolắng Lôi Dĩnh sẽ rời đi, cho nên, bất kể như thế nào , hắn nhất dinh85cũng phải giữ nàng lại, chỉ còn hai tháng rưỡi nữa đã là 3 tháng, thờigian giành cho hắn cũng ko còn nhiều

“Rất đơn giản , theo đuổi nàng đi” Tiêu Ngự Phi gật đầu nói

“Ko có cách khác sao?” Cung Thần Hạo hỏi

Tiêu Ngự Phi nhịp nhịp ngón tay xuống bàn , nói “Ko có”

“Vấn đề là………” hắn nhíu mày “ta phải làm thế nào để theo đuổi?”

“Đừng nói với ta là một play boy như ngươi ko biết cách theo đuổi phụ nữ nha” Tiêu Ngự Phi hoài nghi nhíu mày

“Ngươi nghĩ rằng ta và ngươi cần phải “theo đuổi” nữ nhân sao?” Cung Thần Hạo liếc mắt nhìn hắn

“Nói cũng đúng, bình thường đều là do phụ nữ đuổi theo ngươi, chẳng qua ngươi là người bất kể là ai cũng ko từ chối thôi”

“Tiêu Ngự Phi, ta tốt hay ko tốt…” Cung Thần Hạo ko hờn ko giận nhắc nhở hắn ” hiện tại ko phải là lúc nói chuyện này”

“Được rồi, ta biết, ngươi và các nữ nhân từng qua lại thường làmgì………….” Thân làm bạn tốt kiêm quân sư cho Cung Thần Hạo hắn cần phảihỏi rõ ràng

“Ngoại trừ ăn cơm, thuê khách sạn, còn đến cửa hàng trang sức , mỹphẫm mua đồ, lâu lâu sẽ cùng nhau tham gia yến tiệc, hoặc có thể nhờ thư kí đặt hoa tặng cho bọn họ………Ngươi cảm thấy sao? Ăn cơm, tặng quà, đưahoa có sức hấp dẫn với Lôi Dĩnh ko?” Cung Thần Hạo nhìn Tiêu Ngự Phi hỏi

Chỉ thấy trên đầu Tiêu Ngự Phi hiện làn khói đen, quả nhiên là bảntính playboy, hơn nữa sự hiểu biết của hắn đối với nàng căn bản chỉ làcon số 0 “Ngươi cảm thấy Lôi Dĩnh là người khuôn khổ như vậy sao? Nàngđối với vật chất cũng ko có yêu cầu cao”

“Ở Pháp, mỗi ngày ta vẫn nhờ cửa hàng bán hoa đưa cho nàng, thì sao?” Cung Thần Hạo nói

“Nhờ cửa hàng bán hoa đưa hoa sao? Ngươi hiện tại đang muốn theo đuỗi người ta nha, phải có chút thành tâm 1 chút ! Ít ra cũng phải dến cửahàng bán hoa chọn lựa, nghiên cứ ý nghĩa của các loài hoa, trăm ngàn lần ko thể tặng sai hoa , sau đó tự tay đem hoa tặng nàng” Tiêu Ngự Phithật sự bó tay với hắn

“Ta ko có nhiều thời gian làm mấy cái chuyện này” Cung Thần Hạo quảquyết nói, còn bảo hắn nghiên cứu ý nghĩa của hoa nữa chứ! Đó là chuyệnnhàm chán của đám phụ nữ

“Tùy ngươi, dù sao ta cũng chỉ là người cho ý kiến, có làm hay ko làm , có nàng hay ko có nàng là chuyện của ngươi” Tiêu Ngự Phi dửng dưngnhún vai, sau đó lại mỉm cười nói “Nếu ko, ngươi bắt chước nhân vậtchính trên TV cũng được, vì làm cho người yêu hồi tâm chuyển ý , chứngmình tình yêu của mình là sự thật bằng cách trước mặt Lôi Dĩnh ngươichạy đến đường cái, ngăn cản cả đám xe ô tô,nếu như ngươi may mắn ko bịđâm chết , Lôi Dĩnh sẽ cảm động theo ngươi về nhà, chiêu này có tên là“lời hứa sinh tử” a!”

Cung Thần Hạo nghe xong, đầu chảy mồ hôi lạnh,Phi đang nói cái gì vậy a! Chưa kịp đợi được đáp án của nàng, thì hắn trước hết đã phải xuốngchầu Diêm Vương báo danh rồi “Ngươi để giành cái này mà dùng đi, ngươihọc được mấy cái này từ ai vậy?” Hắn đột nhiên có chút tò mò hỏi, NgựPhi từ khi nào mà đã “lành nghề” như vậy

“Ách….à……..à….” Thật ra mấy cái chuyện này đều là do Bạch Kì Vân lúctrước đã từng đối với hắn làm, nhưng hắn ko có đem chuyện này nói choHạo nghe, nếu Hạo nghe xong nhất định là sẽ trêu chọc hắn “Ách…….TV,đúng ta xem ở TV a……..”

“Vậy sao?” Cung Thần Hạo cảm thấy lời nói của hắn cứ ko thật thế nào

“Ừ” Tiêu Ngự Phi gật đầu, mấy chiêu sau hắn ko dám nói tiếp, sợ nói thêm , hắn sẽ bị lộ

“Quên đi, hỏi ngươi cũng như ko, ngươi bận, ta đi trước” Cung Thần Hạo đứng dậy nói

“Được , được, đi thôi!” Tiêu Ngự Phi nhẹ nhàng thở ra

“ĐÚng rồi, khoản nợ ngươi thiếu ta, lưu lại , lần sau ta sẽ cùng ngươi tính” Cung Thần Hạo nói xong liền phất phất tay , rời đi

Tiêu Ngự Phi tựa người lên sô pha, có chút bật cười nhớ lại, xem raHạo lần này là thật lòng, ngày hôm qua nhìn thái độ của Hạo đối với LôiDĩnh thì hắn đã có thể biết, nhìn mỗi khi Hạo và Tiểu Huyên Huyên cùngnhau đùa giỡn, ánh nhìn của hắn giành cho các nàng đều tràn đầy cưngchiều

Lôi DĨnh đem thức ăn vừa nấu xong bày biện lên mặt bàn , thức ăn vừabày dọn chu tất , sau đã đến lượt sắp xếp chén đũa, bình thường nàng chỉ sắp ra 3 cặp chén đũa, nhưng hôm nay lại lấy ra thêm 2 cặp

“Hôm nay nhà có khách sao?” Đi tới trước phòng khách, hình nhìn lênmặt bàn bày biện đủ loại thức ăn , nhà như vậy mới là nhà chứ

“Anh về rồi” Lôi DĨnh ngẩng đầu nhìn hắn dịu dàng nói, nàng cũng kotỏ ra kinh ngạc bởi vì qua mấy ngày sống chung nàng cũng đã quen với sựcó mặt của hắn rồi

“Ba mẹ dẫn nó đi siêu thị 1 chút, lát nữa sẽ trở về, anh thay đồ, rửa tay đi, bọn họ chắc là sắp về rồi, chút nữa còn phải ăn cơm ” Lôi Dĩnhko chú ý đến Cung Thần Hạo hôm nay có gì khác biệt, chỉ chú tâm nói xong rồi xoay người đi vào phòng bếp

Cung Thần Hạo tay phải giấu phía sau lưng, trong tay hắn là một bóhoa hồng rực đỏ, lúc nãy khi chạy qua tiệm hoa, hắn đã ko kềm lòng đượcxuống xe mua một bó hồng về , bà chủ tiệm hoa nói cho hắn biết , hoahồng là loài hoa tượng trưng cho sự “nhiệt tình” chính là ” nhiệt tìnhyêu em”, mà hắn chỉ mua 11 đóa có nghĩa là “chỉ yêu một mình em”

Lôi Dĩnh mang vào cái bao tay chống nóng , bưng tô súp đi ra, đặt nó lên chính giữa bàn. Nàng giương mắt nhìn, vẫn thấy Cung Thần Hạo đứng ở chỗ cũ , liền hồ nghi hỏi “Hạo, anh sao còn đứng ở chỗ này?”

Cung Thần Hạo lấy lại tinh thần, nhìn nàng do dự 1 chút , song vẫn lấy giọng , nói “Cái này tặng em”

Cung Thần Hạo vươn tay đem bó hoa đặt vào trong tay nàng rồi xoay người đi vào phòng khách

Lôi Dĩnh kinh ngạc nhìn bó hoa trong tay, rồi quay đầu nhìn về phíabên kia trống rỗng , lạ lùng , hôm nay ko phải là hắn đã uống lộn thuốcrồi chứ? Sao lại tặng hoa cho nàng? Hay là hoa này vốn muốn tặng chongười khác, nhưng mà ko tặng được, nên mới đưa lại cho nàng? Lôi Dĩnhđem hoa đặt ở mũi ngửi, rất thơm , mặc kệ đi, cắm hoa trước đã

Reng reng…………..

Vừa đem bình hoa bầy biện thật tốt, Lôi Dĩnh chạy chậm ra mở cửa

Lôi Tử Huyên vừa vào cửa , đã khoe ra thành quả chiến đấu trong taymình, hào hứng nói “Mẹ………..tiểu Huyên Huyên mua rất nhiều sô cô la”

Lôi Dĩnh mỉm cười với nó, đóng cửa lại, hướng về phía Liễu Tình vàCung Tề Hân nói “Ba mẹ, tiểu Huyên Huyên có làm phiền 2 người ko?”

“Ko có, tiểu Huyên Huyên rất biết nghe lời” Liễu Tinh cười trả lời, đối với đứa cháu gái nhỏ này, nàng rất thích

“Đúng nha, mua đồ cho nó, nó sẽ nhớ chúng ta” Cung Tề Hân cũng cười phụ họa theo

“Ba mẹ, hai người đi rửa tay đi, có thể ăn cơm rồi” Lôi Dĩnh nhận lấy cái túi từ trong tay Cung Tề Hân

“ĐƯợc” Liễu Tình và Cung Tề Hân đồng thanh nói

“Ba mẹ” Cung Thần Hạo vừa thay đồ xong, cũng đi đến bàn ăn liền nhìn thấy hai người đang ngồi xuống

“Hạo, về sớm hơn 2 người 1 chút, mẹ ăn canh” Lôi Dĩnh đưa tay lấychén súp đặt trước mặt Liễu Tình, sau giúp Cung Tề Hân múc 1 chén nữa

“Mẹ, tại sao ba lại ko có súp……?” Lôi Tử Huyên nhìn mẹ đặt chén súptrước mặt nó, ko hiểu được hỏi, ông bà đều có súp, tại sao chỉ có ba nólà ko có súp

Ách……….bị nó hỏi như vậy, Lôi Dĩnh cảm thấy trên đầu mình đang vần vũ 1 đám mây đen, tầm mắt của ba mẹ tức thời rơi lên người nàng, nàng đành đứng dậy giúp Cung Thần Hạo múc thêm 1 chén canh nữa, rồi mới ngồixuống

“A……ăn cơm đi!”

“Ko hổ danh tay nghề nấu ăn của Tiểu Dĩnh, rất ngon miệng” Cung Tề Hân vừa ăn vừa khen

“Ba, thích là được rồi” Lôi Dĩnh vừa nói vừa đưa tay gắp thịt bò xào đậu bỏ vào chén Cung Tề Hân

“Hạo nhi, con phải biết phúc phận của mình, vợ tốt như vậy biết đi đâu mà tìm” Cung Tề Hân nhìn Cung Thần Hạo nói

“Ba!” Cung Thần Hạo kêu lên, ba sao lại nói cái chuyện này lúc ăn cơm chứ

“Mẹ, ăn thử cá đi” Lôi Dĩnh gắp cá bỏ vào trong chén của Liễu Tình

“Con chắc cũng chịu nhiều cực khổ rồi, lần này trở về, con gầy hơn rất nhiều” Liễu Tình có chút đau lòng nói

“Mẹ, tiểu Huyên Huyên cũng muốn ăn cá!” Lôi Tử Huyên quay sang trái nhìn Lôi Dĩnh chu miệng nói

“Mẹ, giúp con gắp xương trong cá” Lôi Dĩnh cúi đầu nhìn con bé nói

“Ba, tiểu Huyên Huyên muốn uống súp” Lôi Tử Huyên quay sang phải làm nũng với Cung Thần Hạo

“Được,để ba đút súp cho con” Cung Thần Hạo buồn cười nhìn nó, bưngchén súp đưa lên trước mặt Tiểu Huyên Huyên, đút từng thìa 1 cho nó

“Ba mẹ, hai người cũng ăn đi!” Lôi Dĩnh nhìn thấy hai người họ dừngđũa liền thúc giục, bọn họ cứ nhìn nàng như vậy, nàng cảm thấy rất mấttự nhiên

“A…..ăn, chúng ta ăn” Liễu Tình cười nói, cứ theo đà này, xem ra chẳng bao lâu, nàng sẽ có thể ôm thêm đứa cháu nữa!

Cơm nước vừa xong, Lôi Dĩnh dọn dẹp bàn ăn, mà Liễu Tình cũng bắtCung Thần Hạo đi giúp đỡ nàng, nói là xúc tiến tìm cảm giữa 2 người, cho nên hiện tại hắn cũng đang đứng ở cửa phòng bếp

“Có muốn giúp đỡ ko?”

“Ách…….vậy cũng được, giúp em nhúng mấy thứ này xuống nước” Lôi Dĩnh chỉ vào đóng bát đĩa được rửa qua 1 lần ở trên bàn nóinói

Cung Thần Hạo nhận nhiệm vụ , bắt đầu rửa chén, hắn từ trước cho đếnbây giờ chưa từng làm qua cái chuyện này, đây cũng là lần đầu tiên, âucũng là một trải nghiệm ko tồi

Đợi cho bọn họ đi ra, Liễu Tình và Cung Tề Hân cũng đứng dậy nói muốn về nhà, bởi vì thời gian qua cũng rất chậm, ông ở nhà 1 mình sẽ rất côđơn, cho nên bọn họ cũng ko có giữ hai người lại

Loading...

Xem tiếp: Chương 102 : Chạm Mặt

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Wind and Ice

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 22


Em Gái Táo Chín

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


40 Ngày Kết Hôn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 59


Mua Em Để Đo Giường

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 16


Trái Tim Chàng Thỏ Đế

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 12