141 Trong Ức Dương hiên, bởi vì hoàng thượng từng hạ lệnh, ngày thường ngoại trừ cung nhân quét tước thì những người không liên quan đều không thể bước vào Ức Dương hiên, cho nên, trong Ức Dương hiên có vẻ càng thêm lạnh lùng, tuy rằng lạnh lùng, nhưng đêm nay Ức Dương hiên lại là đèn đuốc sáng trưng.
142 Thương Địch cũng không có trả lời vấn đề của nàng, nhưng phản ứng của hắn đã sớm biểu lộ đáp án của hắn, thản nhiên liếc Uyển quý phi một cái, xoay người đi ra ngoài, thanh âm lạnh như băng như trước, "Ức Dương hiên không chào đón người ngoài vào, thỉnh Quý phi nương nương sớm rời đi, bằng không.
143 Từ sau khi Hải Táp tiến vào liền vẫn luôn cầm cái túi kia, ngay cả ngồi xuống cũng không muốn thả ra, có thể thấy được hắn đối với cái túi này có bao nhiêu là xem trọng , Thương Địch vừa nói xong, An Ninh đang uống rượu lại cả kinh, ho khụ khụ mấy cái, nhưng rất nhanh liền bình ổn xuống dưới, ánh mắt chạm đến cái túi kia khiến An Ninh không khỏi nhíu nhíu mày.
144
145
146 Đợi cho Cúc Sinh đi rồi UYển quý phi nhìn ra ngoài trời tối đen khóe miệng gợi lên chút cười lạnh, “Nàng vô luận là điểm nào cũng hơn ta? Tốt lắm, nếu như vậy ta liền làm cho nàng ta biến mất trên thế giới này, ta Lâm Uyển Nhi không chiếm được thì An Ninh cũng đừng mơ tưởng.
147
148
149
150 editor:PemichioNếu nói sự xuất hiện mới vừa rồi là đả kích thật mạnh đến Minh Nguyệt công chúa thì lời nói mới vừa rồi của An Ninh lại càng khiến sắc mặt của Minh Nguyệt công chúa trở nên trắng bệch xanh mét, xanh lại trắng, hoảng sợ nhìn nhìn chén canh mà nàng vừa ăn kia, một lúc sau mới phản ứng được mọi chuyện, cả người chỉ cảm thấy trong lồng ngực bốc lên một trận.
151 editor: PemichioĐánh nàng? Thế nhưng có người dám đánh nàng? ! Minh Nguyệt công chúa nổi trận lôi đình, đời này ngay cả phụ hoàng đều luyến tiếc đánh nàng, là ai có lá gan lớn như vậy dám đánh Minh Nguyệt công chúa nàng một bạt tai?Cơ hồ là một khắc khi một cái tát dừng ở trên mặt Minh Nguyệt công chúa,tất cả mọi người trong đại sảnh đều cả kinh ngây người,ngay cả Sùng Chính đế nhìn người nọ cũng là thần sắc biến ảo.
152 "Minh Nguyệt , còn không mau cút về tẩm cung của ngươi đi?" Người mở miệng quát lớn lúc này là hoàng hậu nương nương, trí tuệ như hoàng hậu, tự nhiên là biết hoàng thượng đang muốn giúp Minh Nguyệt, đây cũng đã coi là xử phạt nhẹ nhất rồi nếu Minh Nguyệt còn tiếp tục đại nháo nữa thì dù là hoàng thượng cũng không thể bảo vệ được nàng.
153 Nhưng khi nhìn thấy sự kiên định trong mắt của Thương Địch, Sùng Chính đế liền biết quyết tâm này của hắn là mãnh liệt biết bao nhiêu,chỉ sợ rằng ngay cả ông cũng không thể dao động được.
154 Nàng làm sao biết nếu không Sùng Chính đế mở miệng bảo vệ nàng thì bây giờ nàng có thể dễ chịu như vậy sao. Chính là khi nàng vừa dứt lời, hoàng hậu nương nương liền tát tai nàng một cái, "Vô liêm sỉ!"Minh Nguyệt công chúa bụm mặt, bất khả tư nghị( ko thể tin) nhìn hoàng hậu nương nương, "Người đánh ta?"Mới vừa rồi biểu ca đánh nàng, hiện tại ngay cả mẫu hậu cũng đánh nàng sao?"Muốn đánh tỉnh ngươi, ngươi nói lung tung cái gì đó? Lời này là lời mà ngươi nên nói sao?" Hoàng hậu nương nương lớn tiếng quát, lời nói mới vừa rồi của Minh Nguyệt nếu bị người có lòng nghe thấy sợ rằng sẽ chọc ra tai họa , Minh Nguyệt này , sao lại không có mắt không ó đầu óc như vậy?Hoàng thượng thương Thương Địch, là chuyện mọi người đều biết nhưng ai dám nói nửa điểm không phải? Cũng không phải không muốn sống nữa! Hoàng thượng mặc dù muốn đem ngôi vị hoàng đế truyền cho Thương Địch lại như thế nào? Minh Nguyệt chỉ là một cái công chúa thì có lập trường gì để nói chuyện? Ngay cả bà là hoàng hậu chỉ sợ cũng không thể nói nửa câuNàng không có con trai, đời này cũng chỉ trông cậy vào Thiên Duệ có thể làm tốt chức uy viễn đại tướng quân, dựa vào chiến tích hiển hách, mặc dù hoàng thượng truyền ngôi cho người khác thì Nam Cung gia tại triều đình của Đông Tần này vẫn chiếm một địa vị hết sức quan trọng.
155 Hậu viện bị bắt lửa, không có khả năng là ngoài ý muốn bởi vì bên trong hậu viện này không đủ điều kiện để phát sinh việc ngoài ý muốn như vậy, duy độc có khả năng.
156 Ngữ khí bình tĩnh lại mang theo khí thế sắc bén giống như một thanh đao, dù là thị vệ này, trong lòng cũng không khỏi giật mình. "Không có hoàng thượng cho phép, không thể để cho các ngươi tiến cung.
157 editor: PemichioAn Ninh chất vấn, gằn từng tiếng, nói năng có khí phách, giọng nói hàm chứa tức giận lại càng rõ rệt, Sùng Chính đế nhìn khối lệnh bài trong tay Vân Cẩm con ngươi liền căng thẳng, "Này.
158 "Người đâu, dụng hình!" Sùng Chính đế cao giọng ra lệnh, lần này, Tư Đồ Diệp rốt cuộc kiên trì không được liền không ngừng dập đầu, "Hoàng thượng, thuộc hạ nhận tội, đêm qua thuộc hạ quả thật là đi thiêu bát trân các, quả thật lệnh bài là làm rơi ở trong đám cháy đó.
159 Thái giám tổng quản thấy Minh Nguyệt công chúa tràn đầy vui mừng, trong lòng âm thầm thở dài, ông đã sinh hoạt trong hoàng cung rất nhiều năm nên cũng là một người thông minh, ông biết nếu trực tiếp nói hoàng thượng đang giận dữ thì việc đưa Minh Nguyệt công chúa đến ngự thư phòng là một việc rất khó khăn,nếu ông chỉ đơn giản nói là hoàng thượng triệu kiến ngài, những cái khác đều không đề cập tới thì chắc chắn Minh Nguyệt công chúa sẽ nghĩ rằng có chuyện tốt mà vui mừng đi ra tẩm cung.
160 "Phụ hoàng, không, phụ hoàng. . . Minh Nguyệt biết sai rồi, Minh Nguyệt xin bồi tội với nhị công tử , từ nay về sau Minh Nguyệt cũng không dám nữa. " Minh Nguyệt công chúa quỳ đến trước mặt Sùng Chính đế, lôi kéo vạt áo của ông, đau khổ cầu xin, phụ hoàng nói không cần nàng? Kia có ý nghĩa gì? Dù là nàng cũng không thể tưởng tượng nổi.
Thể loại: Khoa Huyễn, Xuyên Không, Dị Năng, Huyền Huyễn
Số chương: 50