121
Edit0r: Liễu Quân
Umbridge tạm thời rời khỏi cương vị công tác làm người khác cảm thấy rất bất ngờ, trước đó Fudge căn bản không biết Rita Skeeter muốn đối phó ông ta, một ký giả nhỏ như thế ông ta không hề để vào mắt, cho nên ban đầu lúc tạo dư luận, ông ta phái một người xâm nhập vào tòa soạn <<Nhật báo tiên tri>>.
122
Editor: Liễu Quân
“A? Các bạn có đề nghị khác?” Harry nhìn đám Gryffindor nghi ngờ kia.
“Bùa giải giới?! Năm hai chúng tôi đã học rồi! Quá đơn giản!” Thomas quát.
123
Editor: Liễu Quân
Ngày nghỉ Lễ giáng sinh, Harry rốt cục cũng có thở phào một hơi, khó lắm mới có ngày nghỉ, đối với cậu và Snape mà nói, nghĩa là hai người rốt cục có thể thả lỏng một chút, hưởng thụ thế giới hai người.
124
Editor: Liễu Quân
Tổng bộ Hội Phượng Hoàng, đặt tại nhà cũ của Dumbledore, cũng chính là thung lũng Godric.
Harry mang mọi người đi qua khóa cảng, trải qua một lúc lăn qua lăn lại đầu óc choáng váng rốt cục cũng xuất hiện trong sảnh của Tổng bộ.
125
Editor: Liễu Quân
Harry mày ủ mặt ê ngồi trong phòng hội nghị, Sirius đứng ở cửa mặt âm u. Snape sờ sờ đầu Harry, để lại không gian cho hai cha con đỡ đầu nói chuyện.
126
Editor: Liễu Quân
Frank Lestrange, sau ngày nghỉ lễ Giáng Sinh, cậu ta được một người không tưởng tượng nổi mời. Đối với phần thiệp mời này, cậu do dự thật lâu, cuối cùng, lòng hiếu kỳ đã chiếm ưu thế.
127
Editor: Liễu Quân
Để sửa chữa Tủ Biến Mất Frank Lestrange tốn công phu rất lớn, làm Harry phải nhiều lần tự mình đến Phòng Yêu Cầu giúp cậu ta đẩy nhanh tiến độ, cậu phải trước khi kết thúc học kỳ giải quyết xong việc này.
128
Editor: Liễu Quân
Màn đêm buông xuống, toàn bộ Hogwarts chìm sâu vào giấc ngủ say. Bầu trời tòa lâu đài cuồn cuộn mây đen, những tia chớp thỉnh thoảng cắt ngang bầu trời đen mịt.
129
Editor: Liễu Quân
Trên trần nhà thâm u bị ma pháp trận làm cho tán lạc nhấp nhánh những ngôi sao, bốn dãy bài dài của bốn Nhà ngồi đầy học sinh quần áo không chỉnh tề, có người mặc quần áo lữ hành, có người vẫn còn mặc áo ngủ.
130
Editor: Liễu Quân
Voldemort lần đầu tiên cảm nhận được sự sợ hãi, thiếu niên trước mắt mặc dù treo nụ cười ôn hòa trên mặt, nhưng thủ đoạn của nó quả thực tàn nhẫn.
131
Editor: Liễu Quân
“Này. . . Cậu còn nhớ ta chứ?” Âm thanh trong bóng tối vang lên.
“Ông là ai?” Snape chỉ cảm thấy âm thanh kia rất quen thuộc, trong bóng tối không bờ bến, anh mờ mịt nhìn quanh, cái gì cũng không có, chỉ có bóng tối.
132
Editor: Ciel Míp
“Vậy thì. . . . . . Cậu nghĩ sao rồi, Abra?” Dark Lord nhìn bạn tốt ngồi đối diện, nhẹ nhàng nhấp một ngụm hồng trà.
Ngay dưới ánh trời chiều tươi sáng, ánh mặt trời chiết xạ trên mái tóc dài bạch kim vàng óng ánh của Abraxas ở đối diện, nắng vàng đầu hạ nhàn nhạt tự thiên, trong đôi mắt lam xám của anh đầy ý cười, màu da trắng nõn dần như trong suốt, cảnh này làm anh nhìn sơ qua cũng không hề giống một người ba mươi tuổi, Dark Lord không khỏi than thầm, Meilin thiên vị gia tộc Malfoy quá mức rồi, vẻ ngoài của bọn họ tinh xảo đến may mắn, cho dù có đám hỏi với nhiều gia tộc hơn nữa, cái mái tóc dài màu vàng ánh kim đó vẫn luôn là dấu hiệu của gia tộc như cũ.
133
Editor: Ciel Míp
Do góc nhìn nhân vật lộn xộn, tác giả không để phân cách tuyến, nên Ciel sẽ thêm vào một chút cho mọi người đọc dễ hiểu và cũng sẽ không bị loạn trong các cách xưng hô.
134
Editor: Ciel Míp
Chúng ta thuộc về nhau
Chúng ta cùng chung bụng mẹ
Hô hấp
Tồn tại
Trao đổi chất dinh dưỡng
Chúng ta đã là một thể từ bé
Chúng ta đang được sinh ra trên cõi đời này
Khi chúng ta mở mắt ra
Thứ đầu tiên mà mắt nhìn thấy
Chính là lẫn nhau
Chúng ta cùng nhau lớn lên
Cùng chung sống
Sau đó, để hoa hồng trắng kia
Cùng nở rộ trên mộ chúng ta
Bởi vì.
135
Editor: Ciel Míp
<3 Một cái kết ngọt ngọt đăng đắng như chocolate <3
“Draco, cậu không thích chocolate hả?” Draco nhớ Harry từng hỏi mình như thế.
Thể loại: Kiếm Hiệp, Trọng Sinh, Tiên Hiệp
Số chương: 50