Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa Chương 33

Chương trước: Chương 32



Trác Siêu Việt lái xe chạy như bay trên đường, xuyên qua thành phố ồn ã, xuyên qua đường ngầm dưới hào bảo vệ thành, đi qua một sân golf, lại đi thêm một đoạn đường dài…

Cuối cùng, xe của anh lướt qua một đoạn đường dốc phủ đầy lá, dừng lại ở lưng chừng của một ngọn núi thấp.

Mộc Mộc xuống xe, đứng trên lưng chừng núi phóng tầm mắt nhìn ra xa xa, dãy đồi núi liền nhau trước mặt, lá phòng đỏ thắm, cây ngân hạnh ngả sắc vàng, lá tùng xanh biêng biếc, một dải màu sắc sặc sỡ.

Hít thở bầu không khí trong lành của khắp vùng đồng nội, tâm trạng của Mộc Mộc trở nên khoan khoái, dễ chịu hơn rất nhiều.

“Cảnh sắc ở đây thật là đẹp.” Cô bày tỏ sự tán thưởng từ tận đáy lòng.

Cô cuối cùng cũng đã hiểu, tại sao đàn ông lại đặc biệt yêu thích dòng xe địa hình, bởi vì lái xe qua đèo vượt núi, không chỉ có thể mãn nguyện nhu cầu muốn được chinh phục, mà còn có thể tận hưởng những cảnh sắc đẹp như thế này.

Trác Siêu Việt dường như không có ý định cùng cô thưởng ngoạn cảnh đẹp vào thời khắc tuyệt vời này, anh đi thẳng vào chủ đề, “Anh đã nhờ bạn bè giúp anh tìm nguồn hiến thận, em cho anh thêm một chút thời gian nữa, anh nhât định sẽ tìm được.”

“Em có thể đợi, nhưng em sợ bác em không đợi được.” Cô nói, “Anh không cần phải tốn công sức nữa đâu, em đã quyết định rồi.”

“Vì một người không liên can gì, có đáng không?”

“Ông ấy không phải là người không liên can gì, đó là bác của em, là anh ruột của bố em…”

Trác Siêu Việt ngắt lời cô: “Sao em không thử nghĩ xem, ông ấy đã đối xử với em như thế nào? Ông ấy hoàn toàn không coi em như một người thân!”

“Điều đó cũng không thể thay đổi được quan hệ huyết thống của nhà em!”

“Huyết thống?!”

Nhìn thấy thần sắc đầy kinh ngạc của Trác Siêu Việt, Mộc Mộc giật mình, ý thức được rằng mình đã lỡ lời, quya người đi, không nói gì nữa.

Anh đặt hai tay lên vai cô, quay người cô lại: “Em muốn nói, bố nuôi của em chính là…”

Cô gật đầu, cười đau khổ, ánh chiều tà nhuộm đỏ cả đáy mắt cô, “Đúng vậy, người đã bị em làm ô nhục trên tòa án, chính là bố đẻ của em… Em không phải là một đứa con gái tốt, ông đã vì em mà làm rất nhiều việc, điều duy nhất em có thể làm cho ông ấy lại chỉ có chuyện đó.”

“Sao em biết ông ấy là bố đẻ của em? Anh nói cho em biết?”

“Mẹ nuôi trước khi chết đã viết cho em một bức di thư, bên trong còn có một tờ giấy chứng nhận quan hệ cha con ADN… Em thật sự hy vọng rằng bà ấy không nói cho em biết, để đến chết em vẫn cứ nghĩ rằng bố đẻ của em là một người ruồng rẫy vợ con, bố nuôi của em không bằng loài cầm thú.”

Anh không nói gì, dang rộng hai cánh tay, ôm cô vào lòng, lòng bàn tay ấm áp vuốt ve trên đầu cô, “Tất cả đều đã qua rồi, đừng giày vò bản thân mình nữa.”

Cô ôm chặt lấy anh, vùi mặt vào lồng ngực anh, gắng hế sức để hấp thụ hơi ấm trên người anh. “Anh có biết cảm giác khi chết như thế nào không?”

Mộc Mộc mãi mãi không bao giờ quên ngày hôm đó, trời rất âm u, gió lớn gầm gào, cơn mưa dường như có thể từ trên trời trút xuống bất cứ lúc nào.

Trong phòng gặp mặt u ám, Kiều Nghi Kiệt đưa cho cô một bức di thư. “Mẹ nuôi của em đã đi rồi, đây là di vật mà bà ấy nhờ anh chuyển tới em.”

Cô lắc đầu quầy quậy, dùng toàn bộ sức lực níu kéo áo của Kiều Nghi Kiệt, hét lên một cách vô thanh: “Anh nói dối em! Anh nói dối em!”

Trước khi nhân viên quản giáo thô bạo lôi cô đi, Kiều Nghi Kiệt đuổi theo kịp, nhét bức thư vào trong tay cô.

Đọc hết bức di thư, cô mới biết rằng, mẹ nuôi cô vì bị ức chế tinh thần trong một thời gian dài, trở nên u uất, đa nghi, suốt ngày ghen bóng ghen gió, cho dù chồng bà giải thích như thế nào, bà vẫn luôn tin rằng ông có ý đồ mờ ám với con gái nuôi, dù ông đã chết rồi, bà vẫn cho rằng ông chết là xứng đáng.

Cho tới một ngày, khi đang sắp xếp lại đồ đạc cũ, bà phát hiện trong một tập nhạc tuyển dành cho đàn piano cũ có kẹp một tờ “Giấy chứng nhận quan hệ cha con ADN”, trong cột mối quan hệ đã viết rất rõ hai chữ “bố con”, bà mới hoàn toàn tỉnh ngộ, hóa ra, bà đã sai rồi.

Hối hận, tự trách, day dứt khiến tinh thần của bà bị suy sụp nghiêm trọng, hai tháng sau, vì bị suy tim, bà đã ra đi trong bệnh viện… Trước khi chết, bà viết một bức thư cuối cùng cho Mộc Mộc, hy vọng cô sẽ biết chân tướng sự việc, cũng hy vọng cô sẽ tha thứ cho bà.

Nhưng bà lại không thể ngờ rằng, bức thư của bà suýt nữa cũng lấy đi cả tính mạng của Mộc Mộc!

Hai năm với cuộc sống ngục tù không được nhìn thấy ánh mặt trời, cơ thể luôn bị những cơn đau giày vò triền miên, thêm vào đó là một cú sốc tàn khốc về mặt tinh thần, trong đêm mưa to gió lớn đó, Mộc Mộc đã lựa chọn con đường tự sát.

“Em đã từng thử qua…” Đã nhiều năm qua đi, cô đã bình tĩnh hơn nhiêu, có thể kể lại một cách bình thản: “Rất lạnh, từng giọt, từng giọt máu trên cơ thể cứ dần dần trở nên lạnh lẽo, em rất nhớ bố em, mẹ em… và cả anh nữa, sau đó, em bỗng nhiên nhớ ra, nếu em chết đi, em sẽ không còn cơ hội được làm bạn gái của anh, không còn cơ hội hẹn hò với anh, cùng anh đi xem phim, không còn cơ hội níu lấy tay anh cùng đi dạo phố…”

“Đừng nói nữa…” Anh ôm chặt cơ thể đang run rẩy của cô, cơ thể cao lớn của anh cũng khẽ run run.

“Anh không cần phải thương hại em, em nói cho anh những điều đó, không phải là vì muốn được anh thương hại. Em chỉ hy vọng anh hiểu được tại sao em lại muốn cứu bác em. Ông ấy có vợ, có con trai, ông ấy nhất định sẽ còn nhiều điều lưu luyến… Còn em, một đứa con gái mồ côi không cha không mẹ, thiếu cái gì, mất cái gì, cũng không ai buồn quan tâm.”

“Anh quan tâm.”

Anh quan tâm?

Anh thật sự quan tâm, tại sao luôn đứng ở một vị trí cách xa cô, không dám lại gần? chỉ trừ một lần trong đêm khuya, khi đã uống say, ngẫu nhiên không tự kiềm chế được, sau khi cuộc mây mưa cuồng nhiệt qua rồi, vẫn đầy ắp vẻ tự oán trách bản thân mình trong đáy mắt.

“Anh thật sự quan tâm tới em ư?” Cô ngước mắt lên, nhìn người đàn ông trước mặt, ngón tay khe khẽ vuốt ve khuôn mặt anh, đầu ngón tay lướt qua những đường nét cương nghị và đôi môi ấm áp ươn ướt của anh.

Anh nhìn xuống, ánh mắt dần trở nến say đắm.

Cô có thể cảm nhận được nhịp thở không đều, có thể nhìn thấy sự đan xen giữa lý trí và khát vọng của anh. Bị mê hoặc bởi ánh mắt, cô kiễng gót chân, đôi môi ghé sát lại gần, nhưng chính vào lúc cô sắp sửa hôn anh, anh đã tìm lại được lý trí vừa bị thất lạc, đẩy cô ra, lùi về phía sau một bước…

Dù đã sớm dự liệu được kết quả như thế này, Mộc Mộc vẫn có cảm giác như bị anh đẩy xuống vách núi, trái tim bị chìm đắm trong một vực sâu không đáy.

“Đây chính là sự “quan tâm” mà anh đã nói ư?” Cô cười chua chát, “So với em, anh còn để ý tới cảm nhận của anh ấy hơn nhiều…”

“Anh…”

“Anh không cần phải giải thích, em hiểu. anh ấy là anh trai của anh, hai người có quan hệ huyết thống, tình sâu nghĩa nặng, vì anh ấy, anh có thể từ bỏ tất cả mọi thứ, phụ nữ thì được coi là gì cơ chứ!”

“Em! Có phải em muốn anh thừa nhận với tất cả mọi người rằng anh yêu chị dâu của mình thì em mới tin rằng anh quan tâm tới em?”

“Anh không cần phải thừa nhận. Em đã nghĩ tới một nơi mà Trác Siêu Nhiên không thể tìm thấy được, đợi em thực hiện phẫu thuật xong, em sẽ ra đi, em nghĩ, chúng ta có thể cũng sẽ không có cơ hội gặp lại nhau nữa… Bảo trọng!”

Cô dồn toàn bộ sức lực, mỉm cười, vòng qua anh bước về phía con đường xuống núi, cỏ khô dưới chân phát ra những âm thanh gãy vụn, tiếng nào tiếng ấy đều đinh tai nhức óc.

Cô biết anh đã rất khó xử, không thể kìm nén được nỗi khát khao từ đáy lòng, nhưng cũng không muốn phản bội Trác Siêu Nhiên. Vì vậy, mỗi lần khi đã uống say, anh mới không thể kiềm chế được bản thân, đợi đến khi tỉnh rượu, lại coi như tất cả đều chưa hề xảy ra.

Anh nói: “Có những điều anh không nói, em chắc cũng hiểu được.” Cô hiểu, cô cũng thừa nhận anh đã làm rất nhiều việc cho cô, nhưng cô không thể phân rõ được, trong những việc anh đã làm vì cô, có bao nhiêu phần là tình yêu, bao nhiều phần là hổ thẹn áy náy, còn có bao nhiêu phần là do mất khả năng tự kiềm chế sau khi đã uống say.

Thứ cô muốn có không nhiều, cho dù không thể cho cô một lời hứa hay niềm hy vọng, nói một câu “Anh yêu em, anh không hối hận!” cũng tốt, ít nhất cũng khiến cô chắc chắn rằng anh đã từng yêu cô, nhưng ngay cả câu nói này, anh cũng chưa từng thốt ra.

Có thể, anh chưa hề thuộc về cô, cho dù hai cơ thể quấn chặt lấy nhau không một kẽ hở, cô cũng không cảm nhận được tình yêu, chỉ có thể cảm nhận được sự phát tiết trong dục vọng của anh!

Có thể, không phải là anh cho đi quá ít, mà là cô đã nghĩ quá nhiều.

“Tô Mộc Mộc… Anh yêu em!”

Gió nhẹ, mây mỏng, ánh chiều tà nhuốm đường chân trời thành một sắc hoa hồng diễm lệ, ráng chiều giống như từng lớp hoa hồng đang nở rộ.

Bước chân của cô đứng sững lại, nước mắt rơi trên lớp cỏ khô dưới chân.

Cô cứ nghĩ rằng cả đời này sẽ không nghe được câu nói đó…

Có câu nói này, đã đủ lắm rồi. Cô cố gắng hít thở, để bầu không khí trong lành tràn đầy lồng ngực, tiếp tục đi về phía trước.

Anh đuổi theo, túm lấy tay cô kéo mạnh. Cơ thể cô khẽ nghiêng về một bên, anh thuận thế ôm lấy cô, quay người lại, đẩy cô đến bên chiếc xe ô tô màu trắng.

Nếu yêu mà có thể điềm nhiên buông tay, đó không phải là tình yêu; nếu dục vọng có thể tự khống chế, đó không gọi là dục vọng…

Nỗi nhớ mong xa cách bao ngày, lời thổ lộ được chờ đợi đã lâu, sợi dây thần kinh đã bị kéo căng từ lâu của cô bỗng nhiên đứt rời.

Cô quên hết mọi thứ, vòng tay ôm lấy cổ anh, chủ động hôn lên môi anh. Trong giây phút khi hai đôi môi chạm vào nhau, dục vọng lại giống như thuốc nổ vừa bén lửa, bùng nổ dữ dội.

Lý trí của cô trong chốc lát đã lệch ra khỏi quỹ đạo, trong đầu chỉ có một ý nghĩ- cô yêu anh!

Ánh chiều ta giữa thu, đỏ tươi như máu.

Nụ hôn giữa trời đất bao la, càng vấn vương, càng rối loạng, bàn tay cô thuận theo vạt áo anh, luồn sâu vào bên trong, những ngón tay lạnh cóng lướt qua đường cong trên lưng anh…

Đôi môi anh trượt xuống phía dưới theo đà ngẩng mặt lên của cô, dưới cằm, trên cổ, cuối cùng trượt tới phía sau tai cô. Hơi thở nóng ấm gấp gáp phả vào trong màng nhĩ của cô, cô lại bỗng rơi vào vực sâu muôn trượng của dục vọng yêu đương.

“Siêu Việt…” Cô run rẩy khẽ gọi, càng khó kiềm chế những giọt nước mắt đang lăn xuống gò má mịn màng, “Em nhớ anh!”

Biết rõ đây là lỗi lầm, biết rõ tình yêu này sẽ khiến họ đi vào con đường địa ngục, khó có thể quay đầu lại, họ cũng chấp nhận, cam tâm tình nguyện, muôn đời muôn kiếp không trở lại được…

“Mộc Mộc, hãy nhận lời với anh…” Anh nâng khuôn mặt cô lên, nói một cách chân thành: “Đừng đi!”

Cô đắm đuối nhìn anh, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của anh vì tình cảm cuồng nhiệt mà cang thêm ma mị, đáy mắt đã nhuộm đầy sự tuyệt diễm của ánh chiều tà.

Cô suýt nữa thì buột miệng nói rằng: Em không đi, cho dù bị tất cả mọi người khinh bỉ nhổ nước bọt, chúng ta cũng phải ở bên nhau.

“Anh hứa với em, sẽ không làm phiền em, đợi anh trai của anh gặp được một người phụ nữ mà anh ấy yêu, đợi đến khi tất cả mọi người đều quên rằng anh ấy đã từng có một cô bạn gái tên là Tô Mộc Mộc, nếu đến lúc đó, em vẫn chưa gặp được người phù hợp, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu, được không?”

“Liệu có một ngày như vậy không?” Đay là lời hứa hẹn mờ mịt hư ảo nhất mà cô từng nghe, dường như là một canh bạc với mức đền bù cực cao.

“Sẽ có.” Đôi môi anh như sợi bông tơ mịn màng, rớt lên trán cô, giữa hai hàng lông mày của cô. “Đến lúc đó, chúng ta có thể hẹn hò, có thể cùng nhau đi xem phim, em có thể níu tay anh cùng đi dạo phố, nói với mọi người rằng, anh là bạn trai của em…”

“Được, em nhận lời với anh.” Cô mỉm cười: “Cho dù bao nhiêu lâu, em vẫn sẽ đợi anh!”

Anh hoàn toàn mãn nguyện hôn cô, bàn tay đang nắm chặt tay cô buông lơi, những ngón tay ấm áp vuốt ve từng millimet da trên cơ thể cô, khơi gợi ký ức nóng bỏng nhất…

Ngọn núi phía xa xa, giống như một bức tranh sơn dầu đẹp nhất, tàn dương, lá rụng, cây cổ thụ, dây mây khô, tràn ngập ý thơ nồng nhiệt…

Tiếng chuông điện thoại du dương vang lên, quấy nhiễu thời khắc máu nóng đang cuộn dâng này…

Anh lấy điện thoại ra, hoàn toàn không còn tâm trí để nhìn số điện thoại gọi tới hiển thị trên màn hình, áp thẳng vào tai, giọng điệu có phần buồn bực: “A lô!”

“Siêu Việt…” Giọng nói của Trác Siêu Nhiên rất nhẹ, hơi thở rối loạn lại rất nặng nề.

Máu trong người Trác Siêu Việt bỗng trở nên ớn lạnh, toàn thân cứng đờ, dừng mọi động tác, bàn tay cầm điện thoại không ngừng bóp chặt lại, “Anh!”

Sắc mặt của Mộc Mộc trắng bệch trong chốc lát.

“…” Trong điện thoại không có âm thanh nào, thế giới trở thành một dải tĩnh mịch, giống như sự tĩnh lặng trước khi giông bão đổ ập tới.

Trác Siêu Việt nhìn cơ thể cũng đang đứng sững lại trong lòng anh, bàn tay phải ảo não vò tung mái tóc, nghiến răng rời ra, ngồi thẳng dậy: “Em… Em đang ở trên núi, đang ở cùng Mộc Mộc.”

Trác Siêu Việt đã hạ quyết tâm, nếu anh ấy hỏi họ đang làm gì, anh sẽ không nói dối, cho dù kết quả như thế nào, anh cũng đều thẳng thắn thừa nhận.

Nhưng Trác Siêu Nhiên lại không hỏi gì cả, dường như tin tưởng một cách đầy kiên định rằng anh sẽ không làm việc gì không phải với anh ấy, “Ồ, anh không có việc gì, chỉ là muốn nói cho em biết, doanh trại có chút việc, anh phải quay về đó một chuyến.”

“Mắt của anh?”

“Đã khỏi rồi, những thứ cần nhìn thấy, đều đã nhìn thấy cả rồi…” Nói xong, anh ngắt điện thoại, dường như rất vội vàng.

Đầu dây bên kia vang lên những tiếng tút ngắn, Trác Siêu Việt vẫn giữ điện thoại trên tay, ngây người ra ngồi nhìn.

“Đưa em về trường nhé!” Sự gượng gạo và hổ thẹn khiến cô hoàn toàn tỉnh ngộ, anh và cô ở bên nhau sẽ không vui vẻ, bây giờ không thể, sau này cũng không thể, bởi vì trong trái tim anh có một nút thắt không thể gỡ nổi.

“Mộc Mộc.” Trác Siêu Việt ôm lấy cô, thít chặt cơ thể giá lạnh của cô vào trong lòng mình, cho dù cô giãy giụa như thế nào, anh cũng không buông tay.

Cô nói anh không đủ quan tâm tới cô.

Cô đã sai rồi.

Nếu anh thật sự không quan tâm, sao anh có thể đẩy bản thân mình tới chỗ tiến thoái lưỡng nan như thế này? Đêm đầu tiên gặp lại cô, anh đã nói hết mọi chuyện xảy ra từ bốn năm về trước cho anh trai nghe, cho cô một khoản tiền, bảo cô hãy ra đi từ lâu rồi. Nhưng anh không làm vậy, một phần là do tình cảm giữa hai anh em, một phần khác là do anh hy vọng cô có thể có một cuộc sống tốt hơn.

Sau đó, cô kiên quyết muốn chia tay với Trác Siêu Nhiên, bề ngoài, anh tỏ ra lạnh lùng vô tình, nhưng sau lưng anh lại nhờ người giúp cô vào Học viện Âm nhạc, còn tặng trường một quỹ học bổng lớn, mục đích là muốn cô được chăm sóc một cách tốt nhất, bao gồm cả việc ra trường đi làm sau này. Bởi vì anh quan tâm tới cô, cho dù anh không thể chăm sóc cho cô suốt đời, cũng hy vọng cuộc sống của cô tốt hơn, không còn phải chịu khó khăn, vât vả nữa.

Anh không tiếc bất cứ thứ gì vì Trác Siêu Nhiên. Chỉ cần Mộc Mộc sau này có thể sống tốt, trong cuộc đời anh còn lưu lại chút ân hận cũng không có vấn đề gì, dù sao, cuộc đời mỗi con người không thể bất cứ chuyện gì cũng đúng theo ý mình.

Tất cả đã được anh trù liệu một cách ổn thỏa, điều duy nhất anh không thể trù liệu được, đó là- điểm yếu sâu sắc nhât của anh.

Khi anh biết được rừng bốn năm trước, cô đã phải chịu đủ mọi nỗi ấm ức, anh thật lòng xót thương cô, lo sợ rằng không ai chăm sóc cho cô, không ai bảo vệ cô, cả đời cô sẽ phải sống trong cảnh thê lương cô quạnh. Anh muốn mang tới cho cô một chỗ dựa ấm áp và một tương lai hạnh phúc, cho dù phản bội lại người anh trai đang nằm trên giường bệnh, cho dù bị mẹ mắng chửi đến nỗi tan xương nát thịt, suýt nữa thì bị đuổi ra khỏi nhà, anh cũng vẫn không hề lay chuyển…

Tình yêu thật sự không cần nói ra thành lời, anh luôn lặng lữ làm vì cô, chỉ là cô không cảm nhận được, một mực muốn đi là đi, cũng không thể cho anh thêm chút thời gian nữa.

Thôi được, nêu anh bắt buộc phải thừa nhận trước tất cả mọi người rằng anh yêu cô, cô mới tin rằng anh quan tâm tới cô, anh sẽ thừa nhận.

Đã làm rồi, anh cũng không sợ gánh chịu kêt quả này.

Khi Trác Siêu Việt đưa Mộc Mộc về tới cổng ký túc xá của trường, trời đã hoàn toàn tối đen.

Khi cô xuống xe, anh cũng xuống xe, khe khẽ ôm lấy cô, nói một câu: “Hãy tin anh, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, anh sẽ không bỏ rơi em.”

“Hà tất phải như vậy chứ? Cho dù chúng ta ở bên nhau, anh cũng sẽ không cảm thấy vui vẻ.”

“Em vui vẻ là đủ rồi.”

Cô mỉm cười, khuôn mặt trắng nhợt, thuần khiết không chút tì vết.

Nhìn theo chiếc xe của anh lăn bánh, xa đến mức một chấm trắng nhỏ bé cũng không nhìn thấy nữa, cô rầu rĩ quay người, tâm trí mơ màng bước về phía cổng ký túc xá. Một đôi chân thẳng tắp bước tới trước mặt cô, chặn đường đi của cô lại, đôi giày da hàng hiệu còn vương chút bùn đất.

Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngẩng đầu lên, khi khuôn mặt không chút biểu cảm của Trác Siêu Nhiên xuất hiện trong tầm mắt cô, khoảng không trước mắt cô trở nên tối sầm, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

“Anh, anh…” Nói liên túc một lúc hai từ anh, cô mới nhớ ra mình đang muốn hỏi điều gì: “Anh đến từ khi nào vậy?”

“Rất lâu rồi.” Giọng nói của anh không có một chút ấm áp, bình thản một cách đáng sợ. “CHuyện này, anh lẽ ra cần phải hỏi Siêu Việt, nhưng anh không muốn nhìn thấy cậu ấy nữa…”

“Anh đã biết hết rồi?” Mộc Mộc bỗng chốc hôt hoảng không biết phải làm thế nào, muốn giải thích, lại không biết phải bắt đầu nói từ đâu.

Anh mỉm cười lạnh lùng, màn đêm khiến nụ cười của anh càng u ám hơn, “Anh thà rằng không biết điều gì cả, thà rằng cả đời này không nhìn thấy gì nữa, cũng không muốn nhìn thấy cảnh tượng ngày hôm nay!”

Cảnh tượng ngày hôm nay? Cô giật mình nhớ ra cuộc điện thoại của Trác Siêu Nhiên, cô không dám nghĩ tiếp nữa, vội vàng bước lên phía trước một bước: “Siêu Nhiên, đều là lỗi của em! Là em…”

“Tại sao lại là cậu ấy?” Anh bóp chặt bắp tay cô, sức nắm rất mạnh, đến nỗi cả cánh tay cô tê dại, không còn chút cảm giác. “Thế giới này có nhiều đàn ông như vậy, em tìm ai cũng được! Tại sao lại là cậu ấy… Cậu ấy là em trai của anh mà!”

“Xin lỗi”, hai chữ đó vừa tới cửa miệng, lại không thể thốt ra được. Đối diện với Trác Siêu Nhiên đang nổi cơn thịnh nộ, hai chữ này chẳng đáng kể gì.

Mộc Mộc cố gắng kiềm chế cảm giác tê buốt như đang bị tiêm nơi cánh tay, ngẩng đầu lên, nói với anh: “Bởi vì em yêu anh ấy.”

Một bàn tay khác của anh khẽ giơ lên, rồi lại hạ xuống, bàn tay đang bóp chặt cánh tay cô cũng buông lơi. “Người đàn ông mà buổi chiều hôm nay em nói với anh, là cậu ấy ư?”

“Đúng vậy” Cô day day cánh tay đau nhức, “Rất nhiều năm trước, em đã yêu anh ấy rồi, từ sau khi ra tù, em đã đi khắp nơi tìm anh ấy. Không ngờ, em gặp anh… lại cứ nghĩ rằng anh chính là anh ấy.”

“Em nghĩ rằng anh chính là cậu ấy?” Trác Siêu Nhiên nhìn cô một cách không thể tin nổi.

“Siêu Nhiên, anh thật sự là người đàn ông hoàn mỹ nhất mà em đã từng gặp, khoảng thời gian được ở bên anh, em nghĩ rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất dưới gầm trời này… cho tới khi em gặp lại anh ấy, em mới biết rằng, em đã sai lầm một cách vô lý.”

“Nếu đã biết mình nhận nhầm người rồi, tại sao em không nói với anh?” Giọng nói của anh bất giác cao vút lên, “Lúc đó, chưa ai biết về mối quan hệ của chúng ta, sai lầm nào cũng có thể sửa chữa kịp thời!”

“Cho dù anh tin hay không tin, anh ấy thật sự rất để tâm tới cảm nhận của anh.” Mộc Mộc bẻ những ngón tay đang lạnh tới nỗi run lên, chậm rãi nói, “Anh ấy không muốn em nói cho anh biết, sợ rằng anh sẽ không có cách nào chấp nhận quá khứ của chúng em…”

“Quá khứ của hai người? Hai người đã từng có quá khứ gì?”

Mộc Mộc khẽ khàng nhìn xung quanh, “Đây không phải là nơi để nói chuyện. Chúng ta tìm một nơi để ngồi xuống nói chuyện thoải mái nhé.”

Trác Siêu Nhiên nhìn đám sinh viên đi qua đi lại, phát hiện ra không ít người khi đi ngang qua đều có ánh mắt hiếu kỳ, ánh mắt họ khi nhìn anh giống như đang xem gấu trúc trong vườn bách thú vậy.

Anh gật gật đầu. “Được thôi.”

Mộc Mộc dẫn Trác Siêu Nhiên tới một nhà hàng đồ ăn Tây theo kiểu Nga ở gần trường học. Vào thời điểm này, đám sinh viên đã ăn tối xong, chỉ còn lại vài đôi uyên ương ngồi bên nhau trong những góc khuất ít ánh đèn, trong giai điệu chậm rãi của các ca khúc Nga, chuyện trò tâm sự.

Họ chọn một chỗ được ngăn cách bởi tấm mành tua rua màu tím, ngồi xuống, gọi một ấm hồng trà.

Yên lặng ngồi đối diện hồi lâu, Trác Siêu Nhiên bê cốc trà lên miệng, không biết là do nước trà rất ấm, hay là vì những giai điệu thư thả của các ca khúc Nga, vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt anh đã dịu đi rất nhiều, giọng điệu cũng không còn lạnh lẽo nữa. “Em nói đi.”

Mộc Mộc sắp xếp lại từ ngữ một chút, nói rõ hết chân tướng sự việc.

“Sự việc diễn ra từ bốn năm về trước, bố em vừa mới qua đời, công an đã tới bắt mẹ em đi. Để cứu mẹ, em đã tới một quán bar chơi đàn, một mặt là muốn kiếm một chút tiền lo chi phí thuê luật sư, mặt khác… em muốn tìm một người đàn ông nhìn có vẻ bắt mắt, dâng hiến lần đầu tiên của mình cho anh ta.”

“Lần đầu tiên? Chẳng phải em đã bị bố nuôi của em…”

“Ông ấy đã không làm như vậy, ông luôn yêu thương em như con đẻ của mình, là do em đã vu oan hãm hại ông ấy.”

Đầu lông mày của Trác Siêu Nhiên nhíu chặt, muốn hỏi điều gì đó, xong lại thôi.

Mộc Mộc uống một ngụm trà đắng, làm dịu cổ họng đang khô chát, nói tiếp vào chủ đề chính, “Trong quán rượu, em mãi vẫn không gặp được người đàn ông khiến em cảm thấy ưa nhìn, cho tới khi em nhìn thấy Trác Siêu Việt… Khoảng thời gian đó, anh ấy thường xuyên tới quán bar, một mình ngồi trong góc khuất, hễ uống rượu là ngồi suốt cả đêm, xem ra tâm trạng có vẻ không tốt. mặc dù em không biết tại sao tâm trạng của anh ấy lại không tốt, nhưng em biết, anh ấy chính là người mà em muốn tìm.”

Trác Siêu Nhiên dường như nhớ ra điều gì đó, bỗng nhiên cất tiếng hỏi: “Quán bar mà em nói là quán bar nào?”

“Quán bar Lạc Nhật.”

“Lạc Nhật…” Anh khe khẽ nhắc lại tên của quán bar đó một lần nữa, trong ánh mắt lóe lên một biểu cảm đặc biệt, khi Mộc Mộc còn chưa kịp nhận ra, nó đã biến mất ngay.

“Vào một buổi tối, em lấy hết dũng khí đến gặp anh ấy… để hỏi vay năm vạn đồng, và dâng hiến bản thân mình cho anh ấy. Em nghĩ rằng đây là một cuộc mua bán, sau khi thanh toán sòng phẳng sẽ đường ai nấy đi. Không ngờ, ngày hôm sau, khi em ra đi, anh ấy bỗng kéo tay em lại, bảo em hãy làm bạn gái của anh ấy… Vì câu nói này, ngày nào em cũng mong được sớm ra tù, sớm tìm lại được anh ấy.”

Trác Siêu Nhiên cười đau khổ, bê cốc trà lên, hơi trà ngưng tụ trên hàng lông mi của anh, “Anh hiểu rồi.”

“Khi em nhìn thấy anh trong doanh trại, em cứ nghĩ rằng cuối cùng em đã tìm thấy rồi. Mặc dù ánh mắt của anh khi nhìn em rất xa lạ, em vẫn luôn tin rằng anh chính là anh ấy, em đã tìm đủ mọi cách để tiếp cận anh. Hôm đó, trong nhà anh, anh ấy đột ngột xuất hiện, em mới biết hai người là anh em sinh đôi, em đã nhận nhầm người rồi…

Sau khi anh về doanh trại, Trác Siêu Việt đã từ chối em, anh ấy khuyên em nên trân trọng anh, nói rằng anh còn phù hợp với em hơn anh ấy. Anh ấy còn nói, nếu em bỏ qua anh, em sẽ không gặp được người đàn ông nào tốt như anh nữa.

Em cũng đã từng suy nghĩ rất nghiêm túc, muốn đã sai thì sẽ sai luôn. Nhưng em sợ một ngày nào đó, khi anh biết được chân tướng sự việc, sẽ thất vọng, sẽ trách em lừa dối anh, hơn nữa, một người con gái như em, hoàn toàn không đáng để anh phải lãng phí tình cảm…

Vì vậy, em quyết định tìm một lý do để chia tay anh, sẽ không xuất hiện trước mặt anh và anh ấy nữa, em nghĩ rằng như vậy, sự việc rồi cũng sẽ qua đi, sẽ không ảnh hưởng tới tình cảm của hai anh em.

Nhưng, em còn chưa kịp nói gì, mắt của anh đã bị thương. Buổi tối hôm đó, anh nói anh có khả năng sẽ không nhìn lại được nữa, em thực sự không có cách nào để nói chia tay với anh… Đến khi em có cơ hội để nói ra, anh lại không tin.”

“Vì vậy, hai người đã giấu anh để…”

“Chúng em…” Mộc Mộc muốn giải thích, nhưng sai lầm này quả thực không có bất kỳ lý do nào có thể hóa giải được. “Xin lỗi. Chuyện này đều là do em đã sai, là do em đã lôi kéo anh ấy, nếu muốn trách, anh hãy trách em đi, anh ấy chỉ là bất đắc dĩ…”

Trác Siêu Nhiên ngắt lời cô: “Em không cần phải biện hộ cho cậu ấy, anh cũng không muốn truy cứu xem rốt cuộc là lỗi của ai, anh chỉ muốn biết hai người rốt cuộc muốn thế nào?”

“…” Mộc Mộc nhất thời nghẹn họng, không biết phải trả lời ra sao.

Cô cúi mặt xuống, nhìn những cánh hồng trà đang từ từ chìm xuống đáy cốc.

Thấy cô khó nói ra, Trác Siêu Nhiên chuyển sang một câu hỏi khác: “Hai người muốn ở bên nhau một cách quang minh chính đại? Hay là cứ tiếp tục vụng trộm như vậy?”

“Anh hy vọng em sẽ làm thế nào?” Mộc Mộc ngước mắt lên, nhìn Trác Siêu Nhiên đang ngồi đối diện, rõ ràng là hai khuôn mặt giống hệt nhau, nhưng lại có phong thái hoàn toàn khác nhau. Trên khuôn mặt của Trác Siêu Nhiên, luôn có một cảm giác an toàn khiến người ta có thể dựa dẫm, “Em phải làm thế nào, anh mới có thể tha thứ cho chúng em?”

“Dù thế nào cũng không thể.” Anh điềm tĩnh nhìn cô. “Mộc Mộc, chúng ta chia tay nhé!”

“…”

“Từ nay về sau, giữa hai chúng ta sẽ không có bất cứ mối quan hệ gì, em thích ai, muốn được ở cùng ai, đều không liên quan gì tới anh.”

Mộc Mộc sững sờ nhìn anh, dường như không dám tin vào những điều tai mình vừa nghe được.

Ý của anh… anh đã rút lui. Đối diện với sự phản bội này, anh không có một lời trách mắng, một câu chia tay lạnh lùng, trả lại sự tự do cho cô.

Nhìn thấy Trác Siêu Nhiên đứng lên, chuẩn bị ra về, Mộc Mộc vội vàng níu lấy vạt áo anh. “Siêu Nhiên, tất cả mọi lỗi lầm đều do em tự tạo nên. Anh không tha thứ cho em cũng không sao, anh có thể đừng trách anh ấy được không?”

Anh không trả lời.

“Nếu em ra đi thì sao? Sau khi thực hiện ca phẫu thuật cấy ghép thận cho bác em xong, em sẽ ra đi, không còn xuất hiện trước mặt anh nữa. anh có thể tha thứ cho anh ấy không? Có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra không?”

Anh vẫn không trả lời, bóng dáng khi ra về vẫn thẳng tắp, cao lớn như vậy, dường như không có việc gì là anh không thể gánh vác được.

Loading...

Xem tiếp: Chương 34

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Bã Xã Nhỏ Tuổi

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 12



Long Vương

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 17


Cô Vợ Nhỏ Ôn Tồn Của Trung Tá

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 114