Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa Chương 16

Chương trước: Chương 15



Khi cơn đau và ánh sáng chói mắt kéo Mộc Mộc tỉnh lại từ giấc mơ, đã là sáng sớm ngày hôm sau.

Cô mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường lạ lẫm, trên người đắp một chiếc chăn mỏng màu xám nhạt. màu sắc chủ đạo trong phòng là màu bạc xen lẫn mà trắng, làm nổi bật sự xa hoa, tĩnh lặng.

Trên chiếc tủ cạnh đầu giường có đặt một bức ảnh, hai người có khuôn mặt giống hệt nhau, mặc hia bộ quân phục y chang nhau đang đứng khoác vai, nở nụ cười vô cùng rạng rỡ.

Trực giác cho cô biết, đây là phòng của Trác Siêu Nhiên.

Mộc Mộc vuốt lại mái tóc rối tung, cuối cùng cũng nhớ ra, tối qua cô đã uống say, gục vào lòng Trác Siêu Nhiên khóc đến nỗi mất hết ý thức.

Những việc xảy ra sau đó, cô hoàn toàn không thể nhớ được. Nhưng trên người cô vẫn mặc chiếc váy của ngày hôm qua, vậy thì giữa họ chắc không xảy ra chuyện gì. Phán đoán này khiến tâm trạng rối bời của cô dịu lại, cô nhanh chóng bước xuống giường, mở cửa phòng ngủ.

Ánh nắng ban mai rực rỡ tràn ngập phòng khách.

Trong ánh sáng đó, một người đàn ông mặc áo sơ mi màu xám đậm đang ngồi bắt chéo chân trên sofa, nghiêng người dựa lưng vào tay vịn của ghế, xem tivi mà không bật tiếng.

Nghe thấy tiếng mở cửa, anh chậm rãi quay lại nhìn, khóe môi nhếch lên như cười mà lại không phải cười.

Ánh sáng rực rỡ khắp phòng bỗng nhiên trở nên ảm đạm.

“Chị dâu…”

Mỗi khi hai chữ này thốt ra khỏi miệng Trác Siêu Việt, cô luôn cảm thấy giọng điệu của anh mang theo một sự châm biếm mạnh mẽ.

“Dậy rồi à? Anh tôi về doanh trại rồi.” Trác Siêu Việt đứng lên khỏi sofa, chỉ tay về phía bát cháo trắng đặt trên bàn, “Anh ấy nấu cháo cho cô đấy, ăn một chút nhé!”

Trên chiếc bàn trải khăn ăn màu bạc bày một chiếc bát sứ có nắp đậy và một cốc nước lọc, bên cạnh là một đôi đũa màu trắng bạc và một chiếc thìa, còn cả một tờ giấy ăn in hoa chìm nữa.

Bày biện gọn gang sạch sẽ, thoạt nhìn đã biết người làm việc này là một người rất tận tâm, chu đáo.

Mộc Mộc bước đến trước bàn, mở nắp đậy của chiếc bát sứ ra, phần cháo bên trong vẫn đang bốc hơi nghi ngút, tỏa mùi thơm phức.

Hai tay cô nâng chiếc bát sứ trong suốt trắng như ngọc, hơi ấm lan tỏa vào lòng bàn tay giá lạnh. Trác Siêu Nhiên đối với cô quá tốt, tấm chân tình này, cô sao nỡ nhẫn tâm chà đạp.

Thấy Mộc Mộc bưng bát cháo đứng ngây ra đó, Trác Siêu Việt bước lại gần, xoay lưng dựa vào cạnh bàn, hai tay đặt lên mặt bàn, đối siện với cô, nhìn rõ đôi mắt sưng đỏ và hai quầng thâm quanh mắt cô.

“Hôm qua ngủ không yên à?” Nụ cười của anh toát lên vẻ châm biếm. “Ôi chao, ông anh của tôi cũng thật là, không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.”

Mộc Mộc khẽ buông tay, chiếc bát rơi xuống ban, cháo đổ cả ra ngoài, cô vội vàng đưa tay ra đỡ. Không ngờ, anh lại ghé sát cô hơn chút nữa, đôi môi dường như sắp chạm vào trán cô. “Nếu cô không chịu đựng nổi, sao không xin anh ấy… Ồ, tôi quên mất, cô không nói được.”

Bàn tay cô run rẩy một cách bất lực, khoảng ký ức còn chưa phai màu lại hiện lên trước mắt cô- cô bị anh quấn quýt giày vò đến nỗi mềm nhũn cả người, ngay cả hít thở cũng không nổi, nắm lấy cánh tay anh cầu xin, “Đừng… Xin anh đấy, nhẹ một chút, xin anh đấy…”

Một giọt mồ hôi rớt xuống ngực cô, anh nhìn vào đôi môi cô, dường như hiểu được những lời cô muốn nói, “Em đang cầu xin anh phải không?”

Cô cắn chặt đôi môi đã sưng phồng tấy đó từ lâu, liên tục gật đầu.

Anh nhướng mày, nở nụ cười đáng ghét. “Muốn nhanh hơn một chút nữa?”

Cô lắc đầu quầy quậy, nếu nhanh hơn một chút nữa thì chưa biết chừng cô sẽ chết mất.

“Ồ, muốn chậm hơn một chút?”

Cô vội vàng gật đầu.

“Được thôi, vậy thì chúng ta sẽ kết thúc… chậm hơn một chút…”

Lòng đầy tức tối, cô hằn học nghiến răng, hằn học nhìn anh, thầm thề rằng sau này nếu có thể nói lại được, cô nhất định phải mắng anh một trận: “Đáng ghét, hạ lưu, vô liêm sỉ…”

Nhớ tới cảnh tượng đó, cô lại nhìn người đàn ông với khuôn mặt tinh quái trước mặt, nụ cười của anh hoàn toàn trùng khớp với hình bóng trong trí nhớ của cô, không hề có chút sai lệch.

Cô, một người luôn không dám đối diện với sự thật, lúc này đây không còn cách nào để lẩn tránh nữa: “Trác Siêu Việt mới là người đàn ông mà cô vẫn luôn kiếm tìm.

Cô run rẩy nắm lấy tay áo anh, ngẩng đầu lên, nụ cười khó đoán định của anh trở nên mơ hồ trước mắt cô.

Co dù thế nào cô cũng phải làm rõ, rốt cuộc ai mới là người mà co muốn tìm kiếm.

Cô cố gắng mở miệng, rất muốn hỏi: “Là anh phải không? Người đàn ông trong đêm hôm đól chính là anh phải không?”

Trác Siêu Việt lạnh lung thì tay áo đang bị cô nắm lấy về, cười nhạt, “Có chuyện gì không? Chị dâu…”

Tâm trí nhất thời rối loạn như tơ vò, cô quay nhìn khắp nơi, muốn tìm giấy và bút.

“Không cần viết, có chuyện gì cô cứ nói đi, tôi có thể nhìn khẩu hình mà hiểu được.” ANh nói.

Nếu không phải chính anh nhắc tới chuyện đó, cô đã hoàn toàn quên mất rằng Trác Siêu Nhiên đã từng nói, Trác Siêu Việt có thể đọc được khẩu hình. Còn việc tại sao anh lại biết đọc khẩu hình, cô không hề suy nghĩ sâu hơn.

Cô cố gắng bình tĩnh lại, thăm dò: “Anh còn nhớ em không?”

Anh nhìn vào đôi môi cô rất lâu.

Nghĩ rằng anh không hieur, cô nói lại một lần nữa: “Anh còn nhớ em không?”

Anh lắc đầu: “Tôi không nhớ rõ lắm.”

“Bốn năm trước, anh có từng đến quán bar Lạc Nhật không?” Cô chầm chậm nói, lâu lắm rồi không có cảm giác thế này, dường như cô lại có thể mở miệng trò chuyện với người khác, cảm giác được nói thoải mái chờ đợi từ lâu khiến trái tim cô khẽ nhói lên.

Anh lại lắc đầu, “Tôi từng đến rất nhiều quán bar, không thể nhớ hết được.”

“Vậy anh có còn nhớ, đã từng có một cô gái vay năm vạn đồng? Hôm đó trời đổ mưa rất to…”

Anh nhìn cô, khóe môi hiện lên một nụ cười châm biếm, “Tại sao cô lại hỏi điều đó?”

“Em…”

Anh nghiêng người về phía cô, nâng cằm cô lên, vẻ mặt bất cần. “Nếu như tôi nói với cô rằng, tôi đã từng cho cô gái đó vay tiền, vì muốn cảm ơn tôi, cô ta đã ở bên tôi suốt đêm… cho dù tôi yêu cầu gì cô ấy cũng không từ chối, vì vậy, chúng tôi đã thử… rất nhiều cách thức thú vị…”

Anh dừng lại một chút, mãn nguyện nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô. “Nếu tôi trả lời như vậy, trong lòng cô liệu có dễ chịu hơn không?”

Mộc Mộc cứ nghĩ rằng bản thân cô đã trải qua rất nhiều cú sốc, sớm đã rèn luyện được bản lĩnh vững vàng trước mọi biến cố, bất cứ sự công kích nào cũng có thể tiếp nhận, bất cứ sự đau khổ nào cũng có thể chịu đựng, vậy mà, giây phút này đây, cô mới biết rằng, vị thần vận mệnh luôn có cách để khiến cô ngày càng dễ sụp đổ hơn.

Nụ cười của anh méo mó trước mắt cô, trở nên dữ tợn, tàn nhẫn, đây chính là người đàn ông mà suốt bốn năm qua cô đã chờ đợi, mong mỏi ngày gặp lại, hy vọng kỳ tích xuất hiện.

Giấc mơ tươi đẹp bị nụ cười của anh chém vỡ thành hai mảnh, một bên là Trác Siêu Nhiên dịu dàng như ngọc, một bên là Trác Siêu Việt lạnh lung, u ám một cách đáng sợ. rốt cuộc, ai là giấc mơ đẹp, ai là cơn ác mộng ủa cô, cô không thể phân biệt được rõ ràng.

Sớm biết kết cục của sự chờ đợi sẽ như thế này, thà rằng anh đã hoàn toàn quên cô, không còn nhớ một chút gì.

Cho dù anh giống như Trác Siêu Nhiên, hững hờ chìa tay tự giới thiệu về bản thân cũng được, ít nhất thì cô còn có thể chấp nhận…

Trác Siêu Việt bước tới trước mặt cô, hai tay chống lên mặt bàn, nhốt gọn cô giữa hai cánh tay và mép bàn.

“Chị dâu, cứ yên tâm…” Nụ cười của Trác Siêu Việt càng lúc càng lạnh, “Tôi sẽ không nói cho anh tôi biết, bạn gái của anh ấy đã từng vì năm vạn đồng mà lên giường với tôi… Bởi vì, nếu anh ấy biết được, chắc chắn sẽ không cần cô nữa. một ngày cũng nên nghĩa vợ chồng, tôi sẽ không tàn nhẫn với cô như vậy…”

Điệu bộ đó của anh khiến Mộc Mộc sợ đến nỗi trở nên ngờ nghệch, cố gắng lùi lại phía sau, nhưng quên mất sau lưng cô là cạnh bàn, phần eo bị đâm mạnh vào góc bàn sắc nhọn, chiếc bàn được làm bằng gỗ thịt lắc la lắc lư, bát cháo lăn xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, cũng giống như cô bây giờ…

Thấy sắc mặt cô trắng nhợt, nụ cười của anh lại càng trở nên u ám, “Sao thế? Sợ rồi à?”

Mộc Mộc bị dồn tới chỗ không còn đường lùi, cuối cùng cũng nổi xung, cô vịn tay vào bàn để đứng cho vững, ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Trác Siêu Việt: “Anh có thể tàn nhẫn thêm một chút nữa… nói ra những lời này ngay trước mặt anh trai của anh. Như vậy, tôi sẽ có thể nói với anh ấy rằng, tôi đã nhận nhầm người, tôi cứ nghĩ anh ấy chính là người mà tôi vẫn luôn đi tìm…”

Anh chăm chú nhìn vào đôi môi cô, biểu hiện trên khuôn mặt càng lúc càng cứng đờ.

“Từ sau khi ra khỏi trại cải tạo, tôi luôn nhìn thật kỹ dáng vẻ của mỗi người đàn ông đi qua trước mặt tôi. Tôi cứ nghĩ dù người đó có hóa thành tro, tôi cũng có thể nhận ra được… nhưng tại sao các người không nói cho tôi biết, trên thế giới này lại có hai khuôn mặt giống hệt nhau như vậy!”

Trác Siêu Việt thu lại toàn bộ vẻ giễu cợt và bong đùa, ánh mắt vương trên đôi môi cô càng lúc càng thâm trầm, sâu thẳm như một cái vực không đáy, nuốt gọn cả người cô vào đó.

Cơn gió nhẹ thổi tung tấm rèm cửa sổ màu xanh nhạt, làm rụng mấy cánh hoa hồng trắng.

Trong ánh mắt anh, cô nhìn thấy ngọn lửa nóng bỏng đang dần dần được nhen nhóm, càng lúc càng nồng đượm, giống như lúc anh hôn cô trong đêm mưa gió ấy.

Cô cứ nghĩ rằng đôi môi anh có thể hạ xuống bất cứ lúc nào, hôn lên đôi môi cô…

Cô có chút sợ, bởi vì trong đầu cô thoáng hiện lên một gương mặt khác, cả giọng nói dịu dàng của đêm hôm qua: “Sau này em đã có anh, anh sẽ không để em phải chịu ấm ức nữa…”

Đó chính là Trác Siêu Nhiên, bạn trai của cô, anh trai song sinh của anh.

Cô còn chưa kịp phản ứng, Trác Siêu Việt đã lùi lại phía sau, đứng cách cô khoảng một bước chân. “Em cho rằng bọn anh rất giống nhau sao?”

Cô gật đầu: “Hai người có ngoại hình giống hệt nhau.”

“Em nghĩ rằng một chính nhân quân tử như anh ấy có thể đến những chỗ như Lạc Nhật để uống say giải sầu? em cho rằng anh ấy sẽ tùy tiện đưa một cô gái năm vạn đồng để mua vui một đêm với cô ta?”

Anh nhếch khóe môi lên, như cười mà lại không phải cười. “Anh và anh ấy là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau, lẽ nào ở bên anh ấy, em chưa bao giờ nghi ngờ?”

“Em thật sự không thể ngờ rằng trên đời này lại có hai người giống nhau đến vậy…”

“Không phải là không em ngờ được”, Anh cắt ngang lời giải thích yếu ớt của cô, “Là em không hiểu anh, hoặc em hy vọng anh ấy mới chính là người mà em muốn tìm.”

Đây mới chính là đáp án nhắm trúng đích, điểm trúng huyệt.

Cô thực sự đã trúng tiếng sét ái tình với Trác Siêu Việt, yêu một cách điên cuồng, kiên định, nhưng tình yêu đó rực rỡ như pháo hoa, tươi đẹp nhưng lại ngắn ngủi vô cùng.

Mấy năm gần đây, nếu nói rằng cô yêu anh, chi bằng nói rằng người cô yêu là một người tình trong mộng, cô cứ khoác từng lớp áo mộng tưởng lên người anh, chờ đợi một người trong mộng tưởng như anh.

Ngay cả tên anh cô còn chưa biết, nói gì đến chuyện hiểu rõ về tĩnh cách, con người và cuộc sống của anh. Trác Siêu Việt rốt cuộc là người đàn ông như thế nào, cô không hề hay biết.

Giả dụ, họ thực sự đã từng yêu thương nhau, đã từng chung sống với nhau, sao cô có thể nhận nhầm được?

“ĐÚng vậy, là do em đã sai.” Cô không thể phủ nhận, khi gặp Trác Siêu Nhiên, cảm giác về một người đàn ông dịu dàng nho nhã, hiên ngang hùng dũng, có trách nhiệm, lại luôn sâu sắc chung tình nhue vậy vừa hay trùng hợp với anh trong tưởng tượng của cô, cô giống như người được thứ mà mình mong muốn nhất, vì vậy mới phạm phỉa sai lầm căn bản như thế, đẩy Trác Siêu Nhiên vào vòng tình cảm rối rứm cắt không đứt, gỡ không ra này.

Anh lạnh lung động đậy khóe môi, biểu hiện cứng nhắc mà thâm trầm. “Mọi chuyện đều đã qua rồi, truy cứu xem ai đúng ai sai cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa, dù sao em cũng đã thành đôi với anh trai của anh, chi bằng đâm lao thì hãy theo lao đi.”

“Nhưng, em và anh…”

“Chúng ta?” Trác Siêu Việt quay mặt về phía thành phố phồn hoa náo nhiệt ngoài cửa sổ. “Nếu hôm qua không nhìn thấy em nằm trên… sofa, anh đã quên mất rừng… rất nhiều năm trước, vào một buổi tói, anh đã từng làm một chuyện hoang đường.”

Hoang đường? Một đêm kỳ diệu nhất, cảm xúc nhất, si mê vương vấn nhất trong tâm trí cô, theo cách nói của anh, chỉ là một đêm hoang đường.

Cô gắng hết sức để gật đầu. trong chốc lát, cả thế giới như chìm trong những ngày đông giá rét, không khí buốt lạnh như kim châm, ngay cả những giọt nước mắt rớt xuống cũng như những giọt băng.

Cô không nhìn thấy những móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay của Trác Siêu Việt…

Cô càng không biết rằng, khi cô uống say ngã vào vòng tay của Trác Siêu Nhiên, Trác Siêu Việt đã nằm dài trên chiếc ghế dựa ngoài ban công phòng ngủ, nhìn đăm đăm vào màn đêm trong thành phố, hút thuốc suốt cả một đêm.

Loading...

Xem tiếp: Chương 17

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?



Xin Lỗi, Em Chỉ Là Con Đĩ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 14


Hồ Ly Hồ Đồ

Thể loại: Đam Mỹ, Huyền Huyễn

Số chương: 12


Nữ Bộ Thiên Hạ

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 50