21 Từ trong đám cỏ lau liên tục vọng ra những tiếng động huỳnh huỵch, không hiểu nếu như có ai đó vô tình đi ngang qua đây và nghe thấy thì trong đầu người ta sẽ nghĩ tới cái gì.
22 Từ ngày bị đâm suýt chết tới giờ Cao Cường liên tục rơi vào cảnh bị người khác dạy đời. Nào là gã quỷ sứ Bạch Lãnh rồi thì bác sĩ Thạch Trung. Sau đó là Lão Phệ, Bình thúc và giang hồ hưu trí Hổ lão.
23 Hôm nay đi làm bị muộn mất vài phút cho nên vừa tới nơi Cao Cường dựng khoá xe xong liền ngay lập tức chạy tới cùng mấy người đồng nghiệp bốc dỡ hàng hoá từ ô tô tải xuống.
24 Bốn giờ chiều, vẫn như mọi hôm Cao Cường lại ngồi trước cổng trường chờ đợi Tiểu Dương tan học. Và chẳng mấy chốc tiểu tử này xuất hiện trong tầm mắt hắn với khuôn mặt cau có giận hờn.
25 Cũng chưa rõ sau buổi nói chuyện bên bàn ốc luộc có thu được hiệu quả gì không, sau khi thả Tiểu Dương xuống trước cửa hàng, Cao Cường liền lòng vòng mua thức ăn rồi trở về nhà trọ.
26 Sau cùng Bình thúc cũng không có đối với Cao Cường thế nào. Dặn dò hắn lần sau không được cho Tiểu Dương ăn bậy bạ cái gì ở ngoài đường xong, ông liền cứ thế quay lưng trở lại bên trong cửa hàng.
27 Rốt cuộc thì các món ăn cũng được bày ra chỉnh tề trên sập gụ, Hổ lão cùng Trương thúc cũng thôi không còn gây chuyện với nhau nữa, bữa rượu chờ đón giao thừa theo đó chính thức bắt đầu.
28 Ruộng đồng chưa bao giờ xuất hiện tại làng Ngũ Xã cũng như mấy ngôi làng thân cận, thành ra Cao Cường không có cơ may để mà được chứng kiến cảnh chó chạy ngoài đồng.
29 Có thể nói Cao Cường đã gặp phải hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Và những lời mà Hổ lão nói ra cũng như hồi chuông nhắc nhở hắn phải ghi nhớ thế giới này không có đơn giản như vẫn tưởng tượng.
30 Cao Cường âm thầm quyết định đặt niềm tin vào Hổ lão. Hắn cho rằng trong cuộc sống có đôi khi phải liều mình thử thách để đánh đổi lấy những thứ bản thân mong muốn và truy cầu.
31 Tu luyện bằng phương pháp hành xác kiểu này đúng thật đã trợ giúp cho Cao Cường rất lớn. Nhất là với giai đoạn Luyện Bì này thì tốc độ tiến triển lại càng nhanh vượt bậc.
32 Câu hỏi thẳng thắn của hắn khiến Hổ lão nét mặt thoáng có chút khác thường. Không những thế, Hổ lão sau đó lại còn thể hiện ra nét mặt phi thường do dự, giống như có điều gì đó rất là khó nói.
33 Mùa hè mùa thu mùa đông cứ thế lần lượt trôi qua. Mùa xuân ấm áp với Tết cổ truyền lần nữa lại tới. Chốn thành thị náo nhiệt cũng theo đó mà có được vài ngày nghỉ xả hơi trong cảnh bình yên tĩnh lặng.
34 Cao Cường đặt xuống trước bia mộ của Hổ lão một chai rượu nếp cùng với đĩa chả Nhái được làm hơi cay theo đúng khẩu vị ưa thích của ông khi còn sống.
Thắp xong ba nén nhang, hắn lặng lẽ ngồi đó ngắm nhìn vầng trăng tròn vằng vặc trên bầu trời.
35 Mùa hè là mùa của những cơn mưa rào bất chợt.
Nhất là những năm gần đây cái đám cơ quan khí tượng thuỷ văn làm ăn vớ vẩn vô cùng. Chỉ có mỗi dự báo chuyện thời tiết nắng mưa thôi mà cũng chẳng làm được ra hồn.
36 Có thể nói ba lần lôi kiếp đánh xuống đã khiến đám tu sĩ khắp thành phố Tân Long đồng loạt ngây ngốc.
Và ngay cả thống lĩnh Đàm Văn Giác cùng với phụ tá của hắn là Huyền Môn tu sĩ Diên Khánh cũng chẳng khá hơn được là bao.
37 Buổi chiều tan ca, sau khi lượn một vòng quanh chợ để tìm những thứ cần phải mua, Cao Cường mang theo bọc lớn bọc nhỏ đồ vật đông tây trở về tới khu trọ.
38 Cán bút được chế tác từ loại ngọc thạch phế phẩm đến nỗi không thể phế hơn được nữa. Và chỉ với 50 bạc là mua được một tá mười hai chiếc, dám nói phần ngòi bút là đơm từ lông sói thì xin lỗi chứ.
39 Thử nghiệm lên cây cối là không có được, nhỡ gây ra cháy lớn để ai nhìn thấy thì phiền chết.
Nhưng không việc gì.
Mấy chục bao cát treo lủng lẳng kia từ lâu đã không còn công dụng gì nữa.
40 Tính toán đi sớm một chút thì giao hàng đến nơi sẽ vừa kịp giờ mà khách đã hẹn.
Bởi vậy đúng 8 giờ kém 15, Cao Cường liền đi tìm mấy người nhân viên, nhờ bọn họ lựa chọn trái cây theo bảng danh sách mà Bình thúc đã đưa cho hắn.