21 Trưa hôm đó, Vũ Hoàng lại tiếp tục vác Bảo Nam qua thư viện. Thật ra ở phòng cũng có thể học được, nhưng Bảo Nam nhất quyết đòi cậu đưa qua đây, lấy lý do ở phòng vừa nóng vừa bức bối.
22 Khoảng thời gian một tháng trôi chậm kinh hoàng cuối cùng cũng qua, khiến tâm trạng Vũ Hoàng phấn khởi lên không ít. Cuộc sống của cậu đã quay lại như ban đầu, thoải mái, vui vẻ, không còn phải vướng bận gì cả.
23 -Cả đội tập hợp!Duy Trường nói dõng dạc, khiến cả đám đông đang nhốn nháo bỗng quay lại nhìn, rồi nhanh chóng vây xung quanh cậu. Cảnh tượng này khiến Duy Trường không mấy hài lòng, liền nheo mắt lại, nói giọng bực dọc:-Cái này mà gọi là đội hình á! Còn không mau xếp thành hàng cho tôi!-Đội trưởng nóng quá vậy! Anh em vui vì thấy Bảo Nam đến thôi mà! Vũ Luân vừa nói vừa nhăn răng cười cợt.
24 -Này, cậu để đầu óc đi đâu vậy hả? Lúc nãy tôi bảo muốn ăn gà cơ mà!Vũ Hoàng gắt lên khi Bảo Nam đặt cái đĩa cơm cá xuống trước mặt cậu, rồi chậm chạp dằm dằm cơm, cơ hồ chẳng muốn ăn.
25 Bảo Nam sau một tuần rầu rĩ, rốt cuộc cũng phải trở lại như mọi ngày. Nó vốn là một đứa vui vẻ hoạt bát, đột nhiên trở nên trầm lặng như vậy, quả thực rất bức bối.
26 Hôm nay có cắm trại, trường THPT NTB bỗng nhiên trở nên rất náo nhiệt. Mỗi lớp nhận một khu vực, rồi tích cực dựng lều, trang trí trại. Đám con trai hì hục dựng trại, còn tụi con gái thì đang xúm xit đằng sau lo việc nấu ăn và trang trí trại.
27 Đắc Thành hiện giờ không thể nào dời mắt đi nơi khác, cứ thế mà nhìn chằm chằm vào Bảo Nam. Cũng không thể trách cậu được, dù đã biết Bảo Nam là con gái, nhưng đây là lần đầu tiên cậu thấy nó xuất hiện trong bộ dạng này.
28 Bảo Nam đúng là một cô nhóc vô ưu. Mấy hôm trước còn mặt mày ủ dột, giờ đã trở lại làm một thằng "con trai" tràn đầy năng lượng. Nhìn dáng vẻ vội vàng của nó khi lao xuống canteen khiến Vũ Hoàng khẽ bật cười, cô nhóc này đúng thật chẳng có chút nữ tính nào cả.
29 Trưa thứ hai đầy nắng, cộng với việc phải chờ đợi quá lâu khiến cho Vũ Hoàng cảm thấy hơi bực dọc. Cậu đứng dựa lưng vào tường nhà vệ sinh công cộng gần trường, nét mặt nhuốm phần mệt mỏi.
30 Thùy Linh nghe Vũ Hoàng nói, gương mặt thoáng ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển về trạng thái không cảm xúc khi nãy. Cô gái này quả thực rất lợi hại, khiến Bảo Nam chỉ muốn trốn đi cho xong.
31 Thùy Linh nhìn thấy bóng dáng đang dần xuất hiện thì cố nở một nụ cười, nhưng vẫn không sao ngăn được dòng nước mắt đang lăn dài trên má. Đắc Thành dừng lại trước mặt cô, gương mặt vẫn còn đang đỏ lựng lên vì mệt, hơi thở có phần gấp gáp.
32 Vũ Hoàng khẽ bỏ tay Bảo Nam ra, gương mặt vẫn không biểu lộ chút cảm xúc, nhưng trong đầu giờ đây đang rất hỗn loạn. Cậu biết rõ Bảo Nam thích Đắc Thành nên cũng không đành lòng khiến nó phải khó xử.
33 Vũ Hoàng đi khỏi được một lúc lâu nhưng Bảo Nam vẫn chưa hết bàng hoàng. Lúc này trong đầu nó rất rối, một mặt muốn đuổi theo cậu ta để hỏi rõ sự tình, mặt khác lại lo sợ mọi chuyện được phanh phui.
34 Đắc Thành trong một phút nông nổi mà không kiềm chế được lòng mình, lúc này đã kề sát mặt Bảo Nam, định đặt vào môi nó một nụ hôn nồng cháy. Nhưng nhìn cánh mũi phập phồng và hai cánh tay vẫn đang run lên khe khẽ của Bảo Nam lại khiến cậu ngập ngừng, cô gái này, hình như vẫn chưa sẵn sàng cho một chuyển biến sâu sắc như vậy.
35 Ngày đó, Bảo Nam và Vũ Hoàng vừa tròn một tuổi, cứ khóc mãi không thôi vì khát sữa mẹ, khiến chủ tịch và ông Hùng rất đau đầu. Hai người mẹ trẻ trong lúc mua sắm quần áo mừng thôi nôi con đã bị kẻ địch bắt cóc.
36 -Bảo Nam, còn lấp ló ở đấy làm gì? Vào lớp ngay!Cô giáo dạy văn lớn tiếng nói, rồi lườm mắt nhìn Bảo Nam, khiến nó cụp đuôi đi vào, dáng vẻ cực kì lấm lét.
37 -Tôi qua chỗ khác ăn! Hai người cứ tự nhiên đi!Vũ Hoàng đột nhiên đứng dậy, rồi đem luôn cái dĩa cơm sang bàn bên cạnh, để lại Bảo Nam lúng ta lúng túng trước mặt Đắc Thành, trong bụng thầm chử.
38 -Bảo Nam à, đừng sợ. Là tớ đây!Giọng của Đắc Thành đột ngột vang lên khiến Bảo Nam vội vàng quay lại, định lao tới ôm chầm lấy cậu mà khóc cho vơi nỗi sợ.
39 Bảo Nam trong một ngày bị hai thằng con trai nhìn thấy thứ không nên thấy, đúng là không còn chút mặt mũi nào nữa. Nó xấu hổ chạy vội về phòng rồi vùi đầu vào chăn, không ngừng lăn qua lăn lại đầy bối rối.
40 Vũ Hoàng vẫn nhìn chằm chằm vào Bảo Nam, dường như đang chờ đợi một sự hồi đáp. Gương mặt cậu hiện giờ chỉ cách nó vài phân, gần đến nỗi Bảo Nam có thể cảm thấy từng hơi thở đang phả đều vào mặt.