Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Cô Trịch Ôn Nhu Chương 38

Chương trước: Chương 37



Lục mẹ cuối cùng hữu kinh vô hiểm mà ra phòng cấp cứu, nhưng lần này, bác sĩ lại lắc lắc đầu, lúc Lục Tử Tranh bắt lấy tay ông ta hỏi thăm về bệnh tình, ông ta chỉ trầm trọng thở dài, không biết nên dùng cách nói uyển chuyển thế nào để báo cho cô sự thật tàn khốc, buộc lòng phải vô lực nói rằng: “Chúng tôi cố hết sức rồi...”

Lục Tử Tranh siết chặt ống tay áo màu trắng của ông ta, vô lực mà kéo xuống, mặt xám như tro tàn...

Nửa đêm, lúc Lục mẹ tỉnh dậy, Lục Tử Tranh đang ngồi ở bên giường cửa bà, mở to đôi mắt sưng đỏ, không chớp mắt nhìn bà.

Thấy Lục mẹ tỉnh rồi, Lục Tử Tranh vội vã rót một ly nước đưa cho Lục mẹ, đỡ bà nửa ngồi dậy uống vào.

Lục mẹ uống một hớp, cổ họng đau khô đã dễ chịu hơn chút, giọng nói bà khàn khàn vô lực, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười trêu đùa Lục Tử Tranh, bảo: “Nhìn mẹ hoài làm gì vậy, bộ thấy một đóa hoa ở trên mặt mẹ hả?”

Lục Tử Tranh nháy mắt một cái, cười khổ đáp: “Con sợ con vừa nhắm mắt, lại mở ra, mẹ đã không thấy tăm hơi nữa...”

Nụ cười Lục mẹ dần dần động lại bên môi, thật lâu, mới trầm thấp mà than một câu: “Đứa nhỏ ngốc...”

Thân thể Lục Tử Tranh đột nhiên gục xuống, nằm ở bên mình Lục mẹ, tựa như đứa nhỏ, khóc đến vô lực lại tuyệt vọng, vai không ngừng run rẩy, cô nghẹn ngào mà cầu khẩn: “Mẹ, van cầu mẹ, đừng đi, đừng rời bỏ con có được không...”

Lục mẹ cũng rớt nước mắt, giơ lên bàn tay vô lực, nhẹ nhàng vỗ vai Lục Tử Tranh, im lặng mà an ủi cô, lần này, bà không dám lại cam kết “Không phải sợ, có mẹ ở đây” với Lục Tử Tranh nữa.

Tiếng khóc Lục Tử Tranh dần dần dừng lại, Lục mẹ còn đang một nhịp một nhịp mà vỗ lưng cô, trầm mặc hồi lâu, mới cùng Lục Tử Tranh thương lượng: “Tranh Tranh, ngày mai xuất viện được không? Mẹ muốn về Cư Châu, mẹ nhớ ba con, nhớ nhà cậu con.”

Lục Tử Tranh nặng nề ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mà nhìn Lục mẹ, lắc đầu như một làn sóng. Cô biết, rời khỏi bệnh viện, có hàm ý thế nào.

Nhưng đôi mắt Lục mẹ mang theo khẩn thiết, khẩn cầu Lục Tử Tranh bảo: “Tranh Tranh ngoan, cho mẹ về nhà, có được không...”

Hai tay Lục Tử Tranh bụm mặt, nức nở rất lâu, mới nghẹn ngào cách quãng nặn ra một câu “Mẹ, được, chúng ta về nhà.”

Lục mẹ đưa tay ra, vô lực giúp Lục Tử Tranh lau sạch lấy nước mắt không ngừng tràn ra, nhẹ nhàng lẩm bẩm nói: “Đứa nhỏ ngoan, đứa nhỏ ngoan của mẹ...”

Sáng ngày tiếp theo, Giang Hoài Khê dưới sự yêu cầu của Lục Tử Tranh giúp Lục mẹ làm thủ tục xuất viện, sau đó, không đếm xỉa đến từ chối khéo léo của Lục Tử Tranh, lái xe đón Lục mẹ xuất viện, thuận theo Lục Tử Tranh cùng Lục mẹ, đưa họ cùng nhau về Cư Châu.

Gia đình cậu của Lục Tử Tranh hay tin liền chạy tới nhà Lục Tử Tranh, cậu của Lục Tử Tranh đường đường là một người đàn ông, khi nhìn thấy Lục mẹ ngã ở trên giường vô lực đứng dậy, trong nháy mắt bèn lã chã rơi lệ.

Lục mẹ để Lục Tử Tranh đỡ bà dậy, sau đó miễn cưỡng cười trêu ghẹo nói: “Anh, nam tử hán không dễ rơi lệ, nhất định là anh bị gió mê mắt có đúng không?”

Cậu của Lục Tử Tranh lau khô nước mắt, con mắt đỏ ngàu, không nói tiếng nào mà ngồi ở bên giường Lục mẹ, sắc mặt kìm lệ đỏ chót.

Lục mẹ quay đầu, kéo tay Giang Hoài Khê đứng ở bên cạnh qua, giới thiệu về phía cậu Lục Tử Tranh: “Anh, đây là con gái em nhận nuôi, con bé tên Giang Hoài Khê, là đứa trẻ rất tốt rất tốt.”

Cậu Lục Tử Tranh nghi hoặc mà nhìn Giang Hoài Khê một chút, lại dọc theo đôi mắt Lục mẹ, nhìn thấy tầm mắt Lục mẹ đang xích chặt vào Lục Tử Tranh bên cạnh Giang Hoài Khê, trong nháy mắt sáng tỏ. Ông hắng giọng một cái, giọng nói trầm thấp lại kiên định trả lời Lục mẹ: “Em yên tâm, anh sẽ chăm sóc tốt tụi nó.”

Lục mẹ gật gật đầu, buông lòng mà nở nụ cười.

Về Cư Châu ngày thứ ba, từ sáng sớm bắt đầu, ngày liền âm trầm, buổi chiều, bỗng rơi xuống cơn mưa phùn lất phất. Lục mẹ nhìn mưa phùn mờ mịt ngoài cửa sổ, trong hoảng hốt, dường như nhìn thấy ba của Lục Tử Tranh đang đi tới về phía bà, nụ cười xán lạn tựa như lần đầu gặp gỡ, căng một chiếc ô màu mực, ý cười doanh nhiên bảo: “A Dư, anh tới đón em đây, xin lỗi vì để em đợi lâu như vậy...”

Bà quay đầu lại, nhìn Lục Tử Tranh cùng Giang Hoài Khê cạnh nhau bên giường, ý cười dần dần trèo leo trên khuôn mặt, đưa tay ra, nắm lấy bàn tay lớn ba Lục Tử Tranh đưa đến...

Phút chốc khi Lục mẹ rời đi, Lục Tử Tranh khóc đến không thành tiếng, ôm thật chặt Lục mẹ, không muốn tách khỏi, mãi đến tận sau cùng, ưu tư chấn động quá lớn, thể lực chống đỡ hết nỗi, hôn mê bất tỉnh. Khi tỉnh lại lần nữa, Lục Tử Tranh bỗng nhiên khác thường mà không khóc không nháo, y theo cậu và Giang Hoài Khê ngăn nắp gọn gàng mà bận trước bận sau lo liệu hậu sự của Lục mẹ,

Chỉ có Giang Hoài Khê ở tại trong nhà Lục Tử Tranh, mới hiểu được dưới bề ngoài bình tĩnh của cô, trái tim từ khoảnh khắc ấy đã thủng trăm ngàn lỗ từ lâu. Giữa ban ngày, Lục Tử Tranh tựa như con rối người, mặt không hề cảm xúc, mà ban đêm, hằng đêm Giang Hoài Khê đều có thể nghe thấy từ trong phòng ngủ Lục Tử Tranh truyền ra tiếng khóc mơ hồ.

Ngày tiếp theo sau khi tiễn đưa Lục mẹ xong, một mình Lục Tử Tranh ngồi ở trong phòng khách trống rỗng, nhìn di ảnh Lục mẹ Lục ba được treo trên tường, kinh ngạc mà xuất thần.

Giang Hoài Khê nấu cơm, từ trong nhà bếp đi ra, cầm trên tay một quả táo, ngồi xuống bên cạnh Lục Tử Tranh, từng chút từng chút gọt da.

Lục Tử Tranh nghiêng mặt sang bên nhìn Giang Hoài Khê, hai, ba tuần qua, Giang Hoài Khê cũng gầy theo trông thấy, trong lòng cô cay đắng lại đau lòng. Cô lắc lắc đầu, hờ hững mà tiễn khách bảo: “Hoài Khê, tôi không sao rồi, cô về Lâm Châu đi, cám ơn giúp đỡ cùng chăm sóc của cô trong khoảng thời gian này, chờ khi tôi xử lý hết sự việc, tôi sẽ thật tạ ơn cô cho đáng.”

Động tác Giang Hoài Khê dừng một lát, lắc lắc đầu, trầm giọng nói: “Tôi không đi.”

Lục Tử Tranh nhàn nhạt hỏi nàng: “Cô muốn ở đây cùng tôi à?”

Giang Hoài Khê im lặng không hề trả lời cô.

Lục Tử Tranh lại cười khổ một tiếng, chất vấn nàng: “Hoài Khê, cô có thể ở bên tôi bao lâu? Là một ngày, hai ngày, hay là một tuần, hai tuần?” Ánh mắt cô chăm chú nhìn Giang Hoài Khê, trong tròng mắt ngầm có khao khát bản thân cũng không nhận ra được.

Giang Hoài Khê nhìn Lục Tử Tranh chăm chú, thấy kỳ vọng óng ánh trong mắt Lục Tử Tranh, há miệng, muốn nói lại thôi, cuối cùng, cũng chỉ gọt trái táo xong đưa cho Lục Tử Tranh, im lặng không lên tiếng.

Nàng thấy đôi mắt ngầm chứa kỳ vọng của Lục Tử Tranh, từ từ trở nên ảm đạm, nghe thấy cô lẩm bẩm tự đáp: “Ừ nhỉ, chẳng ai thật sự, vĩnh viễn ở bên ai bao giờ...”

Cô đưa tay nhận lấy trái táo của Giang Hoài Khê, nhẹ nhàng cắn một cái, đôi mắt vẫn xích chặt trên bức ảnh Lục ba Lục mẹ trên tường, đăm chiêu, đột nhiên mở miệng nói: “Hoài Khê, tôi hơi đói bụng rồi...”

Phút chốc, Giang Hoài Khê vui vẻ như điên, mấy ngày qua, mỗi bữa ăn Lục Tử Tranh chỉ húp một chút cháo lỏng, nàng còn chẳng biết Lục Tử Tranh làm sao chống đỡ nổi. Giang Hoài Khê lập tức đứng lên, nói rằng: “Tôi đang nấu cháo thịt nạc trứng muối cậu thích ăn trong nhà bếp, để tôi qua xem coi xong chưa.”

Lục Tử Tranh lại lắc lắc đầu, suy sụp nói: “Tôi muốn ăn mùi vị của mẹ...”

Bước chân Giang Hoài Khê ngừng lại, mũi hơi chua.

Lục Tử Tranh ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt óng ánh: “Đường Thành Hoàng có một chỗ cháo trứng muối chính thống, tôi từng ăn cháo trứng muối ở nơi đó một lần, mùi vị giống hệt với mẹ, cô đi mua một bát giúp tôi được không?”

Giang Hoài Khê không hề có nửa khắc do dự, áo khoác vẫn chưa kịp mặc vào, lập tức liền xoay người đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Được, cậu chờ một chút, tôi sẽ trở về ngay.”

Đôi mắt Lục Tử Tranh lại vẫn chăm chú dán vào bóng lưng vội vã rời đi của Giang Hoài Khê, vô hạn mà quyến luyến cùng đau thương.

Hoài Khê, xin lỗi, tôi yêu người.

Cô rất sợ làm một cô nhi không nơi nương tựa trên thế giới này, cô nhớ bả vai dày rộng của ba, ôm ấp ấm áp của mẹ.

Ở trên thế giới này, bận lòng và quyến luyến duy nhất của cô, chỉ có Giang Hoài Khê thôi. Nhưng một ngày đó, Hoài Khê nàng cũng sẽ rời đi.

Có phải là, chỉ có mất đi mới có được vĩnh hằng? Nếu như thời gian dừng lại vào đúng lúc này, có phải là Giang Hoài Khê sẽ mãi mãi không bỏ cô lại phía sau, mãi mãi cũng là khoảnh khắc dáng vẻ dịu dàng chờ cô?

Lục Tử Tranh nghiêm túc nghĩ, có lẽ là vậy.

Khóe môi của cô, dần dần lộ ra nụ cười...

Đường Thành Hoàng cách nhà Lục Tử Tranh có cự ly mười mấy con phố, Giang Hoài Khê lái xe ra ngoài. Ra cửa, nàng bèn cảm thấy trong lòng mơ hồ có chút bất an, cái cảm giác này, vẫn hành hạ nàng. Nàng không ngừng mà hồi tưởng lại biểu hiện của Lục Tử Tranh khi nhìn theo nàng ra cửa, tưởng lại một lần lại một lần, bất an trong lòng càng ngày càng mãnh liệt, càng ngày càng hoảng sợ.

Nàng vội vàng quay đầu xe lại, vừa lái xe vừa nhanh chóng bấm điện thoại của Hứa Bách Hàm. Lúc đó Hứa Bách Hàm tới tham gia tang lễ Lục mẹ, đã để lại điện thoại cho nàng, bảo nàng có cần gì thì gọi điện thoại cho chị. Điện thoại vừa chuyển được, Giang Hoài Khê đổ ập đầu tiên chính là: “Chị Hứa, chị có thể lập tức bảo bệnh viện ba chị phái một chiếc xe cấp cứu đến nhà Tử Tranh không, em lo lắng cậu ấy định làm việc ngốc, bây giờ em đang chạy về.”

Lòng Hứa Bách Hàm cả kinh, không nói hai lời liền đáp ứng.

Lúc đi thì không sao, lúc về thì đoạn đường chết tiệt phía trước lại kẹt xe. Giang Hoài Khê không kịp nghĩ nhiều, xuống xe đóng sầm cửa liền giẫm bước chân chạy về hướng nhà Lục Tử Tranh.

Cả đời này, Giang Hoài Khê chỉ chạy qua hai lần, lần đầu tiên là bởi vì Lục Tử Tranh té xỉu trong tiết thể dục, lần thứ hai, chính là hiện tại. Nàng cảm giác được trái tim của mình đập ùm ùm tựa như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng một khắc cũng không dám dừng bước lại.

Gần như Giang Hoài Khê dùng chân đạp ra cửa nhà Lục Tử Tranh, mà sau đó không kịp đóng cửa lại, liền vọt vào phòng khách, một khắc đó, hoảng loạn cùng sợ hãi chưa bao giờ có chiếm cứ đầy nội tâm của nàng.

Nàng nhìn thấy, Lục Tử Tranh đang run run rẩy rẩy mà đứng ở trên bệ ban công...

Gần như là Giang Hoài Khê hoảng sợ hô lên tên Lục Tử Tranh: “Tử Tranh, cậu xuống đây...”

Lục Tử Tranh nghe tiếng, quay đầu, cười nhạt về phía nàng, đôi môi không có huyết sắc, im lặng mà mở ra đóng vào.

Trong thấp thoáng Giang Hoài Khê phân biệt ra được, là “Tôi yêu người, xin lỗi”...

Nàng hoảng loạn cuống lên, rồi lại không dám tùy tiện xông tới, dư quang khóe mắt đột nhiên lướt đến dao gọt hoa quả vừa gọt táo ở phòng khách. Nàng không chút nghĩ ngợi mà nắm lên kề vào trên cổ tay trái của mình, lạnh giọng nói về phía Lục Tử Tranh: “Tử Tranh, nếu cậu thật sự khăng khăng muốn đi, vậy thì, để tôi cùng cậu.”

Nàng nhìn thấy nụ cười trên mặt Lục Tử Tranh có hơi ngưng lại, sau đó, vẫn là cố chấp quay đầu về. Trong chớp mắt ấy, Giang Hoài Khê không còn bất kỳ do dự nào, tay phải tàn nhẫn hơi dùng lực, liền phá vỡ tĩnh mạch cổ tay mình, máu tươi, nhất thời ở trước mắt Lục Tử Tranh, phun ra ngoài...

Hô hấp của Lục Tử Tranh tựa như bất động trong khoảnh khắc ấy, nháy mắt tiếp theo, cô tựa như điên khùng mà nhảy lăn ngã xuống từ ban công, liên tục lăn lộn mà vọt tới bên người Giang Hoài Khê, hoảng loạn đè lại miệng xuất huyết của cổ tay Giang Hoài Khê. Nhưng mà máu tươi vẫn trong khe hở cô cường lực đè lại không ngừng chảy xuống. Lục Tử Tranh hốt hoảng khóc lóc hỏi Giang Hoài Khê: “Làm sao bây giờ, Hoài Khê, làm sao bây giờ, cô điên rồi sao, sao cô có thể ngu như vậy...”

Giang Hoài Khê lại yếu ớt đưa tay nhuốm máu lên, nhẹ nhẹ nhàng nhàng mà mơn trớn sườn mặt Lục Tử Tranh, nhẹ giọng dỗ cô bảo: “Tử Tranh, đừng làm chuyện điên rồ...”

Nàng nói “Tử Tranh, tôi đã sớm điên rồi...” Từ lần đầu tiên nhìn thấy Lục Tử Tranh trên sân khấu, từ giờ khắc bắt đầu yêu Luc Tử Tranh ấy, nàng đã biết, mình điên rồi...

Thời điểm Hứa Bách Hàm dẫn theo xe cấp cứu đến nhà Lục Tử Tranh, cảnh tượng trước mắt nhìn thấy mà giật mình, khiến thân thể chị trong phút chốc liền mềm nhũn.

Giang Hoài Khê ngã xuống trong vũng máu, không chút sức sống, Lục Tử Tranh đang dùng tay đè cánh tay buộc chặt vải của Giang Hoài Khê, đầy người đầy mặt đều là máu đỏ tươi. Nhìn thấy bác sĩ mặc áo blouse đi vào, Lục Tử Tranh quỳ trên mặt đất tựa như mất đi linh hồn vậy, chỉ biết lôi kéo áo khoác bọn họ không ngừng cầu xin họ: “Cầu xin mọi người, nhất định phải cứu cô ấy, nhất định phải cứu cô ấy...” Lẩm bẩm nhắc mãi, Lục Tử Tranh cũng ngã xuống...

Bởi vì Giang Vong không yên lòng cơ thể của Giang Hoài Khê, lại nhận lấy ủy thác của Giang mẹ, mới vừa tan việc, liền gọi điện thoại cho Giang Hoài Khê, muốn hỏi thăm bệnh cảm mạo của nàng hết chưa, khoảng lúc nào thì trở về.

Nhưng điện thoại vang lên hồi lâu, vẫn không có người tiếp, ngay khi cô chuẩn bị dập máy, khi chuẩn bị gọi lại lần nữa, điện thoại bỗng nhiên được nối thông.

Đầu kia điện thoại truyền đến một giọng nữ ôn hòa dễ nghe, mang theo hoảng loạn cùng áy náy nói rằng: “Chào cô, tôi là Hứa Bách Hàm, Hoài Khê xảy ra chuyện ở Cư Châu rồi, hiện tại đang cấp cứu ở bệnh viện, cô là người nhà của em ấy à...”

Phần sau, Hứa Bách Hàm nói gì, Giang Vong đều không có nghe thấy... Cô cầm di động, tựa ở trên vách tường, một lúc sau, cúp điện thoại.

Hứa Bách Hàm...

Cô cho rằng, cô thật sự quên rồi...

Hóa ra, giấc mơ lừa mình dối người, cuối cùng cũng sẽ có một ngày tỉnh lại...

Lời tác giả: Phần ngược nhất của toàn văn đã kết thúc rồi, ờ, chương sau sẽ tiến vào giai đoạn ấm áp chữa trị kế tiếp! Tui nói thật bộ, đây thật sự là ấm áp chữa trị văn!

(Còn vài lời nhảm nhảm ghét không thèm dịch =.=)

Lời editor: Đồ ngốc đồ ngốc đồ ngốc đồ ngốc =.= GHK đồ đại ngốc nhà cô, không ngờ lúc dịch xem lại chương này nước mắt vẫn tràn bờ đê =.=

À quên, bà tác giả là đồ lừa đảo, xin đừng tin những lời phía trên, còn ngược nhì ngược tam ngược tứ nữa =.=

Loading...

Xem tiếp: Chương 39

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Mê Thần Ký

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 34


Hóa ra anh vẫn ở đây

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 12


Ừ Thì... Anh Yêu Em!

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 10


Hồ sơ Á thần

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 8


Ngục

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 23