Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Cô Trịch Ôn Nhu Chương 36

Chương trước: Chương 35



Ở bệnh viện, Giang Hoài Khê phát sốt liên tục hai ngày trời, đến ngày thứ tư, nhiệt độ cuối cùng mới về lại bình thường. Nàng vẫn luôn nhớ đến lời Lục mẹ nói với nàng, muốn tán gẫu với nàng đôi chút. Giang Hoài Khê không rõ cụ thể Lục mẹ muốn tán gẫu gì với nàng, nhưng nàng đại khái đoán được, e rằng không phải giải sầu đơn giản về chuyện nhà cửa gì, chắc là có quan hệ đến chuyện mấy ngày trước nàng từ chối Tử Tranh. Nghĩ tới đây, đôi mắt của nàng buồn bã, đau khổ nhắm mắt lại, dần dần thất thần.

Tới gần buổi trưa, Giang Hoài Khê xuống giường thay đổi quần áo, chỉnh đốn bản thân đôi chút, liền xách túi ra cửa phòng bệnh chuẩn bị rời khỏi bệnh viện. Giang Vong đến kiểm tra phòng, ngạc nhiên mà định ngăn cản Giang Hoài Khê, Giang Hoài Khê lại lạnh nhạt nói: “Không phải cô nói tôi hạ sốt rồi sao, hai ngày nữa có thể xuất viện, hôm nay vừa dịp là ngày thứ hai.”

Một tay Giang Vong đút ở trong áo blouse, một tay ôm sách lấy từ trong nhà Giang Hoài Khê định chuẩn bị cho Giang Hoài Khê giải buồn, cau mày nhìn Giang Hoài Khê, không vui nói: “Cô thật sự là bệnh nhân không phối hợp nhất tôi từng thấy.”

Giang Hoài Khê đưa tay giật cuốn sách Giang Vong mang cho nàng, cười nhạt bảo: “Cám ơn, cô thực sự là bác sĩ tri kỷ nhất tôi từng thấy.”

Giang Vong nhíu mày nói: “Cho nên? Cô xúc động muốn ở lại?”

Giang Hoài Khê xoay người rời đi, để cho cô một bóng lưng ung dung: “Không hề, tôi vẫn phải rời khỏi. Chúc bác sĩ Giang hôm nay công tác vui vẻ.”

Hai tay Giang Vong đút vào trong túi áo blouse, tựa ở trên tường, nhìn bóng lưng Giang Hoài Khê, lắc đầu bất đắc dĩ.

Buổi trưa Giang Hoài Khê ăn cơm ở nhà mình, phỏng đoán Lục mẹ còn chưa bắt đầu giấc ngủ trưa, liền gọi điện thoại cho Lục mẹ, nói cho bà biết buổi tối dự định đi qua quỵt cơm, hỏi Lục mẹ có thết đãi hay không.

Dĩ nhiên là Lục mẹ vui vẻ đáp ứng, cười đáp bảo: “Đương nhiên thết đãi, dì đã trông mấy ngày rồi, cầu còn không được, buổi tối làm cho con canh cá chình con thích ăn, mấy ngày trước dì thấy sắc mặt con có vẻ không tốt lắm, vừa vặn bồi bổ thân thể cho con.”

Giang Hoài Khê kinh ngạc với quan sát tỉ mỉ của Lục mẹ, hơi cảm động đáp: “Dạ, cám ơn dì.”

Lục mẹ từ ái nói: “Cám ơn gì chứ, người một nhà không nói hai lời.”

Hơn ba giờ chiều Giang Hoài Khê bèn trang điểm để che lấp vẻ bị bệnh của mấy ngày liên tiếp, mang theo một ít vật bổ kiện vị đến cửa tìm Lục mẹ. Nàng nghĩ qua giờ này, còn có thể giúp Lục mẹ làm trợ thủ cùng nhau chuẩn bị cơm tối.

Đến cửa nhà Lục mẹ, Giang Hoài Khê đưa tay vừa định nhấn chuông cửa, bỗng phát hiện cửa đang khép hờ. Tâm trạng Giang Hoài Khê hơi nghi hoặc một chút, bình thường có mỗi mình Lục mẹ ở đây, vì an toàn, cửa xưa nay đều đóng kín. Nàng nhíu nhíu mày, suy đoán có phải là cố ý để cửa cho mình hay không.

Giang Hoài Khê nhẹ nhàng đẩy ra cửa khép hờ, còn chưa kịp nhấc chân bước vào, đã nhìn thấy Lục mẹ nằm sấp ngã dưới đất ở tiền sảnh, hai tay còn cầm hai túi lớn tràn đầy thức ăn.

Tim Giang Hoài Khê đập mạnh một cái, nhất thời liền hoảng hồn, một bước sải tới ngồi xổm ở bên cạnh Lục mẹ, nhẹ nhàng trở mình thân thể Lục mẹ đặt bà nằm ngang, giọng nói sớm đã mất đi bình tĩnh quen thuộc, hoảng loạn lại vội vã mà hô: “Dì, dì ơi, dì làm sao vậy? Dì ơi...”

Nhưng mà Lục mẹ vẫn nằm đó, không hề động đậy, sắc mặt trắng bệch, hô hấp dồn dập lại suy yếu.

Tay Giang Hoài Khê run rẩy hai ba lần mới móc di động từ trong túi ra, một tay cấp tốc ấn số di động Giang Vong vào chỗ quay số, một tay run rẩy mà tháo ra khuy áo gần cổ nhất, hy vọng có thể để Lục mẹ hô hấp thông thuận hơn một chút.

Điện thoại vang lên chỉ mới 3 giây, liền tiếp thông.

Giang Vong còn chưa kịp nói chuyện, Giang Hoài Khê lại vội vàng thốt tiếng dặn dò: “Giang Vong, cô nghe tôi nói, bây giờ tôi đang ở chỗ mẹ Tử Tranh, lần trước cô từng tới, cô còn nhớ đường đúng không?”

Giang Vong vững vàng mà đáp một tiếng: “Ừ, tôi còn nhớ.”

Giang Hoài Khê khẩn cấp căn dặn tiếp: “Bây giờ dì ấy ngất xỉu, cô lập tức bảo bệnh viện phái một chiếc xe cấp cứu tới nơi đây, sau đó bảo chủ nhiệm Uông lập tức đến phòng cấp cứu chuẩn bị sẵn sàng.”

Giang Vong không có bất kỳ lưỡng lự gì, lập tức đồng ý, nói rằng: “Được, tôi làm ngay.” Sau đó, bèn cúp điện thoại.

Giang Hoài Khê cúp điện thoại, cúi đầu lại nhẹ giọng gọi hai tiếng “dì ơi”, nhưng Lục mẹ vẫn không có bất kỳ phản ứng nào. Nàng dè dặt để đầu Lục mẹ xuống, chạy vào phòng ngủ của Lục mẹ, ôm một tấm chăn cùng một cái gối đi ra, đắp chăn vào trên người Lục mẹ, đệm gối ở trên chân Lục mẹ.

Rồi sau đó, Giang Hoài Khê liền ngồi quỳ chân ở bên cạnh Lục mẹ, một bên thì lòng như lửa đốt đợi xe cấp cứu tới, một bên thì không ngừng gọi điện thoại cho Lục Tử Tranh. Nhưng điện thoại cho Lục Tử Tranh, lần nào cũng phải chờ đợi rất lâu, lần nào cũng là nghìn bài một điệu “Chào bạn, số điện thoại bạn gọi tạm thời không có người nghe...” Giang Hoài Khê gọi hơn mấy chục lần đều là như thế, nàng cắn môi, tức giận mà đỏ cả mắt.

Chỉ mới mười phút, Giang Vong đã mang theo nhân viên cấp cứu khẩn cấp chạy tới.

Giang Hoài Khê nhìn nhân viên y tế dè dặt đặt Lục mẹ lên cáng cứu thương, nàng vẫn ngồi quỳ chân trên đất. Đôi chân nàng tê dại đến nỗi không đứng lên được, sắc mặt tái nhợt không nhìn thấy chút huyết sắc.

Nhân viên y tế nâng Lục mẹ đi trước một bước, Giang Vong ở lại quay đầu về lôi Giang Hoài Khê lên, Giang Hoài Khêm mượn sức Giang Vong, cuối cùng cũng đứng lên. Vừa mới đứng thẳng người, nàng liền sải bước định đi về phía ngoài cửa, muốn bắt kịp bước tiến của mọi người, chẳng ngờ lại choáng váng một hồi, thân thể trước sau lảo đảo.

Giang Vong gắng sức ổn định lại Giang Hoài Khê, lo âu hỏi nàng: “Vẫn ổn chứ?”

Giang Hoài Khê nhắm mắt lại ngửa đầu thở sâu một cái, mở mắt ra lắc lắc đầu, thấp giọng nói: “Tôi không sau, mau bắt kịp đi.”

Trên xe cấp cứu, Giang Hoài Khê ngồi ở bên cạnh Lục mẹ, lại gọi vài cú điện thoại cho Lục Tử Tranh, vẫn như cũ là tiếng nhắc nhở của hệ thống khiến người ta căm tức.

Lần đầu tiên Giang Hoài Khê giận Lục Tử Tranh đến vậy, hổn hển mà hận không thể ném đi di động cầm trong tay.

Nàng ngồi xổm xuống, nằm nhoài bên tai Lục mẹ, nhẹ giọng cầu khẩn Lục mẹ: “Dì ơi, dì nhất định phải không sao, Tử Tranh vẫn chờ dì nghênh đón cậu ấy trở về đó...”

“Dì ơi, Tử Tranh sắp quay về rồi, dì nhất định phải nhanh khỏe lên một chút, dì cũng không muốn khiến cậu ấy lo lắng đúng không...”

“Dì ơi, dì không nỡ bỏ Tử Tranh đúng không? Dì đã nói, dì mãi mãi cũng sẽ không rời đi cậu ấy...”

“Dì ơi, Tử Tranh cậu ấy chỉ có mình dì, chỉ tin tưởng mỗi dì thôi, dì nhất định cũng không nỡ khiến cậu ấy khổ sở, đúng không dì. Dì ơi. Cầu xin dì...” Nói đến sau cùng, đã là giọng nghẹn ngào nức nở mơ hồ.

Giang Hoài Khê nàng rất rõ ràng ở trong lòng Lục Tử Tranh, Lục mẹ có địa vị quan trọng cỡ nào. Những năm ấy, trong năm tháng Lục Tử Tranh luẩn quẩn trong lòng, trụ cột duy nhất khiến cô chịu đựng kiên trì ở lại thế giới này chính là Lục mẹ. Bây giờ, nếu Lục mẹ cũng muốn rời đi, nàng không biết, thế giới của Lục Tử Tranh, sẽ đổ sụp tan vỡ thành hình dạng gì nữa.

Nhìn Lục mẹ suy yếu bất tỉnh như vậy, nàng còn cảm thấy tim như bị dao cắt, không thể chịu đựng, nàng không dám tưởng tượng, sự thật đau đớn đáng sợ như vậy, Tử Tranh nên đối mặt thế nào...

Bên ngoài phòng cấp cứu, Giang Hoài Khê nắm giấy thông báo bệnh tình nguy kịch trong tay, nghĩ đến câu vừa nãy của chủ nhiệm Uông “Hoài Khê, dạ dày bệnh nhân bị thủng xuất huyết nhiều, còn thêm dấu hiệu của việc uống thuốc lâu dài, bước đầu nhận định là ung thư dạ dày thời kì cuối, con phải chuẩn bị tâm lý thật tốt”, nước mắt khổng lồ rốt cuộc lăn xuống.

Tâm lý nàng vạn phần tự trách khó chịu, trước đây lúc Lục mẹ đau dạ dày, nàng nên cùng Lục Tử Tranh kiên trì bảo bà đi bệnh viện làm kiểm tra, sao nàng lại có thể bỏ mặc được chứ. Nàng ở trong lòng nói rất nhiều rất nhiều lời xin lỗi đến Lục Tử Tranh, xin lỗi vì không giúp cô chăm sóc tốt Lục mẹ, nói rất nhiều rất nhiều lời xin lỗi đến Lục mẹ, vì không có phát giác sớm chút, vì vẫn để một mình bà gánh chịu đau đớn của bí mật này. Nàng đúng là thật ngốc.

Nước mắt Giang Hoài Khê dừng lại, nhịn xuống tự trách cùng bi thương trong lòng, lần nữa lấy di động ra gọi điện thoại cho Lục Tử Tranh, vậy mà lại vẫn là câu nói lạnh lẽo kia “Chào bạn, số điện thoại bạn gọi...” Còn chưa chờ hệ thống nói xong câu đó, Giang Hoài Khê liền vung tay hung ác quăng điện thoại ra ngoài, trắng bệch trên mặt bởi vì tức giận mà phình ra đỏ chót, âm thanh nắm tay răng rắc vang vọng.

Bởi vì Giang Vong lo lắng cho thân thể Giang Hoài Khê, sau khi cùng Giang Hoài Khê đến bên ngoài phòng cấp cứu chờ thông báo, liền qua văn phòng lấy thuốc trợ tim đưa cho Giang Hoài Khê. Nhìn thấy tình cảnh Giang Hoài Khê nổi giận này, bước chân Giang Vong dừng lại, nặng nề mà thở dài một hơi, đi tới bên cạnh Giang Hoài Khê, đổ thuốc ra đưa cho Giang Hoài Khê.

Giang Hoài Khê ngay cả nhìn cũng không nhìn liền kháng cự định đẩy tay cô ra.

Giang Vong lạnh lùng bảo: “Cô không muốn cô là người tiếp theo được đẩy vào phòng cấp cứu chứ.”

Trong nháy mắt, mặt Giang Hoài Khê xám như tro tàn, nắm lấy thuốc nuốt vào một hơi, sau đó, ngã quắp dựa vào ghế, dùng tay bịt hai mắt, giọng khàn khàn lẩm bẩm hỏi: “Tại sao cậu ấy không tiếp điện thoại, tại sao lại thế...”

Giang Vong nhìn thấy, nước mắt óng ánh theo kẽ hở ngón tay của Giang Hoài Khê chậm rãi lướt xuống.

Giang Vong sụp mắt xuống, móc di động của mình ra, đưa cho Giang Hoài Khê bảo: “Dùng di động của tôi, gọi lại thử xem.”

Giang Hoài Khê trầm mặc nửa ngày, khịt khịt mũi, đưa tay nhận lấy di động, lần nữa bấm chuỗi dãy số nàng thuộc nằm lòng. Lúc này, tiếng nhắc nhở của hệ thống rốt cuộc đã biến thành: “Chào bạn, số điện thoại bạn gọi đã tắt máy.”

Nàng không cam lòng, luôn luôn chờ mong lần gọi tiếp theo Lục Tử Tranh sẽ mở máy. Thế là, nàng tựa như người máy được lên dây cót, không ngừng mà lặp lại, gọi nữa, treo máy, lại gọi nữa, lại treo máy... Không biết lập lại bao nhiêu lần, rốt cuộc, Giang Vong không nhìn nổi, đoạt lấy di động, khuyên nhủ: “Đợi chút rồi gọi lại.”

Nhưng không ngờ, di động vừa tới trên tay Giang Vong không bao lâu, đột nhiên lại chấn động lên.

Thân thể Giang Hoài Khê lập tức bắn lên, túm lấy di động trong tay Giang Vong hỏi: “Tử Tranh à?”

Đầu kia điện thoại là thanh âm khiến nàng hồn khiên mộng nhiễu, trả lời nàng lại: “Ừ.”

Trong lúc nhất thời, nàng lại hơi không mở miệng được.

Sao bây giờ, Tử Tranh của nàng, phải chịu đựng thế nào đây. Nàng nghĩ đến khuôn mặt thút thít của Lục Tử Tranh, ánh mắt tuyệt vọng, lại cảm thấy rất đau lòng, rất sợ hãi.

Nhưng mà, cuối cùng, nàng vẫn cố ổn định thanh âm nói cho cô biết: “Tử Tranh, cậu còn ở Nhật Bản sao? Về trước đi, dì, dì ấy bệnh nặng, hiện tại đang cấp cứu, bác sĩ báo rằng bệnh tình nguy kịch...”

Sau vài giây im lặng đáng sợ bên đầu kia di động, mới truyền đến giọng nhẹ nhàng khó nghe thấy của Lực Tử Tranh: “Chờ tôi, tôi đến ngay.” Dứt lời, điện thoại đã dập máy rồi.

Một tay Giang Hoài Khê nâng di động, một tay bóp mũi lại mạnh mẽ hít một hơi, khống chế khiến mình không rơi lệ.

Cửa phòng cấp cứu rốt cuộc mở ra, chủ nhiệm Uông đi ra, Lục mẹ được đẩy vào phòng ICU, Giang Hoài Khê vội vàng đứng dậy bước lên nghênh tiếp.

Chủ nhiệm Uông đưa tay vỗ vỗ vai Giang Hoài Khê, thở dài nói: “Người thì ta đã tạm thời giúp con cứu về rồi, nhưng sợ là... Haiz, người nhà của bà ấy đâu?”

Giang Hoài Khê suy sụp tinh thần mà cúi thấp đầu, trả lời một cách trầm thấp: “Đang chạy đến đây.”

Chủ nhiệm Uông lắc lắc đầu, than thở: “Các con phải chuẩn bị tâm lý thật tốt...”

Loading...

Xem tiếp: Chương 37

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Chia Tay

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 56