Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Cô Trịch Ôn Nhu Chương 22

Chương trước: Chương 21



Khu nhà ở giáo viên vừa mới xây năm gần đây, điều kiện không tệ, ba phòng ngủ một phòng khách, giáo viên độc thân trong trường gần như đều sống ở đây. Lúc lên lầu, Giang Hoài Khê không đi bằng thang máy, tới tới lui lui đều gặp phải rất nhiều giáo viên, Giang Hoài Khê cũng đều lễ phép gật đầu hỏi thăm với họ.

Lục Tử Tranh bất đắc dĩ đi theo sau Giang Hoài Khê, đã mệt mỏi để tra hỏi ý Giang Hoài Khê muốn thế nào, chỉ mong có thể sớm một chút thanh toán xong với Giang Hoài Khê, sau đó, cũng không gặp lại.

Rốt cục Giang Hoài Khê cũng dừng bước ở cạnh cửa bên trái của lầu sáu, cầm chìa khóa mở cửa, nghiêng người đứng cạnh cửa, đạm nhạt ra lệnh với Lục Tử Tranh vẫn đang đứng ở bậc thang cuối cùng nơi cầu thang: “Vào đây.”

Lục Tử Tranh một tay nắm lan can cầu thang, cúi đầu, không phản ứng. Nhớ tới giọng điệu khinh bỉ tùy tiện lúc lần đầu gặp mặt Giang Hoài Khê, cô không thể không lo lắng, ý đồ của Giang Hoài Khê khi dẫn cô vào nhà.

Giang Hoài Khê như hiểu được, quay người đi về phía trong nhà: “Cho dù cậu có chứng vọng tưởng bị hại, cũng đừng nghĩ tôi thành người bụng đói vơ quàng. Đi vào nhớ đóng cửa lại.”

Tay Lục Tử Tranh cầm lan can cơ hồ muốn chọc thủng nó, cô cắn răng nhấc chân lên lầu vào cửa, a, đã như vậy, ngược lại muốn xem cô ta rốt cục muốn làm gì.

Lục Tử Tranh đóng cửa lại, vừa định nhấc chân đi vào trong, lại phát hiện bên trong căn hộ đặc biệt sạch sẽ, mặt đất không dính một hạt bụi, cô nhìn qua tủ giày màu đen, không có bất kỳ dép lê dự phòng gì, do dự một lúc, có nên trực tiếp mặc giày bước vào hay không nhỉ.

Giang Hoài Khê bưng một khay đi ra từ trong phòng, nhìn Lục Tử Tranh đang do dự đứng trước, nghi hoặc nói: “Vào đi, đứng đấy làm gì?”

Lục Tử Tranh nhấc chân lên, vẫn nên hỏi thử: “Cần đổi giày sao?” Cho dù Giang Hoài Khê không khách sáo đi nữa, cô cũng không thể không biết lễ phép như nàng được.

Giang Hoài Khê lại đặt khay trên bàn trà, tự nhiên hào phóng mà ngồi xuống tựa vào ghế sofa, nhìn về phía Lục Tử Tranh cười nói: “Bây giờ lại rất có lễ phép nhỉ, không cần thay, không có dép dư đâu.”

Lục Tử Tranh hừ nhẹ một tiếng, nhấc chân đi tới trước mặt Giang Hoài Khê, dường như từ lúc bắt đầu đều do Giang Hoài Khê thất lễ với cô mà, bây giờ lại nói trái ngược là chuyện gì thế này.

Giang Hoài Khê tiện tay cầm remote, mở TV lên, vừa đổi kênh vừa bắt chuyện với Lục Tử Tranh: “Ngồi xuống, ăn cơm đi.”

Lúc này Lục Tử Tranh mới chú ý tới, khay khi nãy Giang Hoài Khê bưng ra đặt trên bàn trà, được bày đặt một bát cơm, một chén canh, cùng vài món thức ăn. Cô không thể tin nhìn Giang Hoài Khê một chút, nhịn không được cau mày hỏi nàng: “Cô gọi tôi đến là để tôi ăn cơm à? Có chuyện gì thì cô nói rõ ràng một lần ra hết đi.”

Giang Hoài Khê ngẩng đầu nhìn cô, nhíu mày, vểnh khóe môi, cười như không cười: “Không thì sao? Cậu còn chờ mong điều gì? Không bằng cậu nói rõ một lần ra, tôi sẽ thỏa mãn cậu.”

Lục Tử Tranh chịu không nổi giọng điệu châm chọc cao cao tại thượng của nàng như vậy, rõ ràng người không lý lẽ từ đầu tới đuôi đều là Giang Hoài Khê, đến tột cùng nàng dựa vào cái gì mà có thể sử dụng giọng điệu như vậy nói chuyện với cô, gia giáo của kẻ có tiền đều khác thường với tất cả mọi người sao?

Cô quay đầu bước đi: “Thật ngại, tôi không đói, vả lại, tôi vừa ý cơm của nhà ăn hơn, Giang tiểu thư giữ lại tự mình ăn đi.” Trò chơi của kẻ có tiền, Lục Tử Tranh biết mình không chơi nổi, càng không có hứng thú chơi với cô ta.

Giang Hoài Khê lại lạnh lùng cất tiếng đằng sau lưng: “E rằng bây giờ nhà ăn không còn cơm nữa rồi. Mẹ cậu không dạy cậu người bị bệnh nên chăm sóc bản thân mình thế nào sao? Người bị bệnh có thể mỗi ngày ăn uống linh tinh bên ngoài sao?”

Tay Lục Tử Tranh đã đặt trên nắm cửa, nửa nghiêng người sang đáp lễ nàng: “Mẹ tôi dạy tôi thế nào, vẫn chưa phiền Giang tiểu thư cô lo lắng. Ngược lại tôi cũng rất tò mò, mẹ cô dạy cô nói chuyện với người khác như thế sao?”

Giang Hoài Khê nhíu nhíu lông mày xinh đẹp của nàng, lạnh giọng hỏi ngược lại cô: “Gia giáo tốt của cậu chính là dạy cậu đối xử với người đã từng giúp đỡ cậu thế sao?”

Lục Tử Tranh nhịn không được nữa, mở cặp sách, lấy ví tiền ra, móc hết tất cả tiền bên trong, bước nhanh tới đằng trước, đập tiền vào trên bàn trà trước mặt Giang Hoài Khê, nếu có thể, cô quả thực muốn đập tiền vào trên mặt Giang Hoài Khê: “Tôi không biết cô ứng giúp tôi bao nhiêu tiền thuốc thang, nếu không đủ thì cô cứ nói, tôi chỉ hy vọng từ nay về sau chúng ta thanh toán xong xuôi, đừng gặp lại nhau nữa.”

Giang Hoài Khê nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng của Lục Tử Tranh, ở trong đôi mắt của cô, Giang Hoài Khê có thể tinh tường nhìn thấy ánh sáng căm phẫn và chán ghét, ánh mắt nàng ảm đạm xuống, nhưng cũng chỉ trong chốc lát. Dựa vào đằng sau ghế sofa, hai tay vòng ngực, Giang Hoài Khê cười khẽ hỏi: “Cậu cho rằng tôi thiếu tiền sao? Trả tiền xong, cả một câu cám ơn cũng không có, lại muốn thanh toán xong với tôi sao?”

Lục Tử Tranh hít một hơi thật sâu, nghiến răng nghiến lợi: “Giang tiểu thư, chuyện ngày đó, cám ơn cô.”

Giang Hoài Khê ngồi thẳng người, giơ chân dài lên, dù bận vẫn ung dung: “Cám ơn không phải dùng miệng nói là xong, thành ý phải dựa vào hành động mà biểu hiện.” Nàng đưa tay ra, chỉ chỉ vào cơm trên bàn trà, nói rằng: “Cho tôi nhìn thành ý cám ơn của cậu một chút đi.”

Lục Tử Tranh cắn cắn môi, nhìn Giang Hoài Khê, giằng co một hồi, cuối cùng vẫn buồn bực thở ra một hơi, nhận mệnh mà cầm đũa lên. Chỉ hy vọng Giang Hoài Khê cô ta nói chuyện giữ lời, thật sự là, mình không muốn gặp lại cô ta một lần nào nữa cả.

Lục Tử Tranh chỉ qua loa ăn mấy ngụm cơm thì đã muốn xong việc, Giang Hoài Khê lại liên tục nhìn chằm chằm vào cô, vẫn bất mãn, đẩy canh lên trước mặt cô, ra hiệu cô uống hết. Lục Tử Tranh bất đắc dĩ bưng lên, tựa như tráng sĩ chặt tay, một hơi uống cạn sạch, sau đó thẳng tắp mà nhìn chằm chằm Giang Hoài Khê: “Thành ý của tôi đã đủ chưa?”

Giang Hoài Khê lại dời ánh mắt đi, xem TV, hỏi: “Ngày đầu năm có về nhà không?”

Lục Tử Tranh cảm thấy nàng chuyển đề tài quá nhanh, trong chốc lát không hề trả lời.

Giang Hoài Khê tự nhiên nói tiếp: “Đúng lúc gần đây tôi muốn đi thưởng thức nơi đó của cậu, nếu cậu mang tôi về nhà bao ăn bao ở cho tôi còn làm hướng dẫn viên du lịch của tôi, chúng ta sau này, coi như là thanh toán xong xuôi.”

Lục Tử Tranh nghĩ cũng không nghĩ liền trực tiếp từ chối nàng: “Không được.”

Giang Hoài Khê lạch cạch một tiếng tắt TV, một đôi mắt đen thâm thúy như đầm nước sâu cười như không cười mà nhìn chằm chằm cô: “Tôi cho rằng, cậu không giống như người thích nợ ân tình người khác, huống hồ, lại là ân tình của kẻ đáng ghét như tôi.”

Lục Tử Tranh giận dữ cười: “Hóa ra cô cũng biết tôi ghét cô.”

Giang Hoài Khê tựa như không nghe thấy lời châm biếm của Lục Tử Tranh, giải quyết dứt khoát: “Quyết định như vậy nhé, cậu sắp xếp xong thì nói thời gian để tôi đón cậu, tôi lái xe đi cùng với cậu.”

Lục Tử Tranh “ồ” rồi đứng lên, không muốn nhìn Giang Hoài Khê thêm chút nào nữa, dùng trầm mặc để trả lời nàng, quay người ra bên ngoài, mở cửa, rồi đóng cửa. Sau khi đóng cửa cô quay đầu lại, khao khát nhấc chân mà tàn nhẫn đạp cho mấy phát, nhưng nghĩ đến những người khác cùng lầu, vẫn nên thôi.

Lúc xuống lầu, bởi vì tất cả trong đầu đều là phẫn nộ, tất cả suy nghĩ trong lòng đều là nên thoát khỏi Giang Hoài Khê thế nào, nhất thời Lục Tử Tranh không chú ý tới bậc thang dưới chân, hơi sơ ý trẹo một chân xuống, thân thể lệch đi, suýt chút nữa lăn xuống rồi.

Lục Tử Tranh chỉ cảm thấy tâm lực quá mệt mỏi, lúc đỡ cầu thang đứng lên, không nhịn được tàn nhẫn mà đập một cái vào lan can, kết quả đau vẫn là tay của bản thân. Sao có thể sinh ra khuôn mặt đẹp đẽ lạnh lùng cao quý cổ điển, hành vi thì vô sỉ nhàm chán như kẻ vô lại, khuôn mặt mà lần đầu tiên cô nhìn thấy lại vô phần kinh diễm, vào giờ phút này, Lục Tử Tranh hồi tưởng lại, quả chỉ muốn tự đánh bản thân vạn lần!

Đương nhiên, Lục Tử Tranh cuối cùng vẫn thỏa hiệp, mang theo Giang Hoài Khê về nhà, chỉ trông mong, thật sự có thể thanh toán xong xuôi, tiễn đưa vị ôn thần tìm tới cửa này, cô biết, trừ việc đó ra, còn lại không còn cách nào cả, bởi vì, cô không đấu lại Giang Hoài Khê.

Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh, bây giờ Lục Tử Tranh hồi tưởng lại, đối với Giang Hoài Khê lúc đó, thật sự là vừa tức giận vừa buồn cười, quả thực như cô gái mang hai nhân cách khác nhau vậy.

Lục mẹ không biết đoạn qua lại này của Lục Tử Tranh cùng Giang Hoài Khê, chỉ biết là, năm đó Lục Tử Tranh đột nhiên mang về một cô gái xinh đẹp lễ phép khôn tả, trong đôi mắt nhìn về Lục Tử Tranh, có thân thiết và ái mộ ẩn giấu không được.

Lục mẹ cảm thấy sủi cảo gần như xong rồi bèn ngừng tay, dọn dẹp phần da và nhân bánh còn thừa lại, nói: “Tranh Tranh, con tìm thời gian hỏi Hoài Khê một chút, hỏi con bé hai ngày này khi nào rãnh thì đến đây một chuyến, mẹ làm sủi cảo cho con bé ăn. Nhớ lúc đó con bé ăn đáng yêu lắm, sau này vẫn chưa có dịp để mẹ làm sủi cảo cho nó ăn nữa.”

Lục Tử Tranh cười nhạo Lục mẹ nói: “Mẹ, mẹ đừng phí sức nữa, người ta muốn ăn sủi cảo thì lúc nào ăn chả được, đầy đường mà, nhất định phải tha thiết mong chờ chạy đến đây ăn một bữa của mẹ hay sao.”

Lục mẹ oán trách mà nhìn Lục Tử Tranh một chút, nói rằng: “Sao mà giống nhau được.”

Lục Tử Tranh sờ sờ mũi, cười không nói.

Sau khi ăn cơm cùng mẹ xong, vẫn còn sớm, Lục Tử Tranh ngồi trên sofa cùng với mẹ xem chương trình năm mới, tâm tư lại dần dần bay đến trên người Giang Hoài Khê.

Cẩn thận nhớ lại, Giang Hoài Khê năm đó nói thích ăn sủi cảo mẹ làm dường như không giống giả vờ, sau này cùng Giang Hoài Khê ra ngoài ăn, cũng từng gọi sủi cảo vài lần, Giang Hoài Khê vẫn luôn cảm khái, hoài niệm nhất vẫn là sủi cảo nàng được ăn ở nhà mẹ cô năm đó, mỗi lần đều sơ sài mà ăn vài cái xong bèn không đụng đũa nữa, cuối cùng, thành ra cũng không ăn sủi cảo bên ngoài nữa.

Tâm tư Lục Tử Tranh khẽ động, nhìn thời gian dưới góc phải TV một chút, vừa tám giờ, khoảng cách với thời gian Giang Hoài Khê nói đến đón cô vẫn còn sớm. Cô đứng lên, nói với mẹ: “Mẹ, con đột nhiên muốn học làm sủi cảo, da và nhân bánh còn thừa của sủi cảo trong phòng bếp đưa con đi.”

Lục mẹ kinh ngạc nhìn cô một cái: “Mặt trời mọc lên từ phía Tây sao?”

Lục Tử Tranh nở nụ cười, không nói gì, đi vào trong phòng bếp.

Lục Tử Tranh học động tác vừa nãy của mẹ, ngoại trừ vài cái nhân bánh quá nhiều nên làm nứt da, hoặc là nhân bánh quá ít chỉ còn da của lúc mới đầu, còn lại ngoài điểm xấu xí ra, vẫn là có dáng có vẻ.

Lục Tử Tranh gói bánh tràn đầy phấn khởi, vẻ mặt tươi cười, Lục mẹ đứng ở cửa phòng bếp không biết nhìn bao lâu, trên mặt cũng mang theo vài phần ý cười, thấy Lục Tử Tranh đã gói xong tất cả nhân bánh sủi cảo còn thừa lại, mới mở miệng nói: “Lát nữa con ra ngoài à?”

Lục Tử Tranh đột nhiên nghe được giọng nói của mẹ, sợ hết hồn: “Mẹ, mẹ đi đường sao mà không có âm thanh gì hết. À, con quên nói với mẹ, lát nữa con đi ra ngoài.”

Lục mẹ đi tới bên cạnh Lục Tử Tranh, giúp cô thu dọn cái bàn: “Do con tự nhập thần quá thôi, ra ngoài với Hoài Khê à?”

Lục Tử Tranh nhìn đồng hồ đeo tay một chút, chớp mắt một cái không ngờ đã qua chín giỡ rưỡi rồi, thời gian cũng không còn nhiều lắm. Cô nhìn nhìn kệ bếp, cảm thấy có hơi khó khăn, vẫn nên xin viện trợ về phía mẹ: “Mẹ, mẹ xem những cái sủi cảo con gói này đi, để trong thời gian ngắn thì cũng không ai ăn, mà để lâu thì lại ăn không ngon, cũng là lãng phí, vừa vặn lát nữa con ra ngoài, không bằng mình nấu nó rồi con mang cho Hoài Khê ăn nhỉ, cũng để mẹ đỡ phải thấp thỏm hoài.”

Lục mẹ nhìn dáng vẻ giả vờ chính kinh của Lực Tử Tranh, trong lòng buồn cười, cũng không lật tẩy cô: “Ừ, đừng nên lãng phí, vậy con nấu đi.”

Lục Tử Tranh lắc lắc đầu: “Mẹ, mẹ biết con không biết làm mà, vả lại miệng cô ấy kén ăn chết được, mùi vị con nấu không ngon khẳng định cô ấy không thích ăn đâu, mẹ vẫn nên ra tay đi, con đi tìm cái hộp giữ nhiệt đã.”

Lục mẹ nhìn bóng người Lục Tử Tranh ngồi xổm lục lung tung beng tìm hộp giữ nhiệt, bất đắc dĩ cười cười: Con nấu, e rằng Hoài Khê vui vẻ không kịp ấy chứ. Bà đổ nước vào nồi, thở dài: Con bé ngốc, khi nào mới để mẹ yên tâm đây, khi nào, con mới để xuống quá khứ được, mới dám dũng cảm đối mặt trái tim của mình đây. Còn Hoài Khê thì sao, con bé lại có bao nhiêu cái sáu năm mà đợi con như vậy?

Lời tác giả: Giang tiểu thư trước kia không phải là bị đa nhân cách đâu, chỉ vì lần đầu gặp mặt không vui vẻ gì, sau này lấy lòng thì Lục Tử Tranh lại không tiếp nhận. Giang tiểu thư buộc lòng phải đeo vào tấm mặt nạ tùy hứng bá đạo này để cường ngạnh tiếp cận Lục Tử Tranh, tròng lên một khăn che mặt cho vẻ cao ngạo thần bí của mình.

Loading...

Xem tiếp: Chương 23

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Cuồng Nhiệt Vì Anh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11



Vợ Tôi, Cô Ấy Là Nhà Văn

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 20


ABO Chi Mạt Thế Chiếm Đoạt

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 9


Chạy Theo Hạnh Phúc

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 82