Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Cô Trịch Ôn Nhu Chương 20

Chương trước: Chương 19



Liên Huyên tựa vào vai Lục Tử Tranh, giọng nói chậm rãi nhẹ nhàng, xa xăm như có như không: “Trước đây có một bé gái, vì ông nội và ông ngoại cô bé là huynh đệ chí cốt nên cha mẹ cô bé đã được hứa hôn từ lúc còn nhỏ. Mẹ của cô bé rất yêu cha của cô bé, nhưng vào lúc cô bé 11 tuổi, cha cô bé dẫn về một người phụ nữ và một bé trai 9 tuổi, mẹ cô bé hai năm sau vì âu sầu mà chết, vào năm đó cô bé bị cha đưa sang nước Anh để du học, gần như lưu vong. Ba năm sau, cô bé ở nước Anh mắc bệnh suýt nữa mất mạng, ông ngoại tạo áp lực với ông nội của cô bé, ông nội vì thấy hổ thẹn với huynh đệ ngày xưa, cuối cùng đành phải thu hồi quyền lực của cha cô bé trong công ty, gọi cô bé về, tuyên bố cô bé là người thừa kế duy nhất của công ty. Vì được sự giúp đỡ và thương tiếc của ông nội, nhiều năm qua cô bé vẫn luôn như băng mỏng trên giày, e sợ rằng mình sẽ có bất kỳ một bước đi sai lầm nào.”

Nàng ta thấy Lục Tử Tranh không có bất kỳ phản ứng nào, dùng mái tóc mềm cọ cọ vào cổ Lục Tử Tranh, nhẹ giọng nói rằng: “Tử Tranh, cậu đoán xem, cô bé trong chuyện xưa này là ai?”

Lần đầu tiên Lục Tử Tranh nghe được Liên Huyên kể về gia cảnh của mình, dù rằng nàng ta kể chuyện với giọng điệu nhẹ như mây gió, nhưng Lục Tử Tranh cũng nghe được khó khăn và chua xót trong đó, mất mẹ lúc còn nhỏ, lưu lạc bên nước ngoài, đối với một đứa trẻ 13 tuổi mà nói, vất vả trong đó không hề ít chút nào. Nếu như là buổi tối của nhiều năm trước, nhất định cô sẽ đau lòng mà ôm Liên Huyên vào lòng, muốn bồi thường tất cả uất ức thay cho cha nàng ta, nhưng mà bây giờ, cô chỉ thở dài, cảm thấy phiền muộn vô hạn.

Liên Huyên biết Lục Tử Tranh nhất định hiểu được nàng ta đang nói chuyện gì, cô chưa trả lời nàng ta, cũng không ảnh hưởng đến lời tiếp theo của nàng ta: “Lúc mẹ qua đời đã lập di chúc, nếu cha lấy vợ kế, tài sản phía sau bà sẽ đóng góp hết cho tổ chức từ thiện, nhờ vào đó mà uy hiếp cha, khiến ông không dám manh động. Trước khi bà chết, đã tràn đầy căm hận mà nói với người phụ nữ kia rằng, bà muốn bà ta đời này không bước vào cổng của nhà họ Liên được, muốn cho con trai của bà ta, vĩnh viễn đội cái danh con riêng này. Sau khi ông nội đón mình về, liền không cho cha dẫn bọn họ về nhà họ Liên. Vậy mà hôm nay, ông nội vì bệnh nên đi tới An Châu để dưỡng bệnh, cha lại dẫn người phụ nữ kia và con trai của bà ta, ngang nhiên xuất hiện ở trong yến hội sinh nhật mình, ra cái dáng vẻ như phụ từ tử hiếu, phu thê tình thâm.”

Nàng ta ngừng lại một chút, giọng nói trầm thấp mang theo thất vọng: “Lúc đó đột nhiên mình cảm thấy thật trào phúng, cần gì phải tổ chức yến hội phung phí như vậy chứ, nhìn cảnh náo nhiệt ồn ào ở xung quanh, mình không biết bọn họ đang vui mừng chúc tụng cái gì nữa. Ngay cả mình cũng không tìm được giá trị tồn tại của bản thân, lại có ai, là vì sự tồn tại của mình mà cảm thấy vui mừng chứ...”

Lục Tử Tranh cảm thấy áo len mình ẩm ướt, liên lụy đến lòng của cô, cũng ướt theo. Rốt cục, cô vẫn mềm lòng, gọi lên một tiếng từ lúc tương phùng tới nay vẫn chưa gọi: “Liên Huyên...”

Giọng nói cô nhẹ nhàng: “Liên Huyên, sinh nhật vui vẻ.”

Cô thấy Liên Huyên hơi ngẩng mặt lên từ bả vai của cô, trong tròng mắt lan tràn nước mắt óng ánh, gò má cong lên một nụ cười vui vẻ: “Tử Tranh, từ lúc gặp lại tới nay, mình vẫn luôn chờ mong, chờ mong cậu gọi mình một tiếng như vậy.”

Liên Huyên nói: “Mẹ đời này không biết đi tranh thủ tình yêu của bà, bà chỉ biết là, không thể buông tay những thứ nên thuộc về bà, là chồng, là danh phận, là tài sản phía sau bà. Vì vậy, bà chỉ biết dạy mình, giúp bà bảo vệ những thứ vốn nên thuộc về mình. Bà không nói cho mình biết, dù cho bảo vệ được nhưng lại không vui vẻ, có phải là nên buông tay. Nếu như chiếm được nhưng nó vốn không phải là thứ mong muốn, có phải là nên từ bỏ. Tử Tranh, cậu dạy mình với.”

Lục Tử Tranh sâu sắc mà nhìn Liên Huyên một chút, sau lại lảng tránh vấn đề này, xoay đầu nhẹ giọng an ủi nàng ta: “Cậu sẽ vui vẻ.” Bản thân Liên Huyên cũng không biết mình muốn cái gì, cô sao lại dạy được nàng ta chứ. Cô không biết Liên Huyên muốn đáp án thế nào từ cô, hoặc có lẽ, kỳ thực Liên Huyên cũng không thật sự mong rằng cô có thể cho nàng ta đáp án.

Liên Huyên xa xăm mà thở dài một hơi, có chút hoài niệm nói: “Tử Tranh, từ lúc mẹ đi đến nay, những ngày tháng vui vẻ nhất của mình, cũng chỉ có mỗi một năm ngắn ngủi cùng cậu, từ đó về sau, e rằng khó mà có nữa.”

Lục Tử Tranh nhìn thấy Liên Huyên của năm đó vốn vui vẻ xinh đẹp khiến lòng cô mê say, bây giờ lại lan tràn cay đắng và phiền muộn, tâm trạng cũng không khỏi chìm xuống một chút. Lại thấy Liên Huyên ngẩng đầu lên từ trên vai cô, nhìn quanh bốn phía, ngón tay nhỏ bé xa xăm chỉ vào phương xa tan vỡ: “Mình nhớ ở đó có một đài câu cá, khi đó cậu đần độn tới nỗi một con cá cũng không câu được; Bên cạnh nơi đó là khu vui chơi trên nước, lúc ấy cậu nhát gan, không dám đi một mình qua cầu xích. Gần đó, là ký túc xá nơi chúng ta nghỉ ngơi, buổi tối được quản rất nghiêm ngặt, quản lý rất hung dữ, nhưng lúc đó cậu rất can đảm, nhất định muốn dẫn mình tới nơi này, kết quả bị quản lý phát hiện, một đường chạy, một đường cười...”

“Một đường chạy, một đường cười...” Chữ “cười” cuối cùng kia, chôn vùi bên trong nụ cười khổ của Liên Huyên.

Tất cả những thứ nàng ta nói, Lục Tử Tranh vẫn đều nhớ rõ. Thời điểm thích Liên Huyên của nhiều năm trước, nhớ lại thì lòng ngọt như mật, rất lâu sau khi Liên Huyên rời đi, nhớ lại, lòng đau như xát muối.

Khi đó mỗi năm đoàn đều tổ chức du lịch mùa xuân, Lục Tử Tranh vốn luôn luôn không tham gia vào loại hoạt động tập thể ấy, bởi vì mỗi lần tự do lựa chọn ký túc xá để ở chung, cô sẽ đối mặt với tình cảnh lúng túng bởi không ai muốn ở cùng cô. Lần đó, là vì Liên Huyên, nên ngoại lệ.

Liên Huyên mời cô ở chung ký túc xá với nàng ta, đồng thời, bởi vì địa điểm du lịch mùa xuân là một sản nghiệp của nhà họ Liên, thân phận Liên Huyên đặc biệt, các cô có thể xin hai người một phòng, Lục Tử Tranh tất nhiên là không chút do dự mà đáp ứng nàng ta, đồng thời, mong đợi vạn phần.

Trên đường du xuân, Liên Huyên một đường đều ở bên cạnh cô, sau khi cùng cả đội tham quan vài phòng trưng bày xong, Liên Huyên liền xin phép giáo viên để được tự do hoạt động với Lục Tử Tranh. Thế là, du xuân tập thể lại thành du lịch của hai người các cô.

Đúng lúc thời kỳ cỏ mọc én bay, cảnh “xuân” tốt đẹp, Liên Huyên bèn nổi lên hứng thú muốn vẽ vật thực, thế là hai người tìm một chỗ tốt, Lục Tử Tranh có thể yên tĩnh câu cá, Liên Huyên có thể thỏa thích mà vẽ tranh, song phương không quấy rầy lẫn nhau.

Mà khi Lục Tử Tranh thuê cần câu xong, thả mồi nhử xuống, lúc chuyên tâm muốn câu cá, Liên Huyên lại nhìn chăm chú cô nửa ngày, trêu ghẹo nói: “Cảnh vật nơi này tuy đẹp, cũng không bằng một phần vạn của Tử Tranh.”

Khuôn mặt Lục Tử Tranh, trong nháy mắt liền hồng thấu.

Liên Huyên lại càng ngày càng đắc ý, lâm thời nảy lòng tham nói: “Tử Tranh cậu đẹp như vẽ, mình sao có thể bỏ qua đây, để mình vẽ cậu ra, giữ lại khoảnh khắc mỹ lệ thế này nhé.”

Lục Tử Tranh xấu hổ, tất nhiên không chịu, thả cần câu muốn đứng dậy cướp đi bàn vẽ của Liên Huyên, Liên Huyên nhưng nhíu nhíu mày, tràn đầy đứng đắn căn dặn cô: “Tử Tranh, đừng cử động.”

Lục Tử Tranh thấy nàng ta nghiêm túc, mặc dù vẫn ngượng ngùng, tâm trạng nhưng lại vui vẻ, vẫn thuận theo Liên Huyên, một lần nữa cầm cần câu lên nghiêm túc làm người mẫu của nàng ta.

Sau đó, Liên Huyên đều chế giễu cô, câu nửa ngày, nhưng ngay cả một con cá cũng không câu được. Nàng ta nhưng lại không biết, không phải do Lục Tử Tranh ngốc mà không cảm nhận được cá mắc câu, chỉ là lo lắng sẽ ảnh hưởng đến tranh vẽ của nàng ta, cho nên không dám làm bừa, chỉ tùy con cá ăn lấy mồi nhử, ung dung mà bơi mất.

Bức tranh ấy về sau, Lục Tử Tranh vẫn chưa từng đòi hỏi thành công, Liên Huyên nói, nàng ta muốn đem về nhà, trang hoàng ở trong phòng ngủ, thế thì, lúc đầu tiên sau khi mở mắt ra, lúc cuối cùng sau khi nhắm mắt lại, trông thấy đều có thể là cô.

Liên Huyên khi đó nói dịu dàng nghiêm túc như vậy, Lục Tử Tranh cơ hồ muốn mắc vào một trong ba ảo tưởng lớn của đời người, gọi là, cô ấy cũng thích mình.

Sau đó, các cô cùng đi đài câu cá khác trong khu vui chơi, cầu treo ở đó bày biện mạo hiểm kích thích, tiếng kinh hô tiếng cười đùa không dứt bên tai, Liên Huyên đối với lần đó lại không hề hứng thú, nhưng Lục Tử Tranh lại muốn thử xem sao, Liên Huyên bèn khích lệ cô đi thử một lần. Nhưng mà, cô có lòng lại không có can đảm, đi trên cầu chưa được vài bước, bởi vì bước đi của bạn học phía trước vừa lớn lại nặng, cầu bắt đầu lắc lư dữ dội, mặt cầu bắt đầu sa xuống tấm gỗ lát thành, làm ướt mặt giày của cô. Hai tay Lục Tử Tranh nắm thật chặt xích sắt, hai chân không dám tiếp tục bước thêm nữa.

Liên Huyên không biết khi nào cũng đi tới cầu, nhẹ nhàng kéo tay cô qua, cười động viên cô: “Tử Tranh, đừng sợ, mình nắm tay cậu, có rơi xuống nước, cũng có mình ở bên cậu.”

Cô nắm chặt hai tay Liên Huyên, như nắm chắt toàn bộ thế giới, chỉ cảm thấy trong lòng sinh ra dũng khí vô hạn, có Liên Huyên ở bên cạnh cô, đừng nói là một cầu treo nho nhỏ thế này, dù cho núi đao biển lửa, trên trời dưới đất, cô cũng không sợ hãi nữa. Thế là, thong dong vượt qua cái hồ nhỏ này, dắt tay đi qua cầu treo đong đưa kia.

Sau khi kết thúc tiệc tối trở về ký túc xá, đến giờ giới nghiêm ban đêm, Lục Tử Tranh ở bệ cửa sổ đếm lấy những vì sao, xa xa mà trông thấy nơi sườn cỏ phương xa, đột nhiên sinh ra cảm xúc lãng mạn vô hạn, nhất định phải giựt giây Liên Huyên đi cùng.

“Bầu trời đầy sao lấp lánh, trên sườn gió mát hây hẩy, đom đóm chớp chớp bay qua trước mắt, cậu không muốn đi cảm nhận một chút sao?” Lục Tử Tranh nói mê người như vậy, Liên Huyên nghe cũng động lòng.

Vậy là hai người bèn tắt đèn dè dặt đi xuống, nào ngờ vừa mới chuẩn bị ra khu túc xá liền bị quản lý nơi xa nhìn thấy, quản lý lớn tiếng la lên: “Về mau...”

Lục Tử Tranh lại lôi Liên Huyên chạy tốc độ, quản lý gọi càng lớn tiếng, các cô chạy càng nhanh hơn. Thở hồng hộc mà chạy cực xa, Liên Huyên thở hổn hển nhắc nhở Lục Tử Tranh: “Hẳn... Hẳn không đuổi theo nữa rồi, dừng lại được rồi...”

Lục Tử Tranh từ từ dừng bước, quay đầu nhìn lại, quả nhiên con đường rộng rãi trống vắng, ngoài hai người họ ra, không còn người nào khác nữa.

Cô nhìn qua Liên Huyên, chỉ thấy nàng ta chạy đỏ cả mặt, đầu tóc bừa bộn, hơi thở hổn hển, đúng là đáng yêu khác thường. Liên Huyên oán giận cô: “Đều tại cậu, không phải cậu nói sẽ không bị phát hiện sao, lừa người...”

Lục Tử Tranh ngại ngùng quơ quơ tay Liên Huyên, ngoan ngoãn nhận lỗi nói: “Là mình, đều là lỗi của mình, nếu như bị bắt, mình nhất định thừa nhận, là mình làm hư Liên Huyên, Liên Huyên cậu ấy là đứa trẻ ngoan...”

Liên Huyên nhìn cô gặp may khoe mã, nhịn không được xì một tiếng nở nụ cười. Lục Tử Tranh thấy nàng ta cười, cũng không nhịn được cười ra tiếng, lại lôi kéo Liên Huyên chạy tiếp, vừa chạy vừa cười, tiếng cười, chồng chất lên tiếng bước chân tán loạn của các cô, vang vọng ở trên con đường yên tĩnh...

Nhưng mà, vật đổi sao dời, chuyện cũ cần gì phải nhắc lại. Liên Huyên nàng ta không biết, tất cả những thứ nàng ta từng đưa cho cô, về sau nhớ lại, cũng chẳng qua là đang nhắc nhở cô, cõi đời này khó liệu nhất là lòng người, dễ thay đổi nhất là tình cảm.

Những thứ đau khổ và oan ức Liên Huyên cam chịu, cô cũng đau lòng khổ sở thay nàng ta, thế nhưng, đó cũng không thể là lý do khiến ác ý, khiến thương tổn mà nàng ta đối với cô là chuyện đương nhiên.

Lại một trận gió lạnh kéo tới, Lục Tử Tranh không nhịn được run run cơ thể, Liên Huyên đã nhận ra, thoát ra từ trong chuyện cũ xong, hoàn hồn nói rằng: “Xin lỗi, tối nay là mình đường đột, hồ đồ bất chấp hậu quả mà kéo cậu đến nơi này, bây giờ cũng muộn rồi, phải oan ức cậu ở đây một đêm với mình, sáng mai trời sáng mình đưa cậu trở về.”

Lục Tử Tranh lắc đầu một cái, biểu thị không để trong lòng.

Liên Huyên liền đứng lên, khoác áo khoác về trên người Lục Tử Tranh, sải bước đi tới phía trước Lục Tử Tranh để dẫn đường.

Cũng may vừa xuống sườn dốc thì có một khách sạn cách đó không xa, Liên Huyên trình thông tin ra, đặt một phòng hai người, Lục Tử Tranh chỉ yên lặng đi theo sau nàng ta, nghe theo sự sắp xếp của nàng ta.

Trong phòng đặt hai chiếc giường song song, bố cục, giống như ký túc xá mà các cô đã từng ngủ qua. Tất cả những chuyện xảy ra tối nay, tương tự đến lạ thường với năm đó, sau cùng, lại là dùng tư thái bất đồng để kết thúc.

Năm đó, các cô ngắm sao ở sườn cỏ chơi đùa tận hứng xong mới trở về, đêm càng khuya càng lạnh, sau khi Liên Huyên đánh răng rửa mặt xong, không muốn bò vào ổ chăn lạnh lẽo của mình, cười híp mắt bò lên giường Lục Tử Tranh, lẻn vào ổ chăn thân thiết như con gấu lớn bao bọc ôm lấy Lục Tử Tranh, làm nũng nói: “Tử Tranh, cậu thật ấm áp, mình nên mang cậu về nhà, giấu ở trong nhà, mỗi buổi tối giúp mình làm ấm giường mới được.” Nàng ta không nhìn thấy, lỗ tai đỏ bừng giấu dưới chăn và ý cười ngượng ngùng nơi khóe miệng của Lục Tử Tranh. Khi đó, Lục Tử Tranh ôm lại nàng ta, không biết ở đáy lòng lặng lẽ đáp lại nàng ta bao nhiêu câu, mình đồng ý.

Bây giờ, sau khi hai người tắm rửa mặt, chúc ngủ ngon lẫn nhau xong, liền lên giường của từng người, tắt đèn ngủ yên.

Đồng hồ đeo tay nhảy tí tách, Lục Tử Tranh nghe rõ ràng, giường xa lạ như vậy, cô ngủ không được.

Sau một hồi, Lục Tử Tranh phát hiện, Liên Huyên cũng mất ngủ, bởi vì cô nghe thấy, Liên Huyên trong bóng tối nhẹ giọng gọi tên cô: “Tử Tranh, cậu đã ngủ chưa?”

Lục Tử Tranh nhắm mắt lại giả vờ ngủ, không trả lời nàng ta.

Sau đó, cô liền nghe tiếng xột xoạt của chăn bị ma sát, tiếng bước chân nhè nhẹ của Liên Huyên, nàng ta xuống giường.

Lục Tử Tranh cảm giác được Liên Huyên đứng bên giường của cô, theo tiếng hơi thở ngày càng gần của nàng ta, một đôi tay mang theo cảm giác mát mẻ, xoa nhẹ nơi lông mày hơi nhíu của cô, nhẹ nhàng chậm rãi, như muốn vuốt ve nếp nhăn nho nhỏ này.

Cuối cùng, hơi thở Liên Huyên càng ngày càng gần, một nụ hôn ấm áp, đặt lên trán Lục Tử Tranh.

Trong yên tĩnh, Lục Tử Tranh nghe thấy Liên Huyên lẩm bẩm thì thầm: “Tử Tranh, mình mệt mỏi quá đi. Thật muốn, nghe cậu biểu diễn Canon một lần nữa...”

Khi đó, Lục Tử Tranh đã nói với Liên Huyên: Canon đại biểu cho, vui sướng bên trong thương cảm, hạnh phúc bên trong yên lặng, ánh sáng bên trong bóng tối, hy vọng bên trong thất ý.

Đã từng, Liên Huyên là sự tồn tại như vậy của cô, nhưng mà, không biết khi nào, địa vị độc nhất vô nhị như thế, cũng đã được Giang Hoài Khê thay thế.

Cảm nhận được hơi thở ấm áp của Liên Huyên bên cạnh, lòng Lục Tử Tranh lại một mảnh lạnh lẽo. Cô không nhịn được cười khổ ở trong lòng mà tra hỏi bản thân: Mày sao có tư cách đi cầu xin người khác một thiên trường địa cửu? Mày đã từng bao lần hứa hẹn trong lòng rằng, mày sẽ yêu Liên Huyên một đời một kiếp, mày nguyện trông cô ấy một đời không lo âu, che chở cô ấy một đời an khang. Nhưng hôm nay, Liên Huyên không thay đổi, còn mày cũng không thay đổi sao?

Cõi đời này, làm gì mà có loài hoa nào không tàn, làm gì mà có người nào sống mãi, làm gì mà có tình cảm lâu dài không thay đổi.

Hoài Khê, chung quy tôi vẫn không dám đánh cược một lần.

Chỉ vì, tôi sợ phải thua cô.

Trên chiếc bàn trong phòng sách lãng quên một mặt sau của bức ảnh, dấu chấm tròn sau câu “Đãn nguyện nhân trường cửu, thiên lý cộng thiền quyên”, chỉ mới được vẽ nửa cái đường cong, chung quy, khó có thể thành tròn...

Lời tác giả: Lúc viết nghe Những Năm Tháng Ấy và Năm Tháng Vội Vã, cảm giác vẫn thật xúc động.

Nếu Liên Huyên đêm khuya nghe hai bài hát như thế, đoán chừng sẽ khóc mất.

Lời editor: Mới đó mà đã 20c rồi, nhanh ghê, vẫn giữ nguyên tiến độ 2 ngày 1 chương nha (~ ̄▽ ̄) ~

Loading...

Xem tiếp: Chương 21

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Lấy Chồng Nhà Giàu

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 18


Bao nhiêu tiền cho 1 tình yêu

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 12


Yêu Nhầm Nam Chủ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 60


Cực Hạn Khủng Cụ

Thể loại: Khoa Huyễn

Số chương: 45