41 Nốt nhạc thứ bốn mươi mốt
- Không khí căng thẳng quá… Thiên Vũ, em nói gì đi. – Minh Tuấn dè dặt lên tiếng, nháy nháy mắt ra hiệu với Khánh Thư
- Nói gì? Có gì để nói? Không có, một lời biện minh cũng không có, cũng may con bé chỉ mới nhìn thấy những tấm hình này thôi, nếu trực tiếp nhìn thấy bọn họ ở chung thì chắc nó sẽ điên lên mất.
42 Nốt nhạc thứ bốn mươi hai
Chín giờ ba mươi… Tú Tuệ, Khánh Thư, Khánh Du đều thức nhìn nó ngủ.
Mười giờ… Tú Tuệ, Khánh Thư, Khánh Du bắt đầu nghi ngờ.
43 Nốt nhạc thứ bốn mươi ba
Sau khi cãi nhau với nhỏ một trận đã đời, Tú Tuệ mới nhắm đến mục tiêu tiếp theo đó chính là hắn, vốn dĩ ngay từ ban đầu cô chỉ có ý định nói chuyện đàng hoàng nhưng ai dè hắn lại lôi luôn cả hai người kia đến đây là cô tức sôi máu, thậm chí là trào máu, giờ còn nói năng gì được nữa, chỉ khiến cãi lộn nhau thêm, thôi thì cô cứ ngồi đây xem bọn họ nói chuyện đi đã rồi tính tiếp.
44 Nốt nhạc thứ bốn mươi bốn
Trước cổng khách sạn (A) có một thiếu nữ và hai thanh niên đứng đó nhìn nghiêng ngó dọc, mọi ngóc ngách xung quanh đều không qua khỏi tầm mắt của bọn họ, nhưng chỉ có điều.
45 Nốt nhạc thứ bốn mươi lăm
Trong thời gian dài nó chơi đùa cùng những con thú cưng ở đây thì cuối cùng trên bàn cũng có đủ loại thức uống nó gọi lúc nãy, khi gọi nó không biết là nhiều như thế, ly nào ly nấy cũng cao lại béo, ây mà chừng này nếu uống hết thì coi như ăn trưa luôn rồi nhỉ, thôi kệ vậy, dù sao quất hết nhiêu đây cũng không khiến nó béo lên là bao nhiêu, cùng lắm thì ăn kiêng tí chắc được rồi, ờ chắc cũng được rồi.
46 Nốt nhạc thứ bốn mươi bảy
Nó với lấy hộp thuốc gần đó đi xuống dưới phòng ngủ định bụng xem coi có vết thương nào hay không, giúp thì giúp cho chót ấy mà, nó vừa bước xuống dưới vài bước, người phụ nữ ấy có lẽ là vì nghe tiếng bước chân nên ngẩng đầu lên nhìn, nó mỉm cười thân thiện định mở miệng chào một tiếng nhưng lời nói chưa được thốt ra đã bị “niêm phong” lại.
47 Nốt nhạc thứ bốn mươi tám
Nó thức dậy từ sớm để vào trường nhập học, giỡn gì chứ nó chỉ ngủ được mỗi bốn tiếng đồng hồ, còn lại thời gian là nghe bà ta kể hết đầu đuôi sự việc và bàn bạc với Khánh Thư, nhờ đó mà nó lại biết tin Tú Tuệ và nhỏ đều có thai, buồn cười thật, phần thời gian còn lại nó mò đường đến trường.
48 Nốt nhạc thứ bốn mươi chín
Khánh Thư nằm lăn lóc ở nhà, cô đang buồn chán sắp chết đến nơi rồi đây, cái tên Khánh Du chết bằm đó bảo với cô sẽ mua kem về ngay, thế mà giờ chẳng thấy bóng dáng ở đâu, tức chết cô rồi.
49 Nốt nhạc thứ năm mươi
Tại nhà họ Lục, cả thảy tất cả mọi người đều có mặt tại đó khi nhận được tin nó trở về nước và hiện đang trên taxi về nhà, thông tin đó khiến cho 2/15 số người ở đây cảm thấy bất an và bực tức, số còn lại thì hoàn toàn trái ngược, đều cười nói vui vẻ, thậm chí còn có ý định bày tiệc đón nó nhưng tất cả kế hoạch đều bị một tay Khánh Thư chặn hết, thử hỏi xem nếu nó vừa về tới nhà đã nói chuyện đó thì còn ai có tâm trạng mà ăn uống nữa, cũng chẳng vui vẻ gì mà, nếu đích thị lúc chân tướng rõ ràng trước mắt mà mọi người đều vui vẻ thì lúc đó có nấu nướng cũng chẳng muộn mà.
50 Nốt nhạc cuối cùng
Đùng đùng đùng đùng đùng!! Những tiếng kính vỡ đồng loạt vang lên, bọn họ đã bắn vào trong đây, bây giờ chỉ có thể tìm chỗ trốn trước mới có thể hành động, nhưng đám người đó thật sự quá đông.