Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chín Chương Thành Thơ Chương 34

Chương trước: Chương 33: Sư Mẫu Tìm Em



Sư mẫu tìm cô?

Bây giờ không phải ở bệnh viện, Diệp Già Lam suy nghĩ mất hai giây mới nghĩ ra sư mẫu hẳn là chỉ chủ nhiệm phòng cô rồi.

Vợ của chủ nhiệm Ngô khoa giải phẫu thần kinh, cũng họ Ngô, đôi khi vì phân biệt nên gọi bà ấy là chủ nhiệm Tiểu Ngô.

Diệp Già Lam cũng đến nhà chủ nhiệm Ngô ăn cơm mấy lần, còn gặp đứa con trai có nhũ danh là Tam Quế của bọn họ mấy lần. Quan hệ của cô với gia đình này rất gần gũi, nên sáng hôm nay lúc chủ nhiệm Ngô đi vào phòng các cô mới không thấy ngại ngùng gì.

Chủ nhiệm Tiểu Ngô tìm cô là chuyện hết sức bình thường.

Nhưng mà chủ nhiệm của các cô có số của cô mà.

Diệp Già Lam nghĩ đến chuyện này, giọng điệu có chút không xác định: “Chủ nhiệm Ngô?”

Người nọ “Ừ” một tiếng.

Anh đang đứng nghiêng người phía trên Diệp Già Lam, nhưng cô lại không ngẩng đầu lên nhìn thử, hơi hơi nhíu mi: “Bây giờ sao?”

“Bây giờ.”

Diệp Già Lam càng cảm thấy kinh ngạc.

Do dự hai giây, cô vẫn phải hỏi rõ: “Chủ nhiệm Ngô vì sao không trực tiếp gọi điện thoại cho tôi?”

Đường Ngộ đứng ở trên lầu, nửa người trên của anh hơi hơi nghiêng về trước, khuỷu tay nhẹ nhàng chống trên lan can, điếu thuốc ngậm trong miệng anh lúc nãy đã bị lấy ra kẹp giữa hai ngón tay trái, vẫn chưa châm.

Anh hạ mắt, nhìn thấy trong khi Diệp Già Lam nói chuyện điện thoại thì người đàn ông đối diện cô lại gắp từng chút đồ ăn vào đĩa cho cô.

Cũng không biết có dùng chung đũa không nữa.

Nếu mà là đũa của anh ta, vậy có phải cũng coi là hôn gián tiếp hay không?

Ánh mắt Đường Ngộ tối sầm, anh hơi liếm khóe môi, “Vậy em đi mà hỏi cô ấy.”

Diệp Già Lam: “……”

Những lời này vừa ra, mức độ đáng tin nháy mắt đã tăng liền mấy cái độ.

Cô chậm rì rì “Nga” một tiếng, cúi đầu nhìn đồ ăn trong đĩa đã xếp thành một ngọn núi nhỏ, cúp điện thoại.

Ninh Trí ở phía đối diện mở miệng hỏi cô: “Làm sao vậy?”

“Ngại quá Ninh tiên……” Cô nhớ ra không lâu trước đây Ninh Trí có kêu cô gọi trực tiếp tên anh, giọng hơi cứng lại, “Chủ nhiệm của chúng tôi gọi tôi về bệnh viện một chuyến.”

Diệp Già Lam thật sự cảm thấy ngại, áy náy cùng rối rắm đều hiện lên trên mặt.

Ninh Trí đã sớm chuẩn bị tốt việc cô giữa đường bị gọi đi rồi, cũng không giận, cực hiểu ý người chỉ cười cười, hai tay anh chống lên cằm, nhìn đĩa đồ ăn của Diệp Già Lam, “Trước khi trở về thì ít nhất cũng nên nếm thử mấy miếng đồ ăn được không?”

Giọng điệu cùng ánh mắt anh đều ôn hòa làm người ta không có biện pháp từ chối.

Hôm nay Diệp Già Lam vốn dĩ đã thấy ngại, lập tức gắp mấy đũa đồ ăn cho vào miệng, không kịp nếm vị, cô cầm lấy túi xách đặt bên cạnh ghế đứng dậy: “Cảm ơn, lần sau tôi sẽ mời anh.”

Ý của cô đơn giản chỉ là không muốn nợ nhân tình của anh, phải nói là một bàn đồ ăn này cũng phải hơn 1 ngàn rồi đó, tuy rằng không tính là siêu đắt, nhưng cũng không phải mấy chục hay mấy trăm tệ, không đáp lại trong lòng cô sẽ thấy không thoải mái.

Lúc Diệp Già Lam nói cũng không nghĩ quá nhiều, đến khi ra khỏi cửa lại nhận được một tin nhắn WeChat của Ninh Trí mới phát hiện có chút không thích hợp lắm.

Anh ta nói: 【 Anh rất chờ mong lần sau em mời anh đấy. 】

Diệp Già Lam: “……”

Quên đi, không có lần sau đâu.

Lúc Đường Ngộ chưa trở lại, cô không muốn tìm bạn trai, sau khi anh trở lại, Diệp Già Lam lại càng không muốn tìm bạn trai.

Nguyên nhân rất đơn giản, nhưng mà khi cô phát hiện ra điểm khác biệt, tâm trạng lại thấy không thoải mái lắm.

Loại tâm lý này cũng được gọi là tâm lý so sánh.

Chẳng qua đối tượng so sánh của Diệp Già Lam lại là chính cô của mấy năm trước khi cùng Đường Ngộ bên nhau mà thôi.

-

Đường Ngộ đứng trên lầu đúng vị trí đó mất năm phút đồng hồ.

Anh thấy Diệp Già Lam cười với gã đàn ông kia đến là dịu dàng, sau đó cô lấy đũa, ăn đống đồ ăn gã ta gắp cho.

Không ngừng, từng miếng.

Lại sau đó, cô cầm túi đứng dậy, dáng người cô cao cao gầy gầy, tay và vòng eo nhỏ tựa như gập lại là gãy.

Mãi đến khi cô ra khỏi cửa, Đường Ngộ mới thu hồi tầm mắt, ngồi dậy đi đến khu hút thuốc.

Khu hút thuốc tràn ngập mùi thuốc gay mũi.

Trong quá khữ Đường Ngộ không thích đến mấy chỗ kiểu này, nên ở nơi công cộng có thể không chạm vào thuốc lá thì nhất định sẽ không động.

Nhưng mà hôm nay lại không được.

Đường Ngộ cứ nghĩ đến việc Diệp Già Lam ăn đồ ăn một gã đàn ông khác gắp cho, có khả năng thật sự sẽ cùng một gã đàn ông khác hôn gián tiếp, trong lòng anh lập tức bùng lên một cỗ lửa giận muốn trào cả ra ngoài.

Hắn ghen ghét muốn chết.

Ngắn ngủn chỉ vài phút, Đường Ngộ đã hút hết 3 điếu, lửa giận kia vẫn chưa áp xuống được, Đường Mộ Bạch đúng lúc gọi điện qua: “Cháu là đi hút thuốc hay đi làm gì đó?”

Đường Ngộ cúp điện thoại, ra khỏi khu hút thuốc.

Lúc anh đi vào phòng, mùi thuốc trên người không hề nhẹ, cô bé bên trong vừa thấy anh dã nhào vào ngực anh, cái mũi nhỏ nhăn lại: "Anh ơi, mùi thuốc trên người anh thật nồng."

Đường Ngộ bế cô bé lên đặt lên sô pha, rồi lấy một ly nước đá uống mấy ngụm.

“Hút bao nhiêu thế?”

“Không nhiều ít.”

Đường Ngộ về nước mấy ngày, Đường Mộ Bạch lại lần đầu tiên gặp mặt anh.

Mắt Đường Mộ Bạch với mắt Đường Ngộ cực giống nhau, chỉ là khi cười rộ lên lại càng phong lưu hơn, “Định ở bệnh viện Hoa Khê à, không có suy tính khác sao?”

Bệnh viện Hoa Khê, là bệnh viện hiện tại Đường Ngộ đang ở.

“Vâng.”

“Lý do?”

Biết rõ còn cố hỏi.

Lục Dĩ Ngưng gắp cho con gái một cái bánh lưu sa bao, thuận miệng đáp một câu: “Không phải nói khoa ngoại thần kinh ở bệnh viện Hoa Khê là giỏi nhất cả nước sao?”

Đường Mộ Bạch cười như không cười, ánh mắt dừng trên mặt cậu trai đối diện, “Chỉ là vì lí do này sao?”

Thần sắc Đường Ngộ lạnh nhạt, lại uống lên một ngụm nước, “Không phải.”

“Vậy là vì cái gì?”

Đường Ngộ nhíu nhíu mày, cậu càng hỏi, khuôn mặt Diệp Già Lam hiện trước mặt anh lại càng rõ, môi cô khi đóng khi mở, vốn dĩ đôi môi nên hôn anh, lại đi ăn đồ gã đàn ông khác gắp cho.

Anh đặt đũa sang một bên, ăn không nổi, cầm bao thuốc lại muốn đi ra ngoài.

Đường Mộ Bạch ở sau người hỏi: “Đi đâu đó?”

Bước chân Đường Ngộ không dừng, “Cháu về bệnh viện.”

-

Việc đầu tiên Diệp Già Lam làm khi về bệnh viện là đi tìm chủ nhiệm của mình.

Kết quả, sau khi đến văn phòng chủ nhiệm một chuyến, mấy người trong khoa cô đều đi đâu cả rồi, có một y tá nói với cô chủ nhiệm hiện không có ở bệnh viện.

Lại hỏi chủ nhiệm có tìm cô không, y tá lắc đầu, “Cái này thì em không biết.”

Diệp Già Lam lại trở về phòng mình.

Lúc này Hứa Luyến đang ghé lên bàn làm việc nghỉ ngơi, cô ở trong văn phòng vài phút, cuối cùng vẫn cầm lấy di động đi ra cửa, vừa muốn tìm một chỗ vắng người gọi điện thoại thì đã trực tiếp đụng phải Tiểu Ngô chủ nhiệm đang cầm một hộp cơm đi tới: “Ai Tiểu Diệp, đang muốn tìm con đây.”

Bà đưa hộp cơm qua, “Hôm nay trong nhà gói bánh ú, con với Tiểu Hứa hai đứa nếm thử đi.”

Diệp Già Lam nhấp môi dưới, “Chủ nhiệm, giữa trưa cô gọi điện gọi con về là vì cái này sao?”

Ngô chủ nhiệm hơn bốn mươi tuổi, nhìn vừa trẻ hơn nữa lại hiền lành, nghe được lời cô nói thit hơi nhướng mày, nửa phần do dự cũng chả có lập tức phủ nhận: “Cô không gọi điện thoại gọi con về mà a!”

Diệp Già Lam: “……”

Cho nên là Đường Ngộ lừa cô?

Mấy giây đầu, Diệp Già Lam muốn tìm anh giáp mặt chất vấn, nhưng mà qua mấy giây, cô bình tĩnh lại, vẫn quyết định coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Vẫn không nên hỏi làm gì.

Cô vất vả muốn bắt đầu đối xử với anh như với đồng nghiệp bình thường, lúc này mà đi hỏi, cô sợ sẽ đâm thủng tầng cửa sổ giấy kia mất.

Diệp Già Lam cảm ơn chủ nhiệm Ngô rồi xách cái hộp vào phòng.

Cả buổi chiều gió êm sóng lặng.

Tới hơn 7 giờ, màn hình di động lại sáng lên, Tô Cẩm Kha gọi điện qua.

Diệp Già Lam đến phòng bệnh 301 nói chuyện với Vân Hoan, thấy cô nàng ngoan ngoãn uống thuốc mới rời đi, lấy di động ra xem, cuộc gọi nhỡ đã lên tới mười mấy.

Cô vội vàng gọi lại cho Tô Cẩm Kha.

Tô Cẩm Kha để cô đợi vài giây mới tiếp, cô nàng ra vẻ tức giận: “Diệp Già Lam, anh đúng là tên tra nam, lại dám không nhận điện thoại của em.”

Diệp Già Lam lười nói lung tung với cô nàng, nhưng khóe môi vẫn không tự giác câu lên, “Cậu về Bắc thành rồi?”

Tô Cẩm Kha: “Còn không phải là sao!”

Mấy hôm trước cô nàng đi nơi khác công tác nghe tọa đàm, hôm nay mới về liền gọi ngay cho Diệp Già Lam: “Loan Loan, có phải cậu nhớ tớ muốn chết đúng không?”

Diệp Già Lam thuận theo cô nàng nói: “Nhớ cậu muốn chết.”

Phòng cô ở ngay phía trước, mới vừa nói xong, sau đó lại thấy có một người đàn ông đi ra từ phòng bên cạnh cách đó không xa.

Ánh mắt hai người chạm nhau 1s, cô vội thu tầm mắt lại, “Đăng Hồng?”

Đăng Hồng là một quán bar trong thành phố, không yên tịnh nhưng là cũng không quá náo nhiệt, thích hợp tụ tập nói chuyện phiếm.

Đường Ngộ liếc nhìn cô một cái, hai người đi thoáng qua, anh lại thấy cô cười một cái, lúm đồng tiền bên má phải hiện lên rõ ràng, “Được, buổi tối gặp.”

Anh mím môi, đáy mắt càng thêm tối sầm lại, vẻ mặt cũng sa sầm.

Nhưng mà Diệp Già Lam đưa lưng về phía anh nên không chú ý thấy, cô về phòng cởi áo blouse trắng, sau đó vui vẻ đi đến chỗ hẹn với Tô Cẩm Kha.

-

Lúc Diệp Già Lam đến Đăng Hồng, Tô Cẩm Kha đã gọi một ly Cocktail cho cô rồi.

Trong ly thủy tinh là chất rượu màu đỏ tươi, dưới ánh đèn đủ mọi màu sắc trong quán ba lại càng làm nổi bật chất lỏng màu đỏ thêm ái muội. Diệp Già Lam nếm thử một ngụm nhỏ, hương vị không tệ chút nào.

Vì thế lúc uống ngụm thứ hai, cô đã uống thêm không ít.

Tô Cẩm Kha đi túm tay cô, “Này độ cồn rượu này lớn, cậu uống chậm một chút đi.”

Diệp Già Lam thật sự uống chậm lại, một ngụm một ngụm uống cạn.

Không khí trong quán bar không tồi, âm thanh chung quanh vừa đủ, vừa không làm người ta cảm thấy phiền, cũng không làm người ta lo lắng khi nói chuyện bị người khác nghe lén, Tô Cẩm Kha ở bên này chọc chọc, “Loan Loan, cậu với Đường Ngộ……”

Trước kia cô nàng không đề cập tới là vì Diệp Già Lam không nhắc tới.

Nhưng từ sau khi Diệp Già Lam gửi tin cho cô, lòng hiếu kì của Tô Cẩm Kha đã chiến thắng lý trí mất rồi, cô nàng cực kì chờ mong nhìn Diệp Già Lam: “Lần trước hai ngươi có phải thật sự say rượu loạn tính không?”

Hơi men bốc lên, mắt Diệp Già Lam chớp chớp.

Tô Cẩm Kha lập tức hiểu rõ.

Cô nàng khác hẳn với Diệp Già Lam học ngành lâm sàng, ngành của cô là một công việc mang tính ứng dụng của tâm lí học, hơn nữa bản thân cũng hiểu Diệp Già Lam, chỉ một ánh mắt của cô, Tô Cẩm Kha đã có thể hiểu ra ý tứ trong đó rồi.

“Hôn hay thượng?”

Mí mắt Diệp Già Lam xốc xốc, mặt vô cảm liếc cô nàng một cái: “Anh ấy uống say.”

“A?”

“Muốn thượng cũng không cứng nổi đâu”

“……”

Diệp Già Lam là chút say, nếu không cũng không có khả năng sẽ nói thẳng tuốt mọi việc ra như thế.

Tô Cẩm Kha nhìn cô chằm chằm mất mấy giây, còn chưa cười ra tiếng, Diệp Già Lam đã chớp chớp mắt, khóe môi bóp bép.

Cô đột nhiên nhớ tới cô bé con gặp buổi trưa.

Cô vẫn chưa nhìn cả mặt, nhưng đôi mắt lại cực giống Đường Ngộ.

Men say sớm đã khiến cho thần trí không còn tỉnh táo nữa rồi, lúc này đây Diệp Già Lam đã hoàn toàn vứt bỏ ý niệm muốn coi Đường Ngộ như một đồng nghiệp bình thường qua sau đầu, cô xoa nhẹ mặt, sau đó lại giơ tay sờ soạng chén rượu, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Lại muốn rót thêm rượu, Tô Cẩm Kha đã nhanh tay túm lấy tay cô kéo về, “Không được uống nữa.”

Diệp Già Lam giơ tay nâng cằm.

Đầu cô lắc nhè nhẹ, tìm về một chút lý trí: “Kha Kha, hôm nay tớ đi ăn cơm với một người đàn ông.”

Tô Cẩm Kha “A” một tiếng, “Đối tượng xem mắt?”

“Còn chưa ăn xong…… đã bị gọi đi mất rồi?”

“Bị ai gọi đi?”

Diệp Già Lam bò lên trên quầy bar, “Một tên…… người xấu.”

Bởi vì uống rượu, đầu lưỡi cô không thẳng nổi, khi nói có chút hàm hồ.

Tô Cẩm Kha nghe không hiểu: “Người xấu nào cơ a?”

Quầy bar là đá cẩm thạch, lành lạnh nhẵn nhẵn, nửa khuôn mặt của Diệp Già Lam có chút lạnh, cô hít hít cái mũi: “Anh ấy đến cả vợ cả con cũng đều có cả rồi, vậy mà còn muốn quản tớ ăn cơm với người đàn ông khác!”

Tô Cẩm Kha phụ họa, đầu óc còn chưa hiểu gì, trước đã “Phi” một tiếng, “Tra nam!”

Đến khi phản ứng lại, cô nàng mới thử hỏi một câu: “Loan Loan, người cậu nói là Đường Ngộ sao?”

Diệp Già Lam không hé răng.

Tô Cẩm Kha lại muốn hỏi, kết quả vừa ngẩng đầu, không biết sau phía sau Diệp Già Lam đã có một người đàn ông, cách chưa đến hai bước chân.

Không biết có phải nghe thấy lời bọn cô nói hay không, người đàn ông hơi nhíu mày, ánh mắt nặng nề.

Tô Cẩm Kha không hề uống nhiều, cô nàng nuốt nuốt nước miếng, “Đường, Đường Ngộ đồng học*……”

(*bạn học Đường Ngộ)

Đường Ngộ nhấc chân đi lên nửa bước, anh hơi hơi cúi người, vừa muốn bế Diệp Già Lam lên, lại nghe thấy người trong lồng ngực nhỏ giọng nói thầm một câu: “Đường Ngộ…… Đường Ngộ nào cơ a?”

(Hay lắm Lam Lam ¥_¥)

Loading...

Xem tiếp: Chương 35

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Quấn Lấy Em Đến Thê Thảm

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Nam Nhan Họa Thủy

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Lãnh Đế Độc Y

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 87


Đường Uyển Sống Lại

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 85