Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Cầu Người Tâm Đắc Chương 22

Chương trước: Chương 21



Bùi Vận tắt điện thoại di động, ở trong nhà trọ nằm một ngày hai đêm.

Sau đó anh đi ngân hàng lấy một chút khoản để dành, bắt đầu tìm nhà ở mới xung quanh.

Quê hương đã trở về không được, tại cái thành phố này sinh sống hơn mười năm, anh từ lâu đã quen thuộc nơi này, sẽ không muốn lại dễ dàng biến động.

Huống chi nơi này còn chứa đựng phần lớn ký ức trọng yếu trong đời anh.

——

Vô luận tốt đẹp hoặc là bi ai, đều là do nhân sinh tạo thành.

Nói đến cũng không biết có phải người xui xẻo đến cảnh giới nhất định sẽ đổi vận hay không, tìm nhà ở thuê cũng gặp phải vận may, không nghĩ tới sẽ tìm được một căn phòng ra dáng.

Nằm trong khu chung cư mới, tầng 24, sạch sẽ thoáng mát, bố trí đầy đủ. Tuy rằng vị trí địa lý hơi khó di chuyển, thế nhưng cũng rất yên tĩnh, giao thông cũng khá là thuận tiện, hoàn mỹ đến mức quả thực không thể xoi mói.

Đương nhiên quan trọng nhất là, tiền thuê nhà tiện nghi.

Bùi Vận quả thực không tin tưởng chuyện tốt này sẽ rơi xuống trên người mình, ở xung quanh nhìn một vòng mới không thể tin hỏi chủ nhà trọ dẫn anh đến xem nhà ở: "Ngài nói giá cả, có phải hơi thấp không?"

Chủ nhà trọ thở dài: "Cậu có thể đến ở rồi hãy nói."

Nói xong người đó lắc đầu để cho Bùi Vận một cái bóng lưng, hiển nhiên không muốn nhiều lời.

Bùi Vận không khỏi run lập cập.

Ở trong ý thức nông cạn của anh, địa phương tiện nghi tốt như vậy phối hợp với câu nói kia của chủ nhà trọ, khiến anh nghĩ tới khả năng duy nhất chỉ có: Phòng này có chuyện ma quái.

Thế nhưng chuyện ma quái cũng phải trước tiên ở lại, nhà trọ tuy rằng tiện nghi hơn so với khách sạn, nhưng là anh không chịu nổi mỗi ngày tiêu tiền như thế.

Vì vậy Bùi Vận không làm sao xoắn xuýt, liền quyết đoán cùng chủ phòng ở ký hợp đồng, lại vội vàng trở về nhà trọ, thanh toán tiền đặt cọc, mang theo hết thảy gia sản, mênh mông cuồn cuộn chở tới.

Nhà này có là hai phòng ngủ một phòng khách, trong đó một gian đã có khách trọ, cửa phòng vẫn luôn khoá chặt.

Vì vậy Bùi Vận rất tự giác bắt đầu thu dọn một gian khác.

Thu dọn xong, bất tri bất giác m đã đến buổi tối. Đem giường chiếu cơ bản thu thập đại khái, bôn ba mệt mỏi một ngày, Bùi Vận nằm xuống giường, ngay cả khí lực ăn cơm cũng không có, lại mơ mơ màng màng nhắm mắt.

Sau đó anh lại bị tiếng vang của vật nặng cực lớn rơi xuống đất đánh thức.

Mộng đẹp bị quấy, Bùi Vận giật mình một cái từ trên giường nhảy dựng lên, kết quả phát hiện thanh âm kia là bắt nguồn từ thùng đựng hành lý nặng nề của mình cùng sàn nhà tiếp xúc thân mật.

Chỉ có điều vào lúc này thùng đựng hành lý đã bị người nào đó ném tới trong phòng giống như ném rác thải, có vài thứ còn từ bên trong rơi ra, tán loạn trên mặt đất.

Một chuỗi âm thanh xa lạ của một người đàn ông vang lên, âm sắc từ tính trong sáng, tuy rằng rõ ràng dẫn theo tức giận, có thể nghe vào cũng rất là động nhân: "Mới tới, đồ vật của chính mình thu cẩn thận, đừng vứt lung tung."

Bùi Vận xoa xoa đôi mắt mới vừa tỉnh còn không rõ ràng, đi tới phòng khách, lúc này mới thấy chủ nhân của thanh âm.

Đẹp đẽ.

Đây là Bùi Vận trong đầu nổi lên từ ngữ duy nhất có thể hình dung một người.

Anh xác thực xưa nay chưa từng thấy một người đàn ông nào xinh đẹp như vậy, mặc dù trong ấn tượng tướng mạo đẹp đẽ đều thuộc về Tề Thịnh hoặc Ninh Nhật, thế nhưng đứng trước mặt người này cũng chỉ có bái phục chịu thua.

Chiều rộng của vai eo nhỏ chân dài, phối hợp vừa đúng, da dẻ trắng nõn ngũ quan tinh xảo, tóc đen lại để rất dài, buộc ở sau ót, một luồng khí tức nghệ sĩ phả vào mặt.

Trên người đối phương có một cỗ mùi rượu dày đặc, khiến hai má cũng hơi ửng hồng, thế nhưng ánh mắt sắc bén thanh minh, không có yếu sắc một chút nào.

Bề ngoài âm nhu xen lẫn bên trong kiên cường, tỏa ra một sức hấp dẫn không thể chối từ.

"Nhìn sững sờ?" Người kia đánh giá anh, lại lạnh lùng mở miệng, ngữ điệu bình thản, tựa hồ đã quá quen với chuyện đó.

Còn đang sững sờ liền bị chọc thủng, Bùi Vận chủ động đưa tay ra: "Ngày hôm nay tôi mới vừa đến đây, sau này xin chiếu cố nhiều hơn. Tôi gọi Bùi Vận, anh tên gì?"

Anh ngược lại cũng không cảm thấy lúng túng, lòng thích cái đẹp mọi người đều có, nào có cái gì sai.

Kết quả người đàn ông không để ý anh tí nào, trực tiếp đi vào trong phòng mình, ầm một tiếng đóng cửa ngăn cách anh ở bên ngoài.

Bùi Vận đứng tại chỗ, mất mặt mà xoa xoa vết sẹo trên mặt, lại nhìn một chút thùng đựng hành lý của mình bị đối xử thô bạo, nhận mệnh mà ngồi xổm xuống dọn dẹp.

Anh đột nhiên hiểu ra tâm ý trong lời nói của chủ nhà trọ.

Thế nhưng diện mạo đẹp đẽ chính là có đặc quyền, mặc dù nói năng rất không có lễ phép, thế nhưng anh cũng rất khó sản sinh ác cảm đối với người này.

Sáng ngày thứ hai thời điểm Bùi Vận tỉnh lại, bên cạnh một tia động tĩnh cũng không có, không biết là rất sớm ra cửa hay là vẫn còn trong mộng đẹp.

Bùi Vận suy nghĩ một chút, vẫn là thức dậy đi làm bữa ăn sáng.

Kết quả anh đang ăn, cửa cọt kẹt một tiếng mở ra, người đàn ông thay đổi bộ quần áo xinh đẹp gọn gàng đi ra, thời điểm nhìn thấy bữa sáng trên bàn ăn dừng một chút, cũng không khách khí với anh, tự mình ngồi xuống dáng dấp đương nhiên bắt đầu hưởng dụng bữa sáng, ngay cả một chữ cảm ơn cũng không nói.

Sau đó trên mặt người đàn ông lộ ra một tia thần sắc quái dị.

Vẻ mặt đó Bùi Vận cũng không xa lạ gì, lúc trước bất kể là Diệp Minh hay là Tề Thịnh làm đồ ăn, trong lúc ăn, anh cũng không tự chủ bày ra gương mặt này, ý nghĩa chính là

——

Ghét bỏ.

Mà người đàn ông vẫn là rất cổ động ăn sạch sành sanh, sau đó ưu nhã lấy giấy ăn lau miệng: "Tần Lê."

Bùi Vận sững sờ, lúc này mới ý thức được người đàn ông đây là đang giới thiệu bản thân mình, nhanh chóng đưa tay ra: "Tần tiên sinh..."

Một chữ "Chào" chưa kịp nói ra khỏi miệng, Tần Lê đã đánh gãy anh, "Sau này nhà bếp thuộc về cậu, sẽ tốt hơn nếu như chúng ta ăn cơm tại nhà, cơm do cậu làm."

"..."

"Phòng của tôi, tôi tự mình phụ trách, cậu không thể tùy tiện vào, phòng của cậu loạn thành ổ heo tôi cũng sẽ không quản. Thế nhưng phòng khách là khu vực công cộng, cậu nhất định phải quét dọn sạch sẽ, không thể để đồ vật lung tung."

"..."

"Còn có, cuộc sống riêng không can thiệp chuyện của nhau, thế nhưng muốn lên giường thì ra bên ngoài mướn phòng, đừng đem tình nhân mang về qua đêm."

Bùi Vận bị thái độ của đối phương nói chuyện này rất tự nhiên, không khỏi sửng sốt một chút, nửa ngày mới hỏi: "Những thứ này là cái gì?"

"Đây là quy củ điều kiện ở chung của chúng ta." Tần Lê nói một cách thông thuận.

Bùi Vận đang suy nghĩ điều kiện bất bình đẳng như vậy có thể nào gọi là quy củ, lại nghe đối phương dù bận vẫn ung dung hạ xuống đòn sát thủ: "Tiền thuê nhà của cậu sở dĩ rẻ như vậy, là bởi vì có hơn một nửa đều là tôi gánh chịu."

"..."

Vì vậy Bùi Vận chỉ có thể nhận mệnh gật gật đầu.

Tần Lê ăn điểm tâm xong liền đi ra cửa, Bùi Vận mở ra điện thoại di động mấy ngày chưa đụng, liên tiếp tin nhắn như ong vỡ tổ hiện ra, suýt chút nữa khiến hệ thống hỏng mất.

Tin nhắc nhắc nhở: dãy số XX tại thời gian XX gọi ngài XX lần.

Một chuỗi chữ số thuộc về Diệp Minh, mà một chữ số khác dù anh chưa từng lưu vào, thế nhưng vẫn cứ đọc làu làu.

Chần chờ hồi lâu, Bùi Vận vẫn là bấm điện thoại Diệp Minh.

Đầu kia rất nhanh kết nối, âm thanh Diệp Minh lo lắng truyền đến: "Anh Bùi! Đúng là anh, mấy ngày nay anh đi nơi nào? Anh có biết không gọi được cho anh em đều sắp vội muốn chết không! Gọi số điện thoại kia thì người ta nói anh đã nghỉ việc, đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Bùi Vận thở một hơi, quả thực muốn cảm ơn đồng nghiệp ít nhất còn giữ lại bộ mặt cho anh.

"Công tác phạm vào chút sai lầm, " Bùi Vận tận lực hời hợt nói, "Đương nhiên phải tự mình gánh chịu hậu quả."

"Công việc này không làm cũng được! Suốt ngày bị người ta coi như giúp việc mà sai khiến, kiếm tiền vất vả như vậy thì đừng làm nữa, em cũng sắp không nhìn nổi rồi."

Diệp Minh ồn ào: "Vậy anh bây giờ ở nơi nào? Em muốn đến thăm anh! Gần đây em mới học được nấu được món ăn mới!"

"Mới vừa dọn tới thôi, " Bùi Vận nhu nhu thái dương, "Anh đang tìm công việc mới, tìm được nói cho em."

"Vậy cũng được, biết đến anh không có chuyện gì là tốt rồi. Lúc trước làm em sợ muốn chết!" Diệp Minh oán trách, đột nhiên nói, "Đúng rồi anh Bùi anh và Tề tổng làm sao vậy? Anh ấy đến tìm em hỏi tin tức của anh."

Bùi Vận cầm điện thoại di động tay khẽ run lên, liền không khỏi cười khổ, âm thầm phỉ nhổ bản thân một lần.

Quả thực thật không có tiền đồ, rõ ràng không nên nhớ tới, nhưng là liền nghe đến cái tên kia, vẫn là không khống chế được khiếp đảm.

"Anh không phải là cùng anh ấy ở cùng nhau sao? Tại sao lại muốn rời đi?" Diệp Minh còn nói, "Làm cho Tề tổng lo lắng như vậy, anh ấy thực sự rất quan tâm anh."

"Anh không muốn làm phiền đến người ta nữa mà thôi, cũng không phải kế hoạch lâu dài a." Bùi Vận tận lực khiến âm thanh bảo trì tự nhiên, "Nếu như anh ta tiếp tục..."

"Phiền phức ở đâu? Anh Bùi anh thực sự là... Người ta có ý tốt anh cũng không dám tiếp thu, chi lo người ta thiệt thòi."

Diệp Minh dùng sức mà phản bác, lại nói tiếp, "Bất quá hai ngày nay anh ấy không hỏi nữa."

Hết chương 22.

Lời edit: Bùi Vận dứt khoát như vậy, chỉ khổ Tề Thịnh thôi, bắt đầu con đường truy thê dài đẵng đẵng.
Loading...

Xem tiếp: Chương 23

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Bà Xã Của Tôi Ai Dám Theo Đuổi

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Yến Hoài Tích

Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không

Số chương: 46



Máu Lạnh

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 17


Có Yêu Mới Có Ghen

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10