Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Bé À! Nắm Lấy Tay Anh Nhé Chương 7.trật Chân

Chương trước: Chương 6.bị Cướp



Thứ 6....

Anh lái xe đến lớp võ tầm giờ tan, hôm nay anh đã nói với em gái anh có chuyện đi ngang lớp võ nên sẽ rước luôn thằng cháu ( nhà 2 người kế nhau ạ), anh ngồi ở ngoài cổng chờ khoảng 20 phút rồi mà không thấy nó dẫn học trò ra. Một số phụ huynh cũng đã đến rước con nhưng chỉ có vài người ra về. Anh đi vào thì thấy mọi người đang vây quanh lại 1 chỗ, thằng bé thấy anh thì reo lên "CẬU''. Anh chen vào thì thấy nó đang đc 1 phụ huynh sửa cổ chân, nó cắn môi,nhíu mày chịu đau, mồ hôi tuôn ra hai bên thái dương. Vị phụ huynh kia bảo nó:

-cô giáo, cô chịu đau tí nhé!

Rồi tiếng ''cụp'' vang lên, nó hít 1 hơi thật sâu như kềm lại cơn đau. Vị phụ huynh kia nói tiếp:

- ổn rồi, cô giáo đến bênh viện băng bó lại nhé

Nó gật đầu, cố mỉm cười cảm ơn rồi đứng dậy. Mọi người cũng tản ra về. Thấy nó đứng lên khó khăn, anh bước lại dìu nó ngồi xuống băng ghế đá, Luân- tên cháu của anh, chạy lại hỏi nó:

- chị ơi, chị sao rồi?, chị có đi đc không?

-uh, chị không sao- nó cố cười trấn an thăng bé

-cô giáo, hay tôi đưa cô đến bênh viện nhé, chân của cô sưng to lắm rồi, không băng bó lại là không đc đâu- anh nói với nó

-vậy... có phiền anh không?- nó hỏi lại. Bây giờ chân nó quả thật rất đau, nó thật sự cần đi bệnh viện

-không sao đâu- anh nói

-đúng rồi đó chị, để cậu em đưa chị đi bênh viện- Luân nói theo

-um, vậy cảm ơn anh- nó nhìn anh

Anh dắt xe nó đi gửi ở chỗ gửi xe, xong chạy vào dìu nó lên xe nhưng nó đi rất khó khăn, anh nói với nó:

-cô giáo, để tôi bế cô nhé?

Nó nhìn anh, nó hơi lúng túng, anh nói tiếp:

- cô đi khó quá, tôi giúp cô nhé

Nói rồi không đợi nó trả lời, anh cuối xuống bế nó lên đi ra xe rồi đặtnó vào xe. Luân ''biết điều'' ra băng ghế sau ngồi để nó và anh ngồi phía trước. Anh đt cho e gái nói sẽ về trễ rồi tắt máy. Anh vào xe, khởi đông cho xe chạy. Anh nói với nó:

- hôm trước.... cám ơn cô đã giúp tôi lấy lại đt!

- hôm trước?-nó nhíu mày. Nó nhớ là nó đã giúp 1 người lấy lại đt từ tên cướp, người đó là.... anh sao? Nó không hay để ý người khác

-uh, cô không nhớ sao?- anh nhìn nó

-tôi nhớ, người đó là anh ak?- nó hỏi lại

- uh, là tôi!- anh ngạc nhiên, nó không nhớ?

-à, tôi không có hay để ý người khác cho nên tôi...không nhớ anh- nó giải thích

Nó là vậy, cái j không liên wan tới nó là nó không bao giờ để ý tới, nó lun nói '' rảnh thì ngủ đi, hơi đâu đi để ý chuyện người ta'' mỗi khi nhỏ bừng lửa dí đầu nó vì tội nói chuyện với nó mà nó hỏi những điều mà ai cũng biết. ví như hotboy của trường nổi tiếng rần rần vậy mà khi nhắc nó lại hỏi nhỏ: '' Là ai? Đứa nào?'', hay gặp rồi mà không nhớ mặt người ta cho nên nó không nhớ anh là chuyện bình thường.

Anh hỏi nó sao bị như vậy. Nó nói lại cho anh nghe. Thì ra lúc nó đang tập cho học trò đá, nó phải đứng lên một cai bậc cao hơn bên dưới, khi nó đang đá thì một đứa nhỏ chạy va vào nó, nó mất đà do chỉ đứng 1cha6n nên nó té xuống rồi trật chân.

Anh dừng trc cổng bênh viện, nó chuẩn bị bước xuống thì anh ngăn lại, anh đi vòng qua mở cửa rồi vòng tay bế nó xuống( anh cũng bá đạo giữ ><). nó="" không="" từ="" chối,="" anh="" bế="" nó="" vào="" phòng="" khám="" rồi="" đặt="" nó="" lên="" giường="" bệnh,="" nói="" rõ="" tình="" hình="" cho="" bác="" sĩ="" biết="" rồi="" ra="" ngoài="" chờ="" cùng="" bé="">

Khoảng 30' sau bác sĩ bảo anh vào, nói:

- cổ chân bạn gái anh không sao, chỉ bị trật nhưng phải cẩn thận không đc cử động mạnh- ông bác sĩ hìn anh nói, rồi quay sang nó- đây là thuốc giảm đau và thuốc xoa, cô nhớ uống thốc rồi nhờ bạn trai xoa thuốc giùm.

Nó định nói nó không phải bạn gái của anh nhưng anh giành ngay:

-cảm ơn, tôi sẽ nhắc cô ấy

-uh, chào 2 người- ông bác sĩ chào 2 người

-chào bác sĩ

Anh '' lại'' bế nó ra xe, nó hơi ngại nhưng vẻ mặt cứ bình thản( chị í che giấu cảm xúc tài lắm ạ) giúp anh cũng tự nhiên hơn. Nó muốn trở lại lấy xe nhưng anh nó đi đứng khó khăn như vậy nên bảo nó:

- thôi, để tôi đưa cô về, chân như thế làm sao chạy xe đc, cô chạy xe số mà!

-nhưng phiền anh quá rồi. không sao đâu, chân trái mà, tôi sẽ chạy chậm lại- nó nói

- tôi không yên tâm, xem như tôi cảm ơn chuyện hôm trc, giúp thì giúp lun cho trót. Vậy nhé- anh cười nói

-nhưng...- nó không biết phải nói ntn nữa.

- xem như chúng ta huề- anh đùa

Nó không nói nữa, để anh chở về nhà......

Về tới nhà, nó tranh thủ mở cửa xe bước xuống, mẹ nó nghe tiếng xe dừng trc cửa thì đi ra, thấy nó như vậy mẹ nó hốt hoảng. Nó trấn an mẹ nó, rồi nói nhờ anh đưa nó vào viện rồi đưa nó về. Anh chào mẹ nó, mẹ nó cảm ơn anh rối rít, mời anh vào nhà chơi nhưng anh nói tối rồi nên phải về với lại thằng bé Luân đã ngủ gục trên xe rồi nên phải về. Mẹ nó bảo hôm nào rảnh sang chơi, anh cười rồi nói '' DẠ, CẢM ƠN BÁC'', sau đó tạm biệt 2 người rổi về.

Mẹ nó dìu nó vào nhà, miệng cứ khen anh suốt

Anh chở bé Luân về tới nhà, gọi ba mẹ nó ra bồng nó vào, rồi anh về nhà mình.

Hôm sau nó phải nhờ nhỏ đón đi học và mang xe về giùm.....

Loading...

Xem tiếp: Chương 8.có 1 Sự Thích Không Hề Nhẹ!

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Kích Ái Tiểu Thần Phụ

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 12


Sủng Hậu Danh Giá Của Cuồng Đế

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 200


Tam Đại Tiểu Thư Danh Tiếng

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 33


Si Mị Võng Lượng Chi Phục Phách

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 16