Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Bầy Hạc Chương 79

Chương trước: Chương 78



Trận tuyết này ào ào trút xuống gián đoạn trong hai ngày hai đêm, đến ngày thứ ba trời mới hoàn toàn quang đãng. Từ Nghi mặc áo khoác đứng hết ca gác buổi sáng, trở về ký túc xá chưa kịp thay quần áo đã nhận được điện thoại của gác cổng, nói là có người đến, muốn anh ra đón.

Trong điện thoại nói không rõ, Từ Nghi cũng không hỏi nhiều, đặt điện thoại xuống chạy ra cổng gác. Thấy một bóng dáng mảnh mai đứng ở cổng, anh thoáng ngỡ ngàng.

“Điềm Điềm.” - anh bước nhanh đến - “Sao đột nhiên đến đây?”

Không kịp đợi cô trả lời, đánh giá thân thể ăn mặc phong phanh có chút run rẩy của cô từ trên xuống dưới một lượt, anh nói:

“Ở đây lạnh, theo anh trở về ký túc xá trước đã.”

Chử Điềm kéo tay anh, ngoắc ngoắc:

“Lên xe nói đi, em lái xe đến.”

Trông theo tầm mắt cô, Từ Nghi thấy được chiếc xe jeep nhỏ quen thuộc của cô. Tình hình giao thông như vậy mà lại một mình lái xem đến đây, thật là quá gan dạ. Tay anh nắm thật chặt tay cô, lôi cô lên xe. Đóng cửa xe lại, không đợi cô cất lời Từ Nghi đã nói trước:

“Lần sau muốn đến bảo tài xế đưa em, có thể không lái xe thì tận lực ít lái, nhất là thời tiết như vậy, cho dù em không mang thai cũng rất nguy hiểm. Có nghe không?”

Chử Điềm không vui dẩu môi:

“Em đến là có chuyện nói với anh.”

“Chuyện gì không thể nói qua điện thoại?” - anh véo mặt cô - “Trời rét như vậy em còn chạy đến.”

Chử Điềm “Hừ” một tiếng, vứt cho anh một phong bì. Từ Nghi nhận lấy xem, lấy ra hai tấm thẻ từ bên trong:

“Đây là?”

“Tất cả tiền dành dụm trong nhà đều ở hai tấm thẻ này, một tấm là tất cả tiền lương của anh, em chuyển ra hết từ thẻ anh đưa em giữ, thuận tiện kiểm tra tổng số, chưa tới một trăm nghìn.”

“Em kiểm tra cái này làm gì?” - Từ Nghi hỏi, trong lòng đã có dự cảm.

“Đương nhiên là hữu ích.” - Chử Điềm lườm anh một cái, lại nói - “Một tấm khác là thẻ của em. Tiền lương của em đã chi tiêu không ít, bên trong là năm mươi nghìn mẹ để lại cho em. Hai tấm thẻ này cộng lại, anh lấy số chẵn đưa cho bác Mạnh đi, bảo ông ấy xem bệnh cho chị Mạnh Phàm.”

Nghe lời nói của Chử Điềm, Từ Nghi nhìn hai tấm thẻ trong tay một lúc lâu mới nói:

“Điềm Điềm.” - anh gọi tên cô, cổ họng sít chặt không biết phải nói gì, cuối cùng anh nhìn Chử Điềm, gần như là không kiềm chế được bật cười thành tiếng - “Sao em lại mang hết tiền trong nhà ra vậy?”

Chử Điềm bị phản ứng của anh khiến hơi lúng túng:

“Đâu phải mang hết sang cho anh, và lại là mượn chứ không phải cho.”

“Anh biết rồi.” - Từ Nghi ngừng cười, dịu dàng nói, kết quả lại bị cô lườm nguýt. Anh nhìn hai tấm thẻ trong tay, trả lại cho Chử Điềm tấm thẻ của cô – “Tấm này không cần, em lấy lại đi.”

“Sao lại không cần? Tiền trong thẻ lương của anh chắc không đủ.”

“Có đủ hay không thì nói sau, nhưng tấm thẻ này là mẹ để lại cho em, anh sẽ không lấy.”

Nghe anh nói như vậy, Chử Điềm sốt ruột:

“Vậy anh đưa cho người ta nhiêu đây cũng không giúp được là bao.”

“Chuyện này em đừng quan tâm. Không đủ thì để anh nghĩ cách, không nghĩ ra cách được thì có thể giúp bao nhiêu thì giúp.” - thái độ của Từ Nghi rất kiên quyết - “Em không phải nói nữa.”

Rất hiếm khi thấy anh cố chấp như vậy, đã không được khen ngợi thì thôi, còn bị anh làm á khẩu không lên tiếng được. Chử Điềm giận quá, bắt lấy tay của anh liền há mồm cắn. May mà Từ Nghi phản ứng nhanh, nắm cằm cô lập tức ngậm lấy cánh môi cô.

Không hiểu vì sao lại bị hôn, còn là một nụ hôn nóng bỏng kéo dài, sau khi được thả ra, sức lực cả người Chử Điềm đều mất hết, tựa vào vai kẻ khởi xướng khẽ thở hổn hển. Từ Nghi hôn lên mặt và bên tai cô như đã thỏa mãn, hơi thở dịu dàng phả lên làn da tinh tế, khiến người trong ngực run sợ từng hồi. Cô không nhịn được muốn tránh né, thế nhưng anh lại ôm cô càng chặt hơn.

Thở dài một tiếng khe khẽ, anh nói:

“Điềm Điềm, cảm ơn em.”

Trong lòng Chử Điềm chua xót, nhưng chỉ khẽ “Hừ”:

“Anh đã sớm có ý định rồi phải không? Chẳng qua không biết nói với em như thế nào thôi.”

Từ Nghi không nói, cắn cánh môi cô, coi như là ngầm thừa nhận. Bị cắn hơi đau, Chử Điềm khẽ rên lên, mắt sáng quắc trừng người nào đó một cái. Cô cũng biết, nên cô đã giành lên tiếng trước anh. Nói theo lời của chị họ Đồ Hiểu, ít ra trong lòng thoải mái. Có điều nghĩ lại, Chử Điềm lại có chút phiền muộn nói:

“Vốn là tiền không có nhiều, anh lại không cần thẻ của em.”

“Không sao, anh có cách.” - Từ Nghi vuốt vuốt mái tóc dài của cô, nói.

“Anh có cách gì?”

Từ Nghi cười cười, vỗ vỗ đầu cô bảo cô ngồi trong xe chờ, rồi sau đó bước xuống xe. Chử Điềm nhìn bóng lưng anh, không hiểu ra sao. Chỉ chốc lát sau, Từ Nghi đã trở lại. Anh xin đội trưởng khu nghỉ phép hai giờ, lái xe đưa cô về nhà ở khu gia thuộc sư đoàn A. Trời rét, anh không cho cô xuống xe, lên thẳng lầu mang xuống một vật. Chử Điềm nhìn xem, lại là một phong bì.

“Đây là cái gì?” - cô chỉ vào phong bì hỏi - “Lẽ nào bên trong cũng là thẻ ngân hàng?”

Quả thật để cô đoán đúng. Từ Nghi lấy ra một tấm thẻ, đưa cho cô. Chử Điềm suýt nữa đã trừng đến lọt mắt ra ngoài - “Từ đâu ra thế?”

Vậy mà dám lén cô giấu tiền riêng.

“Quên rồi à?” - Từ Nghi buồn cười liếc nhìn cô - “Là tấm thẻ lúc trước mẹ đến nhà nhét cho em đó.”

Chử Điềm lập tức nhớ lại, không khỏi nhìn tấm thẻ trong tay thêm nhiều lần:

“Hóa ra là tấm này, em còn tưởng rằng anh đã trả lại cho mẹ rồi.” - khẽ nhướng mày nhìn Từ Nghi - “Không phải lúc đó anh không hề vui hay sao, bây giờ sao lại lấy ra dùng?”

Từ Nghi lấy lại thẻ trong tay cô, vuốt ve mặt thẻ hồi lâu mới khẽ nói:

“Coi như là mẹ bỏ ra thay anh cả đi, chỉ hi vọng anh ấy không chê thằng em không có bản lĩnh như anh.”

Lúc nói chuyện, vẻ mặt Từ Nghi có chút ảm đạm, Chử Điềm thấy lòng mình cũng quặn lại.

“Sẽ không đâu.” - cô dịu dàng trấn an anh - “Anh cả nhất định cũng biết, anh ấy sẽ không trách anh.”

Từ Nghi hờ hững cười một tiếng:

“Chỉ hy vọng như vậy.”

Cuối tuần, Từ Nghi xin nghỉ phép, một mình đến Bệnh viện đa khoa Quân khu.

Đang lúc cuối tuần, Bệnh viện đa khoa Quân khu vẫn đông người trước sau như một. Từ Nghi băng qua dòng người như dệt cửi, đi thang máy lên tầng mười. Khi đến văn phòng của Phương Triết, đúng lúc anh ta tiễn một bệnh nhân, nhìn thấy anh đến, Phương Triết tỏ vẻ rất bất ngờ.

“Lần này đúng là đã lâu không gặp rồi.”

Anh ta đưa tay đến, Từ Nghi cười bắt tay anh ta, hai người trò chuyện đôi câu liền đi thẳng vào vấn đề chính.

“Đến vì Mạnh Phàm sao?” - Phương Triết nhìn anh - “Đúng lúc có chuyện muốn nói với cậu.”

“Chuyện gì?”

“Là như vậy, mấy hôm trước bác trai Mạnh Ngọc Hòa đến kiểm tra các hạng mục mẫu cấy ghép, hôm qua nghe đồng nghiệp khoa thận nói đã có kết quả, đều đạt chuẩn, phù hợp với điều kiện cấy ghép.”

“Đây cũng coi là một tin tốt.”- tinh thần Từ Nghi vì đó mà phấn khởi - “Bao giờ có thể làm phẫu thuật?”

Nhưng Phương Triết không lạc quan như anh, anh ta thận trọng nói:

“Bác trai nhiều năm chăm sóc Mạnh Phàm như vậy, cơ thể đã gần như suy kiệt, tình trạng sức khỏe cũng không tốt. Cho nên nếu muốn hiến thận, người nhà họ Mạnh vẫn có chút do dự.”

Từ Nghi nghĩ, người do dự này có lẽ là Chương Hiểu Quần rồi. Theo hiểu biết của anh về Mạnh Ngọc Hòa, nếu như có thể cứu con gái, bắt ông lên núi đao cuống chảo dầu ông cũng không chần chừ. Nhưng Chương Hiểu Quần thì không, đối với bà, chồng và con gái quan trọng như nhau, bà rất khó đưa ra chọn lựa.

“Mấy ngày qua là ai đến trông?” - Từ Nghi hỏi.

“Bác trai. Bác gái về quê lấy tiền rồi.”

Nói như vậy anh đến đúng lúc. Từ Nghi thầm suy nghĩ nói:

“Tôi qua đó xem thử.”

Hai người cùng đi khỏi phòng bệnh nội khoa. Đến trước phòng bệnh Mạnh Phàm, Từ Nghi dừng bước. Phương Triết lúc đầu hơi kinh ngạc, trong nháy mắt lại hiểu rõ.

“Thấy cậu bình tĩnh như vậy tôi còn tưởng rằng bây giờ cậu đã dám gặp cô ấy rồi.” - Phương Triết cười chỉ anh, nói - “Có điều tình trạng tinh thần của Mạnh Phàm hiện tại đã khá hơn lúc trước một chút, đau đớn thể xác luôn có thể khiến người ta tỉnh táo rõ ràng hơn.”

“Dù như vậy tôi cũng không thể gặp chị ấy.” - nhìn vào trong qua cửa sổ nhỏ trên cửa phòng, Từ Nghi khẽ nói - “Phiền cậu mời bác Mạnh ra đây đi.”

Phương Triết thở dài một hơi, khẽ gõ vài cái lên cửa, đẩy vào. Bất ngờ, trong phòng bệnh chỉ có một mình Mạnh Phàm, không thấy bóng dáng Mạnh Hòa Ngọc đâu cả. Phương Triết đến trạm y tá trực ban hỏi cũng không ai biết ông đi đâu. Anh ta nhìn Từ Nghi, hỏi:

“Cậu có số điện thoại của bác trai không? Có thể thử gọi một cú.”

Từ Nghi ngẫm nghĩ rồi lắc đầu:

“Tôi đợi ở đây thêm chút nữa.”

Phương Triết thấy anh đã quyết định thì không nói gì thêm nữa: “Vậy tôi đi trước đây, có chuyện gì liên lạc qua điện thoại.”

Từ Nghi gật đầu, sau khi đưa mắt nhìn anh ta rời đi, anh ngồi xuống băng ghế cách phòng bệnh Mạnh Phàm không xa. Nguyên do lựa chọn ngồi ở đây là bởi vì trong long anh biết rõ, Mạnh Ngọc Hòa không phải là người có thể bỏ lại Mạnh Phàm đi lâu, có lẽ có việc gì gấp cần làm mới phải rời đi. Vì vậy anh ở ngoài cửa chờ, đúng lúc có thể trông chừng Mạnh Phàm thay ông.

Loading...

Xem tiếp: Chương 80

Loading...