Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Bầy Hạc Chương 77

Chương trước: Chương 76



Ở bệnh viện hai ngày, Chử Điềm về nhà bắt đầu cuộc sống dưỡng thai. Lần này trở về, cô phát hiện tình thế có chút thay đổi. Như hôm xuất viện, dưới lời hứa của Từ Nghi, Tống Khả Như và Từ Kiến Hằng ở lại nhà ăn một bữa cơm trưa. Nếu là trước kia, chuyện này gần như là khỏi cần phải nghĩ, nhưng bây giờ có vẻ là lẽ vô cùng đương nhiên. Mấy ngày sau ba mẹ chồng lại đến nhà đưa cho một đống thực phẩm dinh dưỡng, Từ Nghi cũng không từ chối.

Dĩ nhiên, trong lòng cô biết rõ nguyên nhân của tất cả mọi chuyện, cũng là vì đứa bé trong bụng cô thôi. Nghĩ đến đây, cô không khỏi bật cười, đứa con bảo bối này quả thật chính là Định Hải Thần Châm(*) của nhà này.

(*) Định Hải Thần Châm hay còn gọi là gậy kim cô như ý của Tôn Ngộ Không cướp từ Đông Hải Long Vương, có tác dụng trấn biển.

Về đến nhà chưa được mấy ngày, Từ Nghi liền nhận được điện thoại của sư đoàn A, nói là lệnh cử anh đi học đã được đưa xuống, bảo anh về ban cán bộ của sư đoàn báo cáo công tác, trong một tuần đến Lục Chỉ trình diện. Cũng vào lúc này Chử Điềm mới biết được anh từ chối lời mời của dượng út để đi Lục Chỉ.

Hỏi đến nguyên nhân, anh cũng chỉ hời hợt nói dẫn binh chưa đủ. Đột nhiên Chử Điềm hiểu rõ, trong lòng anh có niềm tiếc nuối. Nếu là trước đây, có lẽ cô vẫn không thể hiểu được nổi cố chấp này của anh, hoặc là nói anh nghiện dẫn binh. Nhưng hôm đó nghe anh nói chuyện điện thoại nhiều như vậy, nghĩ đến lời anh nói về thời kỳ nản lòng lúc mới vừa đến đại đội cảnh vệ cơ quan tổng bộ, làm nửa năm cũng không biết hết toàn bộ cấp dưới, cô biết anh vẫn muốn bù đắp niềm tiếc nuối này. Chử Điềm chẳng có suy nghĩ gì, nhưng Từ Nghi không yên lòng để cô mang thai ở nhà một mình, nói tạm thời đưa cô đến hoa viên Sâm Giang ở với ba mẹ mình.

Có hàng loạt đệm lót từ trước, Chử Điềm không hề cảm thấy bất ngờ, đêm đó sửa soạn đồ cần đem đi theo. Thấy cô thản nhiên như vậy trái lại Từ Nghi không thích ứng được, anh giữ tay cô lại hỏi:

“Đồng ý thật hả?”

Anh còn tưởng rằng phải phí chút miệng lưỡi, dù sao cô quen chểnh mảng, chắc chắn không quen bị trưởng bối quản giáo.

“Tất cả vì đứa con bảo bối của anh chứ sao.” - Chử Điềm nói, dẩu môi - “Em chẳng muốn lúc anh đi học còn kéo bước anh lại để anh lo lắng vì em đâu.”

Từ Nghi cười:

“Anh lo lắng cái gì.” - kề trán vào nhau, anh hôn cô – “Em nghe lời như vậy anh chẳng lo lắng chút nào.”

Hôm sau, sau khi đưa cả người và hành lý Chử Điềm đến hoa viên Sâm Giang, Từ Nghi liền chạy về sư đoàn A làm thủ tục. Chử Điềm cũng chính thức ở nhà ba mẹ chồng, chịu đựng thời kỳ bắt đầu những ngày mài hơp. Cô ở đâu cũng được hưởng thụ, trong nhà có dì giúp việc, tất cả mọi chuyện đều không cần cô đụng tay, chỉ cần để ý an tâm dưỡng thai.

Bởi vì thời gian đến Lục Chỉ trình diện khá gấp rút, trước khi đi Từ Nghi không kịp về nhà một chuyến. Sau khi chính thức nhập học, số lượng bài huấn luyện và bài vở được sắp xếp mỗi ngày nhiều đến khủng bố, khiến người ta bận đến mức như có thuật phân thân. Bởi vì chương trình học bận rộn, Từ Nghi không thể đưa Chử Điềm đi khám thai lần đầu, chỉ có thể nhờ mẹ Tống Khả Như cùng đi với cô.

Họ khám thai ở Bệnh viện đa khoa Quân khu. Kết quả kiểm tra biểu hiện thai nhi hoàn toàn khỏe mạnh, theo cách nói của bác sĩ, tay chân của thai nhi đã tách ra, có thể nhìn thấy đầu và tứ chi. Tuy vẫn nhìn không rõ lắm, nhưng hai người đều vô cùng vui mừng. Tống Khả Như lại càng phấn khởi quá mức đút phong bì cho bác sĩ, nhưng bị mỉm cười từ chối. Sau khi hai người kiểm tra xong mới rời khỏi khu mới xây của bệnh viện đa khoa. Lúc đi đến bãi đậu xe bất ngờ gặp phải người quen - Phương Triết. Lúc chạm mặt đôi bên đều sửng sốt. Nhất là Phương Triết nhìn thấy cái bụng hơi nhô lên của cô thì tròng mắt trợn đến mức sắp rớt ra ngoài. Chử Điềm khẽ cười ngượng ngùng, nói với mẹ chồng, cùng Phương Triết đi sang một bên trò chuyện.

“Mấy hôm không gặp thế mà cô đã có thai rồi.” - Phương Triết không khỏi thổn thức- “Từ Nghi quả thật không để lại cho nam thanh niên lớn tuổi chưa kết hôn chúng tôi một con đường sống mà.”

Chử Điềm khẽ mỉm cười:

“Gần đây bác sĩ Phương bận gì mà không vội vàng giải quyết chuyện chung thân đại sự.”

Phương Triết xua tay:

“Đừng nói nữa, gần đây liên tục trực hai ca đêm, chỉ cầu có thể tìm chỗ ngủ một giấc an lành thôi.”

“Bận rộn vậy à?”

“Không sao cả, sắp sửa có một hội chẩn.” - Phương Triết thở dài – “Ôi, có điều cô cũng biết người này, là Mạnh Phàm.”

Nghe tên này, Chử Điềm ngẩn ngơ trong chốc lát. Sau khi cô và Từ Nghi làm hòa không còn gặp cô ấy nữa, cũng không biết tin tức của cô ấy, không biết cô ấy tốt hay xấu.

“Chị ấy... sao thế?”

“Mấy tháng nay cô không đến thăm cô ấy sao, thảo nào cô không biết.” - Phương Triết nói – “Bệnh tình tái phát, mà chức năng thận còn có vấn đề, cụ thể là gì còn phải đợi kiểm tra thêm một bước, chiều nay hẳn sẽ có kết quả.”

Chử Điềm thấy hơi kỳ lạ:

“Nghiêm trọng vậy hả?”

Phương Triết cười khổ:

“Đúng vậy đấy. Không gạt cô, tôi biết Mạnh Phàm một năm rưỡi rồi, cô ấy bị bệnh tình giày vò cũng không đành lòng.”

Chử Điềm không biết nói gì cho phải, chỉ giữ vững im lặng. Nhận ra tâm trạng cô, Phương Triết nhoẻn môi khẽ cười:

“Xem tôi này, nói với cô chuyện này làm gì, để tâm trạng một thai phụ trầm trọng theo, có lỗi quá, có lỗi quá.”

Chử Điềm không nói không rằng, chỉ khẽ cười.

Đêm đó, Chử Điềm thật sự không có trằn trọc thao thức vì chuyện Mạnh Phàm như lúc trước, cô ngủ rất ngon. Sáng hôm sau tỉnh lại nhận được tin tuần này Từ Nghi bị sắp xếp trực ban, lại không thể về nhà, Chử Điềm quyết định đi “thăm người thân”, vì thế cô cố ý xin nghỉ phép đầu tiên.

Tống Khả Như không yên tâm để cô đi như thế, nhưng trong lòng bà rõ ràng, chuyện vợ chồng đang độ thanh niên nhưng luôn gặp nhau cũng không được này, nên bà không ngang ngược cản trở nữa. Sau khi dặn dò hết lần này đến lần khác, bà bảo tài xế của Từ Kiến Hằng lái xe đưa cô đi.

Sáng sớm Từ Nghi đã nhận được tin, lúc nhận được điện thoại của gác cổng gọi đến, anh chẳng dám trì hoãn lấy một giây đi đón người. Từ rất xa anh đã nhìn thấy một bóng dáng thướt tha đứng cạnh cổng, cô mặc áo phao lông vũ dài màu xanh lá, quần dài màu xám, đi giày đế bằng, một tay xách túi cúi đầu nhìn điện thoại di động. Từ Nghi đột nhiên thấy may mắn cho họ là vùng ngoại thành, nếu không cô đứng ở đó sẽ không biết thu hút bao nhiêu ánh mắt từ những người khác.

“Chử Điềm.”

Từ Nghi gọi tên cô, bước nhanh đến. Chử Điềm vừa ngầng đầu nhìn thấy Từ Nghi, khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười ngọt ngào. So với Từ Nghi, cô đơn giản hơn nhiều, chờ anh đến gần liền lập tức nhào đến.

Từ Nghi lo nghĩ đến bụng cô, cẩn thận ôm cô một cái liền buông ra. Thấy cô bất mãn dẩu môi, anh khẽ nói bên tai cô:

“Về rồi ôm, ở cổng phải chú ý ảnh hưởng.”

Đang lúc nói chuyện tài xế đã xách hết đồ Tống Khả Như chuẩn bị cho Chử Điềm xuống, cả một túi to. Anh tiễn tài xế, xách đồ, hai người một mạch trở về ký túc xá.

Là trường học đặc biệt chịu trách nhiệm huấn luyện sĩ quan chỉ huy trung cấp của quân ta, điều kiện phòng nghỉ của Lục Chỉ không thể chê được. Một người một phòng, còn có luôn cả phòng vệ sinh. Chử Điềm vẫn là lần đầu đến đây, sau khi cô ngó nghía cả căn ký túc, cô hài lòng nằm lên giường, thở hắt một hơi. Cô thật sự lo lắng anh ở căn phòng hai người, cô chẳng muốn ở căn phòng mà người đàn ông khác từng ở chút nào.

Từ Nghi đang ngồi bên vội vàng thu dọn đồ cô mang đến, ngoại trừ chút đồ dùng hàng ngày, tất cả những thứ khác đều là đồ ăn. Anh thấy liền không thể nhịn cười. Lúc trước anh nghe mẹ nói trong điện thoại, đến giai đoạn mang thai này, phản ứng ốm nghén của Chử Điềm đã dần mất đi, khẩu vị tăng lên, luôn thèm ăn. Cho nên chuẩn bị nhiều như vậy là để khi cô thèm ăn là có thể ăn được ngay.

Chử Điềm nhìn anh bận rộn, nhớ đến gì đó đột nhiên ngồi dậy bước xuống giường, động tác nhanh nhẹn khiến Từ Nghi kinh hoảng, sợ cô vừa không chú ý sẽ xảy ra sơ suất nào đó.

“Sao vậy?”

Anh nhìn dáng vẻ có chút lo lắng của cô, hỏi. Chử Điềm chẳng quan tâm đến việc trả lời, vùi đầu tìm đồ trong túi, tìm mãi mới lấy ra một vật từ bên trong. Từ Nghi vừa nhìn, phát hiện là máy tính bảng.

Thở phào nhẹ nhõm, Chử Điềm thích thú nói:

“Ở nhà mẹ luôn hạn chế không cho em chơi, may mà em thông minh không quên mang theo.”

Từ Nghi nhớ ra. Lúc trước đã sớm nghe cô kể khổ trong điện thoại, bởi vì sợ phóng xạ, mẹ anh luôn trông chừng cô, hạn chế thời gian cô xem tivi, chơi máy tính bảng ở nhà. Buổi tối cô nằm trên giường muốn xem phim hoạt hình còn phải lén lén lút lút, có một chút động tĩnh liền vội vàng giấu đi.

Nhìn dáng vẻ hí hửng của cô, Từ Nghi hết sức “tàn nhẫn” nhắc nhở:

“Ở đây không có mạng, em mang đến cũng chẳng dùng được.”

“Không sao, em còn mang theo sim 3G mà.”

Chử Điềm đắc ý lắc lư trước mặt anh. Từ Nghi thấy buồn cười, suy tính này của bà xã anh đúng là gõ vang bôm bốp. Khẽ thở dài, anh giả bộ có chút thất vọng nói:

“Vốn còn tưởng em đến thăm anh, ồn ào cả buổi trời hóa ra là chạy đến hóng gió.”

Chử Điềm vội vàng liếc anh một cái, làm nũng nói:

“Đừng vậy mà, bình thường ở nhà em bị quản lý rất đáng thương đấy.”

Đáng thương? Từ Nghi đi đến, ôm lấy cô từ phía sau, tay đặt lên bụng cô, nhẹ nhàng hôn lên vành tai cô:

“Bảo bối lớn nhất trong nhà là em rồi, còn đáng thương à?”

Bị anh hôn, Chử Điềm thấy sau tai râm ran, khẽ “hừ”, liền tránh né theo phản xạ, kết quả bị anh thuận thế quay người lại, hai người trở thành đối mặt nhau, nụ hôn của anh liền lập tức rơi xuống. Anh hôn vừa nôn nóng vừa cực lực, Chử Điềm bị anh mút đến lưỡi tê dại, lầm bầm vài tiếng xin tha đều bị anh nuốt hết vào. Hai tay vô thức vịn lên bờ vai anh, eo bị anh nhẹ nhàng ôm lấy, hôn càng sâu hơn.

Sau nụ hôn nóng bỏng kéo dài, Từ Nghi thả lỏng Chử Điềm ra, khẽ hôn lên cổ và sau tai cô, vừa để cô hít thở không khí trong lành, vừa bình ổn lại lửa nóng trong cơ thể.

“Anh nhớ em không?”

Hơi kéo ra chút khoảng cách, Chử Điềm chớp đôi mắt đen láy hỏi Từ Nghi. Kết quả lại bị hôn nữa, nụ hôn khiến người ta nghẹt thở thật lâu, Từ Nghi khẽ thở hổn hển hỏi cô:

“Biết anh nhớ em thế nào chưa?”

Chử Điềm chỉ cảm thấy cả người đều bủn rủn, nào còn sức lực trả lời anh.

Xa nhau gần một tháng, giây phút gặp lại hai người thắm thiết gần một giờ. Sau khi buông ra, Từ Nghi vứt máy tính bảng qua một bên, thay chiếc quần dài rộng rãi cho vợ. Chử Điềm nằm trên giường, ngoan ngoãn mặc cho anh hầu hạ.

Thay quần xong, Từ Nghi vuốt ve bụng cô, có chút không hiểu nói:

“Đã hơn ba tháng rồi, sao bụng vẫn còn nhỏ vậy?”

Chử Điềm vặn eo, vội vàng bị Từ Nghi giữ lại. Cô chớp mắt cười:

“Giờ còn sớm mà, đến bốn năm tháng mới lộ rõ bụng. Với lại nghe mẹ nói, có một số người mang thai không lộ bụng, lớn mới vất vả đấy.”

“Cũng tốt.” - ánh mắt Từ Nghi nhìn vào bụng cô trở nên rất đỗi dịu dàng – “Cũng coi như là con cưng thương mẹ.”

Chử Điềm bị anh nhìn như vậy cả người sởn hết gai ốc, đúng lúc bụng cô vang lên hai tiếng rột rột, cô vội đẩy Từ Nghi ra, làm nũng nói:

“Em đói bụng.”

“Đến giờ cơm rồi, anh đến nhà ăn mua suất cơm về cho em, đừng ăn đồ ăn vặt.”

“Không phải phiền phức như vậy, em đi cùng với anh thôi.”

Sửa soạn thỏa đáng, Chử Điềm và Từ Nghi cùng đi đến nhà ăn Lục Chỉ. Khó tránh bị chú ý quá mức, Từ Nghi tìm vị trí khá vắng vẻ, sau khi dẫn cô ngồi xuống anh nói:

“Em ngồi chờ ở đây, anh mua cơm đến cho em.”

Chử Điềm an tĩnh đợi trong chốc lát, thật sự nhàm chán, cô đưa điện thoại theo hướng ra ánh nắng bên ngoài cửa sổ chụp ảnh, mở tài khoản Weixin Tiểu Điềm Điềm, đăng ảnh lên, kèm theo câu: Thăm người thân.

Mới vừa đăng lên một phút đã có vài trả lời, trong đó có một tin như vầy: Tiểu Điềm Điềm, kết bạn Weixin với cô một năm rồi. Ngoại trừ đăng trạng thái thăm người thân ra chẳng thấy cô đăng ảnh gì khác. Kèm theo biểu cảm phát điên.

Phùng Kiêu Kiêu trả lời bên dưới: Uông FA mau tránh ra, anh biết gì gọi là giác ngộ của vợ lính không? Biểu cảm phía sau là khinh bỉ.

Chử Điềm xem vui vẻ, lơ đãng ngẩng đầu, thấy Từ Nghi đã mang cơm trở về. Cô hớn hở vẫy vẫy tay với anh, tiếp theo liền phát hiện không được bình thường. Có phụ nữ đi theo bên cạnh Từ Nghi, mà hai người còn vừa nói vừa cười.

Ánh mắt Chử Điềm sáng ngời chăm chú nhìn hai người đi đến, nữ sĩ quan kia dường như không chú ý đến Chử Điềm, thấy Từ Nghi đi về phía cô còn định nhắc nhở anh bên đó đã có người ngồi. Nhìn Từ Nghi đặt khay cơm trong tay trước mặt Chử Điềm, cô ta thoáng sửng sốt.

Chử Điềm nhận lấy, nở nụ cười vô cùng rạng rỡ với Từ Nghi. Hạnh phúc đến quá đột ngột, Từ Nghi không kịp suy nghĩ nhiều, anh giới thiệu với Chử Điềm:

“Đồng đội huấn luyện cùng kỳ.” - rồi quay sang nói với nữ sĩ quan – “Vợ tôi.”

“Chào cô.”

Chử Điềm đứng lên, cười chào nữ sĩ quan.

“Chào cô.”

Nữ sĩ quan khôi phục như thường, tự nhiên tao nhã bắt tay Chử Điềm. Nhưng lúc thấy cái bụng hơi nhô lên của Chử Điềm, vẻ mặt cô ta có chút thay đổi. Cô ta ngẫm nghĩ, ngồi xuống bên cạnh cách Từ Nghi một ghế.

Từ Nghi ngồi đối diện Chử Điềm, đưa đũa và thìa đến cho cô:

“Đã hâm nóng lại rồi, yên tâm dùng đi.”

Chử Điềm nhận lấy, dịu dàng cười một tiếng:

“Cảm ơn ông xã.”

Từ Nghi cau mày lại, chuyển bát canh đặt bên phải sang bên trái. Bấy giờ nữ sĩ quan ở một bên nhìn thấy màn này không nhịn được bật cười, nói trêu:

“Nhờ có chị dâu đến, bằng không em còn không biết tham mưu Từ là một người tỉ mỉ đến vậy.”

Chử Điềm nghe, phối hợp e lệ cười.

Lúc ăn cơm Chử Điềm vẫn vùi đầu ăn từng miếng nhỏ, tận lực không nói câu nào, biểu hiện vô cùng yên tĩnh thỏa đáng. Có điều, nữ sĩ quan này theo qua đây hình như muốn thảo luận vấn đề gì đó với Từ Nghi, đang ăn cơm còn trò chuyện vấn đề gì mà chiến đấu giữa đô thị làm cô chẳng biết nói gì. Cô hiểu Từ Nghi, biết lúc anh ăn cơm không thích nói chuyện, vì thể hiện phép lịch sự nên thỉnh thoảng đáp lại đôi câu. Như thế cũng khiến cô yên tâm. Xem ra anh và cô ta vẫn chưa thân đến mức bạn bè.

Ngẫm nghĩ, Chử Điềm gắp một miếng cà bỏ vào khay Từ Nghi. Hành động này lập tức cắt đứt cuộc trò chuyện giữa hai người. Nữ sĩ quan nhìn Chử Điềm, cười có chút xấu hổ:

“Xem tôi đi, cứ mải trò chuyện về bài tập với anh, làm ảnh hưởng đến việc anh dùng cơm.”

Từ Nghi nói không sao, hỏi Chử Điềm:

“Sao không ăn?”

Chử Điềm nhíu nhíu mày, ra vẻ ghét bỏ:

“Cà thấm dầu, ăn ngán.”

“Trước đây không phải rất thích à, anh nghe mẹ nói có một buổi tối thèm ăn đến mức sắp khóc nữa kìa.”

Chử Điềm không ngờ anh nói chuyện này, mặt đỏ quá nửa:

“Thai phụ ăn uống kén chọn, không được sao?”

Cô lườm anh một cái. Từ Nghi cười, bưng khay cơm của cô đến cho toàn bộ cà kho vào khay mình. Động tác thành thạo lưu loát, Chử Điềm thấy vậy sảng khoái tinh thần, khóe miệng khẽ cong lên.

Từ Nghi thoáng cái đã hiểu ra ý cô, sau khi nhìn cô một cái đầy thâm ý, nói với nữ sĩ quan:

“Trước đây tôi từng viết một bài nhỏ về tác chiến liên hợp bộ binh và xe tăng trong chiến đấu đô thị, nếu cô cần tôi có thể tìm cho cô xem.”

Nữ sĩ quan cảm kích nói:

“Vậy thì thật sự cảm ơn anh.”

Dưới sự dồn ép tinh thần mạnh mẽ của bà Từ, nữ sĩ quan cơm nước xong liền đi trước. Nhìn bóng lưng có chút hốt hoảng của cô ta, Chử Điềm mất hứng dẩu môi:

“Anh mới đến đây học tập có vài ngày đã khiến ong bướm bổ nhào tới.”

“Gì mà ong bướm? Đây chỉ là đồng đội cộng bạn học thôi.” - cách chiếc bàn, Từ Nghi lau miệng cho cô - “Miệng dẩu cao như thế có thể treo cả bình dầu lên rồi.”

Chử Điềm “hừ”, không để ý đến anh. Trả khay cơm, hai người đi một vòng trong khu dạy học cho tiêu cơm mới trở về ký túc xá ngủ trưa. Nhiệt độ máy sưởi trong phòng vừa đủ, cơn buồn ngủ lập tức ùa đến. Từ Nghi khép hờ hai mắt, lúc sắp ngủ thì cánh tay bị người khác đụng đụng.

“Nữ sĩ quan mới vừa rồi năm nay bao nhiêu tuổi vậy?”

Thì ra là còn ghi nhớ. Từ Nghi vẫn nằm im không nhúc nhích:

“Anh làm sao mà nhớ được chuyện này? Dù sao lớn hơn em là được.”

Cũng phải, cấp bậc đã là thượng úy rồi, số tuổi khẳng định cũng chẳng kém chồng cô. Hơi nhẹ nhõm, Chử Điềm quấn lấy anh hỏi tiếp:

“Vậy cô ta có bạn trai chưa?”

“Chưa.”

Thảo nào nhìn chồng cô bằng ánh mắt kia. Chử Điềm không giải thích được:

“Sao không tìm một người? Trong quân đội nhiều đàn ông như vậy mà.”

Từ Nghi có chút bất đắc dĩ mở mắt ra, trở mình ôm lấy cô:

“Chuyện này không liên quan đến số lượng đàn ông ít hay nhiều mà phải chú ý đến duyên phận. Không phải tất cả mọi người đều có thể may mắn như chúng ta đâu.”

Lời này khiến lòng Chử Điềm ngọt như uống mật, cô lẩm bẩm:

“Coi như anh thức thời.” - tiếp theo lại lắc cổ anh - “Vậy anh nói xem, em và cô ta ai đẹp hơn?”

Đúng là phụ nữ, một giây trước còn chê bai mồm mép trơn tru, một giây sau lại ước gì bị bạn lừa dối. Có điều đối mặt với vấn đề này, Từ Nghi trả lời thật lòng thật dạ, anh khẽ “Ừ” một tiếng trên đỉnh đầu cô:

“Em đẹp. Buổi tối đừng đến nhà ăn dùng cơm, anh mang về cho em, miễn cho bị nhiều người nhìn.”

Phải nói rằng người đàn ông này thực sự càng lúc càng biết nói chuyện rồi. Rõ ràng là cô buộc anh nói, nhưng không tìm ra chỗ sai. Chử Điềm ngẩng đầu tinh nghịch cắn lên cằm anh một cái, đầu lập tức bị anh giữ lại.

“Đừng làm loạn mà.” - tiếng nói khàn khàn của người nào đó thể hiện rõ ràng sự nén nhịn, anh vỗ nhẹ lên mông cô - “Ngủ đi.”

Chử Điềm rất nhạy cảm phát hiện ra phản ứng dưới người anh, không đành lòng nghịch lửa giày vò anh, lại hôn anh một cái rồi biết điều đi ngủ.

Loading...

Xem tiếp: Chương 78

Loading...