Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Bầy Hạc Chương 25

Chương trước: Chương 24



Nghỉ ngơi đến chiều, tinh thần Chử Điềm khôi phục lại hơn phân nửa. Cơn mưa ngoài kia đã tạnh, nhưng sắc trời vẫn còn âm u. Cô đứng ở lầu bốn ngắm nhìn cảnh núi non xanh biếc, trong lòng nhộn nhạo. Nhưng Từ Nghi không có ở đây, cô không dám tự tiện đi ra ngoài, đành phải một mình đi dạo trong tầng lầu này.

Khu nhà này bốn tầng, dành cho cả sinh hoạt và làm việc. Tất cả cán bộ và lính tráng làm việc trong nông trường ở tầng ba trở xuống, tầng bốn để trống. Bình thường ngoại trừ đặt dụng cụ và vũ khí ra, mỗi khi người nhà đến đều tạm thời sắp xếp ở đó.

Phòng Chử Điềm ở cuối hành lang, đi một hồi cô phát hiện tất cả các phòng còn lại đều khóa. Loanh quanh một lúc cô cảm thấy không có gì vui, nên dự định trở về phòng. Tuy nhiên lúc bước qua chỗ cầu thang, cô đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân đi lên. Vốn tưởng rằng Từ Nghi trở về, nhưng thò đầu ra nhìn thì lại thấy hai gương mặt xa lạ.

Một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi dẫn một bé trai đang đi lên lầu. Hai người đó cũng thấy Chử Điềm, người phụ kia hơi sửng sốt, rồi lại vui mừng chào hỏi cô:

"Em chính là người nhà của phó quản đốc à?"

Chử Điềm vẫn chưa quen với cách người khác gọi Từ Nghi như vậy, mãi sau mới phản ứng lại, gật đầu:

"Tôi là người nhà của Từ Nghi. Bà là..."

Chị ta phì cười:

"Đừng gọi chị là "bà", không gánh nổi đâu. Chị họ Lưu, tên là Lưu Tiểu Huy."

Chử Điềm ngượng ngùng cười một tiếng, trong lòng cũng hiểu ra:

"Chị dâu là người nhà quản đốc nông trường sao?"

Lưu Tiểu Huy gật đầu, nhiệt tình mời cô vào nhà phòng. Chử Điềm hơi do dự. Đã là quản đốc nông trường đương nhiên chức cao hơn chồng cô. Cô không có kinh nghiệm giao tiếp với người nhà của cấp trên chồng mình, cho nên bây giờ không biết có nên đi vào hay không.

Lưu Tiểu Huy cũng nhận thấy sự câu nệ của Chử Điềm , chợt cười như hiểu ra, chị nói:

“Ở trong phòng một mình chán lắm nhỉ? Vừa đúng lúc chị định ra nông trường hái ít rau, hay là em đi cùng chị nhé?”

Lần này thì Chử Điềm không tiện từ chối nữa, cô khẽ cười, gật đầu đồng ý.

Lưu Tiểu Huy cũng không dẫn cô đến hái trong lán của nông trường, mà là đi đến một nơi cách nông trường chừng hai cây số. Nơi đó có ba khoảnh đất thuộc về nông trường họ, toàn bộ đều trồng rau dưa. Để cậu nhóc đọc sách trên bờ ruộng, hai người cầm rổ xuống hái rau.

Từ nhỏ Chử Điềm đã lớn lên trong thành phố, rất ít đến nông thôn, số lần xuống ruộng lại càng như đếm trên đầu ngón tay. Vì thế mà có chút hứng khởi, hái vô cùng hăng say. Lúc sắp đầy một rổ, bỗng nghe thấy cậu nhóc vô cùng kích động kêu vài tiếng mẹ mẹ. Cô ngẩng đầu nhìn theo Lưu Tiểu Huy, thấy cách đó không xa có một đám binh lính mặc đồ huấn luyện thể năng chạy về phía bên này. Người dẫn đầu chính là chồng cô, Từ Nghi.

Từ Nghi cũng nhìn thấy cô. Trong vườn rau xanh ngát, cô đội một chiếc nón rơm màu trắng ngà, bên dưới mặc chiếc áo dài màu đỏ đô, thắt một sợi dây ngay eo, bên dưới mặc một chiếc quần jeans lửng. Cô nghiêng đầu, ôm một rổ cà chua cười với anh, cả người đứng đó vô cùng rạng rỡ.

Từ Nghi nhìn cô chăm chú chừng mười mấy giây, rồi quay người lại hô lớn tiếng với đội ngũ phía sau:

"Tăng tốc độ, chạy tự do, bắt đầu."

Lời vừa thốt ra, mấy chiến sĩ vốn còn định tranh thủ ngắm nhìn người nhà của phó quản đốc bỗng giật thót, tức tăng tốc chạy, ai cũng không muốn bị rớt lại phía sau. Trong nháy mắt đã chạy qua vườn rau nơi các cô đang đứng, tiến về phía trước. Nhưng Từ Nghi vừa ra lệnh lại dừng bước, sau khi thấy bọn họ chạy xa mới băng qua bờ ruộng, sải bước đi về phía cô.

Chử Điềm xấu hổ nhìn anh, nghĩ thầm người này thật biết tranh thủ làm việc riêng mà!

Từ Nghi nhìn kỹ gương mặt ửng đỏ của cô, anh hỏi:

"Sao em lại chạy đến đây?"

Chử Điềm bĩu môi về phía Lưu Tiểu Huy:

"Đi cùng chị dâu."

Từ Nghi cười nói cảm ơn với chị ấy:

"Cảm ơn chị dâu, em bận không đi với cô ấy được, may nhờ có chị dẫn cô ấy ra ngoài chơi."

Lưu Tiểu Huy vội cười nói:

"Một mình tôi ở đây cũng không có việc gì làm, Tiểu Chử đến đây cũng là thêm một người bạn mà."

Sao cảm giác giống như dẫn con nít đi chơi thế? Chử Điềm hơi bất mãn, hỉnh mũi lên, ngẩng đầu nhìn anh:

"Sao anh đến đây, không phải đang huấn luyện sao?"

"Anh qua xem em một chút." - Anh nhìn cà chua trong rổ cô, dặn dò –"Hái đàng hoàng, đừng gây phiền phức cho chị dâu."

Cái gì gây phiền phức chứ! Cô giống kẻ gây phiền phức sao? Chử Điềm muốn lườm anh nhưng ngại có người đang ở đây, chỉ có thể gằn giọng nghiến răng nghiến lợi nói:

"Em biết rồi, mau lo việc của anh đi."

Từ Nghi cười, kéo nón xuống, quay người sải bước chạy đi xa.

Nhìn theo bóng lưng xa dần của Từ Nghi, Chử Điềm len lén nhe răng. Bỗng nghe thấy phía sau vang lên tiếng cười, cô nghiêng đầu nhìn sang, xấu hổ nhìn Lưu Tiểu Huy.

"Chị dâu, chị cười gì chứ?"

"Nói ra em đừng giận nhé." - Lưu Tiểu Huy nhìn cô cười - "Xế chiều hôm qua lúc em vừa đến, chồng chị đã về nhà nói người nhà Từ Nghi vừa đến đã náo động toàn bộ nông trường, không ít chiến sĩ nhìn thấy cậu ấy ôm em về phòng đó. Anh ấy nói vợ chồng phó quản đốc Tứ rất mặn nồng, không kịp đợi trở về phòng đã ôm chầm lấy nhau rồi. Ha ha, chị vốn cảm thấy người chin chắn như Từ Nghi sẽ không làm chuyện như vậy, bây giờ thấy tận mắt mới dám tin."

Chử Điềm thật muốn phun máu, đó đâu phải là họ tình cảm mặn nồng chứ. Rõ ràng là cô đang nổi giận với anh mà. Sao trong mắt người ngoài trở thành thắm thiết vậy? Chử Điềm nhìn cà chua trong rổ, càng cảm thấy ngượng ngùng đến mức luống cuống.

Bữa tối Chử Điềm và Từ Nghi cùng nhau ăn cơm ở nhà ăn nông trường. Kể từ lúc xế chiều nghe Lưu Tiểu Huy nói, ở trước mặt các chiến sĩ nông trường, Chử Điềm có vẻ vô cùng mất tự nhiên. May mà lúc ngồi xuống, cô và Từ Nghi ngồi sóng vai ở bàn đầu tiên, đối diện là vợ chồng Lưu Tiểu Huy và quản đốc nông trường, sau lưng mới là các chiến sĩ. Chử Điềm cúi đầu ăn cơm, im lặng hiếm có, ngược lại khiến Từ Nghi cảm thấy hơi không quen. Anh múc chén canh đưa đến cho cô, khẽ nói: "Sao vậy? Không thoải mái hả?"

Còn không phải tại vì anh hay sao? Chử Điềm định cất lời nhưng lại sợ bị Lưu Tiểu Huy ngồi đối diện hiểu lầm, cô hơi bĩu môi, bưng chén canh lên uống vài hớp.

Đụng phải thái độ im lặng của Chử Điềm, Từ Nghi trái lại không cảm thấy lúng túng, chỉ là có chút khó hiểu. Anh vừa dời mắt đã thấy Lưu Tiểu Huy đang nhìn bọn họ, khóe môi như đang nén cười. Trong nháy mắt anh liền hiểu ra, chắc chắn là Chử Điềm đã nghe chị dâu nói về lời đồn đại khắp nông trường trong hai ngày nay rồi. Khóe môi anh không khỏi cong lên, dường như có chút bất đắc dĩ, nhưng đôi mắt lại ánh lên nét cười.

Loading...

Xem tiếp: Chương 26

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Sorry sorry

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 18




Đại Đường Du Hiệp Ký

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 41


Xương Sườn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50