Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Anh Có Quyền Giữ Im Lặng Chương 32: Chương 31

Chương trước: Chương 31: Chương 30



Rời thành phố M, chúng tôi không về thẳng thành phố S, mà dừng lại ở Hồng Kông hai ngày.

Trợ lý Đông giải thích rất đơn giản: "Chỉ kiểm tra theo thông lệ thôi, bác sĩ mổ cho An Thừa trước đây là mời từ Hồng Kông, vừa hay thuận đường, trở về cũng thuận tiện."

Úc An Thừa khăng khăng bảo tôi đừng đến bệnh viện với anh: "Rất nhàm chán, đừng đi."

Tôi cười anh: "Chẳng lẽ em định đến bệnh viện để xem phim bộ à?"

Anh không nhượng bộ: "Bộ dạng lúc ở bệnh viện rất khó coi, đừng đi."

Tôi cãi lại: "Bây giờ có chỗ nào mà em chưa nhìn thấy, có cái gì mà khó coi chứ!"

Anh kín đáo đưa cho tôi một tấm thẻ tín dụng: "Thiên đường mua sắm, thích hợp với phụ nữ, đừng lãng phí thời gian ở bệnh viện."

Lần trước lúc anh nằm viện cũng không để tôi đến bệnh viện thăm, làm hại tôi chứng kiến Huệ Điềm Nhi giở trò hận đến nghiến răng nghiến lợi, không phải món nợ này vẫn nên tính với anh à!

Ngẫm lại thật sự phát hỏa, quăng tấm thẻ trước mặt anh: "Xin hỏi là xem Úc thiếu gia kiểm tra ngọc thể thì mất bao nhiêu tiền Hồng Kông? Bây giờ trực tiếp quét thẻ đi!"

Cuối cùng anh không thể cãi lại được, dường như cảm thấy có lỗi, trước khi vào phòng kiểm tra vẫn không quên vỗ vỗ lưng tôi, cách lớp kính thủy tinh vẫn còn ra dấu tay bảo tôi "yên tâm".

Thật ra thì không lo lắng là không thể nào, anh vẫn còn nhợt nhạt và ho khan, trong lúc kiểm tra tôi căng thẳng hỏi trợ lý Đông tình hình như thế nào.

Trợ lý Đông bình thản: "Tình hình gần như ổn định, vẫn còn viêm phổi, bình thường phải chú ý đừng để bị cảm lạnh, đừng để bị kiệt sức."

Hai ngày tiếp theo tôi không đi đâu cả, vẫn luôn cùng Úc An Thừa ở lại khách sạn nghỉ ngơi.

Anh lo lắng, thậm chí có hơi nóng nảy: "Sẽ buồn bực."

Tôi không đồng ý, lắc đầu: "Trai đẹp trước mặt, sao có thể buồn bực được chứ!"

Thật ra thì, lúc tôi bắt đầu ở cùng anh, chuyện tôi có thể thật sự rất hạn chế, bởi vì không nghe được, việc xem phim với anh mà nói là nhạt như nước ốc, anh hoàn toàn không thể đụng vào những hoạt động phiêu lưu khuấy động, cho dù là đi dạo phố tản bộ, thời gian quá lâu cũng cần phải chú ý đến sức khỏe.

Lần trước chạy xe gắn máy lên núi, thật ra sức lực chịu đựng của anh cũng đã đạt đến ranh giới cuối cùng rồi, tôi nghe thấy tiếng ho khan trầm thấp đứt quãng của anh, ngẫm lại tôi cảm thấy sợ hãi.

Nhưng mà không cảm thấy buồn bực chút nào, có thể cùng anh đọc những cuốn sách mà anh thích, bình luận về loại rượu mà anh say mê, và chú chó nhỏ nhân vật chính trong những bức tranh mà anh vẽ, anh dịu dàng trong trầm mặc, tôi tận hưởng sự yên tĩnh an nhàn chưa bao giờ có trong nhiều năm qua.

Trở lại trường học, đúng lúc trong khoa tổ chức buổi lễ chia tay các sinh viên tốt nghiệp, đây là một trong những công việc chính của văn phòng sinh viên, để thể hiện không khí hài hòa thân thiết giữa thầy và trò, tôi được phân công biểu diễn một bài khiêu vũ với một giáo viên nam trung niên phong độ.

Thời gian rất gấp, tập luyện lại vào buổi tối hoặc chủ nhật, còn phải chuẩn bị trang phục đạo cụ, bận rộn hơn ngày thường rất nhiều, mỗi tối Úc An Thừa đều đến đón tôi, anh biết không muốn công khai, bảo tài xế dừng xe đợi trước cổng trường.

Hôm đó xe đến trễ, tôi đi lòng vòng trong trường.

Lúc đi qua ký túc xá nữ sinh, lờ mờ thấy dưới tàng cây có một bóng dáng, nhìn tầm vóc đó hẳn là người đàn ông cao lớn, hơn nữa

Loading...

Xem tiếp: Chương 33: Chương 32

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Thần Y Thế Tử Phi

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 60


Sát Thủ Hoàng Phi Là Sói

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 50



Ai Cho Anh Mắng Em?!

Thể loại: Dị Năng, Đam Mỹ

Số chương: 128