81 Mà đúng lúc đó, Dung Tú giãy giụa đứng dậy, chỉ vào mũi Tô Tích Lạc, tức giận đùng đùng nói, “Huynh vừa mới ôm muội, sờ mó muội, rồi còn hôn muội, từ giờ trở đi huynh phải chịu trách nhiệm với muội!”O(╯□╰)o.
82 Đúng vào lúc hắn thả lỏng cảnh giác, đôi mắt Dung Tú vẫn rúc trong lồng ngực Tô Cẩn Hạo càng thêm đen lại, cô ngẩng đầu, khóe miệng lộ ra ý cười nham hiểm.
83 “Vì sao?” Quân Lăng Thiên nhướng đôi mắt đào hoa, hỏi lại. “Vì sao à……” Dung Tú lúm đồng tiền như hoa, phẩy cây quạt trong tay, giọng điệu rất ra dáng nhà tư bản, “Ngươi nói xem, ta tuyển ngươi làm vệ sĩ cho ta, bảo vệ an toàn cho ta.
84 Ngày hôm sau, thời điểm mặt trời đã chiếu thẳng vào mông, sau nhiều phen cố gắng của Tiểu Thúy, rốt cuộc mỗ sâu lười cực kỳ không tình nguyện bò ra khỏi giường.
85 Sau nửa canh giờ, Dung Tú hạ bút, thở phào một hơi dài, tuyên cáo cây quạt tuyệt thế vô song của cô rốt cuộc ra đời. Bên ngoài phòng, Tô Tích Lạc đang cầm một chén sứ màu trắng, khẽ thổi lá trà nổi trên mặt nước sang một bên, rồi mới nhẹ nhàng nhấp một ngụm.
86 Bốn người còn chưa ăn xong, Tô Cẩn Hạo là người đầu tiên chịu không nổi. “Cạch” một tiếng, hắn đứng dậy, mặt xanh mét quát Dung Tú: “Ăn thì cứ ăn, hai người các ngươi sợ người khác không biết chuyện xấu xa bẩn thỉu giữa các ngươi có phải không.
87 Ngày hôm sau, trong kinh thành, dân chúng mới trải qua lễ Trung thu ấm áp lại khôi phục cuộc sống bận rộn náo nhiệt. Quán trà tửu lâu, những nơi tập trung và lan truyền tin tức nhanh nhất, đều nổ tung như nước sôi sùng sục.
88 “Làm sao vậy?” Dung Tú quay người lại, thấy mặt Tiểu Thúy trắng bệch, giọng nói có phần nghi vấn. “Không, không có gì. ” Tiểu Thúy vội vàng đáp. “Rốt cuộc là có chuyện gì? Ngươi mà không nói là ta sẽ giận đấy.
89 “Tùm……” Mặt hồ phẳng lặng đột nhiên bị tách ra một đường, một ngụm nước hồ xộc vào cổ họng cô. Cô khua khoắng hai lượt, lại chỉ cảm thấy cơ thể mình đang chìm dần xuống.
90 Ba ngày sau, Dung Tú rốt cục chậm rãi mở mắt ra. Cô vừa hôn mê, là nằm bẹp suốt ba ngày liền. Bình thường nữ chủ tiểu thuyết xuyên không đều là chiến sĩ thi đua.
91 Ông trời dường như có thù với bọn họ, mưa trút xuống xối xả, khắp bầu trời là một màn mưa trắng xóa. Dung Tú cùng Tô Tích Lạc quỳ ở đó, toàn thân đã sớm ướt đẫm.
92 Nghĩ đến đây, ông ta đột nhiên có loại xúc động muốn đỡ trán. Trời ạ, xem ra đoạn nhân duyên này se nhầm người rồi. “Khụ khụ……”Bình tĩnh, bình tĩnh, ông ta vội nhắc nhở chính mình phải bình tĩnh.
93 “Dân phụ xin nói……” Tú bà vội dập đầu thật mạnh, “Chuyện là thế này……” Ánh mắt bà ta lại nhìn chòng chọc vào Tô Cẩn Hạo……Tô Cẩn Hạo rất bất mãn với việc tú bà đêm nay cứ luôn dõi theo hắn.
94 Edit: Sand VõBeta: Zinny“Cẩn nhi, con không sao chứ?” Trương thị ân cần hỏi, thấy sắc mặt hắn trắng bệch, trong lòng bà ta mơ hồ có cảm giác bất an. Loại cảm giác này quá mức mãnh liệt, khiến bà lo sợ bất an.
95 “Ta nói ăn liền ăn, ngươi quản được ta hay sao!”, Hạ Quán Linh quát lớn rồi bước tới: “Nơi này rốt cuộc ngươi là chủ tử hay ta là chủ tử. ” Trên mặt nàng ta lộ ra một nụ cười lạnh lùng.
96 “Vương gia…… Chàng sao vậy?” Sắc mặt nàng tái nhợt, không thể tin nổi nhìn Tô Cẩn Hạo, giờ phút này nàng phát hiện, chính mình chỉ có thể ngơ ngẩn đứng yên một chỗ, bất lực chờ Tô Cẩn Hạo mở miệng.
97 Tiểu Thúy thầm rên rỉ một tiếng rồi mở ô, hai người liền đi vào trong viện. Vừa nhấc chân, chợt nghe giọng Dung ma ma vang lên phía sau, “Tiểu thư, không tốt rồi…… Tam Vương gia đến đây…… Hắn đang đứng trước cửa nhà chúng ta không chịu đi……”Dung Tú ngạc nhiên xoay người, trong đêm đen, Dung ma ma đang che ô có phần khó nhọc bước về phía cô.
98 Hai người trong màn mưa không phát hiện, đứng ở chỗ ngoặt góc đường, có người mặc trường bào trắng trong mưa gió quay cuồng. Nhìn hai người ôm nhau trong mưa, trong đôi mắt trong suốt kia của hắn ánh lên bi thương nồng đậm……Thủ hạ mà hắn phái tới bảo hộ Dung Tú trở về bẩm báo rằng Tam ca hắn đêm nay đứng ngoài cửa Dung phủ không chịu đi.
99 Ngày hôm sau, mặt trời mọc lên từ phương đông. Những đám mây trên trời tựa hồ cũng bị mặt trời đánh thức, từng cụm mây đen nghịt biến thành áng mây trắng tỏa ánh sáng mờ mờ, thật sự rất đẹp.
100 Edit: Sand VõBeta: ZinnyDung Tú sững sờ, cảm giác nóng rát quen thuộc trên mặt này lại ập tới với cô. Tô Cẩn Hạo, con ngựa giống chết bầm này, hắn lại có thể đánh cô, lần thứ ba, đây là lần thứ ba rồi.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Khoa Huyễn, Dị Giới
Số chương: 165