521 Mà Vân Hạo Dương người này cao ngạo lạnh lùng, bên người không có bằng hữu, trừ Từ Trường Thọ chủ động kết giao với hắn ra, những hộ vệ khác cơ hồ không chào hỏi hắn.
522 Ngay lúc này trong bầu trời đêm đột nhiên có tiếng rít chói tai, giống như lệ quỷ gào thét, quanh quẩn giữa sườn núi Thiên Dương Phong. Từ Trường Thọ sắc mặt kinh biến, lớn tiếng nói: - Bảo hộ tiểu thư, ta đi thăm dò xem.
523 Đại hộ pháp sắc mặt kinh biến, vội vàng nói: - Tiểu thư nghĩ lại, có khả năng không phải hướng về chúng ta, là. . . Thời điểm này hai cột sáng xoay tròn đột nhiên gia tốc lao qua phía đám người Ý Thiên.
524 Nếu thật sự là như thế, Duyến Nhược Thủy đã trải qua một đoạn tình cảm rồi. Nhưng mà vì sao vừa đi không quay về? Đi đâu?Trên mặt hồ, đồ án hình trái tim sáng ngời, vô số con cá đang bơi qua bơi lại.
525 Đại hộ pháp đang muốn mở miệng, đã thấy tiểu thư phất tay ngăn lại, cũng không dám vọng động. Ý Thiên vẫn không nhúc nhích đứng ở đó, hai mắt phát ra hào quang sáng ngời, ánh mắt lập lòe nhìn qua nguyên năng đang chuyển động, tiếp tục qua chừng một nén nhang.
526 Ý thức của Ý Thiên chấn động cực kỳ kinh người, trực tiếp câu thông nguyên từ quang năng, do đó sinh ra trao đổi, hình thành quan hệ chính và phụ, thuận theo tự nhiên đem nguyên từ quang năng dẫn từ không gian não vực ra khắp toàn thân.
527 Nữ tử áo trắng nhìn qua Duyến Y Mộng, lúc ban đầu ánh mắt bi thương lạnh lùng, nhưng lập tức trở nên nhu hòa, thu hồi vẻ đau khổ trên mặt, đạm mạc nói: - Ngươi sao chạy tới đây?Duyến Y Mộng lại cười nói: - Hôm nay buổi trưa, ta vaf Lạc Ngọc Kiều hẹn nhau trên Thiên Nhất Phong.
528 Sau khi nhìn rõ tình huống bảy người này, Duyến Y Mộng đưa ánh mắt nhìn qua đám người bên phải, chỗ đó có sáu người. Trong đó bốn người đến Đạo Môn tiên phái Thiên môn.
529 Duyến Y Mộng lăng không ngồi xếp bằng, hai tay bấm quyết, quanh thân có ánh sáng màu xanh trải rộng, quang giới phòng ngự hiển hiện ra, loại bỏ công kích của địch nhân.
530 Đan Hà phái Diệu đạo nhân lạnh lùng nói: - Không cách nào bắt giữ thì giết chết là được, làm gì phải do dự. Lời còn bên tai, Diệu đạo nhân giống như u linh xuất hiện trước mặt Ý Thiên, hoàn toàn không có chút dấu hiệu nào cả, chuyện này làm cho tâm thần Ý Thiên đại chấn.
531 Một bước phóng ra, Nhất Dương chân nhân quanh người có xích quang vờn quanh, thuần dương thiên cương quay cuồng như bọt biển, không ngừng khuếch tán ra ngoài, hình thành sóng xung kích, tiến công thăm dò Ý Thiên.
532 Vào thời khắc này, vốn cso ánh sáng tím vờn quanh, Thiết Mộc Nhi khí phách uy nghiêm, đột nhiên hắn hét thảm như điên gống như gặp quỷ, quyền tráibị hủ hóa, thân thể run rẩy kịch liệt.
533 Cũng may Duyến Y Mộng hợp thời tỉnh lại, thi triển đạo thuật huyền diệu của Tam Thanh Thần Điện, mang theo Ý Thiên dung nhập thủy vực, tiến vào thế giới huyền diệu của nước, xảo diệu vượt ải thành công, bắt đầu bỏ trốn.
534 Những thứ này chỉ là đồ chơi con nít, chính thức làm cho Ý Thiên cùng Duyến Y Mộng kinh tâm là, trong huyệt động có ba huyết vụ, chúng không ngừng biến ảo hình thái khác nhau.
535 Nhìn chằm chằm vào Ý Thiên, huyết viên sau khi chần chờ một lúc, tay phải vung vẩy Tử Xuyên Thứ, nó cách không công kích Ý Thiên. Huyết viên xem chuẩn Ý Thiên thương thế nghiêm trọng, gượng chống không bao lâu, bởi vậy có ý định tiêu hao nguyên khí của Ý Thiên, làm cho hắn toàn lực phòng ngự.
536 Ánh mắt Duyến Y Mộng khẽ biến, nói: - Không tiễn ta một đoạn đường sao?Ý Thiên trầm ngâm nói: - Tuy thương thế của ngươi không nhẹ, nhưng có được năng lực tự bảo vệ mình.
537 Thời điểm này Đoạt Hồn Thú cánh vàng thét dài một tiếng, thân thể hóa thành tro tàn, nguyên thần đang giãy dụa đau khổ trên không trung, bị vô số ý niệm vây khốn bên trong.
538 Trên đầu cỏn rết này có nam tử huyết bào đứng đó, quanh người có huyết vụ bao phủ, vẻn vẹn chỉ lộ ra cái đầu mà thôi. Ba cự thú tụ tập tại Nguyên Linh Sơn, đúng là rầm rộ hiếm có.
539 Gần vách đá này cũng không có cao thủ Kỳ Vật Phái thủ hộ để tránh người ta hoài nghi. Duyến Y Mộng đứng trên vách đá, tay trái nắm tay phải Ý Thiên nhíu mày nhìn qua vách đá, tìm kiếm dấu vết trận pháp lưu lại.
540 Lúc này hào quang hội tụ trên vách đá, đột nhiên thân thể Ý Thiên run lên, bị vách đá bắn ra, lòng bàn tay có tiên linh chi quang. Duyến Y Mộng tiến lên đỡ lấy Ý Thiên, ánh mắt nhìn qua tay phải của Ý Thiên, phát hiện trong tay của hắn có hào quang như vòng xoáy, tản mát hào quang đủ màu sắc.