121 Lý Ngũ bạo rống, phát huy thực lực Tụ Linh lục trọng tới cực hạn, võ hồn hiển hiện trên đỉnh đầu là một con sơn miêu (*mèo rừng), giương nanh múa vuốt phun nuốt cuồng phong ngưng tụ thành một vòng xoáy, bao phủ lên người Lý Ngũ.
122 Dưới đài, tâm tình phứt tạp nhất thuộc về Vân Nguyệt Nhi.
Lục Vũ khiêu chiến Tần Vân trước mặt mọi người, nói cho cùng chẳng phải là vì đoạn tình kia?
Có lẽ Lục Vũ đã buông bỏ nhưng Vân Nguyệt Nhi nàng vẫn chưa từng quên.
123 Tần Vân bày ra thực lực đủ cường đại khiến ngay cả Phương Thanh Sơn cũng phải giật mình, ánh mắt lộ ra một tia âm lãnh.
Nhưng điều khiến người khác ngạc nhiên là phản ứng của Lục Vũ, đối mặt với khí thế áp bách mạnh mẽ của Tần Vân như vậy mà hắn vẫn hờ hững đứng ở nơi đó.
124 Tần Vân lộ ra vẻ điên cuồng, hắn không muốn tiếp nhận sự thực Lục Vũ có thực lực khiêu chiến mình, hắn tất yếu đánh bại Lục Vũ, đánh đối phương tàn phế, đánh bẹt, đập dẹp Lục Vũ khiến đối phương phủ phục dưới chân mình, vĩnh viễn không có cơ hội xoay mình.
125 Tần Vân tựa như một tôn cự nhân nhìn xuống Lục Vũ nhỏ bé bên dưới.
“Ngươi vĩnh viễn không có tư cách khiêu chiến ta!”
Tần Vân bá khí dâng cao, đây vốn là đòn sát thủ chuẩn bị cho Phương Thanh Sơn nhưng bây giờ lại phải thi triển ra.
126 Kết quả như thế khiến toàn trường xôn xao!
Lâm Phong đang điên cuồng kêu to, quận chúa thì lớn tiếng reo hò, những người khác đa phần trợn mắt há hốc mồm, cảm giác tựa như đang mơ.
127 Một khắc này, toàn trường kinh hô, nghị luận như nước thủy triều.
"Tụ Linh thất trọng! Trời ạ! Không ngờ Phương Thanh Sơn lại đạt tới cảnh giới này, phen này Lục Vũ khổ rồi!"
"Quá bất ngờ! Nghĩ không ra Phương Thanh Sơn lại có thực lực của đệ tử hạch tâm, Lục Vũ mới chỉ Tụ Linh tứ trọng, trận này đánh sao đây?"
"Lục Vũ lần này trợn tròn mắt, chắc chắn phải thua!"
Tất cả những người quan chiến đều xem trọng Phương Thanh Sơn, cảm thấy Lục Vũ kém cảnh giới quá xa, không thể chiến thắng được.
128 Tiếng vang đì đùng như tiếng sét giữa trời quang, tựa như nộ long thét gào, dẫn phát hư không chấn động, khí lưu bão táp!
Tiếng bạo tạc điếc tai kèm theo tiếng hét giận dữ không cam lòng xen lẫn không thể tin nổi, tựa như cô nhạn kêu rên.
129 Tấn Dũng khá buồn bực, bởi với hắn thì trận chiến này không công bằng.
Sở Hoài Nam ngồi trên kia, Sở Tam Thu vênh váo tự đắc, dù ai là Tấn Dũng thì trận này cũng rất khó chơi.
130 Ngươi có cảnh giới Tụ Linh bát trọng, lại là đệ tử hạch tâm sở hữu Huyền cấp võ hồn, không ngờ lai jđi khiêu chiến một đệ tử chân truyền chỉ có cảnh giới Tụ Linh tứ trọng, có biết xấu hổ không?
Phản ứng của rất nhiều người đều là như vậy, nhưng sau khi nghĩ lại thì họ cảm thấy đây không phải là vấn đề về cảnh giới cao thấp mà là chuyện Sở Tam Thu đang cố ý chèn ép Lục Vũ.
131 Bách Xuyên mạch đang gầm thét, như chín con rồng lớn, dưới sự dẫn dắt của Thiên mạch, hóa thành một dòng lũ lớn, dung nhập nắm đấm của Lục Vũ.
Một sát na kia, linh chủng trong đan điền Lục Vũ biến hóa, mười đầu dây nhỏ tạo thành hỏa phù dọc theo kinh mạch cánh tay, cấp tốc chuyển qua trên nắm đấm của Lục Vũ.
132 Giờ khắc này, Lục Vũ lại một lần nữa trở thành tiêu điểm của toàn trường, tất cả mọi người nhìn hắn.
Sở Tam Thu vốn phẫn hận trong lòng nhưng nghe được tin này lập tức hả giận, nhịn không được mắng: “Lục Vũ, đồ hèn hạ âm hiểm này, rốt cục cũng không thoát khỏi chế tài.
133 Mang tiếng là bắt nhưng lại muốn giết Lục Vũ tại chỗ, dù sao Lục Vũ bị trục xuất khỏi Thanh Sơn tông thì ai còn để ý đến sống chết của hắn?
Cho dù có người trách hỏi thì cũng có thể nói là ngộ sát, có sở đốc tra làm tấm mộc thì còn sợ gì?
Hứa tiễn sư thấy thế, oán giận nói: “Những người này đều là hạng bỏ đá xuống giếng, đáng hận!”
Trương Nhược Dao âm thầm lo lắng, tình huống trước mắt tuyệt đối không có lợi với Lục Vũ, hắn đã đến tuyệt cảnh không thể nào đi vòng được.
134 “Ngươi. . . ngươi. . . dám giết ta?”
Trưởng lão kia nắm chặt yếu hầu, trong mắt tràn đầy hối hận và hoảng sợ.
Lục Vũ cười lạnh nói: “Chẳng phải các ngươi cũng muốn giết ta ư? Quỷ Trảo Kinh Mộng!”
Lục Vũ thoát cái biến mất, tính cả ba động trên người cũng chớp mắt vô ảnh.
135 Lâm Phong hết sức kích động, trong lòng hò hét: “Lão đại, tốt lắm, ngươi mới là mạnh nhất!”
Trương Nhược Dao mắt lóe hơi nước, mặc kệ kết quả như thế nào, giờ khắc này nàng cũng kiêu ngạo vì Lục Vũ.
136 Một chưởng này không có tên, bởi Lục Vũ còn chưa hoàn toàn lĩnh hội.
Nhưng giờ khắc này, khi Lục Vũ đứng trước một đòn mạnh nhất của Tiết Kim Long, hắn đột nhiên cảm thấy Thiên mạch trong cơ thể đang phóng lớn vô hạn, một bóng mờ ngồi xếp bằng trong hư không, chính là Hắc Nguyệt phật kia.
137 Sở Hoài Nam sững sờ trong chốc lát, sắc mặt hơi nổi giận, trầm giọng nói: “Đỗ vương gia đây là ý gì? Ta giúp ngươi bắt giết dâm đồ sao ngươi lại xuất thủ ngăn lại?”
Đỗ vương gia cười ha ha nói: “Hiểu lầm, là bản vương suy nghĩ không chu toàn, chưa nói rõ ràng.
138 Một trường phong ba cứ thế kết thúc.
Với bản thân Lục Vũ thì rời khỏi Thanh Sơn tông, đến chỗ Đỗ vương gia là một bắt đầu, khởi đầu mới.
Tuyết rơi cuối năm, qua nhăm ngày nữa chính là ba mươi tết, trong Phượng Nguyệt thành muôn hình vạn trạng, hết sức náo nhiệt.
139 Lục Vũ sóng mắt khẽ nhúc nhích, lạnh nhạt nói: “Tự nhiên tiếp tục tu luyện, nghĩ cách gia nhập Huyền cấp tông môn. ”
“Ngươi có biết trên Chiến Hồn đại lục có bao nhiêu Huyền cấp tông môn không?”
Điểm này Lục Vũ thật sự không biết.
140 Vẻn vẻn một đêm, võ hồn của Lâm Phong liền phát sinh thoát biến, mọc ra mảnh lá cây thứ bảy, phóng xuất ra hồn lực cường đại trả lại cho Lục Vũ.
Đây là đặc tính của Hoàn Hồn thảo, cũng là ưu thế giúp Lâm Phong siêu phàm thoát tục.
Thể loại: Trọng Sinh, Huyền Huyễn, Võng Du, Tiên Hiệp
Số chương: 50