941 - Quái thai! Đoạn Phong Bất Nhị nhìn Đấu hồn của Càn Kình đang biến hóa rất nhanh, hắn không nhịn được thở dài lắc đầu. Mộc Nột Chân Sách trừng mắt với Đoạn Phong Bất Nhị một cái.
942 - Đồ ẻo lả, không cần nghĩ loạn. . . - Không nên tới gần ta. Ta cũng là người thuần khiết. Càn Kình nhìn hai người cãi nhau ầm ĩ rời đi, cúi đầu nhìn cây búa trong tay, sau đó hắn lại chìm vào suy nghĩ.
943 Anh tài như Càn Kình nếu có thể gia nhập vào Chiến Đường, không thể nghi ngờ gì, điều đó có thể tăng cao hình tượng của Chiến Đường. Nhưng hắn lại lựa chọn đối kháng với Càn Chiến Huyền!Hôm nay, Càn Chiến Huyền đã phái người tìm tới! Giết chết Càn Kình, sẽ đưa cho Chiến Đường rất nhiều đấu kỹ dành cho chiến sĩ bình thường.
944 Vài thế hệ trước, một vài tiền bối đã bị gả cho những gia tộc khác, đến thế hệ này của hắn lại đột nhiên thức tỉnh lực lượng huyết mạch. - Tới cuộc tranh tài Tân Nhân Vương, là có thể gặp được.
945 Cổ tay của hắn vừa chuyển, không ngờ trong trường kiếm lại xuất hiện một thanh trường kiếm nhỏ hơn!Trong kiếm có kiếm!Lợi kiếm dài nhỏ giống như một con rắn điện, chuyển hướng lao về phía hầu kết của Càn Kình! Hắn biết, lúc này mới là một kiếm sát thủ của mình.
946 Nếu như Chiến Đường muốn giết Càn Kình, sợ rằng thực sự chỉ có thể giết công khai, phát động đông đảo chiến sĩ Đấu Hồn đỉnh phong, tiến hành bao vây Càn Kình, sau đó nhờ ma pháp sư Ma cung phối hợp hỗ trợ.
947 - Ngươi nói cái gì?Lần đầu tiên Mộc Nột Chân Sách thiếu chút nữa không duy trì được hình tượng của mình. Hắn từ trên chiến mã trực tiếp ngã xuống mặt đất, mắt nhìn chằm chằm Thiết Khắc vừa tiện tay chộp lấy thanh kiếm trong tay, thái độ giống như cầm một miếng sắt vụn.
948 Thành thị quen thuộc, con đường quen thuộc, có một vài người không quen qua đường, còn có cánh cửa lớn quen thuộc của Càn gia. Cùng với, thân ảnh già nua quen thuộc đang ngồi xổm ở bên cạnh cửa lớn Càn gia.
949 Thiết Khắc cầm chén rượu, rất nghiêm túc cung kính cúi đầu về phía Càn Thành nói: - Ngài… là một phụ thân vĩ đại. Ta mời ngài một chén. Phần Đồ Cuồng Ca lặng lẽ giơ chén rượu lên.
950 Mộc Nột Chân Sách tự an ủi mình một chút, liền cảm thấy tâm tình khá hơn. - Bầy rắn!Đi tiếp chừng mười dặm, cuối cùng mọi người đã gặp phải đám sát thủ đầu tiên của biển cát cổ hoang!Dưới màn đêm, hơn một nghìn con rắn cát lớn bằng cổ tay, đôi mắt xanh biếc sâu kín phát ra ánh sáng lạnh khiến da đầu người ta tê dại.
951 Tam hoàng tử khẽ thở dài. Hắn lại đặt lực chú ý ở trong chiếc kèn đồng màu vàng kia. - Đó là tất cả những điều ta biết về vong linh. Càn Kình nhìn mọi người: - Cho nên, khi gặp phải vong linh đừng tưởng rằng một kiếm đâm trúng sẽ khiến bọn họ phải chết.
952 Từng đạo Đấu Hồn màu xám tro đặc biệt xa xôi, lại được khí tức vô tận của biển cát cổ hoang che giấu, khiến người ta căn bản rất khó nhận thấy được. - Đây là.
953 - Còn có một tin tức nữa, chính là ngươi có thể cố thủ đợi viện quân đến. Tam hoàng tử lạnh lùng cười: - Trước đây không lâu khi ngươi trở lại hoàng triều đã lập tức thu xếp ột kẻ tới nằm vùng ở bên cạnh ta.
954 Sau đó đánh nổ đội quân ma pháp sư của bọn chúng, phát sinh âm thanh cực lớn, hi vọng có thể thu hút sự chú ý của lão nhị. - Hoàng muội ngươi! Ở trong mắt lão tử, ngươi chính là tiểu lục tử.
955 - Ta không biết!- Ngươi không biết sao? Nhưng bản thân lão tử lại biết! Cởi trói cho lão tử! Đấu khí trong cơ thể Mộc Nột Chân Sách điên cuồng chuyển động, lực lượng mạnh mẽ bạo phát thoáng cái đã bắn ra khắp nơi.
956 Bàn chân bọn họ đạp trong cát. Đầu gối và đốt ngón tay đều phát ra những tiếng ma sát chói tai, không ngừng kẽo kẹt, kẽo kẹt, kẽo kẹt. . . kẽo kẹt. Trên thân thể bọn họ quấn đầy vải rách, tạo ra một hình ảnh quỷ dị và đầy áp lực khiến người ta phải khiếp sợ.
957 Những âm thanh xương vỡ vụn liên tục vang lên. Trong gió xoáy có lẫn với xương vỡ trắng trong tiếp tục lao về phía trước. Trong lớp xương trắng bắn ra máu tươi chói mắt!Không sai! Những vong linh không cơ bắp, không nội tạng không khí quản, trong giây lát khi xương bị vỡ vụn, không ngờ từ trong xương lại phun ra máu tươi chói mắt như vậy.
958 Nhưng chiến sĩ vong linh trước mắt lại hoàn toàn không lui lại. Trong ánh mắt hắn chỉ có chiến ý hừng hực thiêu đốt, hoàn toàn không có một chút đau đớn bài!Không đau! Càn Kình nhất thời nhớ tới một đặc điểm của chiến sĩ vong linh.
959 Mắt Hải Thanh Nhi nhìn xuống Càn Kình đang ở trên mặt đất tiến lên đột phá rất nhanh, nàng không lập tức phát ra bất cứ mệnh lệnh gì. Giữa hai lông mày có thêm một phần nghi ngờ và trầm tư suy nghĩ.
960 Bởi vì các vong linh xung quanh không bị ma pháp trọng lực công kích, trái lại càng trở nên nhanh nhẹn hơn. Ma pháp trọng lực không phải là hồn vực trọng lực, cũng không phải khôn đấu kỹ của Càn gia để có thể duy trì liên tục.