Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Phi Thường Hoàn Mỹ Chương 7-1: Ở Chung (1)

Chương trước: Chương 6: Phản Ứng Của Hậu Cung



Quý U nhìn cung điện mới của nàng một chút, tỏ vẻ phi thường hài lòng.

Phong cảnh bên ngoài cửa sổ hết sức tú lệ, trong phòng cũng được trang hoàng tinh xảo. Toàn bộ cung điện xa hoa lộng lẫy, lại cao quý thanh lịch. Nghĩ đến nàng trước kia là một trạch nữ suốt ngày trốn trong nhà, bây giờ lại có một cung điện không thể nào tốt hơn được nữa, nàng quyết định phải hảo hảo báo đáp hoàng thượng mới được.

Tuy rằng không cần chính nàng động thủ trong việc bày trí, nhưng mà phong cách trong phòng này đều do nàng an bài. Từ sáng sớm tinh mơ đến tận bây giờ cũng chưa có một khắc nhàn rỗi.

Ngọ thiện nàng chỉ tùy tiện dùng một ít, lúc Tiểu Thịnh Tử mang đến hai cung nữ, bốn thái giám, nàng cũng vô tâm không hỏi, trực tiếp để cho Niệm Hạ an bài xong liền muốn nghỉ ngơi, để cho các nàng đều đi ra ngoài.

Trong tiến vào phòng nhỏ trong không gian, mở rương chứa đồ ra tìm tinh dầu mát xa để đêm nay chuẩn bị dùng đến. Hoàng đế làm việc vất vả cả một ngày, nhất định là mệt chết rồi. Nàng trải qua mấy đời, thứ thu hoạch lớn nhất chính là y thuật rất cao. Hiện tại nàng coi trọng nhất là bảo trọng tính mệnh của bản thân, thân thể khỏe mạnh so với những thứ khác đều quan trọng hơn. Nàng từng trùng sinh làm bác sĩ, từng làm qua dược đồng, khi làm xong nhiệm vụ thì đặc tính của các loại dược liệu cũng đã khắc sâu trong lòng rồi. Tinh dầu này là nàng trao đổi trong hệ thống, vật phẩm gì đó của hệ thống đều có công hiệu rất cao.

Thuận tiện, nàng lại lấy ra xem xét những thứ nào cảm thấy có thể dùng được. Này là khả sinh đan, mỹ dung đan, đan dược cho nàng nhỏ lại, cũng có đan dược cho nàng mập lên,… đủ loại phù hiệu, đan dược trong một cái túi lớn, lúc trước nàng cảm thấy chúng đều thập phần vô dụng, bây giờ nhìn lại thì cái nào cũng có thể mang ra dùng được. Trong hậu cung này, tuy nàng không có lòng hại người, nhưng phải luôn đề phòng người khác. Vạn nhất người khác khi dễ mình thì mình cũng có thể phản kích thích hợp được một chút.

Lấy lễ vật mình muốn xong, nàng liền ra khỏi không gian. Đến lúc nàng tỉnh ngủ thì phát hiện sắc trời đã tối rồi. Mùa đông trời tối rất nhanh, chờ thời điểm bữa tối được mang đến, Tiểu Thịnh Tử lại mang đến tin tức tối nay nàng lại được thị tẩm.

Vội vàng dùng xong bữa tối, Niệm Hạ và Linh Đông muốn hầu hạ Quý U tắm rửa. Quý U không có thói quen khi tắm rửa có người ở bên cạnh nên đã cho hai người ra ngoài. Nàng liền tiến vào ôn tuyền trong không gian để tắm, bởi vì mỗi ngày đều dùng linh thủy trong không gian nên thân thể nàng so với lúc mới tỉnh đã tốt hơn rất nhiều. Bằng không nàng quỳ giữa băng tuyết lạnh giá những bốn canh giờ làm sao lại không để lại di chứng, nữ nhân sợ nhất vẫn là bị lạnh a. Trên người nàng vẫn luôn mang theo hương vị anh đào, thời điểm thân thể nóng lên hương vị càng nồng đậm, nàng vẫn luôn nghĩ đó là ảo giác của mình thôi.

Đợi đến khi nàng tắm rửa xong, lúc Linh Đông đang chuẩn bị trang điểm ình, nàng liền ngăn cản.

“Chủ tử, ngài nên nắm chắc cơ hội lần này, không đem chính mình trang điểm tinh xảo đẹp đẽ thì làm sao lưu được Hoàng thượng a.” Linh Đông vừa nói vừa muốn trang điểm cho Quý U. Thật ra Linh Đông là muốn hóa trang cho dung nhan nghiêng sắc nghiêng thành này, tốt nhất là vẽ đến Hoàng thượng ghê tởm, để cho chính mình có thể được hầu hạ mới tốt.

“Không cần, người lui xuống đi, ta vừa tắm rửa xong cũng không muốn bị vẽ lên lại đâu. Niệm Hạ, chuẩn bị cho ta một bộ trang phục đơn giản là được.” Quý U đem Linh Đông đuổi ra ngoài, lại phân phó Niệm Hạ hầu hạ mình.

Linh Đông không cam lòng đi ra ngoài chờ, nhưng nghĩ tới có thể lộ mặt trước Hoàng thượng cũng là tốt rồi.

Niệm Hạ mang đến cho Quý U một kiện trang phục màu hồng phấn xong cũng liền ra cửa chờ. Nàng phải hảo hảo nhìn kỹ Linh Đông, không để cho nàng ấy làm mấy chuyện thiêu thân lao vào lửa.

Quý U nhìn bản thân trong gương, tóc dài xõa tung đến giữa lưng, một thân trắng trong thuần khiết, không có trang điểm nồng đậm, cũng không có châu báu điểm xuyết, càng nhìn càng thuần khiết, đáng yêu.

Chỉ chốc lát sau đã nghe thấy Tiểu Thịnh Tử truyền Hoàng đế giá lâm . Thích Bạch nhìn tiểu nhân nhi duyên dáng đang đợi tại bên ngoài Vĩnh Thọ cung, mặc dù không có tỉ mỉ hoa lệ trang điểm, nhưng thật ra nàng càng đơn giản càng muốn lại gần nàng. Gió đêm thổi tới, sợi tóc của nàng theo làn gió lại nhẹ nhàng di dộng, tóc dài uyển chuyển, nhìn như sợi liễu rủ, bóng loáng mềm mại. Vẻ mặt ngây thơ, ánh mắt đen lúng liếng nhìn mình như hai viên thủy tinh nho nhỏ. Khóe miệng hơi giơ lên, không chút che giấu tâm tình tốt đẹp khi nhìn thấy bản thân mình. Nàng không cần thêm trang sức cũng đã là nữ nhân đẹp nhất.

Hoàng đế rốt cuộc biết vì sao hắn mải nghĩ về tiểu nhân nhi này, bởi vì thời điểm hắn nhìn thấy nàng, tâm trạng luôn thật sự bình tĩnh trở lại. Tiểu Thịnh Tử hiểu rõ tâm tính Hoàng thượng, đem cung nữ phục vụ đều lui ra ngoài, Hoàng đế quái gở lạnh lùng, không thích có một phòng người vây quanh. Cho nên bên người cũng chỉ có Tiểu Thịnh Tử hắn.

Người vừa lui ra ngoài, Quý U liền xoay người ôm lấy eo Thích Bạch, đầu nàng ở tại ngực hắn cọ cọ qua lại.

“Hoàng thượng, thần thiếp đã lâu không thấy ngài rồi.” Quý U không muốn rời khỏi vòng ôm của Thích Bạch, nỉ non mềm giọng nói. Không biết là ai đã nói qua, người yêu chính là lúc bọn họ ở cùng nhau, một giờ chỉ bằng một giây; khi bọn họ xa nhau thì một giây lại dài như vĩnh viễn.

“Nói bậy, nàng như thế nào đối với trẫm? Đứng thẳng nói chuyện, này còn ra thể thống gì.” Lời nói răn dạy nghiêm khắc từ miệng Thích Bạch nói ra nhưng là một chút cũng không thấy nghiêm khắc a. Thích Bạch thật sự không nghĩ tới có người thân cận với mình như vậy, mà bản thân mình cũng không có nửa điểm bài xích. Muốn răn dạy nàng một hai câu, nhưng cũng không biết đối mặt với thâm tình của nàng như thế nào. Chủ yếu là hắn nghĩ tới biểu hiện của mình cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Quý U bĩu môi, ngươi ngược lại phải buông ta ra để ta đứng thẳng nha, ngươi không phải đang ôm ta chặt cứng sao.

“Thiếp biết ngài không nhớ đến thần thiếp, kia ngài buông thiếp ra đi, để thiếp hầu hạ ngài rửa mặt” nói xong liền mở cánh tay Thích Bạch đang ôm mình ra, xoay người gọi Niệm Hạ cùng Linh Đông đem đồ vào rửa mặt.

Loading...

Xem tiếp: Chương 7-2: Ở Chung (2)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Tôi Yêu Lucifer

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 13


Đoạn Hồn Tiêu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 7


Xuỵt, đừng nói tôi yêu thầy!

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10



Con Gái Của Đại Tá

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 85